Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 273: Thô Bạo Trấn Áp

“Để lại Long Tiểu Vũ, hoặc là, chết! “

Thanh âm tràn ngập uy nghiêm vang vọng khắp hư không, chấn động khiến cho máu huyết của tất cả cường giả ở đây, thật là khó chịu.

May mà Long Thương dùng khí tràng bảo vệ Thiên Lân Hào, nếu không những thành viên Thái Hư nhất nhị cảnh của Bạch Long tộc kia chắc chắn sẽ trọng thương hôn mê.

“Cái này……”

Long Côn khó có thể tin mở to hai mắt, nhìn về phía Long Thương.

Giờ phút này, trán của Long Thương không ngừng tuôn ra mồ hôi, cả người đều đang run rẩy, giống như đang nhận lấy áp lực lơn, hắn cắn chặt răng, hít một hơi thật sâu nói:

“Hắn là điện chủ Võ Thần điện, Võ Hoàng! “

“Cái gì? “

Long Côn sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Điện chủ Võ Thần điện Võ Hoàng, cái tên này hiện tại đã có rất ít người biết, càng ít người biết về cái tên Chiến Thần hơn.

Bởi vì phương thức chiến đấu của Võ Hoàng cực kì cường hãn, lại chưa từng lùi bước, cho nên sau khi hắn tiến giai Chân Thần cảnh, thu được phong hào Chiến Thần.

Mặc dù Bán Thần cảnh cùng Chân Thần cảnh chỉ khác một chữ, nhưng khoảng cách trong đó, không đơn giản là xa như vậy.

Bán Thần cảnh có thể miểu sát Thái Hư đệ thập cảnh dễ như trở bàn tay.

Đồng dạng, Chân Thần cảnh cũng có thể miểu sát Bán Thần cảnh, mà còn dễ hơn nữa.

Điểm này, Long Thương hiểu rõ vô cùng.

Ai cũng không nghĩ tới, Võ Hoàng vậy mà lại xuất hiện ở đây, đồng thời tự mình hạ thủ với Long Tiểu Vũ.

“Không có khả năng! “

Long Côn lắc đầu nói:

“Nếu như điện chủ Võ Thần điện đến đây, phụ thân sao có thể không phát hiện được! “

Đến cấp bậc như Chân Thần cảnh này, cơ bản rất ít khi chiến đấu, phần lớn là tọa trấn ở phía sau, kiềm chế lẫn nhau.

Dưới tình huống bình thường, Võ Hoàng nếu là có hành động gì, tộc trưởng Bạch Long tộc hẳn là sẽ ngay lập tức phát hiện được mới đúng, làm sao có thể để Võ Hoàng lặng yên không một tiếng động chạy đến nơi đây.

“Ngu xuẩn, không cần nghĩ, chẳng có ai đến cứu các ngươi đâu. “

Nơi xa, Sở Tiêu nhếch miệng cười một tiếng:

“Chúng ta mưu đồ ngàn năm, chính là vì một ngày này, sớm đã dùng thần thông hoàn mỹ bắt chước được khí tức của điện chủ, tộc trưởng của các ngươi chỉ sợ còn đang bị mơ mơ màng màng, ha ha ha! “

Nghe được câu này, Long Côn sắc mặt nháy mắt càng thêm tái nhợt, mặc dù không biết đối phương dùng thủ đoạn gì làm được, nhưng giờ phút này lại không thể không tiếp nhận hiện thực.

Rầm rầm rầm!

Cùng lúc đó, dãy cung điện khổng lồ nhanh chóng tới gần, dãy cung điện này nhìn không thấy điểm cuối.

Trong cung điện có đến hàng vạn võ giả cao giai tay cầm vũ khí, trận địa sẵn sàng, chặt đứt đường lui của đám người Long Thương, phòng ngừa bọn hắn chạy trốn.

Thậm chí trừ Sở Tiêu ra, còn có hai cường giả Bán Thần cảnh, đội hình như vậy, cho dù đặt ở đâu cũng có thể đứng đầu, nếu không có Chân Thần nhúng tay, đủ để quét ngang bất kỳ thế lực nào.

Nhìn thấy tình cảnh này, Long Thương nhịn không được cười khổ:

“Vì giết chết thần nữ của tộc ta, các ngươi thế mà dốc toàn bộ lực lượng, cũng khoa trương lắm. “

“Khoa trương sao? “

Sở Tiêu xem thường:

“Chúng ta muốn giết chết chính là cường giả Chân Thần cảnh tương lai, tuyệt không thể có nửa điểm sơ xuất. “

Từ một khắc nhìn thấy Long Tiểu Vũ thu được truyền thừa Chân Thần trở đi, Sở Tiêu liền quyết định, cho dù thế nào, đều phải giết chết nàng!

Nếu không, nghênh đón Võ Thần điện chỉ có diệt vong.

Long Thương há to miệng, á khẩu không trả lời được, đúng vậy, chỉ cần có thể giết chết Long Tiểu Vũ, đừng nói dốc toàn bộ lực lượng, cho dù chết đi một cường giả Bán Thần cảnh cũng đáng giá.

Chí ít với Võ Thần điện mà nói thì đúng như thế.

“Chậc chậc, một Bạch Long có được truyền thừa Chân Thần, nếu là có thể luyện hóa hết, không biết sẽ như thế nào. “

Sở Tiêu liếm môi một cái, ánh mắt nóng bỏng.

Mặc dù Long Tiểu Vũ chỉ là Thái Hư đệ thất cảnh, thế nhưng có được truyền thừa Chân Thần, nếu như đem luyện hóa, nói không chừng hắn cũng có thể chạm đến Chân Thần cảnh!

“A? Ngươi muốn giật đồ của ta? “

Thanh âm uy nghiêm vang lên lần nữa, đến lúc này Long Thương mới phát hiện, âm thanh kia đến từ bên trong Võ Thần điện.

“Không dám! “

Sở Tiêu kinh hãi, vội vàng cúi đầu.

“Rất tốt.”

Theo hai chữ này rơi xuống, bên trong Võ Thần điện bỗng nhiên duỗi ra một cái tay lớn, chụp vào Thiên Lân Hào.

“Xong……”

Long Thương sắc mặt như tro tàn, triệt để tuyệt vọng, mạnh như hắn, cũng có loại cảm giác bất lực sâu sắc.

Võ Hoàng hiển nhiên không có ý định cho bọn hắn bất cứ cơ hội nào.

Mắt thấy bàn tay lớn sắp bắt lấy Thiên Lân Hào, một tầng kim quang đột nhiên sáng lên, bao phủ Thiên Lân Hào lại, ngăn bàn tay lớn ở bên ngoài, không cách nào tới gần.

“Hửm? Xảy ra chuyện gì? “

Võ Hoàng kinh ngạc.

“Thiếu niên kia! “

Dường như nhớ tới cái gì, Sở Tiêu hét lớn:

“Ta biết là ngươi! “

“Thiếu niên? “

Võ Hoàng nghi hoặc, hắn chỉ nghe Sở Tiêu nói Long Tiểu Vũ leo lên Phong Thần đài, cũng không có nói thiếu niên gì.

Bởi vì trong đầu Sở Tiêu đều là Long Tiểu Vũ, cộng thêm thời gian quá cấp bách, cho nên cũng không có truyền về chuyện của Tần Giác, lập tức đành phải giải thích cặn kẽ một lần.

“Thì ra là thế. “

Võ Hoàng từ trên cao nhìn xuống nói:

“Nếu là nhân loại, vậy không nên nhúng tay chuyện của chúng ta với Bạch Long tộc. “

“Không sai, tốt nhất đừng xen vào việc của người khác! “

Sở Tiêu lập tức phụ họa theo.

“A”

Trên Thiên Lân Hào, Tần Giác vặn eo bẻ cổ từ bên trong đi ra, giống như vừa tỉnh ngủ, nháy mắt hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Áo trắng như tuyết, tuấn mỹ vô cùng, quả thực không giống phàm nhân, rất nhiều nữ võ giả của Võ Thần điện nữ xém chút con mắt đều nhìn thẳng.

“Nếu như ta nói không thì sao. “

Tần Giác ngữ khí lạnh nhạt, nhưng lại truyền vào tai của mỗi người ở đây, ông ông.

“Làm càn! “

Một cường giả Bán Thần cảnh cả giận nói:

“Rượu mời không thích lại thích uống rượu phạt à! “

“Nơi này có chỗ cho ngươi mở miệng sao? “

Tần Giác liếc nhìn tên cường giả Bán Thần cảnh kia, tràn ngập khinh thường.

Nghe vậy, đối phương sững sờ, cái này chỉ sợ là lời mà hắn lần đầu tiên nghe được.

Dù nói thế nào hắn cũng là Bán Thần cảnh, lại bị khinh thị như thế, há có thể khoan dung?

“Muốn chết! “

Không có chút do dự gì, tên cường giả Bán Thần cảnh phóng về phía Tần Giác, một quyền cuốn lên hư không, mang theo linh lực phá vỡ, ngang nhiên đánh xuống!

Hắn muốn để thiếu niên này vì sự cuồng vọng của mình mà trả giá đắt!

Phanh!

Hư không chấn động, mắt trần có thể thấy gợn sóng năng lượng khuếch tán ra, ven đường những nơi đi qua, vạn vật biến mất.

Nhưng mà Thiên Lân Hào từ đầu đến cuối không nhúc nhích tí nào, trái lại tên cường giả Bán Thần cảnh kia, lại ngay cả kim quang cũng không đánh phá được, trực tiếp bị đẩy lùi ra ngoài, xương tay không biết đứt gãy thành bao nhiêu miếng, miệng phun máu tươi, rơi vào phản phệ.

“Đó là vật gì? “

Đám người kinh hãi, vừa rồi bọn hắn đều cho là bàn tay linh lực sở dĩ không cách nào tới gần Thiên Lân Hào, là bởi vì Võ Hoàng lưu tình, nhưng hiện tại xem ra, tựa hồ không có đơn giản như vậy.

“Chỉ có như vậy? “

Tần Giác cười nhạo:

“Tiếp theo, đến phiên ta.”

Không chờ cho đám người kịp phản ứng, Tần Giác đã giơ tay lên.

Chỉ thấy một khối đá từ trong lòng bàn tay của Tần Giác bay ra, xuyên qua kim quang, còn chưa thấy rõ là cái gì, liền không ngừng phóng đại, hóa thành một ngọn Hắc Sơn, vắt ngang bên trong mảnh hư không này!

“Không ổn, mau tránh ra! “

Sở Tiêu ý thức được không đúng, lui về phía sau.

Nhưng mà tên cường giả Bán Thần cảnh kia không có may mắn như vậy, bị linh lực mênh mông giam cầm tại chỗ, chỉ có thể trơ mắt nhìn ngọn Hắc Sơn không ngừng phóng đại trong con ngươi!

Chỉ một thoáng, hư không vô biên phảng phất như biến thành lập thể.

Oanh!

Không có bất kỳ ngoài ý muốn gì, tên cường giả Bán Thần cảnh kia đã bị Hắc Sơn bao phủ đầu tiên là đầu, bả vai, cuối cùng cánh tay, hai chân, liền giống bị lỗ đen nuốt chửng, cho đến khi chẳng còn lại gì nữa!

Một kích, cường giả Bán Thần cảnh, thần hồn câu diệt!

“……”

Toàn trường yên lặng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận