Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 358: Tiên Tri

Đôm đốp!

Trên bầu trời mây đen dày đặc bao phủ, thỉnh thoảng lóe lên những tia chớp, chiếu sáng cả núi non và mặt đất, khiến vô số chim muông và yêu thú kinh ngạc và run rẩy.

Giờ phút này, Tần Giác đang tựa trên tảng đá, vừa uống rượu ăn thịt, một bên trò chuyện với lão giả, dáng vẻ thư thái thoải mái, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi cảnh vật xung quanh.

“Ha ha ha, lâu rồi mới thấy vui như vậy.”

Lão giả tự xưng là Mặc lão khẽ vuốt râu dài, ngửa mặt lên trời cười to nói: “Nào, hôm nay uống sảng khoái đi!”

Sau đó Mặc lão lấy ra mấy bình linh tửu đặt ở bên cạnh, có ý là không say thì không về.

Còn Tần Giác đương nhiên cũng không cự tuyệt, cứ như vậy hai người uống rượu với nhau.

Sau nửa canh giờ, mấy bình linh tửu đều cạn đáy, bởi vì hai người đều không dùng linh lực hóa giải, Mặc lão đã đỏ bừng cả khuôn mặt, dường như có thể ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Trái lại Tần Giác, ngoại trừ có chút chóng mặt, cơ hồ hoàn toàn cùng người bình thường một dạng.

“Hết rồi sao?”

Tần Giác để bầu rượu xuống, vẫn chưa thỏa mãn nói.

Mặc lão: “…”

Đây chính là linh tửu mà hắn dùng các loại thiên tài địa bảo, ủ chế mười vạn năm mới ra. Coi như cường giả Chân Thần cảnh uống một ngụm cũng phải thật lâu mới có thể luyện hóa được, nhất là linh lực không vận chuyển được vào lúc này. Vậy mà Tần Giác vừa rồi cứ như thể đang uống nước, quả thực không thể tưởng tượng được.

Mà lấy kiến thức tu vi của Mặc lão, trong lúc nhất thời cũng không khỏi có chút sợ hãi thán phục.

“Khụ khụ, ta có một vấn đề muốn hỏi Tần tiểu hữu, nếu như Tần tiểu hữu bằng lòng trả lời, ta có thể cho Tần tiểu hữu mấy bình linh tửu.”

Sau khi tâm trạng bình thường lại, Mặc lão nói.

“Thật sao?”

Tần Giác hai mắt sáng lên:

“Vấn đề gì?”

“Thiên Cung, có phải do ngươi hủy diệt hay không.”

Đôm đốp!

Lời vừa nói ra, một tia chớp đột nhiên từ trên bầu trời mờ mịt rơi xuống, xuyên qua những đám mây, chiếu rọi lên hai người bọn họ, hắc bạch phân minh.

Tần Giác đầu tiên là sững sờ, sau đó bất động thanh sắc nói: “Làm sao, ngươi muốn báo thù cho Thiên Cung ư?

Không phủ nhận, không nghi ngờ, cũng không có cảnh giác, mọi chuyện đều như lẽ đương nhiên, biểu hiện bình tĩnh của Tần Giác như vậy, khiến Mặc lão hơi ngẩn người.

“Không không không, Tần tiểu hữu hiểu lầm rồi.”

Mặc lão lắc đầu liên tục, giải thích nói:

“Ta cũng không định báo thù giúp Thiên Cung, chỉ là muốn biết đáp án mà thôi.”

Trong thời gian gần nhất, Thần giới đã xảy ra hai sự kiện lớn: Thứ nhất, hiện tượng lạ lùng vào sáng nay.

Thứ hai, Thiên Cung bị hủy diệt.

Là một trong những thế lực đỉnh phong của Thần giới,Thiên Cung có vô số những cường giả và còn có ba vị Thần Vương tọa trấn, có thể xưng là vô địch.

Nhưng vài tháng trước, Thiên Cung đột nhiên bị phá hủy mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước, không chỉ ba vị Thần Vương biến mất, Thiên Cung cũng bị san bằng và không còn tồn tại.

Mặc dù hầu hết các đại bộ phận cường giả Chân Thần cảnh và dưới Chân Thần cảnh đều trốn thoát, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nương tựa vào thế lực khác.

Theo lời kể của những cường giả đã trốn thoát kia, đó là một người thần bí đơn thương độc mã đánh lên Thiên Cung,thi triển thần thông vô thượng, đã đem Thiên Đế và hai vị trưởng lão Thần Vương cảnh chém giết.

Nhưng ai có thể giết ba vị Thần Vương cùng một lúc chứ?

Ít nhất cho đến nay, bên ngoài Thần giới chưa có xuất hiện cường giả cấp cao nào.

Vì vậy sự việc Thiên Cung bị hủy diệt, là một ẩn số trong mắt người khác.

Tần Giác không rõ tại sao Mặc lão lại biết là hắn hủy diệt Thiên Cung, còn có thể trực tiếp tìm hắn. Nhưng điều đó không quan trọng, nếu như Mặc lão muốn giúp Thiên Cung báo thù, Tần Giác không ngại đưa hắn đi một chuyến.

“Ha ha, Tần tiểu hữu có chỗ không biết, ta kỳ thật từng đi qua Thiên Cung một lần. Ta biết Thiên Đế thân mang nghiệt nợ, sống không được lâu, chỉ là không ngờ lại nhanh như vậy.”

Mặc lão nói tiếp:

“Nếu không có gì ngoài ý muốn, Tần tiểu hữu hẳn là đến từ giới nội?

Nghe lời nói của lão giả, Tần Giác cau mày nói:

“Ngươi chính là cái người bí ẩn kia, tiên đoán Phong Khê sẽ chết ư?”

Nói một cách chính xác, sở dĩ Phong Khê luôn chú ý đến giới nội, đồng thời phái người đi giết tất cả sinh linh có liên quan đến tàn hồn ‘Thiên Đế’, đều là vì những lời tiên tri mà người thần bí đó để lại.

Cũng chính vì vậy, Phong Khê mới có thể khiêu khích Tần Giác, cuối cùng bị Tần Giác đánh trọng thương, đưa đến giới nội, giao cho Thiên Đế xử lý.

Nói một cách khác, nếu như không phải vì câu tiên đoán kia, Phong Khê căn bản sẽ không có bất cứ liên kết nào với Tần Giác, huống chi là rất nhiều chuyện xảy ra sau đó.

Cho nên đối với Phong Khê mà nói, hắn hận nhất không phải là Tần Giác, mà là người thần bí để lại lời tiên tri rồi ra đi kia!

“Phong Khê? Đó là tên Thiên Đế sao?”

Mặc lão cũng không biết kinh lịch cụ thể của Thiên Đế tự nhiên cũng không biết tên của Thiên Đế.

“Quả nhiên là ngươi.”

Tần Giác vẫn luôn tự hỏi ai là người có thể đoán trước được cái chết của Phong Khê, không nghĩ tới đối phương thế mà lại chủ động tìm tới cửa.

“…”

“Quả thật là ta.”

Mặc lão khẽ vung tay lên, lấy ra mấy bình linh tửu mười vạn năm, đưa đến trước mặt Tần Giác: “Đây là thù lao, những linh tửu này là của ngươi.”

Tần Giác không nói nhiều, trực tiếp không chút lưu tình bỏ linh tửu vào trong nhẫn trữ vật.

Thấy thế, Mặc lão nói đầy ẩn ý:

“Ngươi nhất định rất muốn biết tại sao ta có thể tiên đoán được Thiên Đế… Phong Khê sẽ chết, phải không?”

Tần Giác: “…”

Ta rõ ràng không nói gì.

Không đợi Tần Giác mở miệng, Mặc lão nói tiếp:

“Ta có một loại năng lực, có thể nhìn thấu được sự gian ác của người khác mà phán đoán, chính là cái gọi là tiên tri.”

“Năng lực này đã ở cùng ta mấy chục vạn năm, chưa từng phạm sai lầm.”

Nói xong, Mặc lão nhìn về phía Tần giác:

“Ngươi là người duy nhất ta không nhìn thấu.”

Từ nãy đến giờ, Mặc lão đều quan sát Tần giác, nhưng mặc cho hắn xem kỹ như thế nào, đều không có bất kỳ chỗ kỳ lạ gì. Loại tình huống này, Mặc lão chưa bao giờ từng gặp phải.

Đúng lúc này, ở phía xa bỗng nhiên truyền đến một tràng tiếng xé gió, chớp mắt đã tới và đáp xuống đỉnh núi, hiện ra thân hình của Thí Đạo.

“Chủ nhân… … Ách, lão đầu này là ai?”

Thí Đạo vừa định hành lễ với Tần Giác, nhưng nàng vô cùng ngạc nhiên khi thấy bên cạnh lại có một lão giả.

“Thần khí hóa thân?”

Mặc lão kinh ngạc, liếc mắt một cái thấy ngay chân thân của Thí Đạo.

Nghe vậy, Thí Đạo kinh hãi, vội vàng trốn ở sau lưng Tần Giác, lộ ra vẻ cảnh giác.

“Ha ha ha, tiểu nha đầu, yên tâm, ta đối với Thần khí không có hứng thú.”

Lời còn chưa dứt, Mặc lão đột nhiên khẽ giật mình, không thể tưởng tượng nổi mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào người Thí Đạo.

“Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Thí Đạo hơi có vẻ khẩn trương.

“Không phải nói đối với ta không có hứng thú sao?”

Trên thực tế, Mặc lão xác thực đối với Thí Đạo không có hứng thú, dù sao, hắn cũng đã gặp qua Thần khí và hủy vô số Thần khí rồi. Mà đại bộ phận đẳng cấp đều ở trên Thí Đạo, ngược lại Thí Đạo căn bản không có giá trị đáng nói.

Nhưng điều khiến Mặc lão kinh ngạc chính là, hắn không nhìn thấu Thí Đạo!

Làm sao có thể?

Nếu là Tần Giác, Mặc lão còn có thể chấp nhận được, Thí Đạo dựa vào cái gì chứ?

Chỉ là một Thần khí vị diện cấp thấp?

Chờ một chút!

Mặc lão nhanh chóng nhận ra vấn đề, Thí Đạo gọi Tần Giác là chủ nhân, vậy thì nàng hẳn là có quan hệ chủ tớ với Tần Giác.

Là do Tần giác?

Mọi người đều biết, sau khi ký kết huyết mạch, hai người sẽ có sự liên kết nhất định và ảnh hưởng lẫn nhau.

Hiện tại chỉ có thể giải thích như vậy, nhưng phải đến mức độ cường đại nào mới có thể ảnh hưởng đến thế này?
Bạn cần đăng nhập để bình luận