Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 282: Liếc Mắt Liền Biết Ngươi Không Phải Người

“Sư đệ, ngươi mau nhìn, ta thành công rồi!”

Bạch Nghiệp rút mình ra khỏi vách tường, mở tay ra nói.

Tần Giác theo tiếng kêu nhìn lại, quả nhiên thấy một viên đan dược óng ánh sáng long lanh, còn tản ra mùi thuốc.

“Hắc hắc, lần này ta cũng không phải dùng thiên tài địa bảo cưỡng ép tích tụ ra, tuyệt đối không có vấn đề.”

Bạch Nghiệp vẻ mặt hưng phấn, còn vui vẻ hơn lúc trước hắn tu luyện đột phá.

“Có đúng không, vậy đan dược này rốt cuộc có công dụng gì?”

Tần Giác hỏi.

Trước đó, Bạch Nghiệp không phải là không có luyện chế ra loại đan dược nhìn thì rất bình thường, kết quả ăn một cái liền xuất hiện các loại tác dụng kì lạ, cho nên Tần Giác vẫn giữ thái độ hoài nghi như cũ.

“Đây là đan dược ta tự sáng tạo, đứng hàng tứ phẩm, tên là Bạo Linh đan, có thể giúp võ giả Thiên Giai tăng lên một cấp bậc.”

Nghe được câu này, Tần Giác lập tức biết chắc không đáng tin cậy, tự tạo đan dược tứ phẩm?

Nói đùa cái gì!

Ngay cả luyện đan đại sư Chí Tôn cảnh, cũng không dám tùy ý tự tạo ra đan dược tứ phẩm, huống chi Bạch Nghiệp?

Mặc dù bây giờ Bạch Nghiệp đã bước vào Chí Tôn cảnh, nhưng ở phương diện luyện đan thuật, lại chênh lệch rất xa so với luyện đan đại sư, sao có thể sáng tạo ra đan dược được chứ?

“Ngươi xác định?”

Tần Giác cười nhếch mép nhìn hắn.

“Thế nào, không tin?”

Bạch Nghiệp trợn mắt nhìn:

“Ngươi có thể tìm võ giả Thiên Giai đến thử.”

Tần Giác: “…”

Ai dám ăn thử đan dược do người luyện chứ?

Sợ là không muốn sống!

Phải biết, lúc Bạch Nghiệp còn dừng lại ở thiên giai, đan dược luyện chế ra đã có thể khiến cho võ giả Thiên Giai khổ không thể tả rồi, chớ đừng nói chi là hiện tại.

May mà Trương Kỷ Trần không ở đây, nếu không khẳng định khó thoát ma chưởng.

“Nếu không… Chính ngươi thử đi?”

Tần Giác đề nghị.

“…”

“Khụ khụ, ta đã là cường giả Chí Tôn cảnh, ăn cũng vô dụng, vẫn là đổi người đi.”

Bạch Nghiệp chính trực nói.

Tần Giác: “…”

Ta thấy không phải là như vậy đi, là chính ngươi cũng không dám nếm thử đi!

“Được rồi, hiện tại Huyền Ất Sơn cũng không có mấy võ giả Thiên Giai với lại cũng đều ở bên ngoài, ngươi tự giữ đi.”

Tần Giác trợn mắt, vội vàng ngăn cản Bạch Nghiệp tiếp tục gieo họa cho những người khác.

“Ây… Cũng đúng, nếu sư đệ đã nói như vậy, thế ta liền cung kính không bằng tuân mệnh.”

Bạch Nghiệp nhẹ gật đầu, thu hồi Bạo Linh đan, biểu thị đồng ý.

Tần Giác: “…”

“Ừm, người này là ai a?”

Cho tới giờ khắc này, Bạch Nghiệp mới chú ý tới Long Truy bên cạnh Tần Giác.

Thời khắc này Long Truy đã biến thành hình người, chưa nói tới vẻ tuấn mỹ, nhưng mà có loại mị lực khó nói rõ, nhất là hai sừng rồng ở đỉnh đầu, dễ thấy vô cùng.

Không đợi Tần Giác giải thích, Long Truy lập tức cung kính đáp: “Ta là tọa kỵ của chủ nhân.”

Mặc dù trong linh thức của Long Truy, Bạch Nghiệp chỉ là Chí Tôn cảnh trung kỳ, nhưng đối phương lại là sư huynh của Tần Giác, sao có thể không tôn kính?

Nói không chừng Bạch Nghiệp cũng giống như Tần Giác, cũng là đại lão ẩn dật đó?

Dù sao, Tần Giác trừ lúc động thủ, toàn thân trên dưới đều không có chút dao động linh lực nào.

Nghe vậy, Bạch Nghiệp bỗng nhiên mở to hai mắt, nhìn về phía Tần Giác, vẻ mặt cực kỳ quái dị: “Sư đệ, khẩu vị của ngươi thực là…”

“???”

“Sư huynh, ngươi đang nghĩ gì đấy!”

Tần Giác im lặng, xém chút nhịn không được cho Bạch Nghiệp một quyền.

“Hả? Thì ra là ta hiểu lầm sao?”

Bạch Nghiệp nhẹ nhàng thở ra, trầm giọng nói: “Sư đệ a, kỳ thật ta không phải là loại lão già cổ hủ kia, nếu như ngươi thật…”

Lời còn chưa dứt, chỉ nghe một tiếng ‘Oanh’ trầm đục, Bạch Nghiệp nháy mắt bay ra ngoài, đụng xuyên qua vách tường, lại trượt trên mặt đất kéo ra một đường rãnh dài, quần áo vốn đã rách nát lập tức chỉ còn lại vài miếng vải treo ở trên thân.

Tê!

Bạch Nghiệp hít sâu một hơi, đau nhe răng nhếch miệng: “Sư đệ, ngươi muốn giết ta a!”

“Ngươi nếu là lại hồ ngôn loạn ngữ, ta liền để ngươi nằm trên giường nửa tháng, không, nửa năm.”

Tần Giác thản nhiên nói.

Lời vừa nói ra, Bạch Nghiệp nhịn không được rùng mình một cái, lập tức thức thời ngậm miệng lại.

Là người quen thuộc Tần Giác nhất trên thế giới này, Bạch Nghiệp rất rõ Tần Giác từ trước đến nay nói là làm, hắn cũng không muốn nằm trên giường nửa năm thật đâu.

Thấy Bạch Nghiệp rất biết điều, Tần Giác lúc này mới trầm mặt giải thích thân phận của Long Truy, bất quá vì tiết kiệm thời gian, Tần Giác cũng không có nói chuyện về Thần vực cùng Vũ Thần điện.

“Thì ra là thế.”

Bạch Nghiệp bừng tỉnh đại ngộ, nói với Long Truy: “Ta liếc mắt liền nhìn ra ngươi không phải người, không nghĩ tới ngươi đến từ Long tộc.”

Long Truy: “…”

Vì saoì hắn luôn cảm thấy Bạch Nghiệp đang mắng hắn?

“Đúng rồi, ngươi không phải nói nhiều nhất nửa tháng liền trở về sao, cái này đã sắp hai tháng, hại ta còn tưởng rằng ngươi ở bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.”

Bạch Nghiệp cau mày nói.

“Ha ha, xảy ra một chút ngoài ý muốn, trì hoãn hơn mười ngày.”

Tần Giác đổi chủ đề:

“Huyền Ất Sơn gần đây không có việc gì đi?”

“Có thể có chuyện gì?”

Dừng một chút, Bạch Nghiệp lại nói:

“Hiện tại phóng nhãn khắp Nam cảnh, ai sống không kiên nhẫn, mới dám đắc tội Huyền Ất Sơn.”

Từ sau khi Tần Giác miểu sát cường giả Truyền Kỳ cảnh trước mặt một nửa thủ lĩnh các thế lực ở Nam cảnh, nào còn có ai dám làm khó Huyền Ất Sơn.

Thậm chí đoạn thời gian trước ngay cả ba đại tông môn cũng đưa tới tài nguyên tu luyện, muốn trở thành thế lực phụ thuộc Huyền Ất Sơn, phòng ngừa Huyền Ất Sơn ngày nào không vui, trực tiếp san bằng bọn hắn thành bình địa.

Bạch Nghiệp chưa hề nghĩ tới, mình cứ không hiểu sao đã trở thành chủ nhân trên danh nghĩ của Nam cảnh rồi, hết cách, ai bảo hắn có một sư đệ tốt và một người vợ tốt chi?

Nghĩ tới đây, Bạch Nghiệp nghiêm túc nói: “Xém chút quên, có chuyện phải nói cho ngươi.”

“Chuyện gì?”

Tần Giác nghi hoặc.

“Ta và Tử Kỳ đã quyết định mười ngày sau muốn cử hành hôn lễ ở Huyền Ất Sơn.”

Tần Giác sững sờ, vô ý thức mà nói:

“Những nữ nhân khác thì làm sao?”

Nếu như Tần Giác nhớ không lầm, Bạch Nghiệp thế nhưng từng ước định với mười một cô gái, bao gồm cả chưởng môn của Thiên Âm môn và tông chủ của Yêu Hoa tông.

“…”

Bạch Nghiệp há to miệng, trong lúc nhất thời không biết trả lời thế nào.

“Ồ? Ngươi còn đang suy nghĩ lấy những nữ nhân khác sao?”

Lúc này, Mộc Tử Thất vẫn luôn đứng ở bên cạnh đột nhiên cười nói.

“Khụ khụ, Tử Kỳ, ngươi không nên hiểu lầm, ta hiện tại chỉ thích một mình ngươi thôi.”

Bạch Nghiệp toàn thân lông tóc dựng đứng, cầu đường sống cực cao.

“Không sao, ta cũng không phải người tâm ngoan thủ lạc kia.”

Mộc Tử Thất nói chuyện đương nhiên:

“Nếu như bị ta phát hiện ngươi tiếp tục liên hệ với những nữ nhân khác, nhiều nhất đánh gãy ba cái chân, thuận tiện phế bỏ kinh mạch mà thôi.”

Bạch Nghiệp: “…”

Có cần phải hung dữ thế không?

“Cái kia, sư huynh, ta đi trước.”

Thấy tình thế không đúng, Tần Giác tranh thủ thời gian lên tiếng chuồn đi, hắn cũng không muốn tham gia vào chuyện phu thê nhà người ta.

Bạch Nghiệp: “…”

Nếu không phải biết rõ đánh không lại, hắn thật muốn xông liều mạng với Tần Giác.



Rời khỏi đại điện, Tần Giác nhanh chóng mang theo Long Truy đi tới chỗ sườn đồi: “Nơi này sau này sẽ là chỗ ở của ngươi.”

“Được.”

Long Truy đảo mắt một vòng, có chút đau đầu, nơi này linh khí quá mỏng với hắn, căn bản là không cách nào tu luyện.

Đúng lúc này, một nhẫn trữ vật bay tới, lơ lửng ở trước mặt hắn, thanh âm Tần Giác vang lên: “Trong này có rất nhiều tài nguyên tu luyện, trước mắt đủ để cho ngươi tu luyện.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận