Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 279: Đường Về
Trong nháy mắt một ngày trôi qua, ánh trăng rơi xuống, mặt trời dâng lên.
Bên trong viện, linh khí như sương, các loại thú đi qua đi lại xuyên qua trong rừng, sinh cơ bừng bừng.
Tần Giác mở to mắt, duỗi lưng một cái, mơ mơ màng màng ra khỏi phòng.
“Sư phụ, người tỉnh rồi.”
Nơi xa, Vân Tịch ôm một quả trái cây miệng nhai nhai nói không rõ.
“Ừm.”
Tần Giác nhắc nhở:
“Chuẩn bị một chút, chúng ta phải đi rồi.”
“Vâng, sư phụ.”
Vân Tịch nghĩ nghĩ, lại quay người chạy đến vườn trái cây sau viện hái mấy quả trái cây, ôm vào trong ngực, sau đó vô cùng vui mừng bay đến trên vai Tần Giác.
Tới đây, Tần Giác có chút cạn lời, thật đúng là đi đến đâu miệng cũng không ngừng được.
Nghĩ như vậy, đầu ngón tay Tần Giác khẽ nhúc nhích, một chiếc nhẫn nháy mắt ngưng tụ ra:
“Cái này cho ngươi.”
“Thứ gì a?”
Vân Tịch nhịn không được hỏi.
“Đeo lên ngươi liền biết.”
“Ờ.”
Bởi vì hình thể Vân Tịch quá nhỏ, thế là chiếc nhẫn này bị ép biến thành vòng tay.
“Đưa linh lực vào thử xem.”
Nghe vậy, Vân Tịch tiếp tục dựa theo lời Tần Giác nói, đưa linh lực vào trong giới chỉ.
Ông!
Sau một khắc, một cái không gian khổng lồ xuất hiện bên trong linh thức của Vân Tịch, trên dưới trái phải đều không nhìn thấy điểm cuối cùng.
“Đây là nhẫn trữ vật, về sau có đồ gì đều có thể để ở.”
Tần Giác giới thiệu nói.
“Hì hì, ta đã sớm muốn thứ này, sư phụ thật tốt.”
Vân Tịch lập tức bỏ tất cả trái cây vào nhẫn trữ vật, nhưng lại cảm thấy không thỏa mãn, thế là lần nữa bay vào trong vườn trái cây, hận không thể nhét hết toàn bộ vườn trái cây vào.
Tần Giác: “…”
Một lát sau, Vân Tịch không biết hái được bao nhiêu trái cây, đồng thời cố ý dùng linh lực bao trùm, phòng ngừa hư mất, lúc này mới vừa lòng thỏa ý trở lại bên người Tần Giác.
“Được rồi, sư phụ, chúng ta đi thôi!”
“…”
“…”
Hô!
Tần Giác chắp hai tay ra sau lưng, thân thể chậm rãi bay lên không, nhìn qua viện dần thu nhỏ lại ở phía dưới, có chút cảm khái.
Bởi vì cố ý dặn qua, cho nên dù là tộc trưởng Bạch Long tộc, hay là Long Tiểu Vũ, cũng không có đến tiễn đưa, nếu không còn phải giải thích chuyện của Long Truy.
Như này cũng giảm bớt rất nhiều phiền phức.
…
Bạch Long giới, khu vực phía Đông.
“Tiểu Truy, ngươi thật muốn đi sao?”
Long Minh đứng trước nhà gỗ, ngữ khí tràn ngập không nỡ.
Hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, thân như huynh đệ, thậm chí có thể liều mạng vì đối phương, hiện tại Long Truy đột nhiên muốn rời khỏi, có thể nghĩ tâm tình của hắn ra sao.
“Ừm, ta muốn ra ngoài học hỏi kinh nghiệm, nếu có thời gian, ta sẽ trở lại thăm ngươi.”
Long Truy đương nhiên không có khả năng nói cho Long Minh chuyện của Tần Giác, đành phải thuận miệng tìm một cái lý do là đi ra ngoài lịch luyện.
Về phần có thể trở về hay không, Long Truy cũng không biết.
“Được rồi.”
Thở dài, Long Minh nghiêm túc nói:
“Ngươi ở bên ngoài phải chú ý an toàn, với lại, nếu như không cẩn thận gặp được nhân loại, tuyệt đối không được đấu với bọn hắn, những tên nhân loại kia ai ai cũng giảo hoạt, hơi không cẩn thận, liền sẽ rơi vào bẫy của bọn họ.”
Long Truy: “…”
Nếu như Long Minh biết chút nữa hắn muốn cùng một nhân loại cùng rời đi, không biết sẽ có cảm tưởng gì?
“Yên tâm, ta lại không phải đứa con nít.”
Long Truy cười khổ, lúc đầu tối hôm qua hắn nghĩ xong nên nói cái gì, không nghĩ tới hôm nay Long Minh lại đột nhiên nói nhiều lời như vậy.
Cũng không phải Long Truy không có kiên nhẫn, mà là hắn sợ Tần Giác không có kiên nhẫn.
“Nếu không ta và ngươi cùng đi đi!”
Đột nhiên, Long Minh đề nghị.
“???”
“Ách, không cần…”
“Sao lại không cần, hai người cũng tốt có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Long Minh lời lẽ hợp lý nói.
“…”
Long Truy há to miệng, trong lúc nhất thời lại không biết nên trả lời thế nào
Đúng lúc này, không gian bên cạnh đột nhiên lõm xuống, nuốt chửng Long Truy!
“Tiểu Truy!”
Long Minh kinh hãi, muốn đưa tay ra bắt lấy Long Truy, đáng tiếc đã muộn.
…
“A. … . .”
Long Truy chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, chờ hắn tỉnh táo lại, đã xuất hiện ở trong không gian bên ngoài Bạch Long giới.
“Cái này…”
Long Truy nháy mắt, không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là Tần Giác làm ra.
“Ngươi có một người huynh đệ tốt.”
Bên cạnh, Tần Giác thản nhiên nói:
“Nhưng mà, ta không có khả năng mang theo hắn.”
“…”
Long Truy trầm mặc, điểm này hắn biết rõ, nếu không cũng sẽ không cự tuyệt Long Minh.
“Được, ngươi trước hiện ra chân thân cho ta xem thử.”
Tần Giác đổi chủ đề.
“Vâng.”
Long Truy không chần chờ chút nào, thân thể không ngừng bành trướng, nhanh chóng biến thành một con bạch long dài đến ngàn trượng, lân phiến trắng noãn như ngọc, hiện ra quang trạch, nhìn qua thần võ bất phàm.
Mặc dù so với chân thân của Long Tiểu Vũ, Long Truy có chênh lệch rất lớn, nhưng hắn hiện tại dù sao chỉ mới Đại Thánh mà thôi, về sau nếu bước vào Thái Hư cảnh, chưa chắc sẽ bại bởi Long Tiểu Vũ.
“Oa, rất đẹp a.”
Vân Tịch ngẩng đầu lên, hai mắt tỏa ánh sáng, tràn ngập chờ mong.
Đối với yêu thú cùng sinh linh hoá hình mà nói, Long tộc không thua gì thần linh trong lòng bọn họ, có huyết mạch áp chế, Vân Tịch tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Bất quá đáng nhắc tới chính là, sau khi thu được truyền thừa của Thiên Đế, Vân Tịch đã miễn dịch với bất cứ loại uy áp nào, bao gồm cả long uy, không phải sợ là lại phải trốn vào trong ngực Tần Giác.
“Sư phụ, hắn chính là người bạn mà người tìm cho ta sao?”
“Không sai.”
Tần Giác cười nói.
“Rất đẹp, ta nếu có thể giống như hắn thì tốt.”
Vân Tịch vẻ mặt chờ mong.
“Thật sao?”
Tần Giác vuốt đầu Vân Tịch, phi thân lên, rơi lên đỉnh đầu Long Truy:
“Hiện tại, ngươi còn muốn giống như hắn sao?”
“Không muốn!”
Vân Tịch lắc đầu liên tục.
Long Truy: “…”
“Chủ nhân, chúng ta bây giờ đi đâu?”
Lúc đầu Tần Giác muốn trực tiếp về Linh Ương giới, nhưng bây giờ hắn thay đổi chú ý, lần này, Tần Giác không trực tiếp mở cánh của không gian, mà là tạo ra một thông đạo không gian:
“Đi vào đi.”
Với tốc độ của Long Truy, nhiều nhất năm ngày, liền có thể xuyên qua thông đạo không gian này, đến Linh Ương giới.
“Vâng!”
Trong nháy mắt tạo ra thông đạo không gian? Đây là thủ đoạn gì?
Đè lại nội tâm chấn kinh, thân hình Long Truy chớp động, nháy mắt tiến vào bên trong thông đạo không gian.
Đi theo Tần Giác càng lâu, Long Truy liền phát hiện Tần Giác càng sâu không lường được, khó trách có thể chính diện đánh lui Vũ Thần điện!
Thú vị là, thông đạo không gian này thuộc về trạng thái trong suốt, có thể thấy rõ cảnh tượng bên ngoài.
Ý tứ của Tần Giác rất đơn giản, hắn muốn ở trên đường về thuận tiện nhìn thế giới của vùng hư không này có sự khác biệt đến cỡ nào.
Nhưng mà không nhìn thì không biết, xem đến thì giật mình.
Dọc theo con đường này, Tần Giác có thể nói kiến thức được các loại thế giới kỳ lạ cổ quái.
Ví dụ như thế giới bị thực vật thống trị, sáng tạo ra văn minh khoa học kỹ thuật, thế giởi chỉ có biển, không có lục địa, hoặc là một thế giới chia làm bảy tầng đại lục, cho dù mỗi tầng đại lục đều sẽ xoay chuyển, nhưng dường như chỉ có đại lục thượng tầng mới có thể được ánh nắng soi sáng, hạ tầng thì đen kịt một mảnh.
So ra thì, Trùng tộc, yêu thú gì gì đó thì chẳng có gì quái lạ.
Mặt khác Tần Giác còn chứng kiến những sinh mệnh thể giống với Cơ giới lúc trước xâm lấn Linh Ương giới, chỉ bất quá ngoại hình khác biệt, nghĩ đến hẳn không phải là Titan giới kia.
Ngay lúc Tần Giác nhìn say sưa ngon lành, chợt phát hiện cái gì, bỗng nhiên mở to hai mắt:
“Ngừng!”
Bên trong viện, linh khí như sương, các loại thú đi qua đi lại xuyên qua trong rừng, sinh cơ bừng bừng.
Tần Giác mở to mắt, duỗi lưng một cái, mơ mơ màng màng ra khỏi phòng.
“Sư phụ, người tỉnh rồi.”
Nơi xa, Vân Tịch ôm một quả trái cây miệng nhai nhai nói không rõ.
“Ừm.”
Tần Giác nhắc nhở:
“Chuẩn bị một chút, chúng ta phải đi rồi.”
“Vâng, sư phụ.”
Vân Tịch nghĩ nghĩ, lại quay người chạy đến vườn trái cây sau viện hái mấy quả trái cây, ôm vào trong ngực, sau đó vô cùng vui mừng bay đến trên vai Tần Giác.
Tới đây, Tần Giác có chút cạn lời, thật đúng là đi đến đâu miệng cũng không ngừng được.
Nghĩ như vậy, đầu ngón tay Tần Giác khẽ nhúc nhích, một chiếc nhẫn nháy mắt ngưng tụ ra:
“Cái này cho ngươi.”
“Thứ gì a?”
Vân Tịch nhịn không được hỏi.
“Đeo lên ngươi liền biết.”
“Ờ.”
Bởi vì hình thể Vân Tịch quá nhỏ, thế là chiếc nhẫn này bị ép biến thành vòng tay.
“Đưa linh lực vào thử xem.”
Nghe vậy, Vân Tịch tiếp tục dựa theo lời Tần Giác nói, đưa linh lực vào trong giới chỉ.
Ông!
Sau một khắc, một cái không gian khổng lồ xuất hiện bên trong linh thức của Vân Tịch, trên dưới trái phải đều không nhìn thấy điểm cuối cùng.
“Đây là nhẫn trữ vật, về sau có đồ gì đều có thể để ở.”
Tần Giác giới thiệu nói.
“Hì hì, ta đã sớm muốn thứ này, sư phụ thật tốt.”
Vân Tịch lập tức bỏ tất cả trái cây vào nhẫn trữ vật, nhưng lại cảm thấy không thỏa mãn, thế là lần nữa bay vào trong vườn trái cây, hận không thể nhét hết toàn bộ vườn trái cây vào.
Tần Giác: “…”
Một lát sau, Vân Tịch không biết hái được bao nhiêu trái cây, đồng thời cố ý dùng linh lực bao trùm, phòng ngừa hư mất, lúc này mới vừa lòng thỏa ý trở lại bên người Tần Giác.
“Được rồi, sư phụ, chúng ta đi thôi!”
“…”
“…”
Hô!
Tần Giác chắp hai tay ra sau lưng, thân thể chậm rãi bay lên không, nhìn qua viện dần thu nhỏ lại ở phía dưới, có chút cảm khái.
Bởi vì cố ý dặn qua, cho nên dù là tộc trưởng Bạch Long tộc, hay là Long Tiểu Vũ, cũng không có đến tiễn đưa, nếu không còn phải giải thích chuyện của Long Truy.
Như này cũng giảm bớt rất nhiều phiền phức.
…
Bạch Long giới, khu vực phía Đông.
“Tiểu Truy, ngươi thật muốn đi sao?”
Long Minh đứng trước nhà gỗ, ngữ khí tràn ngập không nỡ.
Hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, thân như huynh đệ, thậm chí có thể liều mạng vì đối phương, hiện tại Long Truy đột nhiên muốn rời khỏi, có thể nghĩ tâm tình của hắn ra sao.
“Ừm, ta muốn ra ngoài học hỏi kinh nghiệm, nếu có thời gian, ta sẽ trở lại thăm ngươi.”
Long Truy đương nhiên không có khả năng nói cho Long Minh chuyện của Tần Giác, đành phải thuận miệng tìm một cái lý do là đi ra ngoài lịch luyện.
Về phần có thể trở về hay không, Long Truy cũng không biết.
“Được rồi.”
Thở dài, Long Minh nghiêm túc nói:
“Ngươi ở bên ngoài phải chú ý an toàn, với lại, nếu như không cẩn thận gặp được nhân loại, tuyệt đối không được đấu với bọn hắn, những tên nhân loại kia ai ai cũng giảo hoạt, hơi không cẩn thận, liền sẽ rơi vào bẫy của bọn họ.”
Long Truy: “…”
Nếu như Long Minh biết chút nữa hắn muốn cùng một nhân loại cùng rời đi, không biết sẽ có cảm tưởng gì?
“Yên tâm, ta lại không phải đứa con nít.”
Long Truy cười khổ, lúc đầu tối hôm qua hắn nghĩ xong nên nói cái gì, không nghĩ tới hôm nay Long Minh lại đột nhiên nói nhiều lời như vậy.
Cũng không phải Long Truy không có kiên nhẫn, mà là hắn sợ Tần Giác không có kiên nhẫn.
“Nếu không ta và ngươi cùng đi đi!”
Đột nhiên, Long Minh đề nghị.
“???”
“Ách, không cần…”
“Sao lại không cần, hai người cũng tốt có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Long Minh lời lẽ hợp lý nói.
“…”
Long Truy há to miệng, trong lúc nhất thời lại không biết nên trả lời thế nào
Đúng lúc này, không gian bên cạnh đột nhiên lõm xuống, nuốt chửng Long Truy!
“Tiểu Truy!”
Long Minh kinh hãi, muốn đưa tay ra bắt lấy Long Truy, đáng tiếc đã muộn.
…
“A. … . .”
Long Truy chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, chờ hắn tỉnh táo lại, đã xuất hiện ở trong không gian bên ngoài Bạch Long giới.
“Cái này…”
Long Truy nháy mắt, không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là Tần Giác làm ra.
“Ngươi có một người huynh đệ tốt.”
Bên cạnh, Tần Giác thản nhiên nói:
“Nhưng mà, ta không có khả năng mang theo hắn.”
“…”
Long Truy trầm mặc, điểm này hắn biết rõ, nếu không cũng sẽ không cự tuyệt Long Minh.
“Được, ngươi trước hiện ra chân thân cho ta xem thử.”
Tần Giác đổi chủ đề.
“Vâng.”
Long Truy không chần chờ chút nào, thân thể không ngừng bành trướng, nhanh chóng biến thành một con bạch long dài đến ngàn trượng, lân phiến trắng noãn như ngọc, hiện ra quang trạch, nhìn qua thần võ bất phàm.
Mặc dù so với chân thân của Long Tiểu Vũ, Long Truy có chênh lệch rất lớn, nhưng hắn hiện tại dù sao chỉ mới Đại Thánh mà thôi, về sau nếu bước vào Thái Hư cảnh, chưa chắc sẽ bại bởi Long Tiểu Vũ.
“Oa, rất đẹp a.”
Vân Tịch ngẩng đầu lên, hai mắt tỏa ánh sáng, tràn ngập chờ mong.
Đối với yêu thú cùng sinh linh hoá hình mà nói, Long tộc không thua gì thần linh trong lòng bọn họ, có huyết mạch áp chế, Vân Tịch tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Bất quá đáng nhắc tới chính là, sau khi thu được truyền thừa của Thiên Đế, Vân Tịch đã miễn dịch với bất cứ loại uy áp nào, bao gồm cả long uy, không phải sợ là lại phải trốn vào trong ngực Tần Giác.
“Sư phụ, hắn chính là người bạn mà người tìm cho ta sao?”
“Không sai.”
Tần Giác cười nói.
“Rất đẹp, ta nếu có thể giống như hắn thì tốt.”
Vân Tịch vẻ mặt chờ mong.
“Thật sao?”
Tần Giác vuốt đầu Vân Tịch, phi thân lên, rơi lên đỉnh đầu Long Truy:
“Hiện tại, ngươi còn muốn giống như hắn sao?”
“Không muốn!”
Vân Tịch lắc đầu liên tục.
Long Truy: “…”
“Chủ nhân, chúng ta bây giờ đi đâu?”
Lúc đầu Tần Giác muốn trực tiếp về Linh Ương giới, nhưng bây giờ hắn thay đổi chú ý, lần này, Tần Giác không trực tiếp mở cánh của không gian, mà là tạo ra một thông đạo không gian:
“Đi vào đi.”
Với tốc độ của Long Truy, nhiều nhất năm ngày, liền có thể xuyên qua thông đạo không gian này, đến Linh Ương giới.
“Vâng!”
Trong nháy mắt tạo ra thông đạo không gian? Đây là thủ đoạn gì?
Đè lại nội tâm chấn kinh, thân hình Long Truy chớp động, nháy mắt tiến vào bên trong thông đạo không gian.
Đi theo Tần Giác càng lâu, Long Truy liền phát hiện Tần Giác càng sâu không lường được, khó trách có thể chính diện đánh lui Vũ Thần điện!
Thú vị là, thông đạo không gian này thuộc về trạng thái trong suốt, có thể thấy rõ cảnh tượng bên ngoài.
Ý tứ của Tần Giác rất đơn giản, hắn muốn ở trên đường về thuận tiện nhìn thế giới của vùng hư không này có sự khác biệt đến cỡ nào.
Nhưng mà không nhìn thì không biết, xem đến thì giật mình.
Dọc theo con đường này, Tần Giác có thể nói kiến thức được các loại thế giới kỳ lạ cổ quái.
Ví dụ như thế giới bị thực vật thống trị, sáng tạo ra văn minh khoa học kỹ thuật, thế giởi chỉ có biển, không có lục địa, hoặc là một thế giới chia làm bảy tầng đại lục, cho dù mỗi tầng đại lục đều sẽ xoay chuyển, nhưng dường như chỉ có đại lục thượng tầng mới có thể được ánh nắng soi sáng, hạ tầng thì đen kịt một mảnh.
So ra thì, Trùng tộc, yêu thú gì gì đó thì chẳng có gì quái lạ.
Mặt khác Tần Giác còn chứng kiến những sinh mệnh thể giống với Cơ giới lúc trước xâm lấn Linh Ương giới, chỉ bất quá ngoại hình khác biệt, nghĩ đến hẳn không phải là Titan giới kia.
Ngay lúc Tần Giác nhìn say sưa ngon lành, chợt phát hiện cái gì, bỗng nhiên mở to hai mắt:
“Ngừng!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận