Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 349: Tảng Đá Quỷ Dị

Trên đường phố náo nhiệt có không ít võ giả đang đi. Những người đó yếu nhất cũng là cảnh giới Truyền Kỳ cảnh, mạnh thì đạt đến cấp bậc Thánh cảnh. Thậm chí, có những người đạt cảnh giới Thánh Vương cảnh.

Nếu như đây là Linh Ương giới, cảnh tượng như thế này sẽ không có khả năng xuất hiện. Nhưng khi đến Thánh La đại lục rồi, những điều đó lại trở nên bình thường.

“Sử huynh đệ, hôm nay chúng ta sẽ đi săn giết loại yêu thú nào đây?”

“Lão trụ, ngươi lần trước nói muốn săn con kia…”

“…”

“…”

Mắt thấy đã đến giữa trưa, võ giả trong thành trì bắt đầu hoạt động. Bọn họ hoặc là hành động một mình hoặc là lựa chọn hợp thành một nhóm. Tất cả mọi người đều hướng đến yêu thú sơn lâm mà bay, ai ai cũng cố gắng tìm kiếm mục tiêu của mình.

Mọi người đều biết, chỉ có người đạt đến cảnh giới Đại Thánh cảnh trở lên mới có thể duy trì thời gian bay dài trên không được. Nếu như chưa đạt đến cảnh giới Đại Thánh cảnh, việc bay trên không với thời gian dài rất nguy hiểm. Thế cho nên tất cả những người tu vi thấp đều dựa vào việc săn giết yêu thú hoặc khai thác địa bảo để tu luyện.

Vậy nên đó chính là lí do mà những võ giả đi đến nơi nào, yêu thú đều cực kì hận thù bọn họ. Đâu có yêu thú nào thích trở thành sinh vật giúp người khác tu luyện đâu!

Nhưng khi nói theo một phương diện khác, hận thù của yêu thú dành cho Tần Giác sẽ cao hơn rất nhiều, còn nhiều hơn hận thù của chúng đối với các võ giả nữa. Dù sao thì Tần Giác không dùng yêu thú để tu luyện, nhưng hắn lại coi chúng thành mỹ thực.

Giờ phút này, trên tay Tần Giác cầm một bầu rượu. Hắn ngồi trên bệ cửa sổ của tửu lâu, từ trên cao nhìn xuống cảnh vật bên dưới. Sau đó Tần Giác lại lộ ra biểu tình đăm chiêu suy nghĩ, không ai biết hắn đang suy nghĩ gì cả.

“Sư phụ, con cũng muốn uống.”

Thì ra đang ngồi trên vai của Tần Giác chính là cô nhóc Vân Tịch hiếu động. Vân Tịch nhìn chằm chằm vào bầu rượu của Tần Giác, thèm nhỏ dãi nói.

“Không được.”

Tần Giác ngay lập tức lắc đầu.

“Vì sao a?”

Miệng của Vân Tịch đã hơi hơi dẩu ra, nàng bất mãn hỏi.

“Ta nói không được là không được.”

Cũng không phải Tần Giác hẹp hòi, mà bởi vì sau mỗi lần Vân Tịch uống say, nàng sẽ ngủ rất sâu, dù mọi người gọi thế nào cũng không tỉnh.

Thấy sư phụ không đồng ý, khuôn mặt nhỏ của Vân Tịch đỏ bừng. Nàng lập tức ôm chặt lấy cổ Tần Giác, hét to:

“A a a! Sư phụ, con muốn uống rượu! Con muốn uống rượu!”

“…”

Rơi vào đường cùng, Tần Giác đành phải lấy ra một bình linh tửu trăm năm để Vân Tịch uống:

“Thật là! Có một đồ đệ như ngươi ta thật mệt mỏi!”

“Hì hì. Con biết sư phụ rất tốt mà. Người tất nhiên sẽ không nhẫn tâm để con như vậy.”

Vân Tịch nhanh chóng đưa tay đón lấy bầu rượu còn to hơn cả cơ thể mình. Cô nhóc gấp gáp đem bầu rượu mở ra, nhanh chóng ngửa đầu uống.

Nói trở lại, nếu như không phải Tần Giác, Vân Tịch vậy sẽ không thay đổi thành tửu quỷ, quả nhiên là tự gây nghiệt thì không thể sống a.

Mười phút sau, Vân Tịch đã uống say như chết.Nàng cứ như vậy dựa vào bờ vai của Tần Giác mà ngáy o o.Nhìn cảnh này, nếu không ít nhất một ngày thì không thể nào tỉnh.

“Chủ nhân, tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?”

Sau hồi lâu, Thí Đạo đã phá vỡ trầm mặc.

Nghe vậy, Thạch Thiên đồng dạng cũng quăng ánh mắt hiếu kỳ nhìn Tần Giác, hắn rất muốn lại được ăn thịt yêu thú cao giai, bởi vì như vậy không được bao lâu, là hắn có thể trùng kích Truyền Kỳ cảnh, nhưng lại không có ý tứ mở miệng.

“Trước tiên chúng ta cứ đi ra ngoài xem một chút đã.”

Nhấp một hớp linh tửu, Tần Giác đứng lên nói:

“Không biết trong tòa thành trì này có cái gì chơi hay không?”

Đã hạ quyết tâm nên cả nhóm nhanh chóng rời khỏi tửu lâu. Bọn họ đi tới nơi phồn hoa, náo nhiệt nhất trong khu vực thành thị.

Có lẽ là bởi vì nơi này gần với yêu thú sơn lâm, phần lớn những mặt hàng đang bày bán đều có liên quan tới yêu thú. Bọn họ bày bán rất nhiều thứ, tỷ như những yêu thú, yêu tinh nhỏ, máu yêu thú, xương cốt, hoặc là áo giáp cùng vũ khí.

Đương nhiên, cũng có những nơi bán đan dược trị thương.

“Mau tới nhìn, mau đến xem a. Đây chính là tinh huyết Tử Dực Lân Long, chỉ cần một giọt thì trong tu luyện có thể nói là làm ít công to.”

“Dùng xương cốt của hậu duệ thần thú để chế tác áo giáp đây. Đảm bảo không gì có thể phá vỡ…”

“Các vị khách quan qua đường, đừng bỏ lỡ món hàng này. Đây chính là Á Thánh khí đồ rắn sát đao…”

“Vị công tử này, trán của người có vầng sáng, trong mắt thì có linh quang. Ta nghĩ người hẳn là tiên nhân chuyển thế, thần tiên hạ phàm, ta rốt cục đã đợi được người…”

“Thanh lí kho đây, mau tới mua đi…”

“…”

Các loại tiếng rao hàng không ngừng vang bên tai, nơi này giống như không có gì khác biệt Địa Cầu. Tần Giác vừa đi vừa ngắm nhìn từng nhà, nhưng đáng tiếc không có cái gì có thể khiến hắn hứng thú.

Điều này đã khiến cho Tần Giác nhớ tới kiếp trước, lúc đó hắn đọc một ít tiểu thuyết, trong đó đều nói những nơi nhân vật chính xuyên tới rất náo nhiệt. Nhưng khi Tần Giác tự mình trải nghiệm rồi, hắn cảm thấy mình hẳn là người xuyên không khổ cực nhất!

“A, đây là…”

Đột nhiên, Thí Đạo đôi mắt hơi sáng, nhìn về phía bên trái quầy hàng.

“Làm sao vậy?”

Tần Giác vui mừng. Hắn tưởng rằng Thí Đạo đã phát hiện được vật gì tốt nên vội vàng truy hỏi nàng ấy.

“Viên đá kia nhìn thật xinh đẹp.”

Thí Đạo chỉ vào viên đá màu ngà sữa nằm trên quầy hàng nói.

Tần Giác: “…”

Đây chính là Thần khí hóa thân sao?

Có phải là nhầm lẫn rồi không?

Đồ đệ, Thần khí nhà người ta đều siêu việt, cả người có đầy bảo bối và năng lực mạnh mẽ.Còn Đồ đệ, Thần khí của Tần Giác hắn lại là một người chỉ thích ăn vặt, uống rượu và một nữ nhân thích dùng bạo lực chứ??

Chẳng lẽ là bởi vì hắn đã quá lợi hại, cho nên ông trời cố ý an bài cho hắn mấy cái đồng đội heo?

“Ông chủ, viên đá này bán thế nào?”

Thí Đạo không biết Tần Giác đang suy nghĩ gì, vô tư cầm lấy tảng đá hỏi.

Người ngày đã sớm biết được tin tức hôm nay trong thành thị có một vị cường giả đạt cảnh giới Bán Thần cảnh đang dạo chơi. Khi ông ta nhìn thấy vòng sáng sau lưng Thí Đạo liền khẳng định được người trước mặt chính là vị cường giả kia. Vì uy lực của Thí Đạo nên làm ông ta hai chân mềm nhũn, đứng không vững nói:

“Không… Không cần tiền, xem như ta tặng cho vị tiên nữ này.”

“Thật sao?”

Thí Đạo không chút khách khí nhận lấy:

“Cảm ơn ông chủ.”

“…”

Cho đến lúc Thí Đạo đi xa, trưởng quầy mới như trút được gánh nặng mà nhẹ nhàng thở ra. Toàn bộ áo phía sau lưng của ông ta đã bị mồ hôi lạnh làm cho ướt nhẹp. Ông ta cảm thấy may mắn khi Thí Đạo chỉ xem trọng tảng đá, nếu như nàng muốn một thứ quý hiếm hơn thì ông cũng không biết nên làm thế nào.

“Đây thật là một tảng đá xinh đẹp.”

Vuốt vuốt tảng đá màu ngà sữa, Thí Đạo yêu thích nó đến mức không muốn buông tay. Khi chứng kiến cảnh này, rất khó có thể tưởng tượng ra đây chính là một vị cường giả Bán Thần cảnh.

Tần Giác: “…”

“Chờ một chút!”

Thí Đạo bỗng nhiên dừng bước lại.

“Làm sao vậy?”

Tần Giác lơ đễnh hỏi.

“Tảng đá này… Giống như có chút không đơn giản.”

Thí Đạo nhíu mày.

“Không đơn giản?”

Tần Giác kinh ngạc, lúc này hắn mới nghiêm túc quan sát tảng đá. Quả nhiên đúng như lời của Thí Đạo, hắn đã phát hiện được sự bất thường của tảng đá.

“Bên trong nó giống như có rất nhiều phù văn.”

Trong một viên đá phổ thông làm sao có thể có phù văn được?

Chẳng lẽ bọn họ đã nhặt được bảo vật?

“Không sai.”

Thí Đạo phất tay bày ra kết giới, ngăn cách thế giới phía ngoài. Tiếp đó, nàng ấy lập tức rót linh lực vào trong viên đá.

Đông!

Sau một khắc, màu ngà sữa của tảng đá phát ra các tia sáng chói mắt. Ở giữa không trung đột nhiên kết ra vô số phù văn, sau đó những phù văn này lại xen lẫn quấn quanh nhau, cuối cùng vẽ ra một bộ kí tự phức tạp.

“Đây là… Một tấm bản đồ?”

Tần Giác kinh ngạc hỏi.

“Có lẽ vậy.”

Thí Đạo nhếch miệng cười nói:

“Ha ha ha. Ta không nghĩ rằng vận khí của mình lại tốt như vậy.”

Tần Giác: “…”

“Địa điểm trong địa đồ tựa hồ là trung tâm Thánh La đại lục, chủ nhân, muốn đi sao?”

Thí Đạo nhìn về phía Tần Giác xin ý kiến. Trong mắt nàng ấy tràn ngập sự chờ mong.

“Đi. Dù sao chúng ta bây giờ cũng không có việc gì làm.”

Tần Giác nhún vai, đưa ra quyết định.

Thật vất vả nhặt được một cái bảo vật. Mặc kệ bên trong là cái gì, trước tiên nhìn xem đó là nơi nào cái đã!

“Tốt qua! Vậy chúng ta xuất phát!”

Thí Đạo hứng khởi nói.

Oanh!

Khi kết giới được triệu hồi, cả ba người không một tiếng động biến mất. Cùng lúc đó, ở trung tâm của Thánh La đại lục, một khoảng không gian đột nhiên vặn vẹo. Một lúc sau, ba thân hình đột ngột xuất hiện.

“Ây… Thí Đạo, ngươi có chắc rằng đây là nơi mà bản đồ đánh dấu?”

Sau khi Thí Đạo nhìn cảnh tượng trước mắt, nàng ấy đã quan sát bản đồ kĩ lưỡng. Sau khi kiểm tra kĩ lưỡng, Thí Đạo lắp bắp trả lời:

“Đúng…đúng thế. Đây chính là chỗ đã đánh dấu.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận