Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 303: Ta Liều Mạng Với Bạch Nghiệp

“Hô, không hổ là Tô Ngạn tỷ tỷ, làm cơm ăn ngon thật. “

Vân Tịch ưỡn cao bụng nhỏ nằm ở trên tảng đá, cảm thấy mỹ mãn nói.

Xa xa, Tần Giác nhấp một ngụm linh tửu, cạn ngôn.

Khó có thể tưởng tượng, thân thể Vân Tịch nhỏ như vậy lại có thể ăn nhiều như thế.

Tựa hồ từ sau khi được Thiên Đế truyền thừa, sức ăn của Vân Tịch liền tăng nhiều, lúc nào cũng có thể ăn một đống lớn, còn nhiều hơn cả Tần Giác.

May mà Vân Tịch có thể thông qua vận chuyển công pháp hóa giải một phân lực lượng này, bằng không thì chỉ sợ sớm đã ăn thành một trái bóng.

“Tiền bối. “

Lúc này, Tô Ngạn thu thập xong toàn bộ đồ ăn, theo bên cạnh đi tới, do dự một chút, sau đó nhẹ nhàng ngồi ở bên cạnh Tần Giác.

“Ừm. “

Tần Giác cũng không có để ý, mà là ngửa đầu uống cạn linh tửu trong bình, mở miệng hỏi:

“Gần đây Phong Lôi tông có chuyện gì không?”

Hắn hiện tại rất nhàm chán, cho nên chỉ có thể tìm đại chủ đề nào đó.

Nghe vậy, Tô Ngạn sững sờ, không nghĩ tới Tần Giác sẽ nhắc tới Phong Lôi tông trước mặt nàng, vì vậy vội vàng đáp:

“Không có, không có gì. “

Bởi vì do Phong Lôi lão tổ vẫn lạc, Phong Lôi tông hiện tại vô cùng ít xuất hiện, phạm vi thế lực cũng thu hẹp lại, trước khi xuất hiện một cường giả Truyền Kỳ cảnh nữa, cơ bản không có khả năng khôi phục huy hoàng ngày trước.

“Ồ. “

Tần Giác nhẹ gật đầu, lại lấy ra một bình linh tửu, tiếp tục uống.

“……”

Không khí lâm vào trầm mặc.

Tô Ngạn há to miệng, nhưng lại không biết nên nói cái gì, dứt khoát cứ như vậy ngồi yên lặng, cùng Tần Giác hình thành phong cảnh tuyệt mỹ.

Bất giác mặt trời đã lặn về tây, mặt trăng bay lên, màn đêm như là bức rèm mỏng được treo lên, cùng lúc đó, bầu trời đầy sao dần hiện lên, treo ở chân trời, tựa như một cái dãi tơ lụa màu trắng, làm cho người ngước nhìn.

“Thật xinh đẹp…”

Tô Ngạn thấp giọng nỉ non, hai con ngươi cực kỳ sáng.

Bởi vì lúc nhỏ là thánh nữ Phong Lôi tông, cho nên Tô Ngạn phần lớn thời gian đều tu luyện, hầu như không có gì đáng nói.

Đây là nàng lần đầu tiên chính thức ổn định tinh thần thưởng thức cảnh ban đêm, quả thực khiến cho người ta kinh diễm.

“Xinh đẹp? “

Tần Giác ngẩng đầu mắt nhìn bầu trời, chỉ cảm thấy bình thường, không có gì đặc sắc.

Bất quá bình thường này, dù sao cũng là hình ảnh hắn đã nhìn mười năm, cho dù có xinh đẹp hơn nữa, cũng đã nhìn chán từ lâu.

Ngay khi Tần Giác chuẩn bị đứng dậy đi ngủ, Tô Ngạn vốn là ngồi ở bên cạnh hắn đầu nghiêng một cái, tựa lên vai hắn.

Tình huống này là sao đây?

Tần Giác cúi đầu nhìn, phát hiện hai mắt Tô Ngạn khép hờ, miệng nhếch lên, đúng là ngủ rồi!

Có lầm hay không vậy?

Ngươi không phải là cường giả Chí

Ủa sao lại ngủ?

Chẳng lẽ là bởi vì bình thường mệt quá, cho nên đột nhiên trầm tĩnh lại, không khống chế được chính mình?

Trước mắt mà nói, dường như chỉ có giải thích như vậy mới thấy hợp lý thôi.

Bất quá từ góc độ này nhìn sang, thật là có chút đáng yêu, hơn nữa trên người còn có mùi thơm khó nói, câu tâm người ta.

Tô Ngạn là một trong ba nữ tử có nhan sắc nhất mà Tần Giác đã gặp qua, giờ phút này như chim non nép vào người, chỉ sợ đổi thành bất kỳ nam nhân nào khác cũng không nhẫn tâm quấy rầy.

Thở dài, Tần Giác chỉ phải giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ngồi ở tại chỗ, xem ra tối nay không cách nào ngủ được rồi.

Hôm sau, sáng sớm.

Tia nắng ban mai đầu tiên phá tan bóng tối, cuối đường chân trời bắt đầu sáng lên, không chói mắt quá, lại đặc biệt ôn hòa.

Sương mù dày đặc tràn ngập trên đỉnh núi Huyền Ất Sơn, làm ướt hoa cỏ, cây cối, cùng quần áo của Tần Giác và Tô Ngạn.

“A……”

Tô Ngạn mơ mơ màng màng mở to mắt, chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhọm vô cùng, không có bất kỳ gánh nặng, giống như vừa ngâm mình trong linh tuyền vậy, tinh thần sảng khoái.

“Nha, ta sao lại ngủ mất tiêu. “

Tô Ngạn giật mình tỉnh lại, lúc này mới phát hiện mình tựa lên vai của Tần Giác!

“Ngươi tỉnh rồi? “

Phát hiện được động tĩnh của Tô Ngạn, Tần Giác lập tức cúi đầu nhìn sang.

“Thực xin lỗi, tiền bối. “

Tô Ngạn khuôn mặt đỏ bừng, vội vàng đứng lên nói xin lỗi.

Ngay cả nàng cũng không nghĩ đến, chính mình sẽ không cẩn thận mà ngủ mất.

Nhưng……Loại cảm giác này thật thoải mái.

“Không sao. “

Tần Giác phất phất tay, không sao cả nói:

“Ta còn tưởng rằng võ giả đẳng cấp cao thật sự không cần ngủ, với lại, lúc ngươi ngủ rất đáng yêu. “

Lời vừa nói ra, sắc mặt Tô Ngạn lập tức trở nên đỏ hơn, thậm chí lan đến bên tai, tựa như máy chạy bằng hơi nước.

Tô Ngạn không khỏi nhớ tới gương đồng mà Tần Giác đưa cho nàng kia, còn có câu ‘thơ tình’ kia : Thế gian không nhìn thấy hết được, người đẹp nhất là người trong gương.

“Không…Không phải, ta là bởi vì mới ra khỏi Phong Lôi Trì không bao lâu, cho nên mới……”

Tô Ngạn xác thực không có nói dối, mấy tháng liên tục tu luyện cường độ cao trong Phong Lôi Trì, khiến cho thể xác và tinh thần của nàng mỏi mệt, hơn nữa còn chưa vững chắc cảnh giới đã chạy đã đến Huyền Ất Sơn, khiến tinh thần vừa tĩnh lại trực tiếp tiến vào trạng thái nghỉ ngơi.

Bằng không thì một cường giả Chí Tôn làm sao có thể ngủ say đơn giản như vậy?

“Ha ha ha, khẩn trương như vậy làm gì, ta cũng không ăn ngươi được. “

Tần Giác trêu ghẹo nói.

Tô Ngạn: “……”

“Đúng rồi, một đêm không có trở về, Phong Lôi tông bên kia không sao ư? “

Dường như nhớ tới cái gì, Tần Giác nhắc.

“A…, ta quên mất! “

Tô Ngạn khẽ giật mình, lập tức vội vàng thúc dục linh lực, kích hoạt thông đạo truyền tống, chuẩn bị trở về.

Nàng mới từ Phong Lôi trì đi ra không bao lâu, rất được các trưởng lão coi trọng, cho dù là ai cũng không dám xông vào chỗ nàng, nhưng nếu như quá lâu không xuất hiện, ai biết những trưởng lão kia sẽ làm ra chuyện điên rồ gì?

Tô Ngạn hôm nay thế nhưng là huy vọng duy nhất của Phong Lôi tông, địa vị gần với tông chủ, Phong Lôi tông tuyệt không cho phép nàng có bất kỳ sơ xuất gì.

Mắt thấy thông đạo truyền tống sắp mở ra, Tô Ngạn đột nhiên hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí nói:

“Tiền bối, ta…Ta thích……”

Lời còn chưa dứt, không gian có chút vặn vẹo, Tô Ngạn lập tức biến mất tại chỗ.

Tần Giác: “……”

Thích gì?

Ngươi ngược lại nói rõ ràng lại đi a….

Ngay khi Tần Giác suy tư, chân trời bỗng nhiên bay tới một thân ảnh, lung la lung lay, tựa hồ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Tần Giác tập trung nhìn vào, đúng là đại trưởng lão Vương Quyền!

Chỉ có điều giờ phút này đại trưởng lão nhìn qua thật là có chút thê thảm, không chỉ có xanh xao vàng vọt, giống như hư thoát, ngay cả khí tức cũng uể oải không phấn chấn, đâu còn dáng vẻ trẻ trung ngày hôm qua, có thể kiên trì phi xa như vậy, quả thực là kỳ tích.

Cái này……Sẽ không phải là bị linh dược của sư huynh tra tấn thành như vậy đi?

Đại trưởng lão thế nhưng là cường giả Thiên Giai hậu kỳ a…!

Cái này lúc trước ngay cả Ngụy gia Thiên Giai đỉnh phong cũng gánh không được sức tàn phá đan dược của Bạch Nghiệp, huống chi đại trưởng lão?

“Đại trưởng lão, ngươi không sao chứ? “

Tần Giác phi thân lên, đón lấy.

“Ah, là Tần sư đệ a. … “

Đại trưởng lão ho khan hai tiếng, cắn răng nói:

“Không nên cản ta, ta phải liều cái mạng già này với tên Bạch Nghiệp kia! “

Vương Quyền chưa bao giờ nghĩ tới, mình có một ngày sẽ bị ‘Linh khí’ cùng tiêu chảy tra tấn đến trình độ này, quan trọng nhất là, chỗ đó rõ ràng thẳng cứng cả buổi tối!

Tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ!

Tần Giác: “……”

Bộ dáng hiện tại của ngươi mà muốn liều mạng với Bạch Nghiệp?

“Lão thất phu, ta muốn giết ngươi……”

Đại trưởng lão loạn choạng bay đến trước đại điện, lại lảo đảo đi tới đại điện, rất có ý không sợ chết.

“……”
Bạn cần đăng nhập để bình luận