Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 310: Phế Tích Bí Mật

Hô!

Gió mát thổi qua, làm cây cỏ, nhẹ nhàng lắc lư.

Cái gọi là di tích thượng cổ, thật ra là cái tiểu thế giới, chỉ có điều lớn hơn Vô Cực Bí Cảnh lúc trước rất nhiều.

Tần Giác tản ra linh thức, giản lược đoán chừng một chút, ‘thượng cổ di tích’ này hầu như không khác Linh Ương giới là bao, hơn nữa hoàn cảnh còn đẹp hơn, thậm chí có sinh mệnh tồn tại.

Đến tột cùng là ai có thể sáng tạo ra một tiểu thế giới khổng lồ như thế, hơn nữa còn đưa vào Linh Ương giới?

Chân Thần?

Loại cường giả cấp bậc này, làm sao có thể vừa ý Linh Ương giới?

Tần Giác trăm mối vẫn không có cách giải.

“Tần đại ca, chúng ta kế tiếp nên làm cái gì bây giờ? “

Thạch Thiên cẩn thận từng li từng tí hỏi.

Đây là lần đầu tiên Thạch Thiên chính thức rời khỏi Linh Ương giới’, bởi vậy không khỏi có chút sợ hãi.

“Qua bên kia nhìn xem. “

Trầm ngâm một lát, Tần Giác mũi chân điểm nhẹ lên bệ đá, bay đến một phương hướng.

Cho dù tiểu thế giới này rộng lớn vô cùng, ẩn chứa vô số thiên tài địa bảo, nhưng kiến trúc lại cực kỳ thưa thớt, mà Tần Giác hiện tại muốn đi, chính là một cung điện hoang tàn.

Về phần tấm bản đồ kia, bị Tần Giác tạm thời thu vào, dù sao lúc trở về còn phải dùng đến.

“Híz-khà-zzz, linh khí thật dày, sư phụ, nơi đây nhất định có rất nhiều đồ ăn ngon! “

Vân Tịch ghé vào trên vai Tần Giác, hai mắt tỏa sáng, khóe miệng nhịn không được chảy nước miếng.

Dựa theo lối suy nghĩ của Vân Tịch, hễ là nơi có linh khí dày, khẳng định có mỹ thực!

Tần Giác: “……”

Trừ ăn ra, ngươi còn có thể nghĩ đến chuyện khác được không?

“Khục khục, xong xuôi mấy chuyện này rồi nói. “

Tần Giác bất đắc dĩ, ai bảo Vân Tịch là đồ đệ của hắn chứ.

Mặt khác, Tần Giác vừa rồi xác thực thấy được không ít yêu thú cùng linh thực đẳng cấp cao, khiến cho bản thân cũng có hơi thòm thèm, cho nên mới không có trực tiếp cự tuyệt.

“Ừ! “

Vân Tịch nhẹ gật đầu, tràn ngập chờ mong.

“Sư phụ, cẩn thận! “

Đột nhiên, Vân Tịch nhắc nhở.

Ầm ầm!

Đại địa chấn động, vô số đá vụn văng tứ tung, lập tức một sinh vật to lớn có vảy màu đen chui ra từ lòng đất, mang theo tiếng xé gió thê lương, trùng trùng điệp điệp đâm vào người Tần Giác!

Răng rắc!

Chỉ nghe một tiếng giòn vang, sinh vật to lớn màu đen kia nhanh chóng bị đâm đến văng ra ngoài, trên mặt đất tạo thành hố to, vảy nứt ra từng khúc, chảy ra máu màu xanh da trời, toàn bộ thân thể trực tiếp biến thành mặt bằng, chết không thể chết lại.

“……”

Thứ quỷ yêu gì vậy?

Tần Giác tập trung nhìn vào, phát hiện là một sinh vậy kì quái khá giống với bọ cánh cứng, bất đồng chính là, hình thể còn to hơn bọ cánh cứng mấy ngàn lần, nếu như đổi thành võ giả bình thường, chỉ sợ đã bị vỡ thành thịt nát.

“Hô, khiến ta sợ nhảy dựng. “

Vân Tịch nhẹ nhàng thở ra.

“Ngươi có thể thấy được? “

Với thực lực Chí Tôn cảnh của Vân Tịch, có lẽ không có khả năng phát hiện được bọ cánh cứng này mới đúng.

“Hì hì, sư phụ không nhớ sao. “

Vân Tịch chỉ chỉ mắt trái của mình, cười nói: “Ta có thể nhìn thấu linh lực đó. “

Nghe vậy, Tần Giác giật mình.

Thiếu chút nữa đã quên, sau khi được Thiên Đế truyền thừa Vân Tịch có thể xem thấu bất cứ linh lực gì, không chỗ nào che dấu, ẩn trốn, có thể phát hiện bọ cánh cứng cũng không kỳ quái.

“Sư phụ, con này có thể ăn được không? “

Vân Tịch chằm chằm vào ‘Bọ cánh cứng’ phía dưới, nuốt ngụm nước miếng.

“Không được, thật là ác tâm. “

Tần Giác vội vàng lắc đầu.

Đối với loại sinh vật thuộc chủng loại ‘trùng’, Tần Giác đều không có hứng thú.

“Được rồi. “

Vân Tịch hơi có vẻ thất vọng.

Tần Giác: “……”

Bên cạnh, Thạch Thiên trầm mặc, theo bản năng nhích tới gần Tần Giác.

Không có biện pháp, thế giới này quá nguy hiểm, ai biết đợi tí nữa có thể lại nhảy ra một con giống với bọ cánh cứng tiêu diệt hắn hay không?

Thạch Thiên cũng không tin có thể hóa giải.

Dưới sự dẫn dắt của Tần Giác, hai người nhanh chóng đi vào một cung điện phế tích, phóng nhãn nhìn lại, hầu như khắp nơi đều là tường đổ, rách nát vô cùng.

Rất nhiều kiến trúc đã sụp xuống từ lâu,nào còn dáng vẻ ‘Thánh mộ.

Chứng kiến tình cảnh này, Thạch Thiên khóe mắt có chút run rẩy.

Di tích thượng cổ không phải có linh khí ngút trời,bảo vật khắp nơi saoe?

Nơi đây đừng nói bảo vật, ngay cả kiếm cùn cũng chẳng có.

Có phải đi nhầm chỗ rồi không?

Thạch Thiên cảm thấy có chút hoang đường.

“Không cần hoài nghi, nơi này chính là di tích thượng cổ trên mặt đất, tính ra cũng tương đối hoàn chỉnh.”

Giống như xem thấu suy nghĩ trong lòng của Thạch Thiên, Tần Giác giải thích nói.

Tuy nhiên trừ lần đó ra, còn có mấy hài cốt chỗ kiến trúc, nhưng đại bộ phận đã chỉ còn lại mảnh vỡ, hình dạng cụ thế cũng nhìn không ra, bằng không thì Tần Giác cũng sẽ không lựa chọn tới nơi này.

“……”

“Chẳng lẽ lực lượng cường đại như lời thôn trưởng là giả? “

Thạch Thiên thở dài.

“Không, thật sự. “

Tần Giác thản nhiên nói.

“Cái gì? “

Thạch Thiên sững sờ, còn tưởng rằng mình nghe lầm.

“Ta cảm nhận được dao động linh lực rất cường đại. “

Nói xong, Tần Giác bước một bước, lập tức xuất hiện ở bên ngoài một tòa cung điện, lộ ra thần sắc suy tư.

Thấy thế, Thạch Thiên vội vàng đi theo, hỏi: “Làm sao vậy, Tần đại ca. “

“Cái cổ linh lực ba động có vẻ là đang ở. “

Tần Giác trầm lặng nói.

So với kiến trúc khác, tòa cung điện trước mắt này không thể nghi ngờ có chút kỳ lạ, không chỉ có cánh cửa đóng chặt, mà lại chỉ tróc ra mấy bức tường, vô cùng chắc chắn.

Kết hợp với cảnh vật xung quanh cùng với vị trí, tòa cung điện này tuyệt đối không có đơn giản như vậy.

Lại để cho Tần Giác nghi hoặc chính là, dao động linh lực này rõ ràng không khí trầm lặng, không có chút sinh cơ nào, lại Chẳng muốn suy nghĩ nhiều, Tần Giác đưa tay ra một quyền.

Ô…Ô…Ô…N…G!

Trong chốc lát, hàng trăm trận pháp bị kích hoạt, bao phủ cung điện, ý muốn ngăn cản Tần Giác.

Khó trách tòa cung điện này chắc chắn như vậy, nguyên lai là có trận pháp bảo hộ, đáng tiếc gặp phải Tần Giác.

Ầm ầm!

Quyền phong như sóng biển mang tất cả mà qua, lập tức phá hủy tất cả trận pháp, nghiền nát cửa cung điện!

Ngay sau đó một mùi khó có thể hình dung được tràn ra, còn chưa có tới gần hai người, liền bị Tần Giác phất tay thổi tan.

Sau đó bọn hắn liền chứng kiến trên vương tọa ở cuối đại điện, có một nam tử hai mắt nhắm chặt sắc mặt tái nhợt ngồi!

Nam tử tóc trắng, gầy như que củi, mắt, mũi, miệng, đều là máu đọng, nhìn qua dữ tợn đáng sợ!

Đương nhiên, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là, trước ngực nam tử cắm một thanh trường kiếm, trực tiếp xuyên qua thân thể cùng với vương tọa, tản ra sát cơ vô tận!

Rất rõ ràng, nam tử đã chết, nhưng linh lực trong cơ thể lại bị trường kiếm phong bế, ngưng mà không tán, Tần Giác sở dĩ sẽ cảm thấy không khí trầm lặng, chính là bởi vì như thế.

“Uy áp thật mạnh. “

Theo trận pháp hủy diệt, Thạch Thiên cũng bắt đầu dần dần cảm nhận được dao động linh lực trên người nam tử, hô hấp trì trệ.

Dù nam tử đã chết không biết bao nhiêu năm, Thạch Thiên vẫn nhịn không được lạnh run!

Ngay khi Thạch Thiên sắp không chịu nổi quỳ xuống, kim quang lúc trước lần nữa tách ra, loại uy áp này khiến cho người ta hít thở không thông lập tức biến mất.

Tần Giác không có tiếp tục đi quan tam Thạch Thiên, trực tiếp nhấc chân đi vào cung điện.

Ô…Ô…Ô…N…G!

Lại là hàng trăm trận pháp bị kích hoạt, chỉ có điều lần này không phải phòng thủ, mà là công kích!

Bá!

Trong cung điện trống trãi, từng đạo kiếm quang hiển hiện, phô thiên cái địa bắn về phía Tần Giác, ven đường những nơi đi qua, không gian đều bị xé rách thành một cái khe!
Bạn cần đăng nhập để bình luận