Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 350: Không Gian Thần Bí

Thánh La đại lục, Trung Vực.

Là nơi phồn hoa nhất trên đại lục, Trung Vực không chỉ có linh khí nồng đậm, mà nơi đây lại tụ tập rất nhiều võ giả cấp bậc cao. Ở nơi này, đâu đâu cũng có thể nhìn thấy được các võ giả cảnh giới Thái Hư cảnh, họ như biến thành những người qua đường vậy.

Nhất là ở Thánh La thành, nơi được xưng là thần đô. Sở dĩ được gọi vậy là bởi vì nơi này có một vị cường giả Bán Thần cảnh, đây cũng là vị cường giả duy nhất đạt đến cấp bậc này trên toàn bộ Thánh La đại lục!

“Này, các ngươi nghe nói không. Tối hôm qua có người xông vào phủ thành chủ, hướng thành chủ hạ lời khiêu chiến. Trời ạ, kẻ này không muốn sống nữa sao?”

Một võ giả Thái Hư cảnh khẽ thở dài một cái, vừa nói vừa cảm thán cho đối phương.

“Làm sao có thể không biết.”

Một tên võ giả khác trợn mắt, nói:

” Linh lực bạo động lớn như vậy, dọa ta còn tưởng rằng là tận thế đến. Nhưng mà đem linh lực buổi sáng hôm nay ra so sánh , linh lực bạo động tối qua thế nhưng cũng không đáng sợ mấy.”

“Đúng vậy đúng vậy. cũng không biết là cái gì, đột nhiên đem linh lực của ta hút khô. Ngày hôm nay quả thực quá khủng bố, dọa ta sợ chết mất!”

“…”

“…”

Đám người lao nhao, thảo luận chuyện tối hôm qua cùng với chuyện sáng nay.Bọn họ nói rất hang say, thậm chí có người còn cãi nhau kịch liệt.

“Ha ha, tin tức của các ngươi quá lạc hậu.”

Bên cạnh có một võ giả mặt hất lên, hắn ta hạ giọng nói:

“Ta có một người bạn ở phủ thành chủ, hắn đã tận mắt nhìn thấy vị cường giả xông vào phủ thành chủ đấy.”

“Cái gì? Là thật hay giả vậy?”

Đám người nghe vậy, lập tức nhìn sang.

“Đương nhiên là thật!”

Người võ giả kia ngẩng đầu, lộ ra vẻ cao thâm, nói:

“Theo bằng hữu của ta nói, người xông vào phủ thành chủ sau đó hướng thành chủ khiêu chiến, chính là một nữ nhân!”

“Nữ nhân?!”

Đám người kinh hãi, mặt mũi tràn đầy không thể tưởng tượng nổi.

Tựa như rất hài lòng về vẻ mặt của mọi người, người võ giả kia nói tiếp:

“Ha ha, các ngươi cũng không nên xem thường nữ nhân này. Bằng hữu ta nói hai vị hộ pháp của thành chủ đại nhân ngay cả một chiêu của nàng ta cũng không tiếp nổi!”

“Cái gì, không thể nào? Hai vị hộ pháp của thành chủ đại nhân không phải cảnh giới Thái Hư đệ thập cảnh sao?”

Phải biết, trừ thành chủ cấp bậc Bán Thần cảnh ra, võ giả Thái Hư đệ thập cảnh chính là những người mạnh nhất Thánh La đại lục, làm sao họ có thể ngay cả một chiêu cũng không tiếp nổi?

“Ngu xuẩn, các ngươi thì hiểu cái gì?”

Những lời nói chất vấn lọt vào tai của người võ giả kia, khiến cho người võ giả kia nổi giận, nói:

“Nếu như hộ pháp có thể đỡ chiêu của nàng ta, thành chủ sao có khả năng tự mình động thủ?”

Mọi người nhất thời không nói được lời nào nữa. Đúng như lời vị võ giả kia nói, tối hôm qua gây nên động tĩnh lớn như vậy, hiển nhiên không có khả năng chỉ là hai vị hộ pháp chiến đấu cùng người khiêu chiến.

Huống chi, ở đây có rất nhiều người nhìn thấy thân ảnh của thành chủ. Kết quả ai thua ai thắng, bọn họ không ai biết.

Nhưng mà có thể khẳng định được, thành chủ tuyệt đối đã xuất thủ.

Nghe đến đó, Tần Giác thu hồi linh thức của mình. Hắn không cần nghĩ cũng biết, nữ nhân mà bọn võ giả kia đang thảo luận chính là Thí Đạo. Tất nhiên, hiện tại không phải lúc thích hợp để Tần Giác hắn nghĩ về việc này, mà điều quan trọng bây giờ là……

Tấm bản đồ kia không phải hàng giả chứ? Không phải là vẽ sai đấy chứ?

“Oa, vị công tử tuấn tú đằng kia ơi. Sao người còn đứng ngây ra đó chứ, mau vào đây đi.”

“Công tử không cần xấu hổ, chúng ta sẽ hảo hảo hầu hạ người mà.”

“Không sai, không sai, lớn nhỏ đều tùy người chọn.”

“…”

Tần Giác còn tốt, bởi vì khí chất hắn quá mức xuất chúng, cho nên không ai dám tuỳ tiện tới gần hắn.Chỉ đứng cách đó không xa gọi.

Còn Thạch Thiên thì không có may mắn như vậy, đã có không ít nữ tử nắm lấy cánh tay của hắn, đem Thạch Thiên kéo vào.

Đáng thương cho Thạch Thiên, hắn đã bao giờ gặp phải cảnh này. Thế là khuôn mặt Thạch Thiên nhanh chóng đỏ chót, không biết nên làm gì cho đúng, chỉ có thể hướng Tần Giác cầu cứu.

Không sai, dựa theo vị trí đánh dấu trong bản đồ. Ba người Tần Giác đã đi tới Thánh La thành, chỉ là khi tới địa điểm, nơi đó lại chính là thanh lâu!

“Ngươi xác định không nhìn lầm bản đồ?”

Tần Giác nhăn mặt lại, rất là im lặng.

“Không có… Không sai.”

Thí Đạo lắc đầu liên tục.

“…”

Chẳng lẽ bảo tàng trong viên đá này, chính là toà thanh lâu này?

Người thú vị nào mà ác như thế chứ?

Tần Giác im lặng.

“Chủ nhân, nếu như bảo vật dấu ở phía dưới nơi này thì sao?”

Gãi gãi đầu, Thí Đạo hơi có vẻ xấu hổ hỏi.

“Đúng là có khả năng này.”

Tần Giác nhíu mày, hắn đem linh thức tản ra, cho chúng cấp tốc xâm nhập xuống lòng đất. Sau hồi lâu, hắn lại thật sự bắt được một tia linh khí.

Tần Giác không kịp nghĩ nhiều, thân ảnh của hắn lóe lên, nhanh chóng đưa Thí Đạo và Thạch biến mất.

“A, người đâu rồi?”

Mấy nữ tử mới vừa rồi còn lôi kéo Thạch Thiên lập tức sửng sốt. Mấy nàng hai mặt nhìn nhau, không rõ chuyện gì xảy ra.

Mà cho dù các nàng là võ giả cấp bậc Truyền Kỳ cảnh đi chăng nữa, các nàng ấy cũng hoàn toàn không có khả năng phát hiện được bọn người Tần Giác làm thế nào rời đi được.



Hô!

Ánh sánh đột ngột hiện ra, trong nháy mắt đã khiến cả vùng không gian sáng rực lên.

Tần Giác hai tay đưa ra sau. Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt rồi đăm chiêu suy nghĩ.

Đây là một không gian riêng biệt, nó dài và rộng đến ngàn mét. Ở phía chính diện có một cửa đá cao lớn, bị một loại năng lượng kì dị nào đó phong ấn, nếu không phải Tần Giác đủ cường đại, thì cơ hồ hắn cũng rất khó phát giác được. Chính vì lí do đó mà cho đến tận bây giờ, chưa một ai phát hiện ra được điều này!

“Grào!”

Đúng lúc này, xung quanh đột nhiên vang lên tiếng rít chói tai, âm trầm đáng sợ, khiến cho người ta không rét mà run.

Ngay sau đó, bóng đen nối tiếp từ bên trong xó xỉnh bay ra, chúng từ bốn phương tám hướng phóng tới chỗ bọn người Tần Giác.

“Đây là cái gì?”

Thí Đạo sắc mặt biến hóa, vội vàng mở ra kết giới, ngăn trở những bóng đen kia.

Phanh phanh phanh!

Chỉ một thoáng, vô số bóng đen đâm vào bên trên kết giới, sinh ra tầng tầng lớp lớp năng lượng, rồi bị nổ thành một đống huyết.

Đừng nhìn những bóng đen chỉ lớn bằng quả đấm mà xem thường, uy lực của chúng lớn đến kinh người. Cho dù chúng chỉ là những cường giả Thái Hư cảnh vô cùng phổ thông, nhưng nếu không cẩn thận cũng sẽ bị đánh cho trọng thương.

Điều đáng nhắc tới chính là, những đống huyết kia lại ẩn chứa tính ăn mòn. Lúc nó rơi trên mặt đất sẽ lập tức phát ra tiếng xì xào, sau đó lưu lại lít nha lít nhít cái hố.

Không biết qua bao lâu, những cái bóng đen cuối cùng cũng biến mất tất cả. Mà quang cảnh xung quanh bởi vì bị dính đống huyết có tính ăn mòn kia mà trở nên hoang tàn hơn rất nhiều.

“Kết thúc rồi sao?”

Sau khi xác định không có bóng đen tiếp tục lao ra, Thí Đạo nhẹ nhàng thở phào, nàng ấy thu hồi lại kết giới.

Tần Giác cũng không nhiều lời, hướng thẳng đến cửa đá mà đi. Hắn muốn nhìn xem sau cửa đá cuối cùng đang phong ấn cái gì!

Răng rắc!

Không đợi Tần Giác tới gần cửa đá, cửa đá đột nhiên chuyển động. Mặc dù đó là một đường cong rất nhỏ, nhưng ở trong không gian yên tĩnh thế này thì có thể nghe được rất rõ ràng.

“Xảy ra tình huống gì thế?”

Tần Giác dừng bước lại, ý thức được có điều gì không đúng.

Răng rắc!

Sau một khắc, cửa đá dần dần nứt ra, từ những vết nứt đó phát ra rất nhiều ánh sáng rực rỡ.!

Ầm ầm!

Trong chốc lát, toàn bộ Thánh La thành đều xảy ra chấn động kịch liệt. Vụ chấn động này đã làm cho rất nhiều kiến trúc đổ sụp hoặc bị lõm xuống dưới.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chẳng lẽ là sự kiện buổi sáng kia lại tới một lần nữa sao?”

“Không thể nào?!”

Những võ giả hiện đang ở trong Thánh La thành vô cùng sợ hãi. Bọn họ vừa muốn chạy trốn, một cột sáng đột nhiên nổ ra từ dưới thanh lâu, cột sáng đó đâm thẳng lên trời, gây nên chấn động không hề nhẹ cho cả tòa thanh lâu.

Cùng lúc đó, thanh lâu trong nháy mắt nổ tung. Toàn bộ nơi đó trong chốc lát đã hóa thành phế tích.

Mà các nữ tử và người làm trong thanh lâu không hiểu vì sao đã xuất hiện ở nơi cách đó trăm dặm. Không một ai bị thương sau vụ nổ đó cả!

Không chỉ là những người ở trong thanh lâu, chỉ cần là những nhà ở gần thanh lâu, giờ phút này họ đều xuất hiện ở nơi đó.Tất cả đều không bị ảnh hưởng.

Giống như phát hiện được động tĩnh bên này, ở hướng phủ thành chủ lập tức dâng lên một cỗ khí tức cường đại. Mấy vị võ giả đang muốn chạy đến thanh lâu xem xét bỗng dừng lại hết, bọn họ quay về phía xa xem xét bởi họ đoán được, vị thành chủ kia đã xuất hiện ở đó rồi.

“Linh lực thật nồng nậm!”

Người bí ẩn xuất hiện đó chân đạp hư không, tóc dài ngang eo. Người đó nhìn xuống thanh lâu đã biến thành phế tích, biểu lộ có chút kinh ngạc, cảm thán nói.

Ở nơi đó, vòng sánh nhẹ tiêu tán, sau đó trong không gian chậm rãi hiện ra một cái lỗ lớn khoảng mười mét. Cái lỗ đó không ngừng phát ra linh khí nồng đậm. Thật đúng là không thể tưởng tượng nổi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận