Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 360: Trấn Áp Thiên Đạo
Thánh La đại lục.
Trên ngọn núi cách Thánh La thành mấy vạn dặm, mây đen tan đi, cuồng phong dừng lại, bầu trời khôi phục ánh sáng, phảng phất như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Thí Đạo đứng im, một mặt hoang mang.
Vốn nàng muốn qua nhìn xem Tần Giác và Mặc lão chiến đấu thế nào, nhưng tốc độ của hai người quá nhanh, đến mức Thí Đạo hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được sâu trong hư không có linh lực truyền đến, nhưng bởi vì khoảng cách quá xa, nên đành từ bỏ.
Ngay khi Thí Đạo chuẩn bị ngồi xuống chờ đợi, không gian có chút vặn vẹo, Tần Giác và Mặc lão nhẹ nhàng từ bên trong bay ra ngoài.
Vụt!
Mặc lão vừa xuất hiện, bầu trời lại tối sầm xuống, cuồng phong thét gào, sấm sét vang dội, giống như sắp tận thế.
Chỉ là thời khắc này Mặc lão không còn bộ dáng tiên phong đạo cốt lúc trước, cả người uể oải suy sụp, quần áo tả tơi, giống như một tên ăn mày ven đường.
Trái lại Tần Giác, vẫn áo trắng như tuyết,không có nửa điểm vết tích vừa chiến đấu, cao thấp đều đã phân rõ.
“Kết thúc rồi?”
Thí Đạo sững sờ, nhanh vậy?
Hơn nữa xem tình huống, tựa hồ là chủ nhân mình thắng rồi?
“Tần tiểu hữu, ta thua.”
Không đợi Thí Đạo hỏi thăm, Mặc lão đã mở miệng, giọng nói có vẻ hơi phức tạp.
Quả nhiên là chủ nhân thắng!
Thí Đạo khóe miệng cong lên một nụ cười kiêu ngạo, hừ, ai bảo lão đầu này vừa rồi làm ta sợ.
“…”
Từ khi trở thành Chứng Đạo Thần Vương, Mặc lão đã lâu không gặp đối thủ, thậm chí ngay cả pháp tắc thiên đạo đều không có cách nào bắt lão, có thể tùy tiện làm việc, không ai quản thúc.
Bởi vì so với Thông Thiên Thần Vương, Chứng Đạo Thần Vương không chỉ có năng lượng cường đại, mà còn có cảm ngộ với võ đạo vô cùng tốt.
Nếu không thể thấy rõ mình, phản phác quy chân, mãi mãi không có cách nào Chứng Đạo thành công, giống như Khuê Diệt.
Trước đó, Mặc lão không thể nào nghĩ đến, mình sẽ bị Tần Giác một quyền miểu sát, hơn nữa Tần giác còn nương tay, nếu không chỉ sợ lão đã chết rồi.
Vô địch mấy chục vạn năm, lại đột nhiên bị người khác một chiêu đánh bại, có thể hiểu được tâm tình hiện tại của Mặc lão.
Cho tời thời khắc này, Mặc lão mới hiểu rằng, từ đầu đến cuối, mình đang nhìn bầu trời qua miệng giếng mà thôi.
“Không sao, về sau tiếp tục cố gắng, mặc dù mãi mãi cũng không có khả năng đánh bại ta.”
Vỗ vỗ vai Mặc lão, Tần Giác an ủi.
Mặc lão: “…”
Vì sao lão lại càng khó chịu hơn rồi?
Ngươi nghe xem, đây mà là tiếng người à?
Quá đáng!
Trên thực tế, Tần Giác thật sự không có ý trào phúng Mặc lão, chênh lệch giữa hai người thật sự sẽ càng ngày càng lớn, mà sẽ không thu hẹp lại.
Dù sao tu vi của Tần Giác mỗi thời mỗi khắc đều tăng lên, hôm nay so vói hôm qua mạnh hơn, ngày mai lại mạnh hơn so với hôm nay, không ngừng không nghỉ, nếu không Tần Giác cũng sẽ không đến nỗi không biết mình đang ở cảnh giới gì.
“Còn muốn uống rượu tiếp không?”
Thấy Mặc lão trầm mặc không nói, Tần Giác cười nói.
Nghe vậy, Mặc lão bỗng nhiên bừng tỉnh, lắc đầu liên tục:
“Không không không, không uống.”
Đùa sao, linh tửu mười vạn năm kia đều là bảo bối trân phẩm, cho dù lão giàu có, cũng không thể đủ cho Tần Giác uống như vậy.
“Được rồi.”
Tần Giác có chút thất vọng, sau đó lấy ra một bình linh tửu uống.
Mặc lão: “…”
“Đúng rồi, việc buổi sáng nay, là… Tần tiểu hữu làm sao?”
Dường như nhớ ra cái gì, Mặc lão do dự hỏi.
Không có cách nào, việc xảy ra sáng nay quá mức kinh thế hai tục, cơ hồ tác động đến toàn bộ Thần Giới.
Ngay cả linh lực trong cơ thể Mặc lão cũng suýt chút nữa bị cưỡng chế hút ra, kết hợp với thực lực của Tần Giác vừa rồi, không khỏi khiến khiến Mặc lão nghi ngờ.
“Ừm,lúc đó ta đang tu luyện.”
Tần Giác đáp.
“…”
Tu luyện?
Tu luyện cái gì có thể tạo ra ảnh hưởng lớn như vậy.
Khóe mắt Mặc lão có chút run rẩy, chẳng biết tại sao, lão luôn cảm thấy, sức mạnh của Tần Giác tựa hồ không đơn giản như tưởng tượng.
“Cái kia, tiếp theo Tần tiểu hữu định đi đâu?”
Mặc lão hỏi tiếp.
“Không biết.”
Tần Giác lại lắc đầu.
“…”
“Mặc lão hẳn phải biết ta đến từ giới nội, cho nên hiện tại chỉ ở Thần giới du ngoạn chút thôi, mấy ngày nữa ta sẽ trở về.”
Nhấp một ngụm linh tửu, Tần Giác thản nhiên nói.
“Về giới nội?”
Mặc lão sửng sốt, lão thấy, thế giới cấp thấp kia căn bản không đáng nhìn, vậy mà Tần Giác muốn trở về?
“Cái kia… Nếu là du ngoạn, Tần tiểu hữu có hứng thú đi cùng ta không?”
“Đi cùng với ông?”
Tần Giác ngạc nhiên:
“Vì sao?”
“Khụ khụ, ta hiểu rất rõ Thần Giới, có thể mang các ngươi đi rất nhiều nơi vui chơi.”
“Thật không?”
Ánh mắt Tần Giác lập lòe, có chút dao động.
“Đương nhiên!”
Mặc lão chém đinh chặt sắt nói.
“Được.”
Suy tư một lát, Tần Giác trầm lặng nói:
“Nhưng mà ta có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Ngươi đi theo chúng ta cũng được, nhưng nhất định phải cung cấp linh tửu.”
“???”
Đây là yêu cầu kỳ quái gì?
Có lầm hay không!
Sớm biết như thế, Mặc lão đã không mang mấy bình linh tửu mười vạn năm kia ra!
“Không… không thành vấn đề.’
Cắn răng, Mặc lão vô cùng đau lòng nói.
Mặc dù linh tử là trân phẩm, nhưng vì có thể đi theo Tần Giác, tìm kiếm bí mật trở nên cường đại hơn, linh tửu có đáng là gì?
Đến cấp bậc này của Mặc lão, thiên tài địa bảo, Thần khí cơ bản đều là vật ngoài thân, không có tác dụng tăng tu vi, nếu không Mặc lão cũng sẽ không dừng lại ở cảnh giới Chứng Đạo mấy chục vạn năm.
Lúc trước bản thân vẫn vô địch, Mặc lão có lẽ không có cảm giác gì, bây giờ vì Tần Giác, lại làm cho lão hoàn toàn tỉnh ngộ, Chứng Đạo cũng không phải điểm cuối cùng!
Bởi vậy lão rất muốn biết, làm cách nào mà Tần Giác có thể tiến giai tầng thứ cao hơn.
“Ha ha ha, đã như vậy, thì đa tạ.”
Tần Giác cười to nói.
Mặc lão: “…”
Cứ như vậy, Mặc lão đã trở thành thành viên nhóm ba người.
“Vẫn là vấn đề cũ, những dị tượng này ngươi có thể khống chế sao?”
Tần Giác chỉ chỉ bầu trời u ám trên đầu, cau mày nói:
“Ầy… Không được.”
Mặc lão cười khổ.
Bởi vì thực lực cường đại, thiên đạo pháp tắc thật sự không đẩy được Mặc lão ra Thần giới, nhưng cũng chính bởi vì năng lượng quá mạnh, dẫn đến cho dù Mặc lão đi đâu, đều sẽ ảnh hưởng đến khung cảnh xung quanh, cho dù muốn khiêm tốn chút cũng không được.
“Tần tiểu hữu làm cách nào vậy, có thể dạy ta chút không?”
“Rất đơn giản!”
Tần Giác nâng tay, đánh một quyền lên bầu trời.
Ầm ầm!
Kim quan nháy mắt bao phủ bầu trời, thâm thúy khó lường, khiến người nhìn sợ hãi.
Không biết qua bao lâu, khi kim quang tiêu tán, bầu trời đã khôi phục như ban đầu, ánh nắng chiếu xuống, vạn dặm không mây, không còn chút mây đen nào.
“ Được rồi.”
Phủi tay, Tần Giác hài lòng nói.
“Cái này…”
Mặc lão trợn mắt há mồm, cơ hồ không dám tin vào mắt mình.
Trấn áp được cả Thiên Đạo pháp tắc?
Đùa gì vậy!
Cho dù là Hợp Đạo Thần Vương trong truyền thuyết cũng không làm được a?
Mọi người đều biết, Thiên Đạo pháp tắc là một loại ý chí, ngươi có thể thoát khỏi sự trói buộc của nó, giống như Mặc lão, nhưng tuyệt đối không có khả năng trấn áp nó.
Chẳng lẽ… Tần Giác đã đạt đến cảnh giới siêu việt Hợp Đạo?
Trên ngọn núi cách Thánh La thành mấy vạn dặm, mây đen tan đi, cuồng phong dừng lại, bầu trời khôi phục ánh sáng, phảng phất như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Thí Đạo đứng im, một mặt hoang mang.
Vốn nàng muốn qua nhìn xem Tần Giác và Mặc lão chiến đấu thế nào, nhưng tốc độ của hai người quá nhanh, đến mức Thí Đạo hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được sâu trong hư không có linh lực truyền đến, nhưng bởi vì khoảng cách quá xa, nên đành từ bỏ.
Ngay khi Thí Đạo chuẩn bị ngồi xuống chờ đợi, không gian có chút vặn vẹo, Tần Giác và Mặc lão nhẹ nhàng từ bên trong bay ra ngoài.
Vụt!
Mặc lão vừa xuất hiện, bầu trời lại tối sầm xuống, cuồng phong thét gào, sấm sét vang dội, giống như sắp tận thế.
Chỉ là thời khắc này Mặc lão không còn bộ dáng tiên phong đạo cốt lúc trước, cả người uể oải suy sụp, quần áo tả tơi, giống như một tên ăn mày ven đường.
Trái lại Tần Giác, vẫn áo trắng như tuyết,không có nửa điểm vết tích vừa chiến đấu, cao thấp đều đã phân rõ.
“Kết thúc rồi?”
Thí Đạo sững sờ, nhanh vậy?
Hơn nữa xem tình huống, tựa hồ là chủ nhân mình thắng rồi?
“Tần tiểu hữu, ta thua.”
Không đợi Thí Đạo hỏi thăm, Mặc lão đã mở miệng, giọng nói có vẻ hơi phức tạp.
Quả nhiên là chủ nhân thắng!
Thí Đạo khóe miệng cong lên một nụ cười kiêu ngạo, hừ, ai bảo lão đầu này vừa rồi làm ta sợ.
“…”
Từ khi trở thành Chứng Đạo Thần Vương, Mặc lão đã lâu không gặp đối thủ, thậm chí ngay cả pháp tắc thiên đạo đều không có cách nào bắt lão, có thể tùy tiện làm việc, không ai quản thúc.
Bởi vì so với Thông Thiên Thần Vương, Chứng Đạo Thần Vương không chỉ có năng lượng cường đại, mà còn có cảm ngộ với võ đạo vô cùng tốt.
Nếu không thể thấy rõ mình, phản phác quy chân, mãi mãi không có cách nào Chứng Đạo thành công, giống như Khuê Diệt.
Trước đó, Mặc lão không thể nào nghĩ đến, mình sẽ bị Tần Giác một quyền miểu sát, hơn nữa Tần giác còn nương tay, nếu không chỉ sợ lão đã chết rồi.
Vô địch mấy chục vạn năm, lại đột nhiên bị người khác một chiêu đánh bại, có thể hiểu được tâm tình hiện tại của Mặc lão.
Cho tời thời khắc này, Mặc lão mới hiểu rằng, từ đầu đến cuối, mình đang nhìn bầu trời qua miệng giếng mà thôi.
“Không sao, về sau tiếp tục cố gắng, mặc dù mãi mãi cũng không có khả năng đánh bại ta.”
Vỗ vỗ vai Mặc lão, Tần Giác an ủi.
Mặc lão: “…”
Vì sao lão lại càng khó chịu hơn rồi?
Ngươi nghe xem, đây mà là tiếng người à?
Quá đáng!
Trên thực tế, Tần Giác thật sự không có ý trào phúng Mặc lão, chênh lệch giữa hai người thật sự sẽ càng ngày càng lớn, mà sẽ không thu hẹp lại.
Dù sao tu vi của Tần Giác mỗi thời mỗi khắc đều tăng lên, hôm nay so vói hôm qua mạnh hơn, ngày mai lại mạnh hơn so với hôm nay, không ngừng không nghỉ, nếu không Tần Giác cũng sẽ không đến nỗi không biết mình đang ở cảnh giới gì.
“Còn muốn uống rượu tiếp không?”
Thấy Mặc lão trầm mặc không nói, Tần Giác cười nói.
Nghe vậy, Mặc lão bỗng nhiên bừng tỉnh, lắc đầu liên tục:
“Không không không, không uống.”
Đùa sao, linh tửu mười vạn năm kia đều là bảo bối trân phẩm, cho dù lão giàu có, cũng không thể đủ cho Tần Giác uống như vậy.
“Được rồi.”
Tần Giác có chút thất vọng, sau đó lấy ra một bình linh tửu uống.
Mặc lão: “…”
“Đúng rồi, việc buổi sáng nay, là… Tần tiểu hữu làm sao?”
Dường như nhớ ra cái gì, Mặc lão do dự hỏi.
Không có cách nào, việc xảy ra sáng nay quá mức kinh thế hai tục, cơ hồ tác động đến toàn bộ Thần Giới.
Ngay cả linh lực trong cơ thể Mặc lão cũng suýt chút nữa bị cưỡng chế hút ra, kết hợp với thực lực của Tần Giác vừa rồi, không khỏi khiến khiến Mặc lão nghi ngờ.
“Ừm,lúc đó ta đang tu luyện.”
Tần Giác đáp.
“…”
Tu luyện?
Tu luyện cái gì có thể tạo ra ảnh hưởng lớn như vậy.
Khóe mắt Mặc lão có chút run rẩy, chẳng biết tại sao, lão luôn cảm thấy, sức mạnh của Tần Giác tựa hồ không đơn giản như tưởng tượng.
“Cái kia, tiếp theo Tần tiểu hữu định đi đâu?”
Mặc lão hỏi tiếp.
“Không biết.”
Tần Giác lại lắc đầu.
“…”
“Mặc lão hẳn phải biết ta đến từ giới nội, cho nên hiện tại chỉ ở Thần giới du ngoạn chút thôi, mấy ngày nữa ta sẽ trở về.”
Nhấp một ngụm linh tửu, Tần Giác thản nhiên nói.
“Về giới nội?”
Mặc lão sửng sốt, lão thấy, thế giới cấp thấp kia căn bản không đáng nhìn, vậy mà Tần Giác muốn trở về?
“Cái kia… Nếu là du ngoạn, Tần tiểu hữu có hứng thú đi cùng ta không?”
“Đi cùng với ông?”
Tần Giác ngạc nhiên:
“Vì sao?”
“Khụ khụ, ta hiểu rất rõ Thần Giới, có thể mang các ngươi đi rất nhiều nơi vui chơi.”
“Thật không?”
Ánh mắt Tần Giác lập lòe, có chút dao động.
“Đương nhiên!”
Mặc lão chém đinh chặt sắt nói.
“Được.”
Suy tư một lát, Tần Giác trầm lặng nói:
“Nhưng mà ta có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Ngươi đi theo chúng ta cũng được, nhưng nhất định phải cung cấp linh tửu.”
“???”
Đây là yêu cầu kỳ quái gì?
Có lầm hay không!
Sớm biết như thế, Mặc lão đã không mang mấy bình linh tửu mười vạn năm kia ra!
“Không… không thành vấn đề.’
Cắn răng, Mặc lão vô cùng đau lòng nói.
Mặc dù linh tử là trân phẩm, nhưng vì có thể đi theo Tần Giác, tìm kiếm bí mật trở nên cường đại hơn, linh tửu có đáng là gì?
Đến cấp bậc này của Mặc lão, thiên tài địa bảo, Thần khí cơ bản đều là vật ngoài thân, không có tác dụng tăng tu vi, nếu không Mặc lão cũng sẽ không dừng lại ở cảnh giới Chứng Đạo mấy chục vạn năm.
Lúc trước bản thân vẫn vô địch, Mặc lão có lẽ không có cảm giác gì, bây giờ vì Tần Giác, lại làm cho lão hoàn toàn tỉnh ngộ, Chứng Đạo cũng không phải điểm cuối cùng!
Bởi vậy lão rất muốn biết, làm cách nào mà Tần Giác có thể tiến giai tầng thứ cao hơn.
“Ha ha ha, đã như vậy, thì đa tạ.”
Tần Giác cười to nói.
Mặc lão: “…”
Cứ như vậy, Mặc lão đã trở thành thành viên nhóm ba người.
“Vẫn là vấn đề cũ, những dị tượng này ngươi có thể khống chế sao?”
Tần Giác chỉ chỉ bầu trời u ám trên đầu, cau mày nói:
“Ầy… Không được.”
Mặc lão cười khổ.
Bởi vì thực lực cường đại, thiên đạo pháp tắc thật sự không đẩy được Mặc lão ra Thần giới, nhưng cũng chính bởi vì năng lượng quá mạnh, dẫn đến cho dù Mặc lão đi đâu, đều sẽ ảnh hưởng đến khung cảnh xung quanh, cho dù muốn khiêm tốn chút cũng không được.
“Tần tiểu hữu làm cách nào vậy, có thể dạy ta chút không?”
“Rất đơn giản!”
Tần Giác nâng tay, đánh một quyền lên bầu trời.
Ầm ầm!
Kim quan nháy mắt bao phủ bầu trời, thâm thúy khó lường, khiến người nhìn sợ hãi.
Không biết qua bao lâu, khi kim quang tiêu tán, bầu trời đã khôi phục như ban đầu, ánh nắng chiếu xuống, vạn dặm không mây, không còn chút mây đen nào.
“ Được rồi.”
Phủi tay, Tần Giác hài lòng nói.
“Cái này…”
Mặc lão trợn mắt há mồm, cơ hồ không dám tin vào mắt mình.
Trấn áp được cả Thiên Đạo pháp tắc?
Đùa gì vậy!
Cho dù là Hợp Đạo Thần Vương trong truyền thuyết cũng không làm được a?
Mọi người đều biết, Thiên Đạo pháp tắc là một loại ý chí, ngươi có thể thoát khỏi sự trói buộc của nó, giống như Mặc lão, nhưng tuyệt đối không có khả năng trấn áp nó.
Chẳng lẽ… Tần Giác đã đạt đến cảnh giới siêu việt Hợp Đạo?
Bạn cần đăng nhập để bình luận