Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 175: Kỳ Lân Phá Nhà

Nam Cảnh, Huyền Ất Sơn.

Các loại kiến trúc không ngừng được xây dựng thêm, Huyền Ất Sơn rõ ràng so với trước kia náo nhiệt hơn rất nhiều, thậm chí có không ít võ giả nghe danh đến đây, muốn gia nhập.

Nhưng Bạch Nghiệp từ trước đến nay không có dã tâm gì, lại yêu quý lông vũ, tình nguyện ít người, cũng tuyệt đối không tùy tiện thu nhận, dù sao nơi này là thế giới võ đạo, trước thực lực tuyệt đối, nhân số căn bản vô dụng.

Giống như Tinh Môn trước đó, cho dù môn hạ đệ tử hơn vạn, nhưng vẫn bị Huyền Ất Sơn đánh cho tan tác.

Truy cứu nguyên nhân, chính là do Bạch Nghiệp mạnh hơn Tống Vân.

Nếu không phải ỷ vào phía sau có chỗ dựa là Ngụy gia, Tinh Môn tuyệt đối không dám dẫn đầu vạch mặt.

Kết quả sau cùng là, tan đàn xẻ nghé, sau khi Tống Vân cùng rất nhiều cao tầng vẫn lạc, võ giả còn lại lập tức không chút do dự lựa chọn chạy trốn, đồng thời không quên vét sạch toàn bộ Tinh Môn.

Nhất là sau khi Bạch Nghiệp từ chỗ Tần Giác biết được tình huống của Ngư gia, ngay cả một số thế lực võ đạo gần đây nộp lên tài nguyên tu luyện, ý muốn tìm kiếm che chở đều bị Bạch Nghiệp cự tuyệt.

Dù sao Tần Giác cho hắn vô số tài nguyên tu luyện trong hai chiếc nhẫn trữ vật kia, trước mắt đủ cho Huyền Ất Sơn không làm gì cũng có mà sử dụng hơn ngàn năm, hoàn toàn không cần lo lắng vấn về đề tài nguyên tu luyện.

Cùng lúc đó, chuyện liên quan tới Trung Châu, Tần Giác cũng đã biết được thông qua Linh Cơ.

Dựa theo trên linh mạng nói, Thâm Uyên kia là bỗng nhiên xuất hiện, không có dấu hiệu nào, lúc ấy toàn bộ sinh linh trong phạm vi của Thâm Uyên, bất cứ đẳng cấp nào, đều bị thôn phệ.

Chuyện này đã nhấc lên hồi sóng to gió lớn ở Trung Châu, cực kì chấn động, cũng chính vì vậy, mới có thể khiến cho võ giả các nơi tiến lên dò xét.

Long Ngạo Thiên chính là một trong số đó.

Nhưng mà chẳng ai ngờ rằng Long Ngạo Thiên thế mà xui xẻo như vậy, không chỉ có vừa ra liền đụng tới Tần Giác, bị giáo huấn cho thảm hại, hiện tại lại bị Thâm Uyên thôn phệ, không rõ sống chết.

Có lẽ hắn hẳn là ‘Long Ngạo Thiên’ xui xẻo nhất a?

Đương nhiên, trước mắt ngoại giới cũng không người biết nhi tử của Bất Hủ thánh chủ cũng ở trong Thâm Uyên, nếu không chỉ sợ sớm đã bạo.

Dù vậy,độ nóng của chuyện này vẫn vượt xa chuyện Linh tộc bị hủy diệt.

Ngược lại chuyện Linh tộc không phải không rung động, mà là từ đầu đến cuối không ai nhìn thấy sự tình cụ thể, chỉ biết Linh tộc một trong mười hai Thánh tộc bị diệt.

Ngược lại, chuyện Thâm Uyên rất nhiều người đều tận mắt nhìn thấy, hình ảnh cũng truyền ra từ trên linh mạng, đánh thẳng vào thị giác đương nhiên không cách nào so sánh được.

Theo thời gian trôi qua, bắt đầu có người suy đoán, dưới Thâm Uyên là Địa Ngục, tất cả đi vào đều đã bỏ mình.

Cũng có người suy đoán, dưới Thâm Uyên là một thế giới khác, những võ giả kia chỉ là bị vây ở đó không ra được mà thôi.

Trong lúc nhất thời, đủ loại giả thuyết, các loại ngôn luận hiện lên, nhưng lại không có một người nào dám vào đi vào Thâm Uyên.

“Không biết Long Trẫm hiện tại có đi vào không.”

Tần Giác lâm vào trầm tư.

Mặc dù không biết Thâm Uyên này rốt cục là cái gì, nhưng trước mắt mà thấy, tuyệt đối không phải đơn giản, nói không chừng thật có khả năng thông đến một thế giới khác.

Nghĩ tới đây, Tần Giác khẽ nhíu mày, có phải là Tu La giới không?

Không chờ cho Tần Giác nghĩ rõ ràng, thanh âm lo lắng của Võ Anh đột nhiên truyền đến: “Không tốt rồi, sư thúc, không tốt rồi!”

“Có chuyện gì khẩn trương như vậy, chẳng lẽ sư huynh lại ăn dan dược do mình luyện chế?”

“Ây… Không phải, là con yêu thú mà người mang về kia, đánh nhau với Tahm rồi.”

Võ Anh sững sờ, nhanh chóng nói.

“???”

Tần Giác ngạc nhiên, lúc này mới phát hiện Kỳ Lân vẫn luôn nằm bên cạnh không biết từ khi nào lại không thấy nữa rồi.

Ầm ầm!

Hai cỗ linh lực phóng lên tận trời, khiến tầng mây lui tán, hình thành từng luồng gợn sóng năng lượng, khuếch tán ra.

Ngao ô ~!

Tiếng thét dài quen thuộc vang lên, truyền khắp Huyền Ất Sơn.

“…”

Trợn mắt, Tần Giác thân hình lóe lên, nháy mắt đi tới chỗ Kỳ Lân cùng Tahm đang chiến đấu.

Chỉ thấy một chó một ếch quấn quýt lấy nhau, không hề nhượng bộ chút nào, giống như hận không thể ăn sạch đối phương.

“Dừng tay!”

Tần Giác hừ lạnh một tiếng, kim quang tràn qua, cưỡng ép tách cả hai con kia ra.

Nhìn thấy Tần Giác, Kỳ Lân đại hỉ:

“Chủ nhân, con ếch xanh này quả thực quá mức, ngươi phải báo thù cho ta.”

Tần Giác sắc mặt âm trầm, chất vấn:

“Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”

“Nó vừa rồi thừa dịp ta không chú ý liền đánh lén ta.”

Kỳ Lân lộ ra nhân dáng vẻ ủy khuất.

“Có chuyện này không?”

Tần Giác nhìn về phía Tahm.

“Tần sư thúc, người đừng nghe nó nói bậy, là nó hủy đi phòng ở của ta trước.”

Tahm chiến tranh lạnh, chỉ vào vùng phế tích cách đó không xa nói.

Từ sau khi Bạch Nghiệp tiến giai Chí Tôn cảnh, Tahm liền trở thành ‘Thần thú’ hộ sơn của Huyền Ất Sơn, có viện lạc thuộc về riêng mình, địa vị có thể so với trưởng lão, nào có thể khoan nhượng Kỳ Lân phá phòng của nó?

“…”

Quả nhiên, mặc kệ ở nơi nào, Kỳ Lân đều là tay phá nhà điệu nghệ, vốn dĩ mấy ngày nay rất yên tĩnh, Tần Giác còn tưởng rằng nó đã cải tà quy chính, xem ra hắn suy nghĩ nhiều.

“Chủ nhân, ngươi nghe ta giảo biện… Không đúng, nghe ta giải thích, ta không phải cố ý… Ngao ô - “

Chỉ nghe một tiếng hét thảm, Kỳ Lân bay ra ngoài, đau đến nhe răng nhếch miệng.

Sau đó… Kỳ Lân liền nằm trên mặt đất bất động.

Đúng vậy, vì tránh cho Tần Giác tiếp tục hành hung, nó lựa chọn giả chết.

Đối với chuyện này, Tần Giác không nói gì, chỉ thấy hắn vung tay lên, giống như thời gian đảo ngược lại, phòng ở vốn dĩ đã hóa thành phế tích như kỳ tích phục hồi lại, nhìn không ra chút vết tích.

“Cái này…”

Tahm trợn mắt hốc mồm.

Mặc dù nó biết Tần Giác rất lợi hại, lại không ngờ rằng lợi hại đến trình độ này, ngay cả phòng ở bị phá hủy đều có thể phục hồi như cũ.

“Còn không đứng lên, ta liền nướng ngươi lên ăn.”

Làm xong những thứ này, Tần Giác đi tới trước mặt Kỳ Lân, hờ hững nói.

“Ngao ô.”

Nghe vậy, Kỳ Lân bị dọa đến vội vàng từ dưới

đất bò dậy, sợ Tần Giác động thủ thật nướng nó lên.

“Ta chỉ nói một lần, nếu có lần sau nữa ngươi chết chắc đấy.”

Bởi vì cái gọi là ngọc bất trác bất thành khí, người không học không biết nghĩa, yêu thú cũng không ngoại lệ.

Nếu như không quản nghiêm, không chừng về sau sẽ làm ra chuyện gì đó, trước đó Tahm cũng chính là như thế.

“Ta biết rồi, chủ nhân.”

Kỳ Lân chột dạ cúi đầu xuống, không dám phản bác.

Đoạn thời gian sau đó Kỳ Lân xác thực rất biết điều, với lại vẫn ở chỗ vách núi, không đi đâu cả, thậm chí còn cùng Lạc Vi Vi, Vân Tịch trở thành hảo bằng hữu.

Tần Giác hơi hoảng hốt, trong bất tri bất giác, mảnh sườn đồi này vậy mà đã trở nên náo nhiệt như vậy, nếu nửa năm trước, quả thực khó có thể tưởng tượng.

Một bên khác, Trung Châu thánh địa.

Long Trẫm đứng ở biên giới Thâm Uyên, phóng mắt nhìn tới, không nhìn thấy cuối cùng, phía dưới cũng đen kịt một màu, âm trầm quỷ dị.

Ở bên cạnh, Thánh chủ Thất Đại thánh địa toàn bộ đều đến đông đủ, từng người đứng sừng sững, sắc mặt ngưng trọng.

“Long thánh chủ, ngươi có phát hiện gì không?”

Trầm mặc nửa ngày, một lão giả tóc bạc hỏi, chính là thánh chủ của Hỗn Nguyên thánh địa.

“Không có.”

Long Trẫm thở dài, nếu có phát hiện, hắn sẽ còn đứng ở chỗ này à?

Trước đó, hắn từng tiến vào Thâm Uyên một lần, nhưng không có phát hiện bất cứ thứ gì, những võ giả bị thôn phệ kia giống như biến mất hoàn toàn vậy.

Nhưng phái những võ giả khác xuống dưới thì không hiểu tại sao mà biến mất, quả thực không thể tưởng tượng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận