Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 316: Nhận Chủ

Nữ…Nữ nhân?

Tần Giác có chút ngơ ngác.

Hắn chẳng thể ngờ tới, Thí Đạo Kiếm sẽ biến thành một nữ nhân!

Còn là một nữ nhân xinh đẹp như vậy.

Có phải nhầm lẫn ở đâu rồi không?

“Chủ nhân. “

Thí Đạo Kiếm cũng không biết Tần Giác đang suy nghĩ gì, khom mình hành lễ, thanh âm vẫn là giọng nam, phối hợp với dung mạo tuyệt mỹ kia, lộ ra dáng vẻ vô cùng không được tự nhiên.

“……”

“Khục khục, ngươi rốt cuộc là nam hay là nữ? “

Trầm mặc một lát, Tần Giác nhịn không được hỏi.

Thí Đạo Kiếm sững sờ, không rõ Tần Giác tại sao lại hỏi nàng vấn đề này, nhưng vẫn là đáp: “Nữ. “

“……”

Thật là nữ?

Tần Giác vẻ mặt quái dị, hơi có vẻ hồ nghi, sẽ không phải là nữ giả đại lão a?

Như nhìn ra nghi hoặc của Tần Giác, Thí Đạo Kiếm nói ra: “Ta lần đầu tiên biến hóa chính là như vậy, không tin chủ nhân người xem. “

Nói xong, Thí Đạo Kiếm muốn cởi bỏ y phục trên người.

Đối với một thanh kiếm mà nói, cũng sẽ không có bất kỳ cảm giác thẹn thùng gì.

“…,! “

Thấy thế, Tần Giác vội vàng phất tay ngăn cản Thí Đạo Kiếm: “Ta đã biết, ta tin tưởng ngươi. “

Nghe vậy, Thí Đạo Kiếm lúc này mới dừng động tác.

Tần Giác: “……”

Lỡ như Thí Đạo Kiếm móc một thứ đồ còn bự hơn của hắn, chẳng phải là rất xấu hổ hay sao?

Bất quá đối với giải thích của Thí Đạo Kiếm, Tần Giác miễn cưỡng còn có thể tiếp nhận.

Dù sao quả thật có không ít nữ nhân mặt ngoài nhìn qua rất đẹp, nhưng thanh âm lại cực kỳ khó nghe, bất đồng chính là, Thí Đạo Kiếm thanh âm như một nam nhân.

Bịch!

Đúng lúc này, Thí Đạo Kiếm đột nhiên quỳ xuống, dập đầu ba cái với bia mộ của Ân Thiên Cừu, nghiêm túc nói: “Chủ nhân, ta dưới sự trợ giúp của người mới báo thù cho chủ nhân, hy vọng người có thể tha thứ cho ta vì sau này phải đi theo chủ nhân mới! “

Tần Giác: “……”

Được rồi, ngay cả phong cách hành sự cũng giống với nam nhân như vậy.

Thần kỳ chính là, chữ cuối cùng nói ra, lại có một lực lượng vô hình bóc đi ấn ký trên người Thí Đạo Kiếm, đó là ấn ký mà Ân Thiên Cừu khi còn sống lưu lại!

“Đa tạ chủ nhân! “

Thí Đạo Kiếm đại hỉ, ngay cả chính nàng cũng không nghĩ đến, sẽ bởi vì câu nói này mà gỡ bỏ được ấn ký.

Điều này đại biểu, nàng hiện tại có thể ký kết khế ước huyết mạch với người tiếp theo!

Theo phương diện nào đó mà nói, khế ước huyết mạch cùng khế ước linh hồn có chút tương tự,bất quá khế ước huyết mạch có hơi ngang hàng một tí.

Nếu như nói khế ước linh hồn là quan hệ chủ tớ thuần túy, như vậy khế ước huyết mạch giống như bằng hữu, dù cho một phương vẫn lạc, cũng sẽ không tạo thành bất kì ảnh hưởng gì cho bên còn lại, ví dụ như Ân Thiên Cừu cùng Thí Đạo Kiếm.

Trái lại, khế ước linh hồn một khi chủ nhân chết, bên còn lại sẽ phải chôn cùng, thậm chí chỉ cần chủ nhân muốn, có thể giết chết tôi tớ bất kỳ lúc nào, tựa như Tần Giác cùng Long Truy.

“Đa tạ chủ nhân! “

Sau khi vái hai cái với bia mộ của Ân Thiên Cừu, Thí Đạo Kiếm không thể chờ đợi được đứng lên nói: “Chủ nhân, chúng ta ký khế ước huyết mạch đi! “



Hả, được. “

Giật mình, Tần Giác gật đầu nói.

Ô…Ô…Ô…N…G!

Sau một giấy, lòng bàn tay Thí Đạo Kiếm hiện ra hai đường huyết quang, chậm rãi buộc vòng quanh một đồ án tối nghĩa, lơ lửng trước mặt Tần Giác.

“Chủ nhân chỉ cần đặt tay phải lên trước là được. “

Tần Giác không do dự, lập tức xòe bàn tay ra, vẫn nghe theo.

Phốc!

Chỉ nghe một tiếng trầm đục, đồ án tối nghĩa lập tức hóa thành ánh sáng cuốn ngược trở về, dung nhập vào mi tâm Thí Đạo Kiếm.

Cùng lúc đó, Tần Giác chỉ cảm thấy trong lòng bỗng nhiên có một cảm giác khó tả, giống như với Thí Đạo Kiếm, đã thành lập nên loại quan hệ nào đó.

Cái này xong rồi?

“Từ giờ trở đi, người chính là chủ nhân mới của ta. “

Thí Đạo Kiếm lộ ra một giọng nói ngọt ngào tươi cười, khiến thiên địa biến sắc, nhưng thanh âm thật sự khiến cho người ta không dám có chút tâm tư không an phận nào.

Tần Giác: “……”

“Chủ nhân, kế tiếp chúng ta làm gì? “

Phong ấn Ân Thiên Hành hơn mười vạn năm chưa từng rời đi, Thí Đạo Kiếm đã muốn đi xem thử thế giới bên ngoài từ lâu, dù nói thế nào, nàng cũng là Thần Khí, sao có thể ẩn giấu mũi nhọn mãi được.

“Ách………,, Thạch Thiên đâu? “

Ngay khi Tần Giác suy tư, đột nhiên phát hiện Thạch Thiên đã không thấy.

Tần Giác mang theo Thí Đạo Kiếm trở lại nơi chiến đấu lúc trước, rất xa đã có thể thấy Thạch Thiên bị ánh sáng bao quanh.

“Tần…Tần đại ca……”

Thạch Thiên miễn cưỡng nở ra nụ cười:

“Ta còn tưởng rằng ngươi đã quên ta rồi. “

Tần Giác: “……”

Xác thực đã quên.

……

……

Ầm ầm!

Đại địa chấn động, đá vụn văng ra, nhấc lên bụi mù đầy trời, che khuất bầu trời.

Trong khoảnh khắc, một ngọn núi sụp đổ, hóa thành phế tích.

Xa xa, Ngưu Tam hài lòng thu hồi nắm đấm, nhếch miệng cười nói: “Lần này nhất định có thể đánh bại con heo mập kia! “

Trải qua nửa năm khổ tu, Ngưu Tam rốt cục thành công đột phá, bước vào thất cấp đỉnh phong, hiện tại là thời điểm đi tìm con heo mập chết tiệt kia báo thù!

Hạ quyết tâm, Ngưu Tam lập tức bay lên trời, bay về phía chân trời.

Không bao lâu, Ngưu Tam liền tới một mảnh sơn mạch trên không, vừa muốn mở miệng gọi, bỗng nhiên ý thức được không đúng, sao lại an tĩnh như vậy?

Chẳng lẽ là con heo mập kia biết rõ hắn muốn tới, cho nên chạy trốn từ lâu?

Không được, đi xuống trước nhìn thử, để tránh đánh rắn động cỏ.

Ngưu Tam thế nhưng là biết rõ, con heo mập kia nhìn thì mập mạp, trên thực tế lại linh hoạt vô cùng, hơi không cẩn thận, cũng sẽ chạy trốn.

Nghĩ như vậy, Ngưu Tam vội vàng ẩn nấp thân hình, lặng lẽ đáp xuống phía dưới sơn mạch.

“Kỳ quái, sao phụ cận một con yêu thú cũng không có. “

Ngưu Tam nghi hoặc, cho dù nơi này là lãnh địa của con heo mập chết tiệt kia, nhưng có lẽ cũng có một ít yêu thú cấp thấp hoạt động mới đúng, giờ phút này đừng nói yêu thú cấp thấp, ngay cả côn trùng cũng không có.

“Hả? Bên kia hình như có động tĩnh. “

Phát hiện được khí tức linh lực nhàn nhạt, Ngưu Tam nhíu mày, thân hình cao lớn lập tức quỷ mị không ngừng tới gần.

Sau đó Ngưu Tam đã nghe được một mùi thịt thơm nồng bay tới, với thực lực thất cấp đỉnh phong của nó, cũng thiếu chút nhịn không được chảy nước miếng.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? “

Ngưu Tam đột nhiên có dự cảm bất ổn, lại tiếp tục kiên trì tới gần.

Cuối cùng, một hình ảnh hiện ra trước mắt Ngưu Tam.

Chỉ thấy trên mặt đất trống trải, ánh lửa hừng hực thiêu đốt, tản ra nhiệt độ nóng bỏng, khiến không khí có chút vặn vẹo.

Đương nhiên, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là trên hỏa diễm là thịt nướng!

Đây không phải là con heo mập chết tiệt kia sao?

“Làm sao có thể……”

Ngưu Tam khó có thể tin há to mồm, liên tiếp lui về sau.

Răng rắc.

Thất kinh, Ngưu Tam hoàn toàn đã quên che dấu chính mình, kết quả không cẩn thận dẫm lên nhánh cây bên cạnh, phát ra tiếng vang.

“Ồ, sư phụ, nơi này còn có một con trâu lớn. “

Ngưu Tam theo tiếng nhìn lại, liền nhìn thấy một thân ảnh nhỏ bằng lòng bàn tay đang chỉ vào nó.

Cho dù thân ảnh kia chỉ có Chí Tôn cảnh, nhưng giờ phút này trong đầu Ngưu Tam chỉ còn lại một chữ: Chạy!

Chạy càng xa càng tốt!

Không chút do dự, Ngưu Tam trực tiếp quay người chạy như điên, vận dụng cả tay chân, hận không thể khiến tay chân dài ra.

Rầm rầm rầm!

Ven đường những nơi đi qua, cho dù là vật gì đều bị Ngưu Tam nghiền nát, trong nháy mắt, Ngưu Tam đã lao ra xa mấy ngàn dặm, bỏ xa sơn mạch sau lưng.

“Vù vù vù, cái này có lẽ không sao a? “

Ngưu Tam không kịp thở nói.

Lời còn chưa dứt, đột nhiên có người đứng trên đỉnh đầu nói cười nói: “Ngươi muốn đi nơi nào a…? “

Trong chốc lát, vẻ mặt Ngưu Tam cứng lại, như rớt vào hầm băng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận