Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 144: Sóng Ngầm Cuồn Cuộn
Trai đẹp!
Đây là ý nghĩ đầu tiên của Liễu Hinh.
Bởi vì vị trí Hoang thành đặc thù, Liễu Hinh dường như rất ít khi gặp được thanh niên tài tuấn chân chính, ra vào nơi này, cơ bản đều một ít lão quái vật mặt mũi dữ tợn, ở vực ngoại hoang mạc thời gian dài, lại giết người không chớp mắt.
Thiếu niên giống như Tần Giác có dáng vẻ long phượng, khí chất bất phàm, tựa như tiên nhân này, Liễu Hinh vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.
Nhưng mà nàng rất nhanh liền ý thức được không đúng, vội vàng thu hồi ánh mắt, giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Mình đã có người thích rồi, sao có thể bởi vì người khác dáng dấp đẹp trai, liền thèm muốn thân thể người ta chứ?
Nghĩ như vậy, Liễu Hinh lập tức tăng tốc bước chân, rất nhanh liền cùng thị vệ sau lưng và thi thể yêu thú biến mất ở góc cua, đi thẳng đến phủ thành chủ.
Đưa mắt nhìn nữ tử rời đi, người xung quanh đều nuốt ngụm nước miếng, mặc dù không dám trêu chọc vị nữ nhi của thành chủ này, nhưng ở trong lòng ảo tưởng thì cũng đâu có sao đâu?
Một bên khác, Tần Giác lắc đầu, cũng không có để ở trong lòng.
Trong mắt hắn, Liễu Hinh kém xa Tô Ngạn, dường như các phương diện đều bị đánh bại hoàn toàn.
Nếu như nhất định phải nói một cái ưu điểm, chỉ sợ là nơi đó lớn hơn một chút.
“Đi thôi, trước tiên tìm một nơi nghỉ ngơi.”
Uống một ngụm rượu, Tần Giác lạnh nhạt nói.
Mặc dù Hoang thành được xưng là thành thị lớn nhất vực ngoại hoang mạc, nhưng trên thực tế cũng không lớn bao nhiêu, thậm chí còn không bằng Diêu Quang thành.
Nhưng mà ở nơi hoàn cảnh ác liệt này, quá lớn ngược lại không dễ khống chế, cũng có thể lý giải.
Đáng nhắc tới chính là, vực ngoại hoang mạc dù nguy hiểm như thế nhưng mỗi ngày vẫn có võ giả không ngừng đến đây.
Đây là bởi vì vực ngoại hoang mạc sinh ra một loại thạch có năng lượng kỳ dị, có thể dùng để tu luyện, cũng có thể lấy ra luyện khí, giá trị còn hơn cả linh thạch.
Với lại linh thực sinh sống ở vực ngoại hoang mạc đều cực kì trân quý, tùy tiện hái một gốc liền có thể đổi lấy được lượng tài nguyên tu luyện lớn.
Đối với tán tu mà nói, vực ngoại hoang mạc trừ việc có chút nguy hiểm ra không thua gì Thiên Đường.
Ngay cả mấy gia tộc lớn bên ngoài hoang mạc cũng thường xuyên dùng những vật khác đổi lấy đá năng lượng cùng linh thực của Hoang thành, tỷ như Ninh gia.
Nếu không thì Liễu Khanh Bạch há lại sẽ thu mình làm thành chủ của một tòa thành nhỏ dạng này cơ chứ?
Trở thành thương nghiệp cung ứng đá năng lượng lớn nhất Hoang thành, cho dù là những gia chủ bình thường luôn cao cao tại thượng kia khi thấy hắn cũng phải nhường ba phần.
Cuối cùng thì Tần Giác cùng Tô Ngạn tìm được nhà trọ tương đối ‘Hoàn chỉnh’ để ở lại, dù vậy, trang trí bên trong vẫn tương đối đơn sơ, chỉ có một chiếc giường cùng một cái bàn, có thể nói ‘nhà chỉ có bốn bức tường’ .
Sau khi tiến vào gian phòng của mình, Tô Ngạn cũng không có vội vã ngồi xếp bằng trên giường tu luyện, mà là tháo mặt nạ xuống, lấy ra chiếc gương đồng mà Tần Giác đưa cho nàng soi hai lần, sau khi xác định mình xinh đẹp, mới lại đeo mặt nạ lên, bắt đầu tu luyện.
Khoảng thời gian này đi theo Tần Giác, Tô Ngạn có thể nói được lợi không nhỏ.
Quan trọng nhất chính là, tâm cảnh của nàng sinh ra biến hóa rất lớn, không còn giống trước đó, ánh mắt chỉ giới hạn ở Nam Cảnh, có loại cảm giác thông thoáng sáng sủa.
Thậm chí ngay cả gánh nặng chấn hưng tông môn đè ở trên người tựa hồ cũng trở nên nhẹ đi rất nhiều.
.
“Ta vốn chính là thiếu niên ngạo mạn, chẳng tin quỷ thần chẳng tin người.”
“Chiếm được toàn bộ ưu ái của nhân gian rồi, thì phải trả lại bằng một thân lưu lạc…”
C
ùng lúc đó, Tần Giác tựa ở bên cửa sổ, vừa uống rượu, vừa ca hát, nhìn qua rất thư giãn thích ý.
Từ sau khi tới Trung Châu thánh địa, vực ngoại hoang mạc hẳn là nơi Tần Giác thấy chán nhất, khô khan nhất, dường như chẳng có gì thứ gì vui cả.
Cái này ngược lại làm cho hắn nhớ tới khoảng thời gian ở Huyền Ất Sơn, mỗi ngày trừ uống rượu, đi ngủ ra, thì cái gì cũng mặc kệ
Bây giờ càng là không cần lo lắng vấn đề linh tửu, dù sao thì linh tửu vơ vét từ chỗ Linh tộc đã đủ cho hắn uống mấy trăm năm.
“Cũng nên trở về rồi.”
Tần Giác rõ mắt xuống, thở dài.
Tính ra thì hắn đã ra đi gần nửa tháng rồi.
Nửa tháng này, cho dù là thành nhỏ, đế quốc trung lưu, hay là thánh địa cường đại nhất, Tần Giác cơ bản đều tiếp xúc qua.
Thậm chí từng vì một võ giả Địa Giai, mà tiêu diệt Linh tộc một trong mười hai Thánh tộc, trãi nghiệm li kì bực này, chỉ sợ rất ít người dù có cố gắng cả đời cũng không thể làm được.
Phải biết, mục đích ban đầu của Tần Giác khi đến Trung Châu thánh địa chỉ là ngao du mà thôi, ai có thể nghĩ tới sẽ xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Trong đó xui xẻo nhất không ai qua được Linh tộc cùng Cố gia, tỉ mỉ trù tính nhiều năm như vậy, kết quả lại bởi vì một người qua đường như hắn mà thất bại trong gang tấc.
Nếu như Linh tộc còn chưa hủy diệt, để cho bọn hắn biết nguyên nhân gây ra là vì Linh Lang Thiên giết một võ giả Địa Giai ở thành nhỏ, sợ rằng sẽ hận không thể chặt rớt đầu của Linh Lang Thiên.
Bất tri bất giác, sắc trời dần tối, Hoang thành cũng an tĩnh lại.
Vực ngoại hoang mạc ban đêm cực kì rét lạnh, cho dù là võ giả Huyền Giai bình thường cũng khó có thể chống chịu, với lại buổi tối ở vực ngoại hoang mạc cũng nguy hiểm nhất, không cẩn thận liền sẽ bị yêu thú độc trùng giết chết.
Cho nên một khi màn đêm buông xuống, cho dù tình huống thế nào, võ giả bên ngoài đều sẽ nhanh chóng trở về, cho dù là mấy chục gia đình thôn trang hay tiểu trấn cũng sẽ xây dựng phòng ngự, huống chi Hoang thành thân ở bên trong vực ngoại hoang mạc, không biết còn nguy hiểm hơn bên gấp bao nhiêu lần.
“Ha ha, đi ngủ thôi.”
Ngửa đầu uống cạn linh tửu, Tần Giác duỗi lưng một cái, vừa muốn nằm xuống, Vân Tịch đột nhiên từ bên cạnh bay tới, đứng lên trên bả vai hắn.
“Sư phụ, ta cùng người đi ngủ!”
Vân Tịch ngẩng lên đầu, ngọt ngào nói.
Tần Giác: “…”
Là ta hiểu sai sao, vì sao luôn cảm thấy câu nói này có điểm gì là lạ.
“Được rồi.”
Đây là ý nghĩ đầu tiên của Liễu Hinh.
Bởi vì vị trí Hoang thành đặc thù, Liễu Hinh dường như rất ít khi gặp được thanh niên tài tuấn chân chính, ra vào nơi này, cơ bản đều một ít lão quái vật mặt mũi dữ tợn, ở vực ngoại hoang mạc thời gian dài, lại giết người không chớp mắt.
Thiếu niên giống như Tần Giác có dáng vẻ long phượng, khí chất bất phàm, tựa như tiên nhân này, Liễu Hinh vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.
Nhưng mà nàng rất nhanh liền ý thức được không đúng, vội vàng thu hồi ánh mắt, giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Mình đã có người thích rồi, sao có thể bởi vì người khác dáng dấp đẹp trai, liền thèm muốn thân thể người ta chứ?
Nghĩ như vậy, Liễu Hinh lập tức tăng tốc bước chân, rất nhanh liền cùng thị vệ sau lưng và thi thể yêu thú biến mất ở góc cua, đi thẳng đến phủ thành chủ.
Đưa mắt nhìn nữ tử rời đi, người xung quanh đều nuốt ngụm nước miếng, mặc dù không dám trêu chọc vị nữ nhi của thành chủ này, nhưng ở trong lòng ảo tưởng thì cũng đâu có sao đâu?
Một bên khác, Tần Giác lắc đầu, cũng không có để ở trong lòng.
Trong mắt hắn, Liễu Hinh kém xa Tô Ngạn, dường như các phương diện đều bị đánh bại hoàn toàn.
Nếu như nhất định phải nói một cái ưu điểm, chỉ sợ là nơi đó lớn hơn một chút.
“Đi thôi, trước tiên tìm một nơi nghỉ ngơi.”
Uống một ngụm rượu, Tần Giác lạnh nhạt nói.
Mặc dù Hoang thành được xưng là thành thị lớn nhất vực ngoại hoang mạc, nhưng trên thực tế cũng không lớn bao nhiêu, thậm chí còn không bằng Diêu Quang thành.
Nhưng mà ở nơi hoàn cảnh ác liệt này, quá lớn ngược lại không dễ khống chế, cũng có thể lý giải.
Đáng nhắc tới chính là, vực ngoại hoang mạc dù nguy hiểm như thế nhưng mỗi ngày vẫn có võ giả không ngừng đến đây.
Đây là bởi vì vực ngoại hoang mạc sinh ra một loại thạch có năng lượng kỳ dị, có thể dùng để tu luyện, cũng có thể lấy ra luyện khí, giá trị còn hơn cả linh thạch.
Với lại linh thực sinh sống ở vực ngoại hoang mạc đều cực kì trân quý, tùy tiện hái một gốc liền có thể đổi lấy được lượng tài nguyên tu luyện lớn.
Đối với tán tu mà nói, vực ngoại hoang mạc trừ việc có chút nguy hiểm ra không thua gì Thiên Đường.
Ngay cả mấy gia tộc lớn bên ngoài hoang mạc cũng thường xuyên dùng những vật khác đổi lấy đá năng lượng cùng linh thực của Hoang thành, tỷ như Ninh gia.
Nếu không thì Liễu Khanh Bạch há lại sẽ thu mình làm thành chủ của một tòa thành nhỏ dạng này cơ chứ?
Trở thành thương nghiệp cung ứng đá năng lượng lớn nhất Hoang thành, cho dù là những gia chủ bình thường luôn cao cao tại thượng kia khi thấy hắn cũng phải nhường ba phần.
Cuối cùng thì Tần Giác cùng Tô Ngạn tìm được nhà trọ tương đối ‘Hoàn chỉnh’ để ở lại, dù vậy, trang trí bên trong vẫn tương đối đơn sơ, chỉ có một chiếc giường cùng một cái bàn, có thể nói ‘nhà chỉ có bốn bức tường’ .
Sau khi tiến vào gian phòng của mình, Tô Ngạn cũng không có vội vã ngồi xếp bằng trên giường tu luyện, mà là tháo mặt nạ xuống, lấy ra chiếc gương đồng mà Tần Giác đưa cho nàng soi hai lần, sau khi xác định mình xinh đẹp, mới lại đeo mặt nạ lên, bắt đầu tu luyện.
Khoảng thời gian này đi theo Tần Giác, Tô Ngạn có thể nói được lợi không nhỏ.
Quan trọng nhất chính là, tâm cảnh của nàng sinh ra biến hóa rất lớn, không còn giống trước đó, ánh mắt chỉ giới hạn ở Nam Cảnh, có loại cảm giác thông thoáng sáng sủa.
Thậm chí ngay cả gánh nặng chấn hưng tông môn đè ở trên người tựa hồ cũng trở nên nhẹ đi rất nhiều.
.
“Ta vốn chính là thiếu niên ngạo mạn, chẳng tin quỷ thần chẳng tin người.”
“Chiếm được toàn bộ ưu ái của nhân gian rồi, thì phải trả lại bằng một thân lưu lạc…”
C
ùng lúc đó, Tần Giác tựa ở bên cửa sổ, vừa uống rượu, vừa ca hát, nhìn qua rất thư giãn thích ý.
Từ sau khi tới Trung Châu thánh địa, vực ngoại hoang mạc hẳn là nơi Tần Giác thấy chán nhất, khô khan nhất, dường như chẳng có gì thứ gì vui cả.
Cái này ngược lại làm cho hắn nhớ tới khoảng thời gian ở Huyền Ất Sơn, mỗi ngày trừ uống rượu, đi ngủ ra, thì cái gì cũng mặc kệ
Bây giờ càng là không cần lo lắng vấn đề linh tửu, dù sao thì linh tửu vơ vét từ chỗ Linh tộc đã đủ cho hắn uống mấy trăm năm.
“Cũng nên trở về rồi.”
Tần Giác rõ mắt xuống, thở dài.
Tính ra thì hắn đã ra đi gần nửa tháng rồi.
Nửa tháng này, cho dù là thành nhỏ, đế quốc trung lưu, hay là thánh địa cường đại nhất, Tần Giác cơ bản đều tiếp xúc qua.
Thậm chí từng vì một võ giả Địa Giai, mà tiêu diệt Linh tộc một trong mười hai Thánh tộc, trãi nghiệm li kì bực này, chỉ sợ rất ít người dù có cố gắng cả đời cũng không thể làm được.
Phải biết, mục đích ban đầu của Tần Giác khi đến Trung Châu thánh địa chỉ là ngao du mà thôi, ai có thể nghĩ tới sẽ xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Trong đó xui xẻo nhất không ai qua được Linh tộc cùng Cố gia, tỉ mỉ trù tính nhiều năm như vậy, kết quả lại bởi vì một người qua đường như hắn mà thất bại trong gang tấc.
Nếu như Linh tộc còn chưa hủy diệt, để cho bọn hắn biết nguyên nhân gây ra là vì Linh Lang Thiên giết một võ giả Địa Giai ở thành nhỏ, sợ rằng sẽ hận không thể chặt rớt đầu của Linh Lang Thiên.
Bất tri bất giác, sắc trời dần tối, Hoang thành cũng an tĩnh lại.
Vực ngoại hoang mạc ban đêm cực kì rét lạnh, cho dù là võ giả Huyền Giai bình thường cũng khó có thể chống chịu, với lại buổi tối ở vực ngoại hoang mạc cũng nguy hiểm nhất, không cẩn thận liền sẽ bị yêu thú độc trùng giết chết.
Cho nên một khi màn đêm buông xuống, cho dù tình huống thế nào, võ giả bên ngoài đều sẽ nhanh chóng trở về, cho dù là mấy chục gia đình thôn trang hay tiểu trấn cũng sẽ xây dựng phòng ngự, huống chi Hoang thành thân ở bên trong vực ngoại hoang mạc, không biết còn nguy hiểm hơn bên gấp bao nhiêu lần.
“Ha ha, đi ngủ thôi.”
Ngửa đầu uống cạn linh tửu, Tần Giác duỗi lưng một cái, vừa muốn nằm xuống, Vân Tịch đột nhiên từ bên cạnh bay tới, đứng lên trên bả vai hắn.
“Sư phụ, ta cùng người đi ngủ!”
Vân Tịch ngẩng lên đầu, ngọt ngào nói.
Tần Giác: “…”
Là ta hiểu sai sao, vì sao luôn cảm thấy câu nói này có điểm gì là lạ.
“Được rồi.”
Danh sách chương
- Chương 001: Huyền Ất Sơn
- Chương 002: Sinh Hoạt Hằng Ngày Của Tần Giác
- Chương 003: Thiếu Nữ Thần Bí
- Chương 004: Thuần Dương Chân Quyết
- Chương 005: Sư Huynh Không Đáng Tin Cậy
- Chương 006: Ngươi Hãy Giữ Lại mà Dùng
- Chương 007: Hắc Sâm Lâm
- Chương 008: Lịch Luyện Bắt Đầu
- Chương 009: Biến Cố
- Chương 010: Trong Tiểu Thuyết Đều Viết Như Vậy.
- Chương 011: Gọi Ta Là Bá Bá
- Chương 012: Giả ! Đều Là Giả
- Chương 013: Ta Đã Mời Ngươi Dùng Một Bữa
- Chương 014: Hắn Tên Là Bá Bá
- Chương 015: Vũ Khí Có Thể Tự Động Bắn
- Chương 016: Tuyên Chiến
- Chương 017: Xin Lỗi, Thời Thế Đã Thay Đổi
- Chương 018: Đại Vẫn Thạch Thuật
- Chương 019: Bàn Về Tống Vân
- Chương 020: Ngụy Long Thao
- Chương 021: Ca Ca,Ta Tự Mình Tới
- Chương 022: Quy Thuận Hoặc Chết
- Chương 023: Ở Bên Cạnh Ta Mới An Toàn
- Chương 024: Sủng Vật Các Ngươi Không Biết Lễ Phép
- Chương 025: Cầm Nhầm Kịch Bản
- Chương 026: Trò Chơi Kết Thúc
- Chương 027: Tiến Về Ngụy Gia
- Chương 028: Ta Nói Đang Luyện Kiếm, Ngươi Tin Không
- Chương 029: Ông Tổ Nhà Họ Ngụy
- Chương 030: Nghiền Nát
- Chương 031: Biến Đổi Nhân Tính, Hay Là…
- Chương 032: Tần Giác Muốn Kết Hôn Rồi
- Chương 033: Không Phải Ta
- Chương 034: Tinh Môn Giải Tán
- Chương 035: Tần Giác Luyện Khí
- Chương 036: Không Cẩn Thận Luyện Chế Được Thần Khí
- Chương 037: Tử yêu
- Chương 038: Chưởng Môn Sư Tổ, Thần Uy Cái Thế
- Chương 039: Sư Huynh Của Ta Không Đáng Tin Lắm
- Chương 040: Dị Tộc Xâm Lấn
- Chương 041: Sơn Môn Thi Đấu
- Chương 042: Phế Vật Bản Môn
- Chương 043: Lạc Vi Vi Mạnh Mẽ
- Chương 044: Tuyệt Đối Sẽ Không Đầu Hàng
- Chương 045: Không Ai Mãi Mãi Hèn
- Chương 046: Buff Nhân Vật Chính
- Chương 047: Thao Tác Cơ Bản
- Chương 048: Át Chủ Bài Của Diệp Lương Thần
- Chương 049: Chuyện Hôm Nay, Sau Này Đòi Lại Gấp Mười Lần
- Chương 050: Luyện Võ Sao Có Thể Đánh Lại Tu Tiên
- Chương 051: Nhân Vật Chính Chân Chính
- Chương 052: Ếch Xanh Biết Nói Chuyện
- Chương 053: Khổ Cho Trương Kỷ Trần
- Chương 054: Huyền Ất Sơn Hỗn Loạn
- Chương 055: Không Thể Để Cho Bọn Hắn Biết
- Chương 056: Bên Trong Hai Thanh Niên
- Chương 057: Truyền Kỳ Vẫn Lạc
- Chương 058: Khi Còn Bé Ta Thường Xuyên Ôm Ngươi
- Chương 059: Núi Xanh Khó Ngăn Hồng Hoang Tuôn Ra
- Chương 060: Vạn Quân Lui Tránh
- Chương 061: Hoả Thần Hoàng Kim
- Chương 062: Một Quyền Một Tên
- Chương 063: Kết Thúc
- Chương 064: Thẩm Chí Văn Nghi Ngờ
- Chương 065: Bên Ngoài Có Người Tìm Người
- Chương 066: Đường Ba Người Đi Tất Nhiên Có Thầy Ta
- Chương 067: Trao Đổi
- Chương 068: Tiến Giai
- Chương 069: Tại Sao Ngươi Lại Tới
- Chương 070: Vô Cực Bí Cảnh
- Chương 071: Thật Có Lỗi,Ta Không Phải Có Ý Đó
- Chương 072: Ngươi Đúng Là Thấp Hèn
- Chương 073: Sớm Mở ra
- Chương 074: Linh Tửu Ngàn Năm
- Chương 075: Người Gặp Có Phần
- Chương 076: Chạy Độc
- Chương 077: Rốt Cuộc Tìm Được Ngươi
- Chương 078: Vô Cực Thánh Giả
- Chương 079: Quét Ngang
- Chương 080: Bạch Nghiệp Luyện Đan
- Chương 081: Tahm Kench
- Chương 082: Cả Hai Sư Đồ Đều Đáng Ghét Như Nhau
- Chương 083: Ta Muốn Cùng Nó Quyết Đấu
- Chương 084: Hôm Nay Cả Gió Cũng Rất Ồn Ào Náo Nhiệt Ha
- Chương 085: Sư Tỷ, Người Này Rất Đẹp Trai
- Chương 086: Liếm Hắn
- Chương 087: Dạ Dao
- Chương 088: Tỉ Thí Luyện Đan
- Chương 089: Đan Hương Mười Dặm
- Chương 090: Ám U Cốc
- Chương 091: Người Cùng Sư Huynh Ta Có Quan Hệ Như Nào ?
- Chương 092: Một Đám Ngớ Ngẩn
- Chương 093: Ngươi Biết Lam Ngân Thảo Không
- Chương 094: Nam Nhân
- Chương 095: Tiệc Rượu Bắt Đầu
- Chương 096: Ngươi Bất Nhân Đừng Trách Ta Bất Nghĩa
- Chương 097: Chí Tôn Cảnh
- Chương 098: Các Ngươi Đừng Đánh Nữa
- Chương 099: Song Đầu Giao
- Chương 100: Quả Nhiên Là Ngươi
- Chương 101: Hôm Nay Ăn Gì
- Chương 102: Long Huyết Tẩy Rửa
- Chương 103: Hóa Hình
- Chương 104: Đột Phá
- Chương 105: Có Người Sẽ Cảm Thấy Hứng Thú Với Nam Nhân Sao
- Chương 106: Ta Chán Ghét Ngươi
- Chương 107: Đẹp Nhất Người Trong Gương
- Chương 108: Nợ Máu Phải Trả Bằng Máu
- Chương 109: Linh Tộc
- Chương 110: Hồn Tháp
- Chương 111: Hồn Tháp Sụp Đổ
- Chương 112: Sưu Hồn
- Chương 113: Tu La Giới
- Chương 114: Khởi Tử Hồi Sinh
- Chương 115: Bất Hủ Thánh Chủ
- Chương 116: Thần Võ Đế Quốc
- Chương 117: Quỷ Ốc
- Chương 118: Lại Làm Chuyện Tốt
- Chương 119: Yến Hội
- Chương 120: Có Gian Tế
- Chương 121: Chí Tôn,Ta Từ Lâu Đã Không Phải Nữa
- Chương 122: Hào Quang Nhân Vật Chính
- Chương 123: Chết…. Chết Rồi!
- Chương 124: Thành Viên Gia Tộc Táng Yêu
- Chương 125: Tiến Vào Thân Thể Của Ta
- Chương 126: Thạch Thôn
- Chương 127: Đẹp Trai Khẳng Định Không Phải Bại Hoại
- Chương 128: Tìm Và Giết Chết Hắn
- Chương 129: Thánh Khí
- Chương 130: Ngươi Vẫn Nên Biến Trở Lại Đi
- Chương 131: Sư Đồ Ăn Hàng
- Chương 132: Hai Bất Hủ Thánh Chủ
- Chương 133: Ta Tên Là Long Ngạo Thiên
- Chương 134: Không Hiểu Sao Liền Xuyên Qua
- Chương 135: Thái Hư Thập Cảnh
- Chương 136: Thân Ngoại Hoá Thân
- Chương 137: Sư Phụ Chính Là Sư Phụ
- Chương 138: Để Ngươi Đánh Một Quyền
- Chương 139: Tiểu Trấn Quỷ Dị
- Chương 140: Sa Tộc
- Chương 141: Vòng Xoáy Phong Bạo
- Chương 142: Hoang Thành
- Chương 143: Trai Đẹp
- Chương 144: Sóng Ngầm Cuồn Cuộn
- Chương 145: Cự Tượng Sa Điêu *
- Chương 146: Hoàng Đế Của Các Ngươi Đã Về
- Chương 147: Hoàng Đế Của Ngươi Lại Không Trở Về Nữa Rồi
- Chương 148: Hoàng Đế Sa Tộc
- Chương 149: Một Chưởng
- Chương 150: Lần Này Thật Sự Không Còn
- Chương 151: Cần Gì Phải Giải Thích Cho Ngươi
- Chương 152: Chia Tay
- Chương 153: Khổ Cực Cho Bạch Nghiệp
- Chương 154: Hoá Thân Trở Về
- Chương 155: Huyễn Thuật
- Chương 156: Nắm Giữ
- Chương 157: Phong Ấn
- Chương 158: Người Mộc Gia Tới
- Chương 159: Ngoạ Tào, Người Là Ai
- Chương 160: Ẩn Thế Gia Tộc
- Chương 161: Khiêu Chiến Toàn Tộc
- Chương 162: Cảnh Cáo
- Chương 163: Khiêu Chiến Lần Thứ Hai
- Chương 164: Lịch Luyện
- Chương 165: Sư Đệ,A A A
- Chương 166: Trung Châu Chấn Động
- Chương 167: Thư Cầu Cứu
- Chương 168: Dẫn Ta Đi Gặp Gia Chủ Của Các Ngươi
- Chương 169: Ngư Gia
- Chương 170: Ngư Thương Hải Buồn Bực
- Chương 172: Chân Tướng
- Chương 173: Trừng Phạt
- Chương 174: Là Dạng Này À
- Chương 175: Kỳ Lân Phá Nhà
- Chương 176: Địa Ngục giới
- Chương 177: Cùng Ta Đi Địa Ngục
- Chương 178: Đến Tên Nào Đánh Tên Đó
- Chương 179: Cửu U
- Chương 180: Cần Gì Chứ
- Chương 181: Liều Lĩnh Cũng Xong Việc Rồi
- Chương 182: Mạnh Bà
- Chương 183: Âm Sơn Thánh Tổ
- Chương 184: Người Chơi Nạp Tiền
- Chương 185: Vĩnh Dạ Đại Đế
- Chương 186: Kịch Chiến
- Chương 187: Ta Đầu Hàng
- Chương 188: Ta Còn Chưa Lên Xe Đâu
- Chương 189: Nhất Định Là Lầm Ở Đâu Rồi
- Chương 190: Huyền Cơ Giới
- Chương 191: Tô Ly
- Chương 192: Cực Đông Chi Địa
- Chương 193: Thánh Khí Thành
- Chương 194: Tập Kích Ban Đêm
- Chương 195: Quyết Chiến
- Chương 196: Phá Quân Trảm Tướng
- Chương 197: Quét Ngang
- Chương 198: Dừng Ở Đây
- Chương 199: Manh Mối
- Chương 200: Bị Chiếm Tiện Nghi
- Chương 201: Hư Không Cự Thú
- Chương 202: Tu La Thánh Sơn
- Chương 203: Một Đường Giết Tới
- Chương 204: Người Một Nhà Chính Là Phải Nghiêm Chỉnh
- Chương 205: Dự Cảm
- Chương 206: Mệnh Ta Do Ta Không Do Trời
- Chương 207: Vạn Pháp Bất Xâm
- Chương 208: Đường Về
- Chương 209: Cơ Giới Sinh Mệnh Thể
- Chương 210: Bên Trong Chiến Hạm
- Chương 211: Titan Giới
- Chương 212: Bạch Nghiệp Khiếp Sợ
- Chương 213: Về Sau Càng Đánh Không Lại Nàng
- Chương 214: Chấn Động Nam Cảnh
- Chương 215: Tấn Thăng Bốn Đại Tông Môn
- Chương 216: Bát Phương Đến Chúc
- Chương 217: Khuôn Mẫu Của Chúng Ta
- Chương 218: Giao Người Ra
- Chương 219: Sứ Giả Thánh Địa
- Chương 220: Còn Không Mau Cút Đi
- Chương 221: Thân Thế
- Chương 222: Oanh Động
- Chương 223: Lão Già Chết Tiệt,Đi Chết Đi
- Chương 224: Mục Tiêu Nam Cảnh
- Chương 225: Con Nít Không Thể Xem
- Chương 226: Bắt Đầu Từ Ngươi Trước Đi
- Chương 227: Ngươi Quá Yếu
- Chương 228: Cha Con Gặp Nhau
- Chương 229: Lạc Tầm Quyết Định
- Chương 230: Nhiệm Vụ
- Chương 231: Hắc Sâm Lâm Bạo Tạc
- Chương 232: Đã Lâu Không Gặp
- Chương 233: Công Lược
- Chương 234: Thông Đạo Truyền Tống
- Chương 235: Gặp Nhau
- Chương 236: Mất Tích
- Chương 237: Thiếu Niên, Ngươi Muốn Mạnh Lên Sao
- Chương 238: Thiên Cung
- Chương 239: Vô Địch Quả Thật Buồn Tẻ
- Chương 240: Vật Thể Ngoài Hành Tinh
- Chương 241: Võ Thần Điện
- Chương 242: Nhanh Biến
- Chương 243: Giải Đáp
- Chương 244: Phân Chia Thế Giới
- Chương 245: Ngươi Tiến Lên Trước
- Chương 246: Kết Giới
- Chương 247: Người Lợi Hại Giống Như Hắn Còn Sáu Tên Nữa
- Chương 248: Bạch Nghiệp Xuất Quan
- Chương 249: Bạch Long Giới
- Chương 250: Xung Đột
- Chương 251: Hóa Giải
- Chương 252: Xin Lỗi
- Chương 253: Lựa Chọn
- Chương 254: Làm Toạ Kỵ Của Ta
- Chương 255: Ta Đồng Ý
- Chương 256: Không Có Ai Có Thể Thoát Khỏi Định Luật Thơm
- Chương 257: Thần Nữ Trở Về
- Chương 258: Hiểu Lầm
- Chương 259: Xuất Phát
- Chương 260: Trên Thái Hư
- Chương 261: Bán Thần Chi Uy
- Chương 262: Có Vẻ Ăn Rất Ngon
- Chương 263: Thần Vực Mở Ra
- Chương 264: Thông Thiên Thạch Giai
- Chương 265: Dị Tượng Kinh Thiên
- Chương 266: Như Ngồi Tên Lửa
- Chương 267: Ghét Nhất Người Khác Đứng Trên Đầu
- Chương 268: Truyền Thừa Cổ Thần
- Chương 269: Chúng Ta Là Tàn Dư Của Thời Đại Trước
- Chương 270: Tái Tạo Thể Chất
- Chương 271: Chuyện Quang Trọng
- Chương 272: Đại Quân Áp Cảnh
- Chương 273: Thô Bạo Trấn Áp
- Chương 274: Ngăn Cơn Sóng Dữ
- Chương 275: Tỉnh Lại
- Chương 276: Giúp Ngươi Thành Thánh
- Chương 277: Long Tử Thần Chật Vật
- Chương 278: Cáo Biệt
- Chương 279: Đường Về
- Chương 280: Kịch Bản Quen Thuộc
- Chương 281: Mảnh Vỡ Thần Khí
- Chương 282: Liếc Mắt Liền Biết Ngươi Không Phải Người
- Chương 283: Bạch Nghiệp Đại Hôn
- Chương 284: Có Cầu Mới Khổ, Không Muốn Lại Được
- Chương 285: Thiên Ngoại Hữu Thiên
- Chương 286: Chương 286
- Chương 287: Ngươi Muốn Dùng Loại Tư Thế Nào
- Chương 288: Giao Phong
- Chương 289: Bí Ẩn Trùng Điệp
- Chương 290: Biên Giới Hư Không
- Chương 291: Giết Đến Thiên Cung
- Chương 292: Giết Trong Nháy Mắt
- Chương 293: Tự Bạo
- Chương 294: Tru Thần Trận
- Chương 295: Thiên Đế Tuyệt Vọng
- Chương 296: Chân Tướng
- Chương 297: Sư Đồ Gặp Mặt
- Chương 298: Thiên Đế Khôi Phục
- Chương 299: Trùng Kiến Lại Thiên Cung
- Chương 300: Kết Tiếp Giao Cho Ta
- Chương 301: Tất Cả Đều Là Vì Mỹ Thực
- Chương 302: Ngươi Muốn Uống Linh Tửu Ư
- Chương 303: Ta Liều Mạng Với Bạch Nghiệp
- Chương 304: Quyết Định
- Chương 305: Tuyệt Đối Không Có Vấn Đề
- Chương 306: Gặp Lại Cố Nhân
- Chương 307: Thông Thiên Chi Môn
- Chương 308: Tuyệt Linh Hải
- Chương 309: Thượng Cổ Di Tích Chi Địa
- Chương 310: Phế Tích Bí Mật
- Chương 311: Sống Lại
- Chương 312: Thí Đạo
- Chương 313: Nhất Kiếm Khai Thiên
- Chương 314: Trảm Thần
- Chương 315: Kết Thúc
- Chương 316: Nhận Chủ
- Chương 317: Khúc Cảnh Không Gian
- Chương 318: Vị Diện Khác
- Chương 319: Nhục Nhã
- Chương 320: Còn Có Ai
- Chương 321: Nghiền Ép
- Chương 322: Hư Không Linh Chu
- Chương 323: Cửu Châu Đại Lục
- Chương 324: Thương Nguyên Thành
- Chương 325: Chu Hoàng Chật Vật
- Chương 326: Hoà Giải
- Chương 327: Đan Hư Nhị Ma
- Chương 328: Tử Cục
- Chương 329: Phá Cục
- Chương 330: Miểu Sát
- Chương 331: Hậu Tri Hậu Giác
- Chương 332: Đây Là Trung Ương Tinh Vực?
- Chương 333: Ký Ức Phải Lưu Lại
- Chương 334: Bất Hủ Thần Giáo
- Chương 335: Mời
- Chương 336: Giáo Chủ Muốn Gặp Ngươi
- Chương 337: Tìm Ngươi Hỗ Trợ
- Chương 338: Ý Chí Ngoại Giới
- Chương 339: Vây Công Bất Hủ Thần Giáo
- Chương 340: Giáng Lâm
- Chương 341: Đánh Đến Khi Ngươi Phục
- Chương 342: Một Quyền Phá Giới
- Chương 343: Thần Vương Tam Giai
- Chương 344: Phải Bị Tội Gì
- Chương 345: Khẩu Vị Của Khuê Diệt
- Chương 346: Nghỉ Ngơi
- Chương 347: Tần Giác Tu Luyện
- Chương 348: Nếu Ta Nói Mình Không Cố Ý, Ngươi Có Tin Không
- Chương 349: Tảng Đá Quỷ Dị
- Chương 350: Không Gian Thần Bí
- Chương 351: Tiểu Thế Giới
- Chương 352: Trung Tâm Năng Lượng
- Chương 353: Tập Kích
- Chương 354: Bạch Vân Ăn Thịt Người
- Chương 355: Gạt Bỏ
- Chương 356: Ta Là Thiên Đạo
- Chương 357: Lão Giả Này Không Đơn Giản
- Chương 358: Tiên Tri
- Chương 359: Ta Không Biết
- Chương 360: Trấn Áp Thiên Đạo
- Chương 361: Bạch Lộc
- Chương 362: Ngươi Rõ Ràng Là Thèm Muốn Thân Thể Hắn
- Chương 363: Ta Hiểu
- Chương 364: Vạn Thần Đình
- Chương 365: Cạm Bẫy
- Chương 366: Trụ Kình Thiên
- Chương 367: Bằng Hữu
- Chương 368: Ngủ Chung
- Chương 369: Thần Mộ
- Chương 370: Mở Ra
- Chương 371: Hàn Lệ May Mắn
- Chương 372: Về Giới Nội
- Chương 373: Tần Huynh,Không Xong Rồi
- Chương 374: Mang Ngươi Trở Về
- Chương 375: Cơ Hội Thành Thần
- Chương 376: Tuyệt Sẽ Không Thua Nữa
- Chương 377: Ta Thắng Rồi
- Chương 378: Phòng Ở Bị Chiếm Lấy
- Chương 379: Đau Quá, Sư Phụ
- Chương 380: Nguy Cơ
- Chương 381: Cường Giả Bí Ẩn
- Chương 382: Quỳ Xuống Nói Xin Lỗi
- Chương 383: Dương Phá Thiên Vững Vàng
- Chương 384: Hội Nghị Dương Gia
- Chương 385: Cái Cuối Cùng Cho Ngươi
- Chương 386: Xung Đột
- Chương 387: Xử Lý Hắc Ám
- Chương 388: Thành Công Rồi
- Chương 389: Ta Giúp Ngươi Bắt Bọn Hắn
- Chương 390: Bọn Hắn Là Bạn Của Ta
- Chương 391: Ân Đoạn Nghĩa Tuyệt
- Chương 392: Tô Ngạn Quyết Tâm
- Chương 393: Ta Đổi Ý
- Chương 394: Phản Ứng Của Băng Tộc
- Chương 395: Lễ Vật
- Chương 396: Ganh Đua So Sánh
- Chương 397: Đại Tai Biến (1)
- Chương 398: Đại Tai Biến (2)
- Chương 399: Đại Tai Biến (3)
- Chương 400: Nhanh Đi Mời Tần Tiền Bối
- Chương 401: Quyết Đấu Đỉnh Cao (1)
- Chương 402: Quyết Đấu Đỉnh Cao (2)
- Chương 403: Quyết Đấu Đỉnh Cao (3)
- Chương 404: Quyết Đấu Đỉnh Cao (4)
- Chương 405: Át Chủ Bài
- Chương 406: Chiến Thắng
- Chương 407: Trảm Thảo Trừ Căn
- Chương 408: Địa Phương Mới
- Chương 409: Tuyệt Đối Sẽ Không Nuốt Lời
- Chương 410: Xác Định Quan Hệ
- Chương 411: Ngươi Gạt Ta
- Chương 412: Ngọt Tựa Như Đường
- Chương 413: Tâm Ma
- Chương 414: Lần Thứ Hai Lột Xác
- Chương 415: Ta Nhớ Tới Chuyện Vui
- Chương 416: Thiên Cung Xuất Thế
- Chương 417: Phản Ứng Của Thế Lực Khắp Nơi
- Chương 418: Xác Nhận Tin Tức
- Chương 419: Long Tiểu Vũ Nghi Hoặc
- Chương 420: Vẫn Luôn Như Thế
- Chương 421: Cùng Ngươi Vượt Qua Năm Tháng Dài Đằng Đẵng (đại kết cục)
- Chương 422: Mẹ Là Cường Giả Siêu Cấp, Cha Là Tửu Quỷ
- Chương 423: Phiên ngoại: Con Đường Quen Thuộc
- Chương 424: Phiên ngoại: Mời
- Chương 425: Phiên ngoại: Tự Tìm Đường Chết
- Chương 426: Phiên ngoại: Các Ngươi Quá Yếu
- Chương 427: Phiên ngoại: Mạch Nước Ngầm
- Chương 428: Phiên ngoại: Quân Vây Bốn Mặt
- Chương 429: Phiên ngoại: Khai Chiến
- Chương 430: Phiên ngoại: Quét Ngang
- Chương 431: Phiên ngoại: Kết Thúc
Bạn cần đăng nhập để bình luận