Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 304: Quyết Định

Ầm ầm!

Huyền Ất Sơn rung mạnh, dao động linh lực kinh người khuếch tán ra, nhấc lên cuồng phong đầy trời, thổi cây cỏ điên cuồng đong đưa.

“Lão Vương! Làm gì, đừng đánh mặt……A…! “

“Bạch Nghiệp, đứng lại cho ta! “

“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, đánh tiếp liền ngất đi đó! “

“……”

“……”

Ngày hôm nay, sắp được ghi vào sử sách Huyền Ất Sơn, bởi vì đại trưởng lão đánh nhau với chưởng môn.

Mà kết quả, Bạch Nghiệp không muốn đánh trả, bị đại trưởng lão hành hung.

Với tư cách người duy nhất ở đây tận mắt thấy toàn bộ quá trình, Tần Giác có chút cảm khái, khó có thể tưởng tượng, đại trưởng lão đã biến thành dáng vẻ kia rồi, còn có thể phóng ra linh lực cường đại như vậy, quả thực không thể tưởng tượng.

Bởi vậy có thể thấy được, đại trưởng lão thống hận Bạch Nghiệp cỡ nào.

Một cái giá lớn là, đại trưởng lão ngày hôm sau trực tiếp tiến vào trạng thái hôn mê, nếu không có Tần Giác ra tay trị liệu, chỉ sợ đại trưởng lão ít nhất phải hôn mê mười ngày nửa tháng mới có thể tỉnh lại.

“Lão Vương a…, đừng tức giận như vậy, ta cũng là vì sức khỏe của ngươi. “

Bạch Nghiệp lời nói thấm thía:

“Tuy Bạo Linh đan có rất nhiều tai hại, nhưng ngày hôm qua lúc ngươi giao đấu với ta đã gần tới Thiên Giai đỉnh phong rồi, chứng minh Bạo Linh đan vẫn có tác dụng. “

Giờ phút này Bạch Nghiệp cả người mặt mũi bầm dập, tựa như đầu heo, nhất là hai cái viền mắt, hoàn toàn biến thành màu đen, nhìn qua đặc biệt buồn cười.

Không có biện pháp, ai bảo Bạch Nghiệp đuối lý, không có ý đánh trả, sau đó đã bị đánh thành như vậy.

Đại trưởng lão: “……”

Nói như vậy, ta còn phải cám ơn ngươi rồi?

“Đây là ta suốt đêm luyện chế bột thuốc Bạo Linh đan, hơn nữa cố ý cải tiến, tuyệt đối không có bất kỳ tác dụng phụ, về sau ngươi chỉ cần dùng bột thuốc Bạo Linh đan tu luyện, không quá ba tháng, khẳng định có thể bước vào Thiên Giai đỉnh phong.”

Nói xong, Bạch Nghiệp thần sắc trang trọng lấy ra một cái bình ngọc, đặt ở trước mặt đại trưởng lão.

“……”

Hít một hơi thật sâu, đại trưởng lão trực tiếp đưa tay chém ra một quyền!

May mà Bạch Nghiệp phản ứng nhanh, kịp thời né tránh.

“Này, lão Vương, đừng có được nước làm tới, đừng cho là ta thật sự sợ ngươi! “

“Cút cho ta! “

Đại trưởng lão phẫn nộ quát.

“Hừ, cút thì cút. “

Bạch Nghiệp nhếch miệng.

“Còn lọ thuốc bột này của ngươi nữa, cũng mang đi cho ta! “

“Cái gì? Ngươi thật sự không muốn? “

“Lăn! “

“……”

Bạch Nghiệp bất đắc dĩ, đành phải thu hồi bình ngọc, quay người rời đi.

“Phù phù, tức chết ta! “

Đưa mắt nhìn Bạch Nghiệp đi xa, đại trưởng lão vỗ một cái mạnh lên bàn đá bên cạnh, giận không kềm được.

Răng rắc!

Bàn đá có thể thừa nhận một kích toàn lực của võ giả Địa giai ầm ầm sụp đổ, hóa thành vô số mảnh vỡ, rầm rầm rơi trên mặt đất.

“Khụ khụ, đại trưởng lão, ngươi bây giờ có lẽ không sao rồi đi? “

Lúc này, Tần Giác vẫn đứng ở bên cạnh không nói chuyện đột nhiên mở miệng hỏi.

“A…, không sao, không sao, đa tạ Tần sư đệ. “

Đại trưởng lão sững sờ, lúc này mới nhớ tới trong phòng còn có Tần Giác: “Nếu như không nhờ Tần sư đệ, chỉ sợ ta ít nhất phải hôn mê nửa tháng. “

Ngày hôm qua đại trưởng lão sở dĩ có thể phóng ra linh lực gần với Thiên Giai đỉnh phong, ngoại trừ bột phấn Bạo Linh đan cho ra được chút tác dụng kia ra thì chẳng còn gì cả.

Quan trọng nhất là, đại trưởng lão tức giận Bạch Nghiệp vô cùng, tương đương với tiêu hao tánh mạng của mình.

Cũng chính bởi vì như thế, đại trưởng lão mới có thể lâm vào trạng thái hôn mê, nếu như không phải Tần Giác dùng linh lực chăm sóc, thậm chí có khả năng dao động căn cơ.

“Không cần cám ơn, tiện tay mà thôi. “

Tần Giác phất tay, chuyển chủ đề:

“Đúng rồi, đại trưởng lão chuẩn bị khi nào quay về Diêu Quang thành. “

“Ồ, ngày mai. “

Đại trưởng lão thở dài:

“Đều do cái tên thất phu Bạch Nghiệp kia, bằng không thì ngày hôm qua ta đã trở về rồi.”

Tần Giác: “……”

“Khụ khụ, cái này mời đại trưởng lão nhận lấy.”

“Vật gì? “

Đại trưởng lão nghi hoặc, tiếp nhận nhẫn trữ vật Tần Giác đưa tới.

Không nhìn không biết, vừa nhìn đã giật mình, bên trong đầy các loại tài nguyên tu luyện cao cấp, có một số loại đại trưởng lão thậm chí còn chưa từng thấy qua.

So sánh ra thì, những cái gọi…là ‘phí bảo hộ’ ở Diêu Quang thành kia, quả thực không khác gì rác rưởi.

“Cái này…Đây là……”

Đại trưởng lão hai tay run rẩy, trợn mắt há hốc mồm, trong lúc nhất thời cũng không biết dùng lời gì để diễn tả.

Đối với phản ứng của đại trưởng lão, Tần Giác cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, thản nhiên nói: “Những thứ này đều là tài nguyên tu luyện cho đại trưởng lão, mặt khác, có chuyện muốn giao cho đại trưởng lão đi làm. “

“Chuyện gì? “

Đại trưởng lão nuốt ngụm nước miếng, âm thanh chua chát nói: “Nói trước, ta tuyệt đối sẽ không phản bội Huyền Ất Sơn. “

Nghe vậy, Tần Giác khẽ giật mình, nhịn không được cười khổ: “Đại trưởng lão, ngươi nghĩ nhiều rồi, ta sao có thể sẽ để ngươi làm chuyện phản bội Huyền Ất Sơn chứ. “

Cân nhắc lời lẽ, Tần Giác giải thích nói: “Ta là muốn để ngươi từ chức quản lý Diêu Quang thành. “

“Từ chức quản lý Diêu Quang thành? “

Đại trưởng lão ngạc nhiên, còn tưởng rằng chính mình nghe lầm: “Vì sao? “

Phải biết rằng, vị trí địa lý của Diêu Quang thành chiếm cứ ngàn dặm quan trọng, không chỉ có tài nguyên tu luyện cực kỳ phong phú, còn có rất nhiều thế lực qua lại, bằng không thì lục đại gia tộc cũng sẽ không thể chờ đợi được tiến vào đóng quân ở Diêu Quang thành.

Đáng tiếc, Huyền Ất Sơn quật khởi, lục đại gia tộc chỉ có thể lựa chọn buông tha.

“Ừm……Qua một thời gian ngắn nữa chúng ta có thể sẽ dời khỏi mảnh khu vực này. “

Tần Giác đáp.

“Hả…? “

Đại trưởng lão theo bản năng truy hỏi:

“Dọn đi đâu? “

“Đến lúc đó ta sẽ nói cho ngươi. “

Điều này kỳ thật Tần Giác cũng đã nghĩ kỹ từ lâu, vốn vừa mới bắt đầu hắn định chính mình tìm một địa phương sau đó trực tiếp đưa Huyền Ất Sơn đi qua.

Nhưng sau khi nghe thấy Thiên Đế muốn xây dựng lại Thiên Cung, Tần Giác đột nhiên cảm thấy có lẽ có thể ở chung với Thiên Cung.

Cho nên Tần Giác mới yêu cầu Thiên Đế để cho hắn một địa phương, hoàn cảnh nơi đây thế mà chẳng thua Bạch Long giới chút nào, thậm chí còn hơn.

Bởi vì cái gọi là người thường đi chỗ cao, nước chảy chỗ thấp, cho dù ra sao, Linh Ương giới cũng chỉ là vị diện cấp thấp mà thôi.

Nếu như là lúc trước, Tần Giác có thể sẽ không quan tâm nhiều như vậy, nhưng cảnh giới hắn tiếp xúc càng ngày càng cao, cũng dần dần ý thức được Đại Thánh cảnh chỉ có thể miễn cưỡng xem như cánh cửa cho cường giả bước vào mà thôi.

Dừng lại ở loại địa phương này, trừ phi như Long Trẫm vậy, có được hào quang nhân vật chính, mới có thể tiến giai Thái Hư, nếu không Đại Thánh cảnh chính là cuối cùng.

Cho dù là Long Trẫm, cũng bởi vì hoàn cảnh hạn chế, cũng dừng ở Thái Hư hạ cảnh mấy ngàn năm.

Với thiên phú của đám người Bạch Nghiệp, ở mảnh hư không kia có lẽ không tính là gì, nhưng đừng quên, Thiên Cung có hơn mười tàn hồn Chân Thần viễn cổ, có đám bọn họ hỗ trợ, còn lo vấn đề thiên phú sao?

“Được rồi, bất quá cho ta một ít thời gian đi. “

Trầm ngâm một lát, đại trưởng lão khẽ gật đầu.

Thế lực ở Diêu Quang thành rắc rối phức tạp, liên lụy phần đông, dù cho đại trưởng lão muốn sa thải chức vị, ít nhất cũng phải hơn mười ngày.

“Không nóng nảy. “

Tần Giác không sao cả nói.

“Chuyện này chưởng môn……lão thất phu Bạch Nghiệp kia biết không? “

Dường như nhớ tới cái gì, đại trưởng lão chần chờ hỏi.

“Yên tâm, ta sẽ nói cho hắn biết. “

Tần Giác đứng lên nói:

“Đại trưởng lão nghỉ ngơi thật tốt a, ta đi trước. “

“……”
Bạn cần đăng nhập để bình luận