Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 144: Sóng Ngầm Cuồn Cuộn

Trai đẹp!

Đây là ý nghĩ đầu tiên của Liễu Hinh.

Bởi vì vị trí Hoang thành đặc thù, Liễu Hinh dường như rất ít khi gặp được thanh niên tài tuấn chân chính, ra vào nơi này, cơ bản đều một ít lão quái vật mặt mũi dữ tợn, ở vực ngoại hoang mạc thời gian dài, lại giết người không chớp mắt.

Thiếu niên giống như Tần Giác có dáng vẻ long phượng, khí chất bất phàm, tựa như tiên nhân này, Liễu Hinh vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Nhưng mà nàng rất nhanh liền ý thức được không đúng, vội vàng thu hồi ánh mắt, giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Mình đã có người thích rồi, sao có thể bởi vì người khác dáng dấp đẹp trai, liền thèm muốn thân thể người ta chứ?

Nghĩ như vậy, Liễu Hinh lập tức tăng tốc bước chân, rất nhanh liền cùng thị vệ sau lưng và thi thể yêu thú biến mất ở góc cua, đi thẳng đến phủ thành chủ.

Đưa mắt nhìn nữ tử rời đi, người xung quanh đều nuốt ngụm nước miếng, mặc dù không dám trêu chọc vị nữ nhi của thành chủ này, nhưng ở trong lòng ảo tưởng thì cũng đâu có sao đâu?

Một bên khác, Tần Giác lắc đầu, cũng không có để ở trong lòng.

Trong mắt hắn, Liễu Hinh kém xa Tô Ngạn, dường như các phương diện đều bị đánh bại hoàn toàn.

Nếu như nhất định phải nói một cái ưu điểm, chỉ sợ là nơi đó lớn hơn một chút.

“Đi thôi, trước tiên tìm một nơi nghỉ ngơi.”

Uống một ngụm rượu, Tần Giác lạnh nhạt nói.

Mặc dù Hoang thành được xưng là thành thị lớn nhất vực ngoại hoang mạc, nhưng trên thực tế cũng không lớn bao nhiêu, thậm chí còn không bằng Diêu Quang thành.

Nhưng mà ở nơi hoàn cảnh ác liệt này, quá lớn ngược lại không dễ khống chế, cũng có thể lý giải.

Đáng nhắc tới chính là, vực ngoại hoang mạc dù nguy hiểm như thế nhưng mỗi ngày vẫn có võ giả không ngừng đến đây.

Đây là bởi vì vực ngoại hoang mạc sinh ra một loại thạch có năng lượng kỳ dị, có thể dùng để tu luyện, cũng có thể lấy ra luyện khí, giá trị còn hơn cả linh thạch.

Với lại linh thực sinh sống ở vực ngoại hoang mạc đều cực kì trân quý, tùy tiện hái một gốc liền có thể đổi lấy được lượng tài nguyên tu luyện lớn.

Đối với tán tu mà nói, vực ngoại hoang mạc trừ việc có chút nguy hiểm ra không thua gì Thiên Đường.

Ngay cả mấy gia tộc lớn bên ngoài hoang mạc cũng thường xuyên dùng những vật khác đổi lấy đá năng lượng cùng linh thực của Hoang thành, tỷ như Ninh gia.

Nếu không thì Liễu Khanh Bạch há lại sẽ thu mình làm thành chủ của một tòa thành nhỏ dạng này cơ chứ?

Trở thành thương nghiệp cung ứng đá năng lượng lớn nhất Hoang thành, cho dù là những gia chủ bình thường luôn cao cao tại thượng kia khi thấy hắn cũng phải nhường ba phần.

Cuối cùng thì Tần Giác cùng Tô Ngạn tìm được nhà trọ tương đối ‘Hoàn chỉnh’ để ở lại, dù vậy, trang trí bên trong vẫn tương đối đơn sơ, chỉ có một chiếc giường cùng một cái bàn, có thể nói ‘nhà chỉ có bốn bức tường’ .

Sau khi tiến vào gian phòng của mình, Tô Ngạn cũng không có vội vã ngồi xếp bằng trên giường tu luyện, mà là tháo mặt nạ xuống, lấy ra chiếc gương đồng mà Tần Giác đưa cho nàng soi hai lần, sau khi xác định mình xinh đẹp, mới lại đeo mặt nạ lên, bắt đầu tu luyện.

Khoảng thời gian này đi theo Tần Giác, Tô Ngạn có thể nói được lợi không nhỏ.

Quan trọng nhất chính là, tâm cảnh của nàng sinh ra biến hóa rất lớn, không còn giống trước đó, ánh mắt chỉ giới hạn ở Nam Cảnh, có loại cảm giác thông thoáng sáng sủa.

Thậm chí ngay cả gánh nặng chấn hưng tông môn đè ở trên người tựa hồ cũng trở nên nhẹ đi rất nhiều.

.

“Ta vốn chính là thiếu niên ngạo mạn, chẳng tin quỷ thần chẳng tin người.”

“Chiếm được toàn bộ ưu ái của nhân gian rồi, thì phải trả lại bằng một thân lưu lạc…”

C

ùng lúc đó, Tần Giác tựa ở bên cửa sổ, vừa uống rượu, vừa ca hát, nhìn qua rất thư giãn thích ý.

Từ sau khi tới Trung Châu thánh địa, vực ngoại hoang mạc hẳn là nơi Tần Giác thấy chán nhất, khô khan nhất, dường như chẳng có gì thứ gì vui cả.

Cái này ngược lại làm cho hắn nhớ tới khoảng thời gian ở Huyền Ất Sơn, mỗi ngày trừ uống rượu, đi ngủ ra, thì cái gì cũng mặc kệ

Bây giờ càng là không cần lo lắng vấn đề linh tửu, dù sao thì linh tửu vơ vét từ chỗ Linh tộc đã đủ cho hắn uống mấy trăm năm.

“Cũng nên trở về rồi.”

Tần Giác rõ mắt xuống, thở dài.

Tính ra thì hắn đã ra đi gần nửa tháng rồi.

Nửa tháng này, cho dù là thành nhỏ, đế quốc trung lưu, hay là thánh địa cường đại nhất, Tần Giác cơ bản đều tiếp xúc qua.

Thậm chí từng vì một võ giả Địa Giai, mà tiêu diệt Linh tộc một trong mười hai Thánh tộc, trãi nghiệm li kì bực này, chỉ sợ rất ít người dù có cố gắng cả đời cũng không thể làm được.

Phải biết, mục đích ban đầu của Tần Giác khi đến Trung Châu thánh địa chỉ là ngao du mà thôi, ai có thể nghĩ tới sẽ xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Trong đó xui xẻo nhất không ai qua được Linh tộc cùng Cố gia, tỉ mỉ trù tính nhiều năm như vậy, kết quả lại bởi vì một người qua đường như hắn mà thất bại trong gang tấc.

Nếu như Linh tộc còn chưa hủy diệt, để cho bọn hắn biết nguyên nhân gây ra là vì Linh Lang Thiên giết một võ giả Địa Giai ở thành nhỏ, sợ rằng sẽ hận không thể chặt rớt đầu của Linh Lang Thiên.

Bất tri bất giác, sắc trời dần tối, Hoang thành cũng an tĩnh lại.

Vực ngoại hoang mạc ban đêm cực kì rét lạnh, cho dù là võ giả Huyền Giai bình thường cũng khó có thể chống chịu, với lại buổi tối ở vực ngoại hoang mạc cũng nguy hiểm nhất, không cẩn thận liền sẽ bị yêu thú độc trùng giết chết.

Cho nên một khi màn đêm buông xuống, cho dù tình huống thế nào, võ giả bên ngoài đều sẽ nhanh chóng trở về, cho dù là mấy chục gia đình thôn trang hay tiểu trấn cũng sẽ xây dựng phòng ngự, huống chi Hoang thành thân ở bên trong vực ngoại hoang mạc, không biết còn nguy hiểm hơn bên gấp bao nhiêu lần.

“Ha ha, đi ngủ thôi.”

Ngửa đầu uống cạn linh tửu, Tần Giác duỗi lưng một cái, vừa muốn nằm xuống, Vân Tịch đột nhiên từ bên cạnh bay tới, đứng lên trên bả vai hắn.

“Sư phụ, ta cùng người đi ngủ!”

Vân Tịch ngẩng lên đầu, ngọt ngào nói.

Tần Giác: “…”

Là ta hiểu sai sao, vì sao luôn cảm thấy câu nói này có điểm gì là lạ.

“Được rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận