Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 119: Yến Hội
Trong phòng khách được trang trí xa hoa, Tần Giác cùng Tô Ngạn ngồi ở một bên, tò mò đánh giá chung quanh.
Nói thật, Tần Giác cũng không ngờ rằng, tên xui xẻo đụng phải hắn kia thế mà là nội ứng của Tinh Đấu đế quốc phái tới Thần Vũ đế quốc.
Thì ra vị thái tử Lý Thất Diệp sau khi trở về, liền hạ lệnh loại bỏ tất cả những nội ứng tiềm ẩn tại Thần Võ thành, mà người áo đen chính là một trong số đó.
Về sau Nhạc thống lĩnh dẫn hắn đến nơi này, nói là có người muốn gặp hắn.
Nhưng mà mãi cho tới bây giờ, vẫn không có bóng người nào xuất hiện.
Ngay lúc Tần Giác hơi mất kiên nhẫn, dự định trực tiếp rời đi, một thân ảnh bỗng nhiên tiến vào phòng khách.
“Tại hạ Lý Thất Diệp, người chính là vị tiên sinh đã giúp Nhạc thống lĩnh bắt tên nội ứng kia, đa tạ.”
Người tới chủ trì yến hội nói, ngữ khí có chút thành khẩn.
Tần Giác tập trung nhìn vào, mắt kiếm mày sáng, buộc tóc kim quan, toàn thân có khí tức khó mà nói rõ, giống như một giây sau liền sẽ trang bức, trừ Lý Thất Diệp ra thì còn có thể là ai?
Không nghĩ tới hắn thế mà lại tự mình ra mặt.
Quan trọng nhất chính là, Lý Thất Diệp hình như… Đột phá rồi?
Tần Giác chắc chắn mình không nhìn lầm, cứ cho là Lý Thất Diệp rất cẩn thận che giấu khí tức, nhưng lại căn bản không thể gạt được Tần Giác.
Rõ ràng buổi sáng vẫn là Chí Tôn cảnh đỉnh phong, bây giờ đã là Truyền Kỳ cảnh, mà Thần Võ thành cũng chưa từng xuất hiện dị tượng đột phá, nói cách khác, Lý Thất Diệp dùng bí pháp nào đó để che giấu chuyện hắn đột phá.
Nhưng mà những đều này không có liên quan gì tới Tần Giác, hắn mặt không cảm xúc nói: “Tiện tay mà thôi.”
Trên thực tế, hắn căn bản không có động thủ, là người áo đen kia đụng vào mình, nếu như người áo đen đổi phương hướng mà nói, khả năng sẽ không có nhiều chuyện như vậy.
Thấy Tần Giác sau khi nghe tới tên của mình không có chút kinh ngạc nào, Lý Thất Diệp ngạc nhiên.
Phải biết, trước đây có người sau khi biết thân phận của hắn, phần lớn đều ước gì có thể quỳ bái, thái độ của Tần Giác nhất thời làm hắn có chút lau mắt mà nhìn, thế là nói tiếp: “Người này đánh cắp rất nhiều cơ mật, nếu không phải tiên sinh xuất thủ, chỉ sợ hắn đã đào tẩu.”
Tần Giác: “…”
“Nhìn dáng vẻ của tiên sinh, hẳn không phải là người nơi này a?”
Lý Thất Diệp lại nói.
“???”
Nhìn ra? Ngươi nhìn ra kiểu gì?
Hẳn là còn có công năng tự phân biệt?
“À… Đúng thế.”
Tần Giác nhẹ gật đầu.
“Còn không biết tiên sinh tên gọi là gì.”
“Tần Giác, vị này là bằng hữu của ta, Tô Ngạn.”
Tần Giác giới thiệu.
“À tiên sinh có hứng thú tham gia yến hội đêm nay không?”
Lý Thất Diệp dò hỏi, không có tỏ ra mình thân phận thái tử.
“Yến hội?”
Tần Giác vẻ mặt mờ mịt.
Thấy Tần Giác lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, Lý Thất Diệp vội vàng giải thích nói: “Đêm nay ta dự định mở tiệc chiêu đãi vài vị bằng hữu tại Bách Linh đảo, nếu như tiên sinh cũng có thể đến tham gia, tại hạ vinh hạnh vô cùng.”
Rất khó tưởng tượng, một vị thái tử lại cam nguyện hạ thấp tư thái như thế, quả thực cùng võ giả sáng nay tru sát Trần Khuê tưởng như hai người.
“Có đồ ăn ngon không?”
Vân Tịch ghé vào trên đầu Tần Giác nhịn không được hỏi.
“Hửm?”
Lý Thất Diệp sững sờ, lúc này mới chú ý tới Vân Tịch ở trên đỉnh đầu của Tần Giác, trong mắt lóe lên một tia hoài nghi, lập tức cười nói: “Tất nhiên, với lại tất cả đều là những món đến từ những đầu bếp nổi danh.”
“Được đó, sư phụ, chúng ta đi đi.”
Tần Giác: “…”
Ngươi cái đồ ăn hàng này!
Thở dài, Tần Giác bất đắc dĩ nói:
“Được rồi.”
Nghe vậy, Lý Thất Diệp lại lần nữa ôm quyền: “Đã như vậy, thỉnh tiên sinh tạm thời chờ ở đây, đến lúc đó ta sẽ phái người đến đây nghênh đón các vị.”
…
Rời khỏi phòng khách, Lý Thất Diệp lâm vào trầm tư.
Người này là ai?
Vì sao chưa bao giờ thấy qua?
Từ lần trước dẫn đầu đội quân vạn dặm tập kích,sau khi đánh tan đại quân của Tinh Đấu đế quốc, Lý Thất Diệp liền phát giác được thế giới này phát sinh biến hóa.
Nhưng mà theo Lý Thất Diệp thấy, đại khái vẫn còn trong phạm vi mà hắn điều khiển được.
Nhưng mà lúc Tần Giác xuất hiện, lại làm cho Lý Thất Diệp hoàn toàn thay đổi suy nghĩ này.
Còn có tiểu cô nương chỉ lớn cỡ lòng bàn tay kia, đến cùng là sinh linh gì? Mà ngay cả hắn cũng không thể xem thấu.
Mặt khác, trên người Tần Giác rõ ràng không có bất kỳ dao động linh lực gì, làm thế nào đánh bại được người áo đen?
Ngược lại nữ hài có dung mạo bình thường bên cạnh kia, chính là một võ giả Chí Tôn cảnh sơ kỳ.
Tóm lại, tổ hợp này quá quái dị.
“May mà ta hiện tại đã tiến giai Truyền Kỳ, cho dù có biến cố gì, cũng hoàn toàn có thể ứng đối!”
Lý Thất Diệp nắm chặt hai tay, ánh mắt vô cùng kiên định.
Lần này, ta nhất định phải thay đổi vận mệnh!
…
“Thật nhàm chán.”
Tần Giác duỗi lưng một cái, dứt khoát đứng dậy đi tới sân.
Đây là một viện lạc tương đối xa hoa, không chỉ có linh khí nồng đậm vô cùng, mà xung quanh lại còn có một trận pháp đơn giản, có thể ngăn cách thanh âm bên ngoài, khiến cho võ giả bình thường không cách nào tới gần.
Tần Giác dạo qua một vòng quanh sân, cuối cùng lấy ra một bình linh tửu, đi tới lương đình.
Tô Ngạn cũng theo ngồi xuống, đôi mắt buông xuống, không biết đang suy nghĩ gì.
“Sư phụ, ta cũng muốn uống.”
Vân Tịch con mắt chờ trực nhìn chằm chằm bầu rượu, tràn ngập chờ mong.
“Không được.”
Tần Giác nhếch miệng.
“Sư phụ…”
Vân Tịch ý đồ nũng nịu để làm nũng với Tần Giác.
“Không cho chính là không cho.”
Tần Giác không dao động chút nào.
Bạch!
Vân Tịch bỗng nhiên nhảy ra, muốn cứng rắn đoạt, nhưng mà nàng làm sao có thể là đối thủ của Tần Giác được, trực tiếp bị Tần Giác dùng tay nắm, xách lên không trung.
“Thả ta ra, ngao ô, ngao ô!”
Vân Tịch ngốc mao không sợ chết, phát ra gào thét phẫn nộ.
“Ha ha ha, tiểu gia hỏa, đây chính là linh tửu ngàn năm, uống xong sợ là sẽ no chết ngươi.”
“Ngao ô, ngao ô.”
Vân Tịch vẫn không chịu từ bỏ, có lẽ là do từng tắm rửa long huyết, giờ phút này trong tiếng gầm gừ của Vân Tịch lại thật sự tồn tại một tia long uy.
“Được được, đợi chút nữa không phải còn phải tham gia yến hội sao, đến lúc đó cho ngươi uống đủ.”
Nghe vậy, Vân Tịch lập tức từ bỏ giãy dụa, đàng hoàng xuống tới.
Mắt thấy sắc trời dần muộn, đêm tối sắp tới một chiếc linh khí phi hành đáp xuống ngoài viện lạc, sau đó hai tên cấm quân đi tới, cung kính nói: “Chúng ta phụng mệnh thái tử điện hạ đến đây nghênh đón tiên sinh.”
Tần Giác cùng Tô Ngạn nhìn nhau, sau đó dưới sự dẫn dắt của hai tên cấm quân lên linh khí phi hành, chậm rãi bay lên không.
Bách Linh đảo trong miệng của Lý Thất Diệp là một hòn đảo tự lơ lửng trên không trung của Thần Võ Thành, ước chừng mấy ngàn trượng, cũng là chỗ mà hoàng thất của Thần Vũ đế quốc chuyên dùng để tiếp đãi khách quý.
Xa xa, Tần Giác có thể nhìn thấy cây cối hoa cỏ xanh um tươi tốt ở trên đảo, cùng các loại kỳ trân dị thú, thậm chí còn có một thác nước óng ánh giống như Ngân Hà.
Mà ở bên trong cung điện, vô số thị nữ ghé qua, mang linh tửu cùng mỹ thực bày lên bàn tiệc, bên cạnh còn có vài vị võ giả.
Tần Giác nhìn qua một chút, dường như mỗi người đều đạt tới cấp bậc Chí Tôn cảnh, thân phận bất phàm.
Tần Giác cùng Tô Ngạn đến cũng không có gây nên oanh động quá lớn, dù sao hiện tại Tô Ngạn đã mang theo mặt nạ, dung mạo cũng bình thường.
Mặc dù Tần Giác rất đẹp trai, nhưng nơi này phần lớn đều là nam nhân, đương nhiên sẽ không cảm thấy hứng thú với Tần Giác.
Nói thật, Tần Giác cũng không ngờ rằng, tên xui xẻo đụng phải hắn kia thế mà là nội ứng của Tinh Đấu đế quốc phái tới Thần Vũ đế quốc.
Thì ra vị thái tử Lý Thất Diệp sau khi trở về, liền hạ lệnh loại bỏ tất cả những nội ứng tiềm ẩn tại Thần Võ thành, mà người áo đen chính là một trong số đó.
Về sau Nhạc thống lĩnh dẫn hắn đến nơi này, nói là có người muốn gặp hắn.
Nhưng mà mãi cho tới bây giờ, vẫn không có bóng người nào xuất hiện.
Ngay lúc Tần Giác hơi mất kiên nhẫn, dự định trực tiếp rời đi, một thân ảnh bỗng nhiên tiến vào phòng khách.
“Tại hạ Lý Thất Diệp, người chính là vị tiên sinh đã giúp Nhạc thống lĩnh bắt tên nội ứng kia, đa tạ.”
Người tới chủ trì yến hội nói, ngữ khí có chút thành khẩn.
Tần Giác tập trung nhìn vào, mắt kiếm mày sáng, buộc tóc kim quan, toàn thân có khí tức khó mà nói rõ, giống như một giây sau liền sẽ trang bức, trừ Lý Thất Diệp ra thì còn có thể là ai?
Không nghĩ tới hắn thế mà lại tự mình ra mặt.
Quan trọng nhất chính là, Lý Thất Diệp hình như… Đột phá rồi?
Tần Giác chắc chắn mình không nhìn lầm, cứ cho là Lý Thất Diệp rất cẩn thận che giấu khí tức, nhưng lại căn bản không thể gạt được Tần Giác.
Rõ ràng buổi sáng vẫn là Chí Tôn cảnh đỉnh phong, bây giờ đã là Truyền Kỳ cảnh, mà Thần Võ thành cũng chưa từng xuất hiện dị tượng đột phá, nói cách khác, Lý Thất Diệp dùng bí pháp nào đó để che giấu chuyện hắn đột phá.
Nhưng mà những đều này không có liên quan gì tới Tần Giác, hắn mặt không cảm xúc nói: “Tiện tay mà thôi.”
Trên thực tế, hắn căn bản không có động thủ, là người áo đen kia đụng vào mình, nếu như người áo đen đổi phương hướng mà nói, khả năng sẽ không có nhiều chuyện như vậy.
Thấy Tần Giác sau khi nghe tới tên của mình không có chút kinh ngạc nào, Lý Thất Diệp ngạc nhiên.
Phải biết, trước đây có người sau khi biết thân phận của hắn, phần lớn đều ước gì có thể quỳ bái, thái độ của Tần Giác nhất thời làm hắn có chút lau mắt mà nhìn, thế là nói tiếp: “Người này đánh cắp rất nhiều cơ mật, nếu không phải tiên sinh xuất thủ, chỉ sợ hắn đã đào tẩu.”
Tần Giác: “…”
“Nhìn dáng vẻ của tiên sinh, hẳn không phải là người nơi này a?”
Lý Thất Diệp lại nói.
“???”
Nhìn ra? Ngươi nhìn ra kiểu gì?
Hẳn là còn có công năng tự phân biệt?
“À… Đúng thế.”
Tần Giác nhẹ gật đầu.
“Còn không biết tiên sinh tên gọi là gì.”
“Tần Giác, vị này là bằng hữu của ta, Tô Ngạn.”
Tần Giác giới thiệu.
“À tiên sinh có hứng thú tham gia yến hội đêm nay không?”
Lý Thất Diệp dò hỏi, không có tỏ ra mình thân phận thái tử.
“Yến hội?”
Tần Giác vẻ mặt mờ mịt.
Thấy Tần Giác lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, Lý Thất Diệp vội vàng giải thích nói: “Đêm nay ta dự định mở tiệc chiêu đãi vài vị bằng hữu tại Bách Linh đảo, nếu như tiên sinh cũng có thể đến tham gia, tại hạ vinh hạnh vô cùng.”
Rất khó tưởng tượng, một vị thái tử lại cam nguyện hạ thấp tư thái như thế, quả thực cùng võ giả sáng nay tru sát Trần Khuê tưởng như hai người.
“Có đồ ăn ngon không?”
Vân Tịch ghé vào trên đầu Tần Giác nhịn không được hỏi.
“Hửm?”
Lý Thất Diệp sững sờ, lúc này mới chú ý tới Vân Tịch ở trên đỉnh đầu của Tần Giác, trong mắt lóe lên một tia hoài nghi, lập tức cười nói: “Tất nhiên, với lại tất cả đều là những món đến từ những đầu bếp nổi danh.”
“Được đó, sư phụ, chúng ta đi đi.”
Tần Giác: “…”
Ngươi cái đồ ăn hàng này!
Thở dài, Tần Giác bất đắc dĩ nói:
“Được rồi.”
Nghe vậy, Lý Thất Diệp lại lần nữa ôm quyền: “Đã như vậy, thỉnh tiên sinh tạm thời chờ ở đây, đến lúc đó ta sẽ phái người đến đây nghênh đón các vị.”
…
Rời khỏi phòng khách, Lý Thất Diệp lâm vào trầm tư.
Người này là ai?
Vì sao chưa bao giờ thấy qua?
Từ lần trước dẫn đầu đội quân vạn dặm tập kích,sau khi đánh tan đại quân của Tinh Đấu đế quốc, Lý Thất Diệp liền phát giác được thế giới này phát sinh biến hóa.
Nhưng mà theo Lý Thất Diệp thấy, đại khái vẫn còn trong phạm vi mà hắn điều khiển được.
Nhưng mà lúc Tần Giác xuất hiện, lại làm cho Lý Thất Diệp hoàn toàn thay đổi suy nghĩ này.
Còn có tiểu cô nương chỉ lớn cỡ lòng bàn tay kia, đến cùng là sinh linh gì? Mà ngay cả hắn cũng không thể xem thấu.
Mặt khác, trên người Tần Giác rõ ràng không có bất kỳ dao động linh lực gì, làm thế nào đánh bại được người áo đen?
Ngược lại nữ hài có dung mạo bình thường bên cạnh kia, chính là một võ giả Chí Tôn cảnh sơ kỳ.
Tóm lại, tổ hợp này quá quái dị.
“May mà ta hiện tại đã tiến giai Truyền Kỳ, cho dù có biến cố gì, cũng hoàn toàn có thể ứng đối!”
Lý Thất Diệp nắm chặt hai tay, ánh mắt vô cùng kiên định.
Lần này, ta nhất định phải thay đổi vận mệnh!
…
“Thật nhàm chán.”
Tần Giác duỗi lưng một cái, dứt khoát đứng dậy đi tới sân.
Đây là một viện lạc tương đối xa hoa, không chỉ có linh khí nồng đậm vô cùng, mà xung quanh lại còn có một trận pháp đơn giản, có thể ngăn cách thanh âm bên ngoài, khiến cho võ giả bình thường không cách nào tới gần.
Tần Giác dạo qua một vòng quanh sân, cuối cùng lấy ra một bình linh tửu, đi tới lương đình.
Tô Ngạn cũng theo ngồi xuống, đôi mắt buông xuống, không biết đang suy nghĩ gì.
“Sư phụ, ta cũng muốn uống.”
Vân Tịch con mắt chờ trực nhìn chằm chằm bầu rượu, tràn ngập chờ mong.
“Không được.”
Tần Giác nhếch miệng.
“Sư phụ…”
Vân Tịch ý đồ nũng nịu để làm nũng với Tần Giác.
“Không cho chính là không cho.”
Tần Giác không dao động chút nào.
Bạch!
Vân Tịch bỗng nhiên nhảy ra, muốn cứng rắn đoạt, nhưng mà nàng làm sao có thể là đối thủ của Tần Giác được, trực tiếp bị Tần Giác dùng tay nắm, xách lên không trung.
“Thả ta ra, ngao ô, ngao ô!”
Vân Tịch ngốc mao không sợ chết, phát ra gào thét phẫn nộ.
“Ha ha ha, tiểu gia hỏa, đây chính là linh tửu ngàn năm, uống xong sợ là sẽ no chết ngươi.”
“Ngao ô, ngao ô.”
Vân Tịch vẫn không chịu từ bỏ, có lẽ là do từng tắm rửa long huyết, giờ phút này trong tiếng gầm gừ của Vân Tịch lại thật sự tồn tại một tia long uy.
“Được được, đợi chút nữa không phải còn phải tham gia yến hội sao, đến lúc đó cho ngươi uống đủ.”
Nghe vậy, Vân Tịch lập tức từ bỏ giãy dụa, đàng hoàng xuống tới.
Mắt thấy sắc trời dần muộn, đêm tối sắp tới một chiếc linh khí phi hành đáp xuống ngoài viện lạc, sau đó hai tên cấm quân đi tới, cung kính nói: “Chúng ta phụng mệnh thái tử điện hạ đến đây nghênh đón tiên sinh.”
Tần Giác cùng Tô Ngạn nhìn nhau, sau đó dưới sự dẫn dắt của hai tên cấm quân lên linh khí phi hành, chậm rãi bay lên không.
Bách Linh đảo trong miệng của Lý Thất Diệp là một hòn đảo tự lơ lửng trên không trung của Thần Võ Thành, ước chừng mấy ngàn trượng, cũng là chỗ mà hoàng thất của Thần Vũ đế quốc chuyên dùng để tiếp đãi khách quý.
Xa xa, Tần Giác có thể nhìn thấy cây cối hoa cỏ xanh um tươi tốt ở trên đảo, cùng các loại kỳ trân dị thú, thậm chí còn có một thác nước óng ánh giống như Ngân Hà.
Mà ở bên trong cung điện, vô số thị nữ ghé qua, mang linh tửu cùng mỹ thực bày lên bàn tiệc, bên cạnh còn có vài vị võ giả.
Tần Giác nhìn qua một chút, dường như mỗi người đều đạt tới cấp bậc Chí Tôn cảnh, thân phận bất phàm.
Tần Giác cùng Tô Ngạn đến cũng không có gây nên oanh động quá lớn, dù sao hiện tại Tô Ngạn đã mang theo mặt nạ, dung mạo cũng bình thường.
Mặc dù Tần Giác rất đẹp trai, nhưng nơi này phần lớn đều là nam nhân, đương nhiên sẽ không cảm thấy hứng thú với Tần Giác.
Bạn cần đăng nhập để bình luận