Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 284: Có Cầu Mới Khổ, Không Muốn Lại Được

Sau khi Bạch Nghiệp cùng Mộc Tử Thất tiến vào đại điện, cũng tuyên cáo buổi hôn lễ này chính thức bắt đầu.

Cao tầng Huyền Ất Sơn ở đây nhao nhao đứng lên vỗ tay, thậm chí còn có mấy nhạc sĩ ở bên cạnh khảy đàn nhạc, thanh âm truyền khắp toàn bộ Huyền Ất Sơn, dễ nghe êm tai.

Sau đó đang lúc mọi người ánh mắt mong chờ, Bạch Nghiệp dắt tay Mộc Tử Thất, chậm rãi đi vào đại điện, hai bên có đại trưởng lão cùng Tần Giác ngồi, đều là những tồn tại trước mắt trên danh nghĩ gần với chưởng môn Huyền Ất Sơn nhất.

Vì tham gia buổi hôn lễ này, đại trưởng lão Vương Quyền cố ý chạy từ Diêu Quang thành về đây.

Chớ nhìn hắn chỉ có Thiên Giai, ở Diêu Quang thành hắn lại đại biểu cho Huyền Ất Sơn, cho dù là gia chủ lục đại gia tộc hấy hắn, cũng phải cẩn thận từng li từng tí.

Về phần Tần Giác, tuy cũng không quản chuyện gì, nhưng đừng quên, hắn là Phó chưởng môn trên danh nghĩa của Huyền Ất Sơn, cho dù là chức vị, hay là bối phận, đều cao hơn những trưởng lão khác nhiều, ngồi ở chỗ này là chuyện tất nhiên.

“Khụ khụ.”

Bạch Nghiệp bắt tay đặt ở bên miệng ho khan hai tiếng, đại điện lập tức an tĩnh lại.

“Cảm tạ các vị có thể tại trong lúc thời gian cấp bách, tới tham gia hôn lễ của tại hạ. “

Hơi chút trầm ngâm, Bạch Nghiệp vô cùng khách khí nói.

Mọi người: “……”

“Hôm nay, ta cùng Mộc Tử Thất kết làm phu thê.”

Dừng một chút, Bạch Nghiệp lại nói:

“Mà Mộc Tử Thất cũng sẽ trở thành chưởng môn thứ hai của Huyền Ất Sơn, nếu như ta không ở đây, tất cả sự vụ đều do nàng quản lý, hy vọng mọi người ủng hộ nhiều hơn. “

“Mộc chưởng môn! “

Mọi người hai mắt nhìn nhau, lập tức cung kính hành lễ với Mộc Tử Thất.

Trên thực tế, đoạn thời gian trước Bạch Nghiệp bế quan chính là Mộc Tử Thất quản lý Huyền Ất Sơn, không nói tới mọi người ở đây đều đã quen trước, với thực lực Truyền Kỳ cảnh của Mộc Tử Thất, cho dù có người không phục, cũng không dám nhảy ra tìm đường chết.

Hiện tại Bạch Nghiệp tuyên bố, chỉ tương đương với việc công bố chính thức mà thôi.

“Ừm.”

Mộc Tử Thất lộ ra một nụ cười ngọt ngào, gật đầu.

“Tốt rồi,mỹ thực cùng linh tửu đã chuẩn bị cho mọi người rồi,mọi người cứ tự nhiên.”

Bạch Nghiệp nói tiếp, thần sắc đặc biệt trầm ổn, khác biệt so với ngày thường không đáng tin cậy kia một cách to lớn.

“??? “

Tần Giác vẻ mặt ngơ ngác, chuyện này đã xong?

Có lầm hay không?

Ngay cả nghi thức cũng đều không có.

Vốn hắn còn muốn nhìn xem hôn lễ ở dị giới rốt cuộc ra sao, kết quả ngoại trừ đổi quần áo, cái gì cũng không thấy.

Tần Giác im lặng.

Đúng lúc này, Bạch Nghiệp giơ chén rượu cùng Mộc Tử Thất đi tới:

“Sư đệ, khó có được ngày vui vẻ, hai người chúng ta uống vài chén a, ha ha, nhớ năm đó sư huynh của ngươi thế nhưng là có danh xưng ngàn chén không ngã. “

“……”

“Hừ, chả lẽ lại sợ ngươi. “

Nói xong, Tần Giác lấy trong nhẫn trữ vật trong ra một bình linh tửu trăm năm lớn đặt lên bàn, hào sảng mà nói:

“Muốn uống với ta thì uống cái này. “

Cũng không phải Tần Giác không bỏ được linh tửu ngàn năm, mà là với tu vi hiện tại của Bạch Nghiệp, còn không cách nào thừa nhận linh tửu ngàn năm.

“Ách……Được rồi. “

Bạch Nghiệp nuốt ngụm nước miếng, bỗng nhiên có dự cảm không ổn.

Sau nửa canh giờ, Bạch Nghiệp bịch một tiếng té trên mặt đất, nằm ngáy o..O… không đứng lên được, cả người say như chết, đánh cũng bất tỉnh.

Tuy nhiên võ giả có thể thông qua vận chuyển linh lực hóa giải men say, nhưng linh tửu Bạch Nghiệp uống đều trên ba trăm năm, dù cho vận chuyển linh lực cũng không kịp.

“Ngàn chén không ngã đấy à? “

Tần Giác nhếch miệng, có chút khinh thường.

Bạch Nghiệp: “……”

“Tẩu tử, sư huynh liền giao cho ngươi rồi. “

Vứt lại những lời này, Tần Giác nâng Vân Tịch còn đang ăn uống điên cuồng ở bên cạnh, chuẩn bị rời đi.

“Đúng rồi. “

Như nhớ tới cái gì, Tần Giác quay đầu lại, búng tay một cái, một nhẫn trữ vật lập tức rơi vào tay Mộc Tử Thất:

“Đây quà tân hôn cho tẩu tử. “

Nói xong, Tần Giác lung la lung lay rời khỏi đại điện, Long Truy thấy thế, vội vàng đi theo.

“Quà? “

Mộc Tử Thất khẽ giật mình, linh thức theo bản năng thăm dò vào nhẫn trữ vật, lập tức kinh ngạc đến ngây người.

Chỉ thấy trong không gian bao la tràn đầy các loại thiên tài địa bảo cùng với linh khí, có một số Mộc Tử Thất nhận ra, có một số không biết, nhưng thấp nhất cũng là ngũ cấp, tùy tiện xuất ra một cái đều có thể khiến cho Nam cảnh gió tanh mưa máu.

“Cái này……”

Mộc Tử Thất ngẩng đầu, phát hiện Tần Giác đã biến mất khỏi đại điện.

…..

Về hôn lễ của Bạch Nghiệp cùng Mộc Tử Thất, bởi vì không có thông báo ra bên ngoài, quá trình càng thêm đơn giản, cho nên cũng không khiến cho gợn sóng gì quá lớn.

Mà Tần Giác cũng tiếp tục sống cuộc sống quen thuộc hằng ngày của mình, ngẫu nhiên uống chút rượu ăn chút thịt, thuận tiện đùa Vân Tịch, Kỳ Lân, mỗi ngày trôi qua thư giãn thích ý, có biết bao nhiêu là thoải mái.

Lại để cho Tần Giác ngoài ý muốn chính là, đã qua gần năm tháng, Tô Ngạn còn không đi ra khỏi Phong Lôi Trì, nói thật, Tần Giác thật là có chút hoài niệm đồ ăn mà Tô Ngạn làm.

Cứ như vậy lại đi qua vài ngày, Lạc Tầm cùng Tần Giác lên tiếng chào hỏi, giao lại hết công việc của mình ở Huyền Ất Sơn, sau đó mang theo Lạc Vi Vi rời đi, tiến về phía Thuần Dương thánh địa.

Cùng lúc đó, Tần Giác lâm vào trầm tư, hắn bỗng nhiên ý thức được bên cạnh mình tất cả mọi người bởi vì mạnh mà cố gắng, chỉ có hắn cái gì cũng không làm, lại có thể không ngừng trở nên mạnh mẽ.

Mặc dù hắn sớm thành thói quen loại cảm giác này, nhưng có đôi khi khó tránh khỏi sẽ cảm thấy có chút không hợp.

Bởi vì cái gọi là có cầu mới khổ, không muốn lại được.

Có lẽ cái này là cái giá của vô địch!

“Mặc kệ, có hơi đói, trước làm cái gì đó ăn đã.”

Nghĩ tới đây, thân hình Tần Giác lóe lên, biến mất khỏi sườn đồi.

Sau nửa ngày, một con yêu thú man ngưu bị cắt thành mấy khối gác trên hoả diễm nướng.

Từ lần trước sau khi ở trên Thiên Lân Hào nhìn thầy cường giả Ngưu tộc kia, Tần Giác liền nhớ mãi không quên thịt trâu, lần này rốt cục cũng có thể ăn no nê.

Chỉ tiếc, so với với cường giả Thái Hư cảnh Ngưu tộc, yêu thú man ngưu này chỉ là Thiên Giai, bất quá mùi vị cũng coi như không tệ, để cho Tần Giác rất hài lòng.

Xa xa, Long Truy vừa mới chấm dứt tu luyện mở to mắt, nhịn không được rùng mình một cái.

Trải qua một thời gian ngắn tiếp xúc, Long Truy đã phát hiện, Tần Giác là một tên ăn hàng chính cống, mặc dù mạnh đến loại trình độ này, mỗi ngày đều phải ăn cơm.

Đương nhiên, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là Tần Giác rất thích ăn yêu thú đẳng cấp cao!

Điều này làm cho nội tâm Long Truy có hơi sợ hãi, lỡ như ngày nào đó Tần Giác tìm không thấy yêu thú, có thể làm thịt hắn hay không đây?

Hy vọng ta không sao!

Long Truy yên lặng cầu nguyện.

……

Ban đêm, ánh trăng sáng tỏ, treo ở chân trời, vô số vì sao ở trong tầm mắt tạo thành dãi Ngân Hà, giống như lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Có lẽ là do gần tới mùa xuân, bông tuyết đã hòa tan, lộ ra cây cỏ xanh nhạt phía dưới.

Tần Giác đôi mắt khép hờ, đang nằm tại trên tảng đá ngủ, xung quanh đầy vỏ rượu không, tản ra mùi thơm mê người.

Đột nhiên, Tần Giác thần sắc hơi động, ngồi dậy.

“Tình huống gì đây? “

Dụi dụi con mắt, Tần Giác nhíu mày, nhìn về phía bầu trời đêm.

Hắn cảm giác có người công kích kết giới mà hắn bố trí.

Lại có người xâm nhập?

Tần Giác bất đắc dĩ, duỗi lưng một cái, lập tức đi ra bên ngoài hư không Linh Ương giới, chuẩn bị một quyền giải quyết chiến đấu, sau đó tiếp tục trở về ngủ.

“Tiền bối! “

Vừa nâng lên nắm đấm, một đạo thanh âm quen thuộc truyền đến, lại khiến cho Tần Giác sửng sốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận