Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 336: Giáo Chủ Muốn Gặp Ngươi

“Hoan nghênh tới Bất Hủ thần giáo.”

Lục Tinh giang hai tay ra, ngữ khí ngạo nghễ.

“Nơi này chính là Bất Hủ thần giáo sao?”

Tần Giác khóe miệng cong lên nụ cười, tựa hồ cũng chẳng suy nghĩ gì nữa.

Hắn đã từ trong trí nhớ của Ngô Sĩ biết được tình huống cụ thể của Bất Hủ thần giáo từ lâu, đối với nơi này tất cả dường như đều rõ như lòng bàn tay, sao lại kinh ngạc.

Thấy thế, Lục Tinh chau mày, loại cảm giác bị lừa kia càng ngày càng mãnh liệt.

Nhất là Tần Giác từ đầu đến cuối đều bày ra dáng vẻ điềm nhiên như không có việc gì, nơi đó giống như là sắp bị cầm tù, không biết chỉ sợ còn tưởng rằng đang nghỉ phép.

“Tần tiểu hữu, mời tới bên này.”

Nói xong, Lục Tinh chậm rãi bay lên không, bay về một ngọn núi ở nơi xa.

“Ừm.”

Không chút do dự, Tần Giác đi theo, Thí Đạo cùng Thạch Thiên thì theo sát phía sau.

“Nơi này là nơi Bất Hủ thần giáo chúng ta chuyên dùng để tiếp đãi khách nhân, trước khi chuyện đó kết thúc, hi vọng Tần tiểu hữu có thể an tâm đợi ở chỗ này,đừng đi nơi khác.”

Một lát sau, Lục Tinh đáp xuống ngọn núi, vẻ mặt nghiêm túc nói.

Hiện trước mắt là một tòa viện lẳng lặng cực kì rộng lớn, xung quanh che kín lít nha lít nhít trận pháp, hơn trăm cái, nói là nơi dùng để chiêu đãi khách nhân, chi bằng nói là lồng giam.

“Không có vấn đề.”

Tần Giác không quan trọng nhún vai.

Dù sao chỉ cần hắn muốn, lúc nào cũng có thể rời đi, không ai có thể ngăn được.

Nghe vậy, Lục Tinh nội tâm nhẹ nhàng thở ra: “Vậy liền tạm thời ủy khuất Tần tiểu hữu.”

“Mặt khác…”

Chần chờ nửa ngày, Lục Tinh nhịn không được hỏi: “Tần tiểu hữu có hứng thú gia nhập Bất Hủ thần giáo không?”

Bất Hủ thần giáo sở dĩ có thể trở thành thế lực cao nhất của Thiên Ngoại Thiên, trừ có được cường giả Thần Vương cảnh tọa trấn ra, trọng yếu nhất chính là mỗi ngày đều sẽ có máu mới tràn vào.

Những máu mới này cũng không nhất định đều là ma đầu tu luyện tà điển, còn có một số người không muốn bị quy tắc trói buộc, hoặc là đắc tội với thế lực lớn nào đó.

Phần lớn đều là kẻ điên, thường xuyên làm ra các loại hành động không thể tưởng tượng được, thậm chí so với võ giả tu luyện tà điển còn đáng sợ hơn, bởi vì ngươi căn bản không biết ranh giới cuối cùng của bọn hắn ở nơi nào.

Còn có một e thì là vì tránh né truy sát, bị ép gia nhập Bất Hủ thần giáo, tìm kiếm che chở.

Tóm lại, muốn gia nhập Bất Hủ thần giáo vô cùng đơn giản, chỉ cần gật đầu là được.

Nhưng muốn tiếp xúc đến hạch tâm của Bất Hủ thần giáo, lại cực kì khó, không đủ thực lực cùng tư lịch gần như không có khả năng.

Đồng thời vì phòng ngừa có thế lực khác phái nội ứng trà trộn vào, phàm là cao tầng của Bất Hủ thần giáo, nhất định phải tu luyện một môn tà điển, đồng thời phá hủy qua một đại lục, nếu không dù mạnh hơn đều không dùng.

Lục Tinh đột nhiên lựa chọn lôi kéo Tần Giác, chỉ là bởi vì trong lòng cảm thấy bất an mà thôi: “Sau khi gia nhập Bất Hủ thần giáo, ngươi có thể có được tự do tuyệt đối…”

“Không hứng thú.”

Lục Tinh: “…”

“Sắp xếp cũng xong, không có việc gì, ta đi vào trước nghỉ ngơi.”

Không đợi Lục Tinh mở miệng, Tần Giác hướng thẳng đến viện đi vào.

Lục Tinh: “…”

Rõ ràng nơi này là Bất Hủ thần giáo, vì sao cảm giác giống như Tần Giác mới là chủ nhân?

“Phó giáo chủ, thật muốn để hắn ở chỗ này sao?”

Thành viên của Bất Hủ thần giáo ở bên cạnh thấp giọng nói, thần sắc hơi lo.

Nếu như Tần Giác thật sự là cường giả Thần Vương cảnh, như vậy trận pháp của toàn viện này căn bản không có khả năng giữ chân hắn.

“Ta đi thông tri cho giáo chủ, các ngươi mau chóng điều tra ra thân phận của người này, không được sai sót.”

Lục Tinh mặt trầm như nước, phân phó nói.

“Vâng!”

Thành viên Bất Hủ thần giáo kia khẽ run lên, nháy mắt biến mất tại chỗ.

“Tần Giác…”

Lục Tinh không ngừng lặp lại tên Tần Giác, nhưng mà tìm khắp ký ức đều không thể tìm ra được nhân vật tương ứng.

Phải biết, mặc dù Thiên Ngoại Thiên tụ tập tất cả cường giả Thần Vương cảnh của Thiên giới, nhưng cộng lại cũng không hơn hai mươi người, đồng thời tất cả Lục Tinh đều biết, từ khi nào thêm một cường giả Thần Vương cảnh trẻ tuổi như vậy?

Chẳng lẽ là mới phi thăng từ vị diện cấp thấp lên?

Lục Tinh trầm tư, quả thật không loại trừ khả năng này.

Nhưng nếu như là từ vị diện cấp thấp phi thăng lên, không phải nên chú ý cẩn thận một chút sao, vì sao Tần Giác lại bình tĩnh như thế?

Không nghĩ ra Lục Tinh dứt khoát lựa chọn từ bỏ, với lại ở xung quanh viện thiết hạ linh lực, bảo đảm có thể giám thị Tần Giác, lúc này mới quay người tiến đến thông tri giáo chủ.

Cùng lúc đó, bên trong viện, Tần Giác thu hồi linh thức, duỗi lưng một cái: “Buồn ngủ quá a, ngủ một giấc trước đã.”

Lúc đầu hắn cho là Lục Tinh sau khi đi tới Bất Hủ thần giáo sẽ trực tiếp động thủ, kết quả không nghĩ tới Lục Tinh thế mà nhịn xuống, bởi vậy để Tần Giác có chút thất vọng.

Thí Đạo: “…”

Thạch Thiên: “…”

“…”

Không đi phản ứng hai người, Tần Giác lấy ra một bình linh tửu, ngửa đầu uống cạn, sau đó tùy tiện chọn gian phòng, ngã đầu liền ngủ.

Về phần chuyện sau đó, chờ hắn tỉnh ngủ rồi nói sau.

Cho dù bên ngoài viện che kín trận pháp, không khác gì lồng giam, nhưng không gian bên trong viện lại to lớn vô cùng, chỉ là gian phòng liền có mười cái, với lại mức độ dày đặc của linh khí không kém đại lục trôi nổi chút nào, đối với võ giả thấp giai mà nói, quả thực là Thiên Đường.

Liên tục bôn ba mấy ngày, Thạch Thiên lập tức không kịp chờ đợi ngồi xếp bằng, tiến vào trạng thái tu luyện.

Cuối cùng chỉ còn Thí Đạo một mình buồn bực ngán ngẩm quan sát trận pháp xung quanh, không biết đang suy nghĩ gì.

Trong lúc đó Vân Tịch chạy ra khỏi ngực Tần Giác , nhưng sau khi nhìn thấy trong sân không có đồ ăn gì ngon, liền lại chui trở về.

Ngày hôm sau, ánh nắng tươi sáng, khắp trời không mây, Bất Hủ thần giáo vẫn vận hành giống như bình thường, giống như chẳng xảy ra chuyện gì, nhưng dưới sự bình tĩnh này, lại cuồn cuộn sóng ngầm từ lâu.

Tần Giác mở to mắt, đi tới trong sân, toàn thân cao thấp lập tức truyền đến răng rắc giòn tan, giống như kinh lôi.

“Hô, thần thanh khí sảng.”

“Chủ nhân.”

Thí Đạo liền vội vàng tiến lên hành lễ.

“Ừm.”

Tần Giác nhẹ gật đầu, hỏi:

“Thanh âm của ngươi, có thể thay đổi không?”

Không có cách, mỗi lần nghe Thí Đạo nói chuyện đều có loại cảm giác rất không hài hòa, thực tế khiến người ta chịu không được.

“Có thể a.”

Thí Đạo nhếch miệng cười một tiếng:

“Chủ nhân thích âm thanh kiểu gì ta đều có thể thay đổi.”

Tần Giác: “…”

Móa! Vậy sao ngươi không nói sớm!

“Ừm…Dễ nghe một chút a.”

Trầm ngâm một lát, Tần Giác nói.

“Không thành vấn đề.”

Thí Đạo mỉm cười:

“Thế nào, có thể chứ chủ nhân?”

“Cái này…”

Tần Giác sững sờ, Thí Đạo thanh âm lại nháy mắt từ giọng khàn biến thành ngự tỷ, phối hợp thêm dung mạo khí khái hào hùng, quả thực tràn ngập sức hấp dẫn, khiến người ta không nhịn được muốn chinh phục.

“Có thể, có thể.”

Tần Giác liên tục gật đầu.

“Hì hì, thì ra chủ nhân thích loại thanh âm này a.”

Thí Đạo che miệng cười khẽ, không còn loại cảm giác không hài hòa kia nữa.

Tần Giác: “…”

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên thanh âm của Lục Tinh, đánh vỡ xấu hổ: “Tần tiểu hữu , có thể ra một chút hay không.”

“Chuyện gì?”

Tần Giác thuận miệng đáp.

“Giáo chủ muốn gặp người.”

Giáo chủ?

Tần Giác khẽ giật mình, hắn đang chuẩn bị nhìn xem giáo chủ này, không nghĩ tới tự mình đưa tới cửa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận