Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 247: Người Lợi Hại Giống Như Hắn Còn Sáu Tên Nữa
Phong Lôi Trì, tên như ý nghĩa, là cái ao ẩn chứa Phong Lôi Chi Lực.
Chính là cái ao mà chưởng môn đời thứ nhất của Phong Lôi Tông lợi dụng các loại thiên tài địa bảo cùng linh lực của mình kiến tạo ra, đồng thời sau đó hàng năm đều sẽ rót vào bên trong lượng lớn Phong Lôi Chi Lực, vẫn lan tràn đến hiện tại, cách nay đã có hơn ngàn năm.
Đệ tử Phong Lôi Tông sau khi tiến giai Chí Tôn cảnh, chỉ cần được chưởng môn cùng các trưởng lão đồng ý, liền có thể tiến vào Phong Lôi Trì tu luyện.
Chỉ là bởi vì Phong Lôi Trì ngưng tụ Phong Lôi Chi Lực quá nhiều, khiến cho tình cảnh hiện tại vô cùng nguy hiểm, hơi không cẩn thận, liền sẽ bị phản phệ, thậm chí chết ở.
Bởi vậy, cao tầng Phong Lôi Tông trước đó vẫn luôn không cho phép Tô Ngạn tiến vào Phong Lôi Trì, để tránh bị thương, ảnh hưởng căn cơ.
Lần này, Tô Ngạn ở trong đại hội Tông Môn qua mặt được rất nhiều cao tầng, lấy thực lực Chí Tôn cảnh sơ kỳ, đánh bại một trưởng lão Chí Tôn cảnh trung kỳ, cuối cùng mới được chưởng môn cùng trưởng lão đồng ý.
Trên thực tế, cơ bản mỗi thế lực võ đạo đều có các loại địa phương, tỷ như Thiên Diễn trận của Thiên Cơ Tông, Sinh Tử Môn của Huyền Hoàng Tông hay là Kiếm Trủng của Kiếm Tông, Dù là Huyền Ất Sơn, cũng có Linh Tủy Trì thuộc về mình.
Lúc trước Lạc Vi Vi được quán quân ở thi đấu sơn môn, từng tiến vào Linh Tủy Trì tu luyện.
Chỉ là so với tứ đại tông môn, Linh Tủy Trì của Huyền Ất Sơn rõ ràng có hơi nghèo nàn.
“Thì ra là thế. “
Tần Giác bừng tỉnh đại ngộ, sau đó cười nói: “Chúc mừng, hi vọng ngươi có thể sớm ngày đột phá. “
Nghe vậy, Tô Ngạn khuôn mặt đỏ lên, cũng không biết trả lời thế nào.
Cuối cùng vẫn là Vân Tịch từ bên cạnh bay tới đánh vỡ trầm mặc: “Ồ, là Tô Ngạn tỷ tỷ, ngươi tới rồi, có đồ ngon gì không? “
“??? “
Tần Giác nhớ rõ, lúc trước Vân Tịch thế mà rất căm thù Tô Ngạn, sao hiện tại đổi giọng gọi tỷ tỷ rồi?
Có lầm hay không?
Cũng bởi vì vài bữa cơm?
Quả nhiên, vĩnh viễn không thể tin tưởng lập trường của bọn ăn hàng!
Bởi vì không chừng một giây sau, nàng liền sẽ phát động định luật thơm!
“Đừng có gấp, tỷ tỷ chút nữa nữa làm cho ngươi. “
Vỗ đầu Vân Tịch, Tô Ngạn cười nói.
“Vâng, Tô Ngạn tỷ tỷ là tốt nhất rồi! “
Vân Tịch nhào vào trong lòng Tô Ngạn, mạnh mẽ cọ……bộ ngực.
Tần Giác: “……”
Câu này sao mà nghe quen tai vậy?
Không phải Vân Tịch thường xuyên nói như vậy với hắn à?
“Tiền bối muốn ăn gì? “
“A, ta sao cũng được. “
Nghĩ nghĩ, Tần Giác nói bổ sung:
“Làm phiền ngươi. “
Tô Ngạn che miệng cười khẽ, không nhiều lời.
……
Ba ngày sau, Tô Ngạn tiến vào Phong Lôi Trì, tạm thời tạm biệt Huyền Ất Sơn.
Lạc Vi Vi cũng dưới sự sắp xếp của Lạc Tầm cố gắng tu luyện.
Mà Huyền Ất Sơn thì sinh hoạt giống như ngày thường, khác biệt duy nhất chỉ sợ chính là không có thanh âm nổ lô lúc Bạch Nghiệp luyện đan thôi.
Không thể không nói, sau khi Bạch Nghiệp bế quan, Huyền Ất Sơn đúng là ít đi rất nhiều thú vui, trở nên hơi chán.
Về phần nhàn nhã nhất, không hề nghi ngờ vẫn như cũ là Tần Giác, hắn hiện tại đợi Bạch Nghiệp xuất quan, sau đó đổi thân phận, đến Bạch Long tộc kiếm một cái tọa kỵ.
Nhưng chờ đợi này, chính là qua hai tháng.
Không chỉ là Bạch Nghiệp, Tô Ngạn cũng chẳng có ra khỏi Phong Lôi Trì, đánh vỡ tất cả ghi chép, trở thành đệ tử có thiên phú cao nhất từ trước đến nay của Phong Lôi Tông.
Lúc này, Tần Giác cũng chẳng nghĩ gì nữa, dù sao đến cấp bậc này của bọn hắn, tùy tiện bế quan một lần đều phải một năm nửa năm, sao có thể ra nhanh như vậy.
Thậm chí đến trên Thánh Cảnh, bế quan trăm năm cũng không phải là không thể.
Trong bất tri bất giác, thời tiết càng ngày càng rét lạnh, bắt đầu dần dần đi vào mùa đông.
Ngày này, Tần Giác từ trên giường đứng lên, vô ý thức nhìn ngoài cửa sổ, phát hiện một mảnh trắng xóa.
Tình huống gì vậy?
Tần Giác nhíu mày, đẩy cửa phòng ra.
Hô!
Một trận gió lạnh thổi đến, cùng rất nhiều bông tuyết bay đến đập vào người Tần Giác, sau đó nhanh chóng tan ra.
Tuyết rơi?
Tần Giác đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy bên trong viện được bao phủ trong làn áo bạc, trắng trong ngần, phủ kín bông tuyết.
Cùng lúc đó, trên bầu trời không ngừng có bông tuyết bay xuống, nhìn qua xinh đẹp vô cùng.
Trong lúc nhất thời, Tần Giác lại có loại cảm giác tinh thần thanh sảng.
“Ngao ô~”
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng thét dài vui mừng của Kỳ Lân, cùng tiếng va chạm trầm đục.
Tên này đang làm gì?
Tần Giác mặc áo bào vào, đi ra khỏi viện.
“Ngao ô~”
Nơi xa,Kỳ Lân nhảy lên thật cao, bịch một tiếng rơi vào trong đất tuyết, không ngừng lăn lộn, lộ ra nụ cười nhân cách hóa, rất là vui vẻ.
Bởi vì do hoàn cảnh Hắc Sâm Lâm đặc thù, bốn mùa đều không có gì thay đổi, cho nên đây cũng là lần đầu tiên Kỳ Lân nhìn thấy tuyết.
Bên cạnh nó, Vân Tịch cũng chơi quên cả trời đất, một bên dùng tuyết đọng xếp thành các món ăn ngon, một bên giữ lại nước bọt……
Tần Giác: “……”
Hắn đang nuôi hai thứ gì vậy?
Ai, ta khổ quá mà.
Tần Giác nhịn không được cảm khái.
“Sư phụ, người tỉnh rồi. “
Nhìn thấy Tần Giác, Vân Tịch hai mắt sáng lên: “Chúng ta cùng đi ăn a. “
Tần Giác: “……”
Ha ha, hắn đúng là ngoài ăn ra thì cái gì cũng không hứng thú mà.
Nhưng mà khó có khi tuyết rơi, hắn ngược lại trong lúc vô tình nhớ tới tuổi thơ lúc trước, thế là vén tay áo lên, cùng Vân Tịch nặn tuyết.
Đương nhiên, hắn nặn tuyết cũng không phải là đồ ăn.
“A, sư phụ, ngươi đang nặn cái gì a. “
Vân Tịch rất là tò mò.
“Đợi chút nữa sẽ biết. “
Tần Giác ý vị thâm trường nói.
Không bao lâu, một người tuyết cao tới nửa mét, đỉnh đầu tròn tròn xuất hiện trước mắt Vân Tịch, thế hiện ra tư thế lãnh khốc, còn vi diệu là hơi ngẩng lên.
Nếu như Long Trẫm ở đây, nhất định có thể nhận ra.Đây không phải là anh em hồ lô sao?
“Sư phụ, đây là cái gì, có thể ăn không? “
Vân Tịch cắn ngón tay, ngốc mao lắc lư, dáng vẻ cực kì đáng yêu.
Tần Giác: “……”
Đầu ngươi trừ ăn ra, còn có thứ gì khác nữa không?
“Cái này gọi Đại Oa, không thể ăn. “
Tần Giác trợn mắt, im lặng nói.
“Đại Oa? “
Nghe tới là biết không thể ăn, Vân Tịch khuôn mặt nhỏ lập tức rũ xuống, mất đi hứng thú.
“……”
“Khụ khụ, ngươi cũng không nên xem thường Đại Oa này, hắn không chỉ có thực lực mạnh vô cùng, mà lại có thể tùy ý biến lớn thu nhỏ, lợi hại vô cùng. “
Tần Giác nghiêm túc giải thích nói.
“Thật không? “
“Đương nhiên. “
Tần Giác tiếp tục nói:
“Với lại, lợi hại giống như hắn, còn sáu tên nữa! “
“Oa, thật nhiều a. “
Dù nói thế nào, Vân Tịch cũng chỉ có một tuổi, lập tức bị lời của Tần Giác hấp dẫn, hỏi: “Sáu tên khác gọi là gì? “
“Lão nhị gọi Nhị Oa, có được thần thông Thiên Lý Nhãn Thuận Phong Nhĩ……”
Tần Giác vừa nói, vừa tích tụ ra dáng vẻ của Nhị Oa.
“Lão tam gọi Tam Oa, đầu đồng thiết giáp, đao thương bất nhập. “
“Tứ Oa có thể phun hỏa diễm……”
“Ngũ Oa……”
Tới cuối cùng, bảy anh em hồ lô tất cả đều được Tần Giác tụ ra, sau đó dứt khoát nói cho Vân Tịch về chuyện của anh em hồ lô, cũng coi như nhớ lại tuổi thơ của mình một chút.
Một bên khác, Kỳ Lân cũng dừng lăn lộn, bị hấp dẫn.
“……”
Sau đó, Tần Giác lại thuận miệng kể lại mấy chuyện, rồi tạo ra các nhân vật thần thoại cổ quái kì lạ như Tôn Ngộ Không, Pháp Hải.
Cho tới giờ khắc này, Tần Giác mới tỉnh lại, toàn bộ sườn đồi bên cạnh đã bị hắn chất đầy người tuyết, mà trên người hắn, cũng rơi đầy bông tuyết, ngay cả tóc đều bị nhiễm trắng.
Chính là cái ao mà chưởng môn đời thứ nhất của Phong Lôi Tông lợi dụng các loại thiên tài địa bảo cùng linh lực của mình kiến tạo ra, đồng thời sau đó hàng năm đều sẽ rót vào bên trong lượng lớn Phong Lôi Chi Lực, vẫn lan tràn đến hiện tại, cách nay đã có hơn ngàn năm.
Đệ tử Phong Lôi Tông sau khi tiến giai Chí Tôn cảnh, chỉ cần được chưởng môn cùng các trưởng lão đồng ý, liền có thể tiến vào Phong Lôi Trì tu luyện.
Chỉ là bởi vì Phong Lôi Trì ngưng tụ Phong Lôi Chi Lực quá nhiều, khiến cho tình cảnh hiện tại vô cùng nguy hiểm, hơi không cẩn thận, liền sẽ bị phản phệ, thậm chí chết ở.
Bởi vậy, cao tầng Phong Lôi Tông trước đó vẫn luôn không cho phép Tô Ngạn tiến vào Phong Lôi Trì, để tránh bị thương, ảnh hưởng căn cơ.
Lần này, Tô Ngạn ở trong đại hội Tông Môn qua mặt được rất nhiều cao tầng, lấy thực lực Chí Tôn cảnh sơ kỳ, đánh bại một trưởng lão Chí Tôn cảnh trung kỳ, cuối cùng mới được chưởng môn cùng trưởng lão đồng ý.
Trên thực tế, cơ bản mỗi thế lực võ đạo đều có các loại địa phương, tỷ như Thiên Diễn trận của Thiên Cơ Tông, Sinh Tử Môn của Huyền Hoàng Tông hay là Kiếm Trủng của Kiếm Tông, Dù là Huyền Ất Sơn, cũng có Linh Tủy Trì thuộc về mình.
Lúc trước Lạc Vi Vi được quán quân ở thi đấu sơn môn, từng tiến vào Linh Tủy Trì tu luyện.
Chỉ là so với tứ đại tông môn, Linh Tủy Trì của Huyền Ất Sơn rõ ràng có hơi nghèo nàn.
“Thì ra là thế. “
Tần Giác bừng tỉnh đại ngộ, sau đó cười nói: “Chúc mừng, hi vọng ngươi có thể sớm ngày đột phá. “
Nghe vậy, Tô Ngạn khuôn mặt đỏ lên, cũng không biết trả lời thế nào.
Cuối cùng vẫn là Vân Tịch từ bên cạnh bay tới đánh vỡ trầm mặc: “Ồ, là Tô Ngạn tỷ tỷ, ngươi tới rồi, có đồ ngon gì không? “
“??? “
Tần Giác nhớ rõ, lúc trước Vân Tịch thế mà rất căm thù Tô Ngạn, sao hiện tại đổi giọng gọi tỷ tỷ rồi?
Có lầm hay không?
Cũng bởi vì vài bữa cơm?
Quả nhiên, vĩnh viễn không thể tin tưởng lập trường của bọn ăn hàng!
Bởi vì không chừng một giây sau, nàng liền sẽ phát động định luật thơm!
“Đừng có gấp, tỷ tỷ chút nữa nữa làm cho ngươi. “
Vỗ đầu Vân Tịch, Tô Ngạn cười nói.
“Vâng, Tô Ngạn tỷ tỷ là tốt nhất rồi! “
Vân Tịch nhào vào trong lòng Tô Ngạn, mạnh mẽ cọ……bộ ngực.
Tần Giác: “……”
Câu này sao mà nghe quen tai vậy?
Không phải Vân Tịch thường xuyên nói như vậy với hắn à?
“Tiền bối muốn ăn gì? “
“A, ta sao cũng được. “
Nghĩ nghĩ, Tần Giác nói bổ sung:
“Làm phiền ngươi. “
Tô Ngạn che miệng cười khẽ, không nhiều lời.
……
Ba ngày sau, Tô Ngạn tiến vào Phong Lôi Trì, tạm thời tạm biệt Huyền Ất Sơn.
Lạc Vi Vi cũng dưới sự sắp xếp của Lạc Tầm cố gắng tu luyện.
Mà Huyền Ất Sơn thì sinh hoạt giống như ngày thường, khác biệt duy nhất chỉ sợ chính là không có thanh âm nổ lô lúc Bạch Nghiệp luyện đan thôi.
Không thể không nói, sau khi Bạch Nghiệp bế quan, Huyền Ất Sơn đúng là ít đi rất nhiều thú vui, trở nên hơi chán.
Về phần nhàn nhã nhất, không hề nghi ngờ vẫn như cũ là Tần Giác, hắn hiện tại đợi Bạch Nghiệp xuất quan, sau đó đổi thân phận, đến Bạch Long tộc kiếm một cái tọa kỵ.
Nhưng chờ đợi này, chính là qua hai tháng.
Không chỉ là Bạch Nghiệp, Tô Ngạn cũng chẳng có ra khỏi Phong Lôi Trì, đánh vỡ tất cả ghi chép, trở thành đệ tử có thiên phú cao nhất từ trước đến nay của Phong Lôi Tông.
Lúc này, Tần Giác cũng chẳng nghĩ gì nữa, dù sao đến cấp bậc này của bọn hắn, tùy tiện bế quan một lần đều phải một năm nửa năm, sao có thể ra nhanh như vậy.
Thậm chí đến trên Thánh Cảnh, bế quan trăm năm cũng không phải là không thể.
Trong bất tri bất giác, thời tiết càng ngày càng rét lạnh, bắt đầu dần dần đi vào mùa đông.
Ngày này, Tần Giác từ trên giường đứng lên, vô ý thức nhìn ngoài cửa sổ, phát hiện một mảnh trắng xóa.
Tình huống gì vậy?
Tần Giác nhíu mày, đẩy cửa phòng ra.
Hô!
Một trận gió lạnh thổi đến, cùng rất nhiều bông tuyết bay đến đập vào người Tần Giác, sau đó nhanh chóng tan ra.
Tuyết rơi?
Tần Giác đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy bên trong viện được bao phủ trong làn áo bạc, trắng trong ngần, phủ kín bông tuyết.
Cùng lúc đó, trên bầu trời không ngừng có bông tuyết bay xuống, nhìn qua xinh đẹp vô cùng.
Trong lúc nhất thời, Tần Giác lại có loại cảm giác tinh thần thanh sảng.
“Ngao ô~”
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng thét dài vui mừng của Kỳ Lân, cùng tiếng va chạm trầm đục.
Tên này đang làm gì?
Tần Giác mặc áo bào vào, đi ra khỏi viện.
“Ngao ô~”
Nơi xa,Kỳ Lân nhảy lên thật cao, bịch một tiếng rơi vào trong đất tuyết, không ngừng lăn lộn, lộ ra nụ cười nhân cách hóa, rất là vui vẻ.
Bởi vì do hoàn cảnh Hắc Sâm Lâm đặc thù, bốn mùa đều không có gì thay đổi, cho nên đây cũng là lần đầu tiên Kỳ Lân nhìn thấy tuyết.
Bên cạnh nó, Vân Tịch cũng chơi quên cả trời đất, một bên dùng tuyết đọng xếp thành các món ăn ngon, một bên giữ lại nước bọt……
Tần Giác: “……”
Hắn đang nuôi hai thứ gì vậy?
Ai, ta khổ quá mà.
Tần Giác nhịn không được cảm khái.
“Sư phụ, người tỉnh rồi. “
Nhìn thấy Tần Giác, Vân Tịch hai mắt sáng lên: “Chúng ta cùng đi ăn a. “
Tần Giác: “……”
Ha ha, hắn đúng là ngoài ăn ra thì cái gì cũng không hứng thú mà.
Nhưng mà khó có khi tuyết rơi, hắn ngược lại trong lúc vô tình nhớ tới tuổi thơ lúc trước, thế là vén tay áo lên, cùng Vân Tịch nặn tuyết.
Đương nhiên, hắn nặn tuyết cũng không phải là đồ ăn.
“A, sư phụ, ngươi đang nặn cái gì a. “
Vân Tịch rất là tò mò.
“Đợi chút nữa sẽ biết. “
Tần Giác ý vị thâm trường nói.
Không bao lâu, một người tuyết cao tới nửa mét, đỉnh đầu tròn tròn xuất hiện trước mắt Vân Tịch, thế hiện ra tư thế lãnh khốc, còn vi diệu là hơi ngẩng lên.
Nếu như Long Trẫm ở đây, nhất định có thể nhận ra.Đây không phải là anh em hồ lô sao?
“Sư phụ, đây là cái gì, có thể ăn không? “
Vân Tịch cắn ngón tay, ngốc mao lắc lư, dáng vẻ cực kì đáng yêu.
Tần Giác: “……”
Đầu ngươi trừ ăn ra, còn có thứ gì khác nữa không?
“Cái này gọi Đại Oa, không thể ăn. “
Tần Giác trợn mắt, im lặng nói.
“Đại Oa? “
Nghe tới là biết không thể ăn, Vân Tịch khuôn mặt nhỏ lập tức rũ xuống, mất đi hứng thú.
“……”
“Khụ khụ, ngươi cũng không nên xem thường Đại Oa này, hắn không chỉ có thực lực mạnh vô cùng, mà lại có thể tùy ý biến lớn thu nhỏ, lợi hại vô cùng. “
Tần Giác nghiêm túc giải thích nói.
“Thật không? “
“Đương nhiên. “
Tần Giác tiếp tục nói:
“Với lại, lợi hại giống như hắn, còn sáu tên nữa! “
“Oa, thật nhiều a. “
Dù nói thế nào, Vân Tịch cũng chỉ có một tuổi, lập tức bị lời của Tần Giác hấp dẫn, hỏi: “Sáu tên khác gọi là gì? “
“Lão nhị gọi Nhị Oa, có được thần thông Thiên Lý Nhãn Thuận Phong Nhĩ……”
Tần Giác vừa nói, vừa tích tụ ra dáng vẻ của Nhị Oa.
“Lão tam gọi Tam Oa, đầu đồng thiết giáp, đao thương bất nhập. “
“Tứ Oa có thể phun hỏa diễm……”
“Ngũ Oa……”
Tới cuối cùng, bảy anh em hồ lô tất cả đều được Tần Giác tụ ra, sau đó dứt khoát nói cho Vân Tịch về chuyện của anh em hồ lô, cũng coi như nhớ lại tuổi thơ của mình một chút.
Một bên khác, Kỳ Lân cũng dừng lăn lộn, bị hấp dẫn.
“……”
Sau đó, Tần Giác lại thuận miệng kể lại mấy chuyện, rồi tạo ra các nhân vật thần thoại cổ quái kì lạ như Tôn Ngộ Không, Pháp Hải.
Cho tới giờ khắc này, Tần Giác mới tỉnh lại, toàn bộ sườn đồi bên cạnh đã bị hắn chất đầy người tuyết, mà trên người hắn, cũng rơi đầy bông tuyết, ngay cả tóc đều bị nhiễm trắng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận