Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 192: Cực Đông Chi Địa
Tu La giới?
Tần Giác ngạc nhiên, lập tức nhớ tới Linh tộc, là Tu La giới mà hắn biết đến sao?
Dù sao, lúc trước Tần Giác từ trong trí nhớ của đại trưởng lão Linh tộc biết được, bởi vì tài nguyên tu luyện thiếu thốn, Tu La giới không thể không lựa chọn dựa vào việc xâm lược thế giới khác cướp đoạt càng nhiều tài nguyên để tăng sức mạnh cho mình, với lại loại tình huống này đã tiếp diễn trên vạn năm.
Nói như thế, Tu La giới hẳn là cũng không có diệt vong.
Chỉ là vì sao bọn hắn mấy ngàn năm qua đều không tiến về Linh Ương giới nữa?
Với thực lực của Linh Ương giới, cùng tài nguyên phong phú, hẳn là bọn hắn phải là mục tiêu hàng đầu mới đúng.
Nếu Tu La giới có thể cưỡng ép xé mở một vết nứt không gian đến Huyền Cơ giới, sao mấy ngàn năm qua không xâm lấn Linh Ương giới?
Trong lúc đó rốt cục đã xảy ra chuyện gì?
Tần Giác trăm mối vẫn không có cách giải.
“Làm sao rồi?”
Thấy Tần Giác nhíu mày trầm ngâm, Tô Ly hỏi.
“Không có gì.”
Tần Giác tỉnh táo lại, lắc đầu, lại nói:
“Ta có thể đi cùng ngươi không?”
“A?”
Tô Ly còn tưởng rằng mình nghe lầm:
“Đi đâu?”
“Tiền tuyến.”
“Không được, ngươi là một nam tử, làm sao có thể đi loại địa phương kia, quá nguy hiểm.”
Tô Ly biểu lộ biến đổi, cự tuyệt nói.
Tần Giác: “…”
“Đã không muốn, vậy tự ta đi.”
Nói xong, Tần Giác bàn chân khẽ giậm chân, hóa thành một vòng lưu quang, bay về phía chân trời.
“Ai , chờ đã, ta đồng ý với ngươi.”
Tô Ly khẩn trương, vội vàng đuổi kịp Tần Giác, bất đắc dĩ nói:
“Nam tử các ngươi thật phiền phức.”
Tần Giác: “…”
Chẳng biết tại sao, hắn đột nhiên rất muốn cho Tô Ly một quyền.
“Đi theo ta đi, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, tuyệt đối không thể tùy tiện chạy loạn, nam tử xinh đẹp giống như ngươi, rất dễ bị một số người xấu để mắt tới.”
Tô Ly thần sắc nghiêm trọng, ý muốn đe dọa Tần Giác.
Nghe vậy, Tần Giác nhịn không được trợn mắt, sớm biết như thế, còn không bằng tự hắn đi cho rồi, cũng giảm bớt phiền toái.
Nhưng dù nói thế nào, Tô Ly cũng coi như cứu hắn một mạng, cũng không thể cứ như vậy đi không từ giã, thế là dưới sự dẫn đầu của Tô Ly, hai người nhanh chóng rời khỏi khu vực này, đi thẳng đến Cực Đông Chi Địa
Bởi vì Tô Ly chỉ là Chí Tôn cảnh, tốc độ của hai người chưa hẳn là nhanh, với lại bởi vì Tô Ly lo Tần Giác theo không kịp, cố ý hãm tốc độ, cho nên đến chạng vạng tối, hai người mới bay hơn một ngàn dặm.
“Phía trước có tiểu trấn, chúng ta nghỉ ngơi một đêm trước.”
Ngáp một cái, Tô Ly lười biếng nói.
Rất khó tưởng tượng, đây là một cường giả Chí Tôn cảnh, nhưng mà phương diện nào đó mà nói, tính cách của Tô Ly kỳ thật khá giống Tần Giác.
Khác biệt chính là, Tô Ly thích gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ, so với Tần Giác, càng thêm nhiệt tình.
Vừa mới đi vào tiểu trấn, hai người liền dẫn tới rất nhiều ánh mắt tò mò, dù sao, nếu đặt ở thế giới khác, hai người tựa như tuyệt thế mỹ nữ cùng tuyệt thế soái ca cùng xuất hiện, cho dù ở nơi đâu, cũng đều cực kì chói mắt.
Hô!
Tô Ly không chút do dự tản ra linh lực, khí tức thuộc về cường giả Chí Tôn cảnh lập tức khiến một số tên có mưu đồ làm loạn chùn bước, lặng lẽ thối lui.
Ở loại địa phương này, Chí Tôn chính là tồn tại vô địch, bọn hắn sao dám nhảy ra tìm đường chết?
“Lão bản, nơi này còn phòng không?”
Tô Ly đi vào một quán trọ, lớn tiếng hỏi.
“Có có có.”
Lão bản là một phụ nhân khá trẻ, sau khi nhìn thấy Tần Giác cùng Tô Ly, lông mày gảy nhẹ, ý vị thâm trường mà nói:
“Nhưng mà chỉ có một gian, có cần không.”
Liếc mắt Tần Giác, Tô Ly không quan tâm mà nói:
“Muốn.”
“Được rồi.”
Đi vào phòng, Tô Ly đầu tiên là đảo mắt một vòng, sau đó nghiêm mặt nói:
“Ta đêm nay muốn tu luyện, ngươi ngủ đi.”
Nói xong, Tô Ly không nói nhảm, nhắm mắt lại, trực tiếp ngồi xếp bằng tiến vào trạng thái tu luyện.
Tần Giác lập tức dở khóc dở cười, hắn làm sao có thể không nhìn ra Tô Ly là lo lắng thể lực của hắn chống đỡ không nổi, mới cố ý dừng lại nghỉ ngơi.
Tiếp tục như vậy, chỉ sợ không phải mười ngày nửa tháng thì đừng nghĩ đến tiền tuyến.
Chỉ có thể nói Tô Ly nghĩ hắn quá yếu, không biết còn tưởng rằng hắn mới là nữ nhân, ách… Không đúng, thế giới này hình như đúng là như thế.
Thở dài, Tần Giác chậm rãi nằm xuống, ngày mai cho dù thế nào phải nghĩ biện pháp tăng tốc độ lên.
Hôm sau, sáng sớm, trời còn chưa sáng, Tô Ly liền từ trong tu luyện tỉnh lại, nhìn Tần Giác nằm trên giường ngủ thật say, Tô Ly hơi có vẻ hoảng hốt.
Mặc dù là trong mộng, nhưng khí chất trên người Tần Giác vẫn không cách nào che giấu, nhất là gò má kia, có thể xưng ba trăm sáu mươi độ không góc chết, ngay cả Tô Ly cũng nhịn không được mà say mê.
Thế là Tô Ly vô thức đứng dậy đi về phía Tần Giác.
Đúng lúc này, Tần Giác bỗng nhiên mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy Tô Ly đưa tay đến, bốn mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời bầu không khí xấu hổ vô cùng.
“Ây… Ngươi không nên hiểu lầm, ta chỉ là muốn giúp ngươi đắp chăn mà thôi.”
Tô Ly vội vàng thu cánh tay về, miễn cưỡng nở một nụ cười.
“…”
Tần Giác không nói gì, trực tiếp rời giường nói:
“Chúng ta đi thôi.”
“A? A a a.”
Tô Ly sững sờ, liên tục gật đầu.
Sau đó mấy ngày, hai người một đường tiến lên, tiếp tục đi về phía Cực Đông Chi Địa, có lẽ ngay cả chính Tô Ly cũng không có chú ý tới, tốc độ của bọn hắn đang không ngừng nhanh lên, từ một ngày đi nghìn dặm, càng về sau ngày đi vạn lý, mười vạn lý.
Ba ngày sau, hai người rốt cục cũng đi tới Cực Đông Chi Địa.
Trong lúc này tự nhiên là bởi vì Tần Giác thi triển phương pháp đặc thù nào đó, chỉ là Tô Ly không có cảm giác thôi.
Nếu không với tu vi của Tô Ly, dù cho phi hành hết tốc lực, không phải mười ngày, thì cũng đừng kFHMVokbAế QsyHZCể EXxFLộ đi tới được Cực Đông Chi Địa.
Cái gọi là Cực Đông Chi Địa, nhưng thật ra là tới gần biên giới của khu vực hỗn loạn, bởi vì linh khí tương đối hỗn tạp, dẫn đến hoàn cảnh phi thường ác liệt.
Trước đây rất nhiều võ giả đắc tội với thế lực lớn vào thời khắc cùng đường mạt lộ, đều sẽ lựa chọn chạy trốn tới nơi này tránh né, có thể nói là ngư long hỗn tạp, cường giả đông đảo, dần dà, cũng hình thành rất nhiều thành trì cùng thế lực.
Chỉ bất quá theo sự xâm lấn của dị giới ma tộc, những thành trì này cùng thế lực đã bị hủy diệt từ lâu, chỉ còn lại vô số phế tích cùng hài cốt.
Còn chưa tới gần, đã có thể cảm nhận được mùi máu tươi cùng linh lực cuồng bạo trong không khí lưu động, hiển nhiên, nơi đây thường xuyên phát sinh chiến tranh.
“Nơi này chính là Cực Đông Chi Địa sao?”
Tần Giác đưa mắt nhìn lại, phát hiện trước mắt phong bạo tụ tập, lôi quang hoành hành, tựa như tận thế, nhìn qua dữ tợn đáng sợ.
Mỗi đại lục gần biên giới đều là như thế, một số võ giả tu vi thấp, không cẩn thận sẽ bị cuốn vào hư không, thân tử đạo tiêu, đây cũng là nguyên nhân những đại thế lực kia bình thường không muốn tới đây.
“Ừm.”
Tô Ly nhẹ gật đầu, hơi có vẻ nghi hoặc:
“Kỳ quái, sao lại nhanh như vậy.”
Cho đến bây giờ, Tô Ly đều nghĩ mãi mà không ra với tốc độ của bọn nàng, sao lại đến Cực Đông Chi Địa nhanh được vậy, quả thực không thể tưởng tượng.
“Được rồi, mặc kệ.”
Nghĩ nửa ngày mà vẫn không ra, Tô Ly dứt khoát lựa chọn từ bỏ, lập tức lấy ra một khối ngọc bài, đưa linh lực vào kích hoạt, một vòng bạch quang lập tức xông ra, chỉ hướng nơi xa.
Nơi đó, chính là đại doanh mà Huyền Cơ giới dùng để chống lại cường giả Tu La giới.
Tần Giác ngạc nhiên, lập tức nhớ tới Linh tộc, là Tu La giới mà hắn biết đến sao?
Dù sao, lúc trước Tần Giác từ trong trí nhớ của đại trưởng lão Linh tộc biết được, bởi vì tài nguyên tu luyện thiếu thốn, Tu La giới không thể không lựa chọn dựa vào việc xâm lược thế giới khác cướp đoạt càng nhiều tài nguyên để tăng sức mạnh cho mình, với lại loại tình huống này đã tiếp diễn trên vạn năm.
Nói như thế, Tu La giới hẳn là cũng không có diệt vong.
Chỉ là vì sao bọn hắn mấy ngàn năm qua đều không tiến về Linh Ương giới nữa?
Với thực lực của Linh Ương giới, cùng tài nguyên phong phú, hẳn là bọn hắn phải là mục tiêu hàng đầu mới đúng.
Nếu Tu La giới có thể cưỡng ép xé mở một vết nứt không gian đến Huyền Cơ giới, sao mấy ngàn năm qua không xâm lấn Linh Ương giới?
Trong lúc đó rốt cục đã xảy ra chuyện gì?
Tần Giác trăm mối vẫn không có cách giải.
“Làm sao rồi?”
Thấy Tần Giác nhíu mày trầm ngâm, Tô Ly hỏi.
“Không có gì.”
Tần Giác tỉnh táo lại, lắc đầu, lại nói:
“Ta có thể đi cùng ngươi không?”
“A?”
Tô Ly còn tưởng rằng mình nghe lầm:
“Đi đâu?”
“Tiền tuyến.”
“Không được, ngươi là một nam tử, làm sao có thể đi loại địa phương kia, quá nguy hiểm.”
Tô Ly biểu lộ biến đổi, cự tuyệt nói.
Tần Giác: “…”
“Đã không muốn, vậy tự ta đi.”
Nói xong, Tần Giác bàn chân khẽ giậm chân, hóa thành một vòng lưu quang, bay về phía chân trời.
“Ai , chờ đã, ta đồng ý với ngươi.”
Tô Ly khẩn trương, vội vàng đuổi kịp Tần Giác, bất đắc dĩ nói:
“Nam tử các ngươi thật phiền phức.”
Tần Giác: “…”
Chẳng biết tại sao, hắn đột nhiên rất muốn cho Tô Ly một quyền.
“Đi theo ta đi, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, tuyệt đối không thể tùy tiện chạy loạn, nam tử xinh đẹp giống như ngươi, rất dễ bị một số người xấu để mắt tới.”
Tô Ly thần sắc nghiêm trọng, ý muốn đe dọa Tần Giác.
Nghe vậy, Tần Giác nhịn không được trợn mắt, sớm biết như thế, còn không bằng tự hắn đi cho rồi, cũng giảm bớt phiền toái.
Nhưng dù nói thế nào, Tô Ly cũng coi như cứu hắn một mạng, cũng không thể cứ như vậy đi không từ giã, thế là dưới sự dẫn đầu của Tô Ly, hai người nhanh chóng rời khỏi khu vực này, đi thẳng đến Cực Đông Chi Địa
Bởi vì Tô Ly chỉ là Chí Tôn cảnh, tốc độ của hai người chưa hẳn là nhanh, với lại bởi vì Tô Ly lo Tần Giác theo không kịp, cố ý hãm tốc độ, cho nên đến chạng vạng tối, hai người mới bay hơn một ngàn dặm.
“Phía trước có tiểu trấn, chúng ta nghỉ ngơi một đêm trước.”
Ngáp một cái, Tô Ly lười biếng nói.
Rất khó tưởng tượng, đây là một cường giả Chí Tôn cảnh, nhưng mà phương diện nào đó mà nói, tính cách của Tô Ly kỳ thật khá giống Tần Giác.
Khác biệt chính là, Tô Ly thích gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ, so với Tần Giác, càng thêm nhiệt tình.
Vừa mới đi vào tiểu trấn, hai người liền dẫn tới rất nhiều ánh mắt tò mò, dù sao, nếu đặt ở thế giới khác, hai người tựa như tuyệt thế mỹ nữ cùng tuyệt thế soái ca cùng xuất hiện, cho dù ở nơi đâu, cũng đều cực kì chói mắt.
Hô!
Tô Ly không chút do dự tản ra linh lực, khí tức thuộc về cường giả Chí Tôn cảnh lập tức khiến một số tên có mưu đồ làm loạn chùn bước, lặng lẽ thối lui.
Ở loại địa phương này, Chí Tôn chính là tồn tại vô địch, bọn hắn sao dám nhảy ra tìm đường chết?
“Lão bản, nơi này còn phòng không?”
Tô Ly đi vào một quán trọ, lớn tiếng hỏi.
“Có có có.”
Lão bản là một phụ nhân khá trẻ, sau khi nhìn thấy Tần Giác cùng Tô Ly, lông mày gảy nhẹ, ý vị thâm trường mà nói:
“Nhưng mà chỉ có một gian, có cần không.”
Liếc mắt Tần Giác, Tô Ly không quan tâm mà nói:
“Muốn.”
“Được rồi.”
Đi vào phòng, Tô Ly đầu tiên là đảo mắt một vòng, sau đó nghiêm mặt nói:
“Ta đêm nay muốn tu luyện, ngươi ngủ đi.”
Nói xong, Tô Ly không nói nhảm, nhắm mắt lại, trực tiếp ngồi xếp bằng tiến vào trạng thái tu luyện.
Tần Giác lập tức dở khóc dở cười, hắn làm sao có thể không nhìn ra Tô Ly là lo lắng thể lực của hắn chống đỡ không nổi, mới cố ý dừng lại nghỉ ngơi.
Tiếp tục như vậy, chỉ sợ không phải mười ngày nửa tháng thì đừng nghĩ đến tiền tuyến.
Chỉ có thể nói Tô Ly nghĩ hắn quá yếu, không biết còn tưởng rằng hắn mới là nữ nhân, ách… Không đúng, thế giới này hình như đúng là như thế.
Thở dài, Tần Giác chậm rãi nằm xuống, ngày mai cho dù thế nào phải nghĩ biện pháp tăng tốc độ lên.
Hôm sau, sáng sớm, trời còn chưa sáng, Tô Ly liền từ trong tu luyện tỉnh lại, nhìn Tần Giác nằm trên giường ngủ thật say, Tô Ly hơi có vẻ hoảng hốt.
Mặc dù là trong mộng, nhưng khí chất trên người Tần Giác vẫn không cách nào che giấu, nhất là gò má kia, có thể xưng ba trăm sáu mươi độ không góc chết, ngay cả Tô Ly cũng nhịn không được mà say mê.
Thế là Tô Ly vô thức đứng dậy đi về phía Tần Giác.
Đúng lúc này, Tần Giác bỗng nhiên mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy Tô Ly đưa tay đến, bốn mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời bầu không khí xấu hổ vô cùng.
“Ây… Ngươi không nên hiểu lầm, ta chỉ là muốn giúp ngươi đắp chăn mà thôi.”
Tô Ly vội vàng thu cánh tay về, miễn cưỡng nở một nụ cười.
“…”
Tần Giác không nói gì, trực tiếp rời giường nói:
“Chúng ta đi thôi.”
“A? A a a.”
Tô Ly sững sờ, liên tục gật đầu.
Sau đó mấy ngày, hai người một đường tiến lên, tiếp tục đi về phía Cực Đông Chi Địa, có lẽ ngay cả chính Tô Ly cũng không có chú ý tới, tốc độ của bọn hắn đang không ngừng nhanh lên, từ một ngày đi nghìn dặm, càng về sau ngày đi vạn lý, mười vạn lý.
Ba ngày sau, hai người rốt cục cũng đi tới Cực Đông Chi Địa.
Trong lúc này tự nhiên là bởi vì Tần Giác thi triển phương pháp đặc thù nào đó, chỉ là Tô Ly không có cảm giác thôi.
Nếu không với tu vi của Tô Ly, dù cho phi hành hết tốc lực, không phải mười ngày, thì cũng đừng kFHMVokbAế QsyHZCể EXxFLộ đi tới được Cực Đông Chi Địa.
Cái gọi là Cực Đông Chi Địa, nhưng thật ra là tới gần biên giới của khu vực hỗn loạn, bởi vì linh khí tương đối hỗn tạp, dẫn đến hoàn cảnh phi thường ác liệt.
Trước đây rất nhiều võ giả đắc tội với thế lực lớn vào thời khắc cùng đường mạt lộ, đều sẽ lựa chọn chạy trốn tới nơi này tránh né, có thể nói là ngư long hỗn tạp, cường giả đông đảo, dần dà, cũng hình thành rất nhiều thành trì cùng thế lực.
Chỉ bất quá theo sự xâm lấn của dị giới ma tộc, những thành trì này cùng thế lực đã bị hủy diệt từ lâu, chỉ còn lại vô số phế tích cùng hài cốt.
Còn chưa tới gần, đã có thể cảm nhận được mùi máu tươi cùng linh lực cuồng bạo trong không khí lưu động, hiển nhiên, nơi đây thường xuyên phát sinh chiến tranh.
“Nơi này chính là Cực Đông Chi Địa sao?”
Tần Giác đưa mắt nhìn lại, phát hiện trước mắt phong bạo tụ tập, lôi quang hoành hành, tựa như tận thế, nhìn qua dữ tợn đáng sợ.
Mỗi đại lục gần biên giới đều là như thế, một số võ giả tu vi thấp, không cẩn thận sẽ bị cuốn vào hư không, thân tử đạo tiêu, đây cũng là nguyên nhân những đại thế lực kia bình thường không muốn tới đây.
“Ừm.”
Tô Ly nhẹ gật đầu, hơi có vẻ nghi hoặc:
“Kỳ quái, sao lại nhanh như vậy.”
Cho đến bây giờ, Tô Ly đều nghĩ mãi mà không ra với tốc độ của bọn nàng, sao lại đến Cực Đông Chi Địa nhanh được vậy, quả thực không thể tưởng tượng.
“Được rồi, mặc kệ.”
Nghĩ nửa ngày mà vẫn không ra, Tô Ly dứt khoát lựa chọn từ bỏ, lập tức lấy ra một khối ngọc bài, đưa linh lực vào kích hoạt, một vòng bạch quang lập tức xông ra, chỉ hướng nơi xa.
Nơi đó, chính là đại doanh mà Huyền Cơ giới dùng để chống lại cường giả Tu La giới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận