Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ
Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 70: Phó gia tiệc tối (length: 7895)
Tiệc tối của nhà họ Phó.
Màn đêm buông xuống, đèn hoa vừa lên, khách khứa trong phòng tiệc mặc trang phục lộng lẫy đến tham dự.
Sảnh trước vô cùng náo nhiệt, vợ chồng Phó Thành Anh đang nhiệt tình chiêu đãi khách.
Phó Lương Trạch ngồi hóng mát ở đình viện lộ thiên, một tay đặt trên bàn đá, một tay cầm di động nghe điện thoại.
"Ta mới đi có mấy ngày thôi mà, ngươi đã làm cho hoa lan của ta chết rồi."
Miệng Phó Lương Trạch nói lời oán giận, nhưng giọng điệu lười biếng tùy ý, chẳng có vẻ gì là để ý đến sống chết của hoa lan.
Trong di động truyền đến giọng của một cô gái xinh đẹp: "Phó Lương Trạch, nếu ngươi không về nữa, ta lát nữa sẽ đến nhà ngươi, tháo hết nước trong bể cá vàng của ngươi."
Phó Lương Trạch cười, cười đến lồng ngực cũng rung lên: "Khang đại tiểu thư, tính tình lương thiện của ngươi, hoa lan chết chắc chắn ngươi sẽ phải khóc trước cả nửa ngày, chứ sẽ không làm chuyện này đâu."
Giọng cô gái đối diện có chút tức tối: "Ta dám! Lát nữa ta sẽ đến!"
Cô gái lại bồi thêm một câu: "Nếu ngươi có thể nhanh về thì ta sẽ không đến."
Phó Lương Trạch nhìn về phía sảnh trước.
Nơi đó yến tiệc linh đình, là thế giới giao dịch lợi ích của thương nhân, hắn một chút cũng không muốn ở lại chỗ này.
"Tiểu Uyển, đâu phải ta nói đi là đi được." Phó Lương Trạch kiên nhẫn giải thích với Khang Uyển ở đầu dây bên kia, "Ta phải nghe lời ba mẹ, ngay từ đầu bọn họ đã xin phép cho ta một tuần, sẽ không để ta nhanh vậy về được."
"Bác trai bác gái giữ ngươi lại trong nước làm gì? Ngươi vẫn còn là học sinh, bây giờ việc học mới là quan trọng nhất, sao có thể xin nghỉ lâu như vậy được."
Khang Uyển nói câu cuối giọng càng lúc càng nhỏ, trong giọng oán giận còn mang theo chút chột dạ.
Phó Lương Trạch cũng không biết, rõ ràng sau khi dự tiệc thọ tối nay hắn có thể đi, nhưng ba mẹ hắn nhất định muốn hắn chờ thêm mấy ngày.
"Cuối tuần, cuối tuần ta chắc chắn sẽ về trường."
Phó Lương Trạch thành thục dỗ dành vị đại tiểu thư đang cố tình gây sự ở đầu dây bên kia.
"Lương Trạch, sao con không ra sảnh trước?" Giọng Văn Đình vang lên từ phía sau.
Phó Lương Trạch đưa điện thoại xuống, quay đầu nhìn mẹ mình, trả lời: "Con ra ngay đây ạ."
Sau đó hắn nói với điện thoại: "Bây giờ ta phải đi bận việc rồi, ngươi nhanh chóng thu xếp đi học đi."
Phó Lương Trạch cúp điện thoại, từ lương đình đi ra, đi đến trước mặt Văn Đình.
Giọng Văn Đình trách cứ nói: "Con cái nhà này sao lại trốn ở đây thế? Phía trước có rất nhiều khách khứa đến con cũng nên ra nhận mặt chứ."
"Con biết rồi." Phó Lương Trạch ngoan ngoãn đáp lời.
"Đường ca của con lúc này đang ở sảnh trước, mấy năm nay anh ta làm rất nhiều việc ở công ty rồi, với năng lực của anh ta..." Văn Đình nhíu mày thở dài, "Ai, lúc đó nếu con không đi du học thì..."
"Mẹ." Phó Lương Trạch cắt ngang lời Văn Đình, "Mau vào trong đi thôi, lát nữa ba lại đến tìm hai mẹ con mình bây giờ."
Văn Đình nhìn Phó Lương Trạch muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì thêm, mang theo Phó Lương Trạch vào sảnh trước.
Khách khứa nhà họ Phó mời về cơ bản đã đến đông đủ, các vị khách đều đang trò chuyện trong phòng tiệc.
Phó Lương Trạch thấy người đường ca kia của mình trong đám người, hắn đang cùng một người tinh anh mặc âu phục giày da nói chuyện say sưa, nhìn ra được hai người nói chuyện rất hợp ý.
Hắn và đường ca quan hệ cũng không thân thiết, hai người cách nhau gần mười tuổi, cũng không có gì để nói chuyện chung.
Từ khi đường ca vào làm ở Phó thị, đã nhận được sự tán thưởng của một đám cấp cao, mấy năm gần đây lại có người nói, đây chính là người thừa kế không hai của Phó thị.
Tuy rằng Phó Thành Anh là cổ đông lớn nhất của Phó thị, nhưng mấy năm nay năng lực của đường ca đã khiến Phó Thành Anh có cảm giác nguy cơ.
Phó Lương Trạch tuổi còn quá nhỏ, vẫn chưa thể vào công ty, tâm huyết cả đời của Phó Thành Anh tự nhiên không thể dâng cho con trai của người khác.
Nhưng Phó Lương Trạch đối với chuyện này căn bản không để tâm, vừa tốt nghiệp cấp ba liền chọn đi du học, bỏ lại cơ nghiệp lớn như vậy ở nhà mặc kệ.
Bất kể là Phó Thành Anh hay Văn Đình, đều mong con trai có thể mau chóng vào công ty làm quen một chút, ai ngờ hắn lại trực tiếp chạy ra nước ngoài.
Phó Lương Trạch hỏi người phục vụ lấy một ly rượu, tìm một chỗ hẻo lánh ngồi xuống.
Nhìn những nhân vật thượng lưu lui tới trong phòng tiệc, khách sáo qua lại, ngươi một câu ta một lời.
Đang lúc nhàm chán sắp chết, thì Trần Duệ dẫn theo Trần Thi Vũ tìm tới đây.
"Lương Trạch, sao cậu lại ở đây vậy? Chúng mình đến một hồi lâu rồi mà vẫn không thấy cậu đâu."
Trần Duệ vừa nói xong, rồi cùng Trần Thi Vũ ngồi xuống đối diện Phó Lương Trạch.
Phó Lương Trạch đặt ly rượu trong tay xuống, không hề để tâm nói ra: "Cũng không có chuyện gì cần mình làm thì cứ ngồi ở đây cho yên tĩnh."
Trần Thi Vũ nói: "Vừa nãy bác Phó còn nói không thấy cậu, cậu tốt nhất nên ra đó đi một chuyến."
Đôi mắt Phó Lương Trạch tối sầm lại, suy tư một lát, rồi vẫn đứng dậy.
Trần Duệ và Trần Thi Vũ cũng cùng đi.
Trong phòng khách, vợ chồng Phó Thành Anh đang cùng Phó lão gia tử ở chung một chỗ.
Trong phòng còn có mấy người đến chúc thọ, đang ngồi nói chuyện, cha mẹ Trần Duệ cũng ở trong đó.
Các trưởng bối nhìn thấy ba người đi vào, Phó Lương Trạch trước chào hỏi mọi người.
Trong đó có một vị phu nhân nhà giàu mặc váy dài màu đen nói: "Phó tổng dạy con có phép tắc quá, Phó công tử quả thật tuấn tú lịch sự."
Phó Lương Trạch nghe những lời xã giao này, chỉ nghe thấy cha hắn lại theo những người nhà khách sáo hỏi han vài câu.
"Nghe nói hôm nay nhà họ Cố cho người đến đưa lễ?"
Trần mẫu đang ngồi nói chuyện cùng Văn Đình, câu nói này khiến ba người trẻ tuổi bên cạnh cũng nghe thấy.
Văn Đình và Trần mẫu xem như là bạn thân thiết nên con cái hai nhà mới từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên.
Hai người nói chuyện lúc thì hạ thấp giọng, Văn Đình đáp lời: "Là có đưa, trước kia nhà ta cũng mời rất nhiều lần, nhưng người ta đều không đến, lần này có thể tặng lễ đến thì cũng là chuyện ngoài ý muốn của chúng ta."
"Có lẽ chỉ là để đáp lễ thôi? Trước kia nhà các người cũng đưa không ít lễ mà."
Giọng Văn Đình trầm xuống: "Xem ra là như vậy, nhà họ Cố luôn luôn rất kín tiếng, người như chúng ta chẳng ai đụng tới nổi."
Trần Thi Vũ ở một bên nghe được tò mò: "Mẹ, Văn a di, mọi người đang nói về ai thế ạ?"
Trần mẫu: "Trẻ con con nít quản chuyện gì?"
Trần Thi Vũ bất mãn bĩu môi: "Mẹ, con lớn hết rồi, con học đại học rồi, sao vẫn là trẻ con con nít chứ?"
Văn Đình cười nói: "Đúng vậy, lũ trẻ này chớp mắt đã lớn hết cả rồi, Thi Vũ đã là thiếu nữ lớn rồi."
"Văn a di, mọi người vừa nãy nói nhà họ Cố? Là nhà họ Cố nào thế ạ?" Trần Thi Vũ vẫn tò mò về chuyện họ nói, mẹ mình không nói thì liền hỏi Văn Đình.
Văn Đình uống ngụm trà, kín kẽ nói một câu: "Nhà họ Cố đứng đầu ở An Thị."
Trần Thi Vũ cúi đầu không nói gì, Trần Duệ và Phó Lương Trạch nghe vậy cũng bị hấp dẫn sự chú ý.
Trần Duệ nói: "Mình cũng nghe nói rồi, hình như là thế gia trăm năm từ thủ đô đến? Có điều hình như không hay xuất hiện trong giới An Thị."
Phó Lương Trạch cười nhạo một tiếng: "Vậy bọn họ đến An Thị làm gì?"
Giọng Trần mẫu có chút không chắc nói: "Nghe nói là Cố phu nhân thích khí hậu và con người ở An Thị, nên mới định cư ở đây."
Lý do này khiến mấy người đều không ngờ tới.
Người giàu đúng là biết hưởng thụ cuộc sống mà, còn cưng chiều vợ như vậy nữa.
Trần Thi Vũ cuối cùng cũng hoàn hồn, giọng nói thận trọng nói một câu.
"Không lẽ là nhà của Cố Yến ạ?"
Màn đêm buông xuống, đèn hoa vừa lên, khách khứa trong phòng tiệc mặc trang phục lộng lẫy đến tham dự.
Sảnh trước vô cùng náo nhiệt, vợ chồng Phó Thành Anh đang nhiệt tình chiêu đãi khách.
Phó Lương Trạch ngồi hóng mát ở đình viện lộ thiên, một tay đặt trên bàn đá, một tay cầm di động nghe điện thoại.
"Ta mới đi có mấy ngày thôi mà, ngươi đã làm cho hoa lan của ta chết rồi."
Miệng Phó Lương Trạch nói lời oán giận, nhưng giọng điệu lười biếng tùy ý, chẳng có vẻ gì là để ý đến sống chết của hoa lan.
Trong di động truyền đến giọng của một cô gái xinh đẹp: "Phó Lương Trạch, nếu ngươi không về nữa, ta lát nữa sẽ đến nhà ngươi, tháo hết nước trong bể cá vàng của ngươi."
Phó Lương Trạch cười, cười đến lồng ngực cũng rung lên: "Khang đại tiểu thư, tính tình lương thiện của ngươi, hoa lan chết chắc chắn ngươi sẽ phải khóc trước cả nửa ngày, chứ sẽ không làm chuyện này đâu."
Giọng cô gái đối diện có chút tức tối: "Ta dám! Lát nữa ta sẽ đến!"
Cô gái lại bồi thêm một câu: "Nếu ngươi có thể nhanh về thì ta sẽ không đến."
Phó Lương Trạch nhìn về phía sảnh trước.
Nơi đó yến tiệc linh đình, là thế giới giao dịch lợi ích của thương nhân, hắn một chút cũng không muốn ở lại chỗ này.
"Tiểu Uyển, đâu phải ta nói đi là đi được." Phó Lương Trạch kiên nhẫn giải thích với Khang Uyển ở đầu dây bên kia, "Ta phải nghe lời ba mẹ, ngay từ đầu bọn họ đã xin phép cho ta một tuần, sẽ không để ta nhanh vậy về được."
"Bác trai bác gái giữ ngươi lại trong nước làm gì? Ngươi vẫn còn là học sinh, bây giờ việc học mới là quan trọng nhất, sao có thể xin nghỉ lâu như vậy được."
Khang Uyển nói câu cuối giọng càng lúc càng nhỏ, trong giọng oán giận còn mang theo chút chột dạ.
Phó Lương Trạch cũng không biết, rõ ràng sau khi dự tiệc thọ tối nay hắn có thể đi, nhưng ba mẹ hắn nhất định muốn hắn chờ thêm mấy ngày.
"Cuối tuần, cuối tuần ta chắc chắn sẽ về trường."
Phó Lương Trạch thành thục dỗ dành vị đại tiểu thư đang cố tình gây sự ở đầu dây bên kia.
"Lương Trạch, sao con không ra sảnh trước?" Giọng Văn Đình vang lên từ phía sau.
Phó Lương Trạch đưa điện thoại xuống, quay đầu nhìn mẹ mình, trả lời: "Con ra ngay đây ạ."
Sau đó hắn nói với điện thoại: "Bây giờ ta phải đi bận việc rồi, ngươi nhanh chóng thu xếp đi học đi."
Phó Lương Trạch cúp điện thoại, từ lương đình đi ra, đi đến trước mặt Văn Đình.
Giọng Văn Đình trách cứ nói: "Con cái nhà này sao lại trốn ở đây thế? Phía trước có rất nhiều khách khứa đến con cũng nên ra nhận mặt chứ."
"Con biết rồi." Phó Lương Trạch ngoan ngoãn đáp lời.
"Đường ca của con lúc này đang ở sảnh trước, mấy năm nay anh ta làm rất nhiều việc ở công ty rồi, với năng lực của anh ta..." Văn Đình nhíu mày thở dài, "Ai, lúc đó nếu con không đi du học thì..."
"Mẹ." Phó Lương Trạch cắt ngang lời Văn Đình, "Mau vào trong đi thôi, lát nữa ba lại đến tìm hai mẹ con mình bây giờ."
Văn Đình nhìn Phó Lương Trạch muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì thêm, mang theo Phó Lương Trạch vào sảnh trước.
Khách khứa nhà họ Phó mời về cơ bản đã đến đông đủ, các vị khách đều đang trò chuyện trong phòng tiệc.
Phó Lương Trạch thấy người đường ca kia của mình trong đám người, hắn đang cùng một người tinh anh mặc âu phục giày da nói chuyện say sưa, nhìn ra được hai người nói chuyện rất hợp ý.
Hắn và đường ca quan hệ cũng không thân thiết, hai người cách nhau gần mười tuổi, cũng không có gì để nói chuyện chung.
Từ khi đường ca vào làm ở Phó thị, đã nhận được sự tán thưởng của một đám cấp cao, mấy năm gần đây lại có người nói, đây chính là người thừa kế không hai của Phó thị.
Tuy rằng Phó Thành Anh là cổ đông lớn nhất của Phó thị, nhưng mấy năm nay năng lực của đường ca đã khiến Phó Thành Anh có cảm giác nguy cơ.
Phó Lương Trạch tuổi còn quá nhỏ, vẫn chưa thể vào công ty, tâm huyết cả đời của Phó Thành Anh tự nhiên không thể dâng cho con trai của người khác.
Nhưng Phó Lương Trạch đối với chuyện này căn bản không để tâm, vừa tốt nghiệp cấp ba liền chọn đi du học, bỏ lại cơ nghiệp lớn như vậy ở nhà mặc kệ.
Bất kể là Phó Thành Anh hay Văn Đình, đều mong con trai có thể mau chóng vào công ty làm quen một chút, ai ngờ hắn lại trực tiếp chạy ra nước ngoài.
Phó Lương Trạch hỏi người phục vụ lấy một ly rượu, tìm một chỗ hẻo lánh ngồi xuống.
Nhìn những nhân vật thượng lưu lui tới trong phòng tiệc, khách sáo qua lại, ngươi một câu ta một lời.
Đang lúc nhàm chán sắp chết, thì Trần Duệ dẫn theo Trần Thi Vũ tìm tới đây.
"Lương Trạch, sao cậu lại ở đây vậy? Chúng mình đến một hồi lâu rồi mà vẫn không thấy cậu đâu."
Trần Duệ vừa nói xong, rồi cùng Trần Thi Vũ ngồi xuống đối diện Phó Lương Trạch.
Phó Lương Trạch đặt ly rượu trong tay xuống, không hề để tâm nói ra: "Cũng không có chuyện gì cần mình làm thì cứ ngồi ở đây cho yên tĩnh."
Trần Thi Vũ nói: "Vừa nãy bác Phó còn nói không thấy cậu, cậu tốt nhất nên ra đó đi một chuyến."
Đôi mắt Phó Lương Trạch tối sầm lại, suy tư một lát, rồi vẫn đứng dậy.
Trần Duệ và Trần Thi Vũ cũng cùng đi.
Trong phòng khách, vợ chồng Phó Thành Anh đang cùng Phó lão gia tử ở chung một chỗ.
Trong phòng còn có mấy người đến chúc thọ, đang ngồi nói chuyện, cha mẹ Trần Duệ cũng ở trong đó.
Các trưởng bối nhìn thấy ba người đi vào, Phó Lương Trạch trước chào hỏi mọi người.
Trong đó có một vị phu nhân nhà giàu mặc váy dài màu đen nói: "Phó tổng dạy con có phép tắc quá, Phó công tử quả thật tuấn tú lịch sự."
Phó Lương Trạch nghe những lời xã giao này, chỉ nghe thấy cha hắn lại theo những người nhà khách sáo hỏi han vài câu.
"Nghe nói hôm nay nhà họ Cố cho người đến đưa lễ?"
Trần mẫu đang ngồi nói chuyện cùng Văn Đình, câu nói này khiến ba người trẻ tuổi bên cạnh cũng nghe thấy.
Văn Đình và Trần mẫu xem như là bạn thân thiết nên con cái hai nhà mới từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên.
Hai người nói chuyện lúc thì hạ thấp giọng, Văn Đình đáp lời: "Là có đưa, trước kia nhà ta cũng mời rất nhiều lần, nhưng người ta đều không đến, lần này có thể tặng lễ đến thì cũng là chuyện ngoài ý muốn của chúng ta."
"Có lẽ chỉ là để đáp lễ thôi? Trước kia nhà các người cũng đưa không ít lễ mà."
Giọng Văn Đình trầm xuống: "Xem ra là như vậy, nhà họ Cố luôn luôn rất kín tiếng, người như chúng ta chẳng ai đụng tới nổi."
Trần Thi Vũ ở một bên nghe được tò mò: "Mẹ, Văn a di, mọi người đang nói về ai thế ạ?"
Trần mẫu: "Trẻ con con nít quản chuyện gì?"
Trần Thi Vũ bất mãn bĩu môi: "Mẹ, con lớn hết rồi, con học đại học rồi, sao vẫn là trẻ con con nít chứ?"
Văn Đình cười nói: "Đúng vậy, lũ trẻ này chớp mắt đã lớn hết cả rồi, Thi Vũ đã là thiếu nữ lớn rồi."
"Văn a di, mọi người vừa nãy nói nhà họ Cố? Là nhà họ Cố nào thế ạ?" Trần Thi Vũ vẫn tò mò về chuyện họ nói, mẹ mình không nói thì liền hỏi Văn Đình.
Văn Đình uống ngụm trà, kín kẽ nói một câu: "Nhà họ Cố đứng đầu ở An Thị."
Trần Thi Vũ cúi đầu không nói gì, Trần Duệ và Phó Lương Trạch nghe vậy cũng bị hấp dẫn sự chú ý.
Trần Duệ nói: "Mình cũng nghe nói rồi, hình như là thế gia trăm năm từ thủ đô đến? Có điều hình như không hay xuất hiện trong giới An Thị."
Phó Lương Trạch cười nhạo một tiếng: "Vậy bọn họ đến An Thị làm gì?"
Giọng Trần mẫu có chút không chắc nói: "Nghe nói là Cố phu nhân thích khí hậu và con người ở An Thị, nên mới định cư ở đây."
Lý do này khiến mấy người đều không ngờ tới.
Người giàu đúng là biết hưởng thụ cuộc sống mà, còn cưng chiều vợ như vậy nữa.
Trần Thi Vũ cuối cùng cũng hoàn hồn, giọng nói thận trọng nói một câu.
"Không lẽ là nhà của Cố Yến ạ?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận