Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 257: Thần Nữ Trở Về

“Tiền bối, người có đây không? “

Long Chiến đứng bên ngoài viện, cất giọng nói.

Nhưng mà không ai đáp lại.

“Tiền bối? “

Long Chiến nhíu mày.

Vẫn không có người đáp lại.

Lập tức, Long Chiến có loại dự cảm không tốt.

Chẳng lẽ nhân loại kia rời đi?

Không có khả năng, hắn rõ ràng ở xung quanh an bài hơn mười cường giả Đại Thánh cảnh giám thị nơi này, Tần Giác làm sao có thể lặng yên không một tiếng động rời đi?

Ngay khi Long Chiến chuẩn bị cưỡng ép xông vào xem xét, thanh âm lười biếng của Tần Giác bỗng nhiên vang lên: “Có chuyện gì không? “

Long Chiến đầu tiên là sững sờ, lập tức nhẹ nhàng thở ra, xem ra là hắn suy nghĩ nhiều.

“Tiền bối, ta vừa mới nhận được tin tức, thần nữ điện hạ mười ngày sau sẽ trở về, cho nên cố ý tới nói cho người biết. “

“Mười ngày? “

Trong lương đình, Tần Giác nghĩ nghĩ, nói: “Được, ta biết, đa tạ. “

Nói xong, Tần Giác không còn phản ứng với Long Chiến, phối hợp lấy ra một bình linh tửu uống.

Lúc đầu Tần Giác căn bản không có ý định với Long Tiểu Vũ, nhưng bởi vì chuyện của Long Truy, Tần Giác tạm thời rảnh rỗi, cho nên cũng không sốt ruột.

“……”

Một bên khác, trong lòng Long Chiến phiền muộn, hắn không nghĩ tới từ đầu đến cuối, Tần Giác đều không có ý muốn để hắn đi vào, cũng đành phải chậm rãi thối lui.

Nhưng lúc thối lui đến bên ngoài tòa viện, lập tức có bóng đen xuất hiện ở bên cạnh hắn: “Trưởng lão! “

“Có phát hiện gì không? “

Long Chiến hỏi.

“Không có. “

Bóng đen lắc đầu, nói:

“Từ hôm qua cho đến bây giờ, nhân loại kia đều nửa bước cũng không rời khỏi viện. “

“Tiếp tục giám sát, một khi có bất kỳ động tĩnh gì, lập tức cho ta biết. “

Long Chiến phân phó nói.

“Vâng! “

Bóng đen có chút vặn vẹo, dần dần biến mất.

“Kỳ quái, chẳng lẽ thần nữ điện hạ thật sự có bạn là nhân loại? “

Long Chiến lẩm bẩm.

Cho dù tận mắt thấy miếng ngọc bài thân phận trong tay Tần Giác kia, Long Chiến vẫn tràn ngập hoài nghi, không muốn tin.

Lần này nói cho Tần Giác biết mười ngày nữ Long Tiểu Vũ trở về, cũng là vì thăm dò phản ứng của Tần Giác.

Nếu như Tần Giác căn bản không phải là bạn của Long Tiểu Vũ, nghe tới tin Long Tiểu Vũ trở về, nhất định sẽ cảm thấy sợ hãi, thậm chí chạy ngay trong đêm, để tránh bị phát hiện, chết không có chỗ chôn.

Nhưng ngữ khí của Tần Giác vẫn không mảy may bối rối chút nào, tựa như nghe được một chuyện nhỏ nào đó.

Dù là không nhìn thấy vẻ mặt của Tần Giác, Long Chiến cũng biết, khẳng định lạnh nhạt vô cùng.

“Chỉ có thể chờ thần nữ điện hạ trở về rồi nói.”

Long Chiến thở dài.

Đối với loại cường giả Thái Hư cảnh như hắn,thời gian mười ngày bất quá chỉ là trong nháy mắt mà thôi, quan trọng nhất chính là, Long Chiến không biết rốt cuộc tu vi của Tần Giác là gì, nên không muốn mạo hiểm.

Mấy ngày kế tiếp, Tần Giác vẫn luôn đợi ở trong sân không có ra ngoài, hoặc là đi ngủ, hoặc là uống rượu, ngẫu nhiên bắt mấy con cá, thú nhỏ làm đồ nướng, thư giãn thích ý, làm cho hắn không muốn đi nữa.

Về phần Long Truy bên kia, Tần Giác từ đầu đến cuối đều dùng linh thức để ý tới.

Không thể không nói, Long Truy rất cẩn thận, chuyện này ngay cả Long Minh hắn cũng không nói, đồng thời tiếp tục giả vờ như trọng thương trong người, phòng ngừa bị phát hiện ra được dị thường.

Trải qua mấy ngày thích ứng, khí huyết của Long Truy cuối cùng cũng đạt tới đỉnh phong, trong lúc giơ tay nhấc chân, dường như có thể điều khiển linh khí của thiên địa.

Nếu không phải không muốn bị bại lộ, Long Truy thật muốn chạy tới hội trưởng lão kiểm tra thử, huyết mạch bây giờ của mình rốt cuộc đã đạt tới đẳng cấp gì.

Thời gian mười ngày trôi qua rất nhanh, trong lúc đó Tần Giác đi đến chỗ Long Truy một chuyến, trực tiếp trợ giúp Long Truy từ Thánh Vương cảnh hậu kỳ, tiến giai Thánh Vương cảnh đỉnh phong, Long Truy vui mừng khoa tay múa chân, xém chút nhịn không được ôm lấy hắn cuồng hôn.

Hôm nay, lúc Tần Giác tỉnh lại, phát hiện Vân Tịch lại ghé vào trên người hắn ngủ, tên gia hỏa này gần đây vẫn luôn tu luyện, không nghĩ tới vừa kết thúc liền chạy tới quấn lấy hắn.

Cười khổ lắc đầu, Tần Giác đặt Vân Tịch sang bên cạnh, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.

Trong sân giống như ngày thường, linh khí mờ mịt, giống như tiên cảnh, mười ngày này, Tần Giác đã dạo hết toàn bộ chỗ này rồi, mất đi hứng thú.

“A, ăn điểm tâm trước vậy. “

Duỗi lưng một cái, Tần Giác hướng mục tiêu nhắm ngay một con thỏ trong rừng nơi xa.

Chính như trước đó nói, bên trong viện này có núi có sông, đương nhiên cũng không thiếu động vật, với lại những động vật này đều không phải động vật bình thường, tùy tiện một con nhỏ đều có thể so với yêu thú Địa Giai.

Không bao lâu, con thỏ đáng yêu kia liền bị Tần Giác rút gân lột da, treo trên bếp lửa nướng, tản ra mùi thơm mê người.

Đáng tiếc, không chờ Tần Giác nhấm nháp, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến thanh âm của Long Chiến: “Tiền bối, người có đây không? “

“Chuyện gì? “

Tần Giác không nhịn được nói.

“Thần nữ điện hạ đã trở về. “

Long Chiến đáp.

Đúng rồi, đã qua mười ngày, thế là thân hình Tần Giác lóe lên, cầm thỏ nướng xuất hiện trước mặt Long Chiến.

“Đi thôi. “

Xé một miếng thịt thỏ nhét vào trong miệng, Tần Giác mơ hồ nói không rõ.

Nếu người ta đã trở về, như vậy đi gặp cũng không sao.

Long Chiến trợn mắt hốc mồm, nhìn thịt nướng trong tay Tần Giác, lại nhìn Tần Giác: “Đây là……”

“A, con thỏ bắt được từ, làm sao, ngươi cũng muốn ăn sao? “

Tần Giác lơ đãng nói.

Thỏ…Con thỏ?

Long Chiến khóe mắt có chút run rẩy, hắn nhớ không lầm, trong viện này quả thật có rất nhiều thỏ, nhưng đây không phải là dùng để thưởng thức sao?

Tần Giác thế mà ăn nó?

Có lầm hay không?

“Khụ khụ, tiền bối mời đi theo ta. “

Long Chiến miễn cưỡng nở nụ cười, cúi đầu nói.

Dù nói thế nào, hắn cũng là cường giả Thái Hư cảnh, làm sao có thể giống Tần Giác ăn thịt thỏ chứ.

Đúng này, Tần Giác lơ đễnh, tiếp tục ăn thịt nướng của mình.

Dưới sự dẫn đầu của Long Chiến, hai người rất nhanh liền đáp xuống một bệ đá khổng lồ, đây là một trận pháp truyền tống cao cấp, có thể nháy mắt bay vọt mấy trăm vạn dặm.

Mọi người đều biết, Bạch Long giới bao la vô biên, dù là cường giả Thái Hư cảnh muốn vượt qua cũng cần thời gian rất lâu, bởi vậy khắp nơi đều bố trí truyền tống trận, dùng để rút ngắn khoảng cách.

Trước mắt khu vực mà Tần Giác đang ở này, thuộc về biên giới của Bạch Long giới, nói một cách khác, hai người nhất định phải đi mấy lần truyền tống trận, mới có thể nhìn thấy Long Tiểu Vũ.

Dù sao, Long Tiểu Vũ chính là thần nữ của Bạch Long tộc, đương nhiên ở khu vực hạch tâm nhất của Bạch Long giới.

“Không cần phiền phức như vậy.”

Tần Giác nhếch miệng, tản ra linh thức, nhanh chóng bắt được vị trí của Long Tiểu Vũ, chợt một phát bắt được Long Chiến, trực tiếp biến mất tại chỗ.

Khi Long Chiến tỉnh táo lại, hai chân mềm nhũn, xém chút quỳ trên mặt đất.

Ta là ai? Ta ở đâu?

Xảy ra chuyện gì?

Long Chiến mờ mịt mở mắt ra, không biết làm sao.

“Hửm? Các ngươi là ai? “

Thanh âm tràn ngập uy nghiêm vô tận đột nhiên nổ vang bên tai Long Chiến, đáng thương Long Chiến còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, mắt tối đã sầm lại sau đó hôn mê.

Tần Giác: “……”

Không phải chứ, sao ngất đi rồi?

Tần Giác cạn lời, ngẩng đầu nhìn về phía người vừa mới mở lời, là một nam tử trung niên nhìn qua anh tuấn nho nhã, thân hình thẳng tắp, thâm thúy mênh mông, chỉ là đứng ở nơi đó, liền cho người ta một loại cảm giác không thể địch nổi.

Lần trước Tần Giác gặp được loại tình huống này, vẫn là lúc chưa quen biết Long Trẫm.

Nhưng Long Trẫm tự thân mang hào quang nhân vật chính, nam tử trước mắt này lại không có.

“A, tiền bối,người tới rồi! “
Bạn cần đăng nhập để bình luận