Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 208: Đường Về

Với Tần Giác mà nói, chuyện về Huyền Cơ giới cùng Tu La giới bất quá chỉ là nhạc đệm, thứ râu ria, cho nên cũng không để ở trong lòng.

Nhưnh nếu đã biết vị trí cụ thể của Linh Ương giới, như vậy cũng là thời điểm nên trở về rồi.

Giờ phút này, bên trong trời sao mênh mông vô ngần, Tần Giác phiêu nhiên mà đứng, nhìn về phía xa, Tu La giới sau lưng còn đang bị thiêu đốt, tin chắc rằng không bao lâu nữa sẽ hóa thành tro tàn.

Những ngọn lửa này cũng không phải là hỏa diễm bình thường, mà là Tần Giác dùng linh lực ngưng tụ mà thành, có được lực hủy diệt cực mạnh, có thể đốt rụi tất cả mọi thứ trước đó, tuyệt đối sẽ không dập tắt, ngay cả cường giả Thái Hư cũng không cách nào tiếp nhận.

Huống chi, hiện tại Tu La giới đã không còn cường giả Thái Hư.

Đáng nhắc tới chính là, Tần Giác phát hiện vùng hư không này lại không chỉ có một vị diện như Tu La giới, nhưng mà những vị diện khác cũng đã biến thành phế tích, không còn gì cả.

Không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là lọt vào công kích của Tu La giới.

Tần Giác dạo qua một vòng xung quanh, sau khi xác định không có bất kỳ con cá lọt lưới nào, tản ra linh thức , dựa theo ký ức của La Trường Ca, nhanh chóng xuyên qua vô tận hư không, tìm kiếm khí tức thuộc về Linh Ương giới.

Sau một khắc, thân hình Tần Giác kéo dài vô hạn, nháy mắt biến mất tại chỗ.



Linh Ương giới, Nam cảnh, Huyền Ất Sơn.

“Kỳ quái, mấy ngày nay sư đệ chạy đi nơi đâu, sao cũng không lên tiếng chào hỏi, cứ như vậy mà biến mất không hiểu nổi.”

Bạch Nghiệp khẽ nhíu mày, có hơi lo lắng.

“Yên tâm đi, với tu vi của Tần sư đệ, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Mộc Tử Thất ngồi bên cạnh Bạch Nghiệp an ủi.

Từ sau khi trải qua chuyện Mộc gia lần trước, Mộc Tử Thất đã ý thức được, Tần Giác tuyệt đối không đơn giản như vậy.

Có thể để cho tên đại trưởng lão từ trước đến nay ngoan cố không thay đổi kia lựa chọn từ bỏ, trừ Thánh Cảnh ra, Mộc Tử Thất nghĩ không ra loại khả năng thứ hai nào.

Loại tồn tại này, chỉ cần không phải đắc tội với thế lực cao nhất ở Trung Châu thánh địa, tuyệt đối sẽ không có bất cứ nguy hiểm gì về tính mạng.

“Hi vọng như thế.”

Bạch Nghiệp bất đắc dĩ.

Hắn cũng không phải lo lắng cho an toàn của Tần Giác, với thực lực của Tần Giác, ở Linh Ương giới căn bản không có đối thủ, sao có thể gặp nguy hiểm được.

Nhưng trước giờ mỗi lần rời đi Tần Giác đều sẽ sớm nói cho hắn biết, lần này lại không có, cho nên Bạch Nghiệp mới lo lắng.

Bởi vì cái gọi là huynh trưởng như cha, mặc dù bình thường Bạch Nghiệp rất không đáng tin, nhưng trên thế giới này, hắn tuyệt đối là người quan tâm Tần Giác nhất, nếu không Tần Giác cũng sẽ không ở Huyền Ất Sơn hơn mười năm như vậy.

.

Cùng lúc đó, Trung Châu, Bất Hủ thánh địa.

Long Trẫm đứng bên một bờ linh tuyền, phất tay vung linh thực xuống, lập tức dẫn đến rất nhiều cá tranh đoạt.

Làm xong những thứ này, Long Trẫm phủi tay, trầm lặng nói:

“Huyền Ất Sơn bên kia thế nào.”

“Bẩm thánh chủ, dưới sự cảnh cáo của chúng ta, Nam cảnh đã không có bất kỳ thế lực nào dám động thủ với Huyền Ất Sơn.”

Một thân ảnh bao phủ trong bộ hắc bào cung kính nói.

“Ừm, đi đi, nhớ, nhất định phải bảo đảm an toàn cho Huyền Ất Sơn, không được có chút sơ xuất gì.”

Long Trẫm nghiêm mặt nói.

“Vâng!”

Tên hắc ảnh kia chậm rãi vặn vẹo, lập tức dần dần biến mất tại chỗ.

.

“Ai, Tần huynh, không biết ngươi bây giờ ở nơi nào.”

Thở dài, Long Trẫm ngẩng đầu nhìn lên trời, biểu lộ phiền muộn.

Từ sau khi Tần Giác bị thôn phệ bởi lực bạo tạc của Tu La giới, Long Trẫm tự trách mình vô cùng, cho rằng là do hắn hại Tần Giác, bởi vậy cố ý âm thầm phái người bảo hộ Huyền Ất Sơn.

Nhưng chẳng biết tại sao, hắn luôn cảm thấy Tần Giác còn chưa chết, cũng thời khắc chú ý giới vực không gian ở Linh Ương giới, chờ mong Tần Giác một ngày nào đó có thể trở về.

Nghĩ tới đây, Long Trẫm lấy ra một bình linh tửu, đi tới trong lương đình, một mình châm uống.

Không thể không nói, hành trình đến Địa Ngục giới để hắn được lợi rất nhiều, không chỉ có thể nắm giữ được linh lực hắc ám, khiến cho hắn hiểu rõ hơn cả hai linh lực, ẩn ẩn có dấu hiệu đột phá.

Nếu như không có gì ngoài ý muốn, trong vòng nửa năm hắn hẳn là có thể tiến giai Thái Hư đệ ngũ cảnh.

Đến lúc đó, dù cho Vĩnh Dạ đại đế phục sinh, hắn cũng có lòng tin có thể chiến thắng.

“Nhưng mà so với Tần huynh, ta vẫn chênh lệch rất xa.”

Long Trẫm cười khổ.

Hắn đến nay vẫn nhớ được, hình tượng Tần Giác nhẹ nhõm treo Vĩnh Dạ đại đế lên đánh, tựa như bóp chết một con kiến vậy.

“Hửm?”

Bỗng nhiên, Long Trẫm nhíu mày, phát giác được giới vực không gian Linh Ương giới truyền đến từng gợn sóng dao động, tựa hồ có ai đó xuyên qua vô tận hư không tiến về nơi này.

Linh thức hắn vẫn đang quan sát giới vực không gian của Linh Ương giới, cho nên lúc dao động không gian xuất hiện, hắn cũng đã bắt được vị trí chính xác.

“Chẳng lẽ là Tần huynh?”

Long Trẫm đầu tiên là sững sờ, chợt đại hỉ.

Không kịp nghĩ nhiều, Long Trẫm bước ra một bước, trực tiếp thi triển độn thuật, đi thẳng đến nơi truyền ra dao dộng không gian.

Tây cảnh, Hắc Dương thành.

Nghiêm túc mà nói, trừ Trung Châu ra, Tây cảnh hẳn là một trong những khu vực cường đại nhất Linh Ương giới, nếu không lúc trước Tử Yêu tộc cũng sẽ không tình nguyện trốn ở chỗ giao giới có hoàn cảnh ác liệt cũng không dám đặt chân tới Tây cảnh.

Mà Hắc Dương thành ở Tây cảnh chỉ có thể coi là một thành thị bình thường mà thôi, người mạnh nhất trong thành cũng mới Thiên Giai, nhưng bởi vì xung quanh tài nguyên tu luyện phong phú, cho nên phồn hoa.

Giờ phút này, trên bầu trời Hắc Dương thành, không gian xé rách, không ngừng có lôi quang đánh ra, hình thành một vòng xoáy khổng lồ, che lại trăm dặm xung quanh, hư không như bị treo ngược, nhìn thấy mà giật mình.

Toàn thể võ giả ở Hắc Dương thành đều là ngửa đầu nhìn xem vòng xoáy không gian trên không, run lẩy bẩy, không biết nên làm sao cho phải.

Dù sao bọn hắn cũng chưa từng gặp phải loại tình huống này.

“Đây là cái gì?”

“Không biết, thật đáng sợ.”

“Chẳng lẽ có cao giai võ giả đang chiến đấu, đánh vỡ cả bầu trời?”

“…

Đám người nghị luận ầm ĩ, vừa sợ hãi lại hiếu kỳ, không rõ xảy ra chuyện gì.

Đúng lúc này, một vòng ánh sáng từ nơi xa bay tới, một giây trước còn ở chân trời, sau một khắc đã xuất hiện trên bầu trời Hắc Dương thành.

Trừ Long Trẫm, còn có thể là ai?

Vốn dĩ Long Trẫm vui vẻ vô cùng khi nhìn thấy vòng xoáy không gian trước mắt nhưng sau đó lập tức ý thức được không đúng:

“Chuyện gì xảy ra, đây không phải khí tức của Tần huynh.”

Lời còn chưa dứt, bên trong vòng xoáy không gian bỗng nhiên phun ra một cột sáng đen nhánh, năng lượng ẩn chứa bên trong đủ để phá hủy mười Hắc Dương thành.

May mà Long Trẫm kịp thời đuổi tới, nếu không thì Hắc Dương thành chỉ sợ phải biến mất từ đây.

Chỉ thấy Long Trẫm hai tay mở ra, dựa vào tốc độ định hướng, sau đó cột sáng đen nhánh có đường kính mười mét liền giống bị cưỡng ép hút ra, bay về phía Long Trẫm, đồng thời co rút điên cuồng.

Từ mười mét, tám mét, năm mét, hai mét, nửa mét, đến lúc rơi vào trong tay Long Trẫm, đã chỉ còn lại viên bi lớn nhỏ.

Thủ đoạn như thế, trong mắt những võ giả phía dưới Hắc Dương thành, không thua gì thần minh.

“Cho ngươi.”

Long Trẫm bấm tay gảy nhẹ, viên bi đen nhánh lập tức lấy tốc độ nhanh hơn bắn trở về.

Nếu đã không phải là Tần Giác, Long Trẫm cũng không lo lắng gì.

Ầm ầm!

Bạo tạc kinh khủng càn quét, lấy vòng xoáy không gian làm trung tâm, khuếch tán ra từng tầng.

Quỷ dị chính là, vòng xoáy không gian lại không bị ảnh hưởng chút nào, từ đầu đến cuối vẫn ổn định, quả thực không thể tưởng tượng.

Rất nhanh, Long Trẫm liền hiểu chuyện gì đã xảy ra, thì ra là có một tầng hộ thuẫn ngăn cản bạo tạc.

Mà Long Trẫm, rốt cục cũng thấy rõ đối phương đến cùng là thứ gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận