Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 243: Giải Đáp

“Mới vừa rồi là cái gì? Cảm giác như có tòa núi lớn đè trên người ta vậy, thật đáng sợ.”

“Ta cũng thế, xém chút thở không nổi mà chết mất.”

“Quá kinh khủng!”

“Hình như là từ phía Huyền Ất Sơn”

“…”

Xung quanh hố sâu, rất nhiều võ giả không hẹn mà cùng nhìn về phía Huyền Ất Sơn, nhao nhao rùng mình một cái.

Chỉ thấy một con quái vật dài đến ngàn trượng khổng lồ chiếm cứ ở trên bầu trời Huyền Ất Sơn. Hình như có sức mạnh vô tận, lân phiến tuyết trắng tỏa ra hàn quang lạnh lẽo khắc nghiệt, khiến người khác không dám nhìn thẳng. Như thể chỉ cần xoay người một cái, là có thể đem nửa Nam cảnh nghiền nát.

“Đó là cái gì?”

“Trời ạ, ta không nhìn lầm chứ!”

“Thần long! Là thần long!”

“!!!”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, đều có thể nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Bất luận như thế nào, về sau chúng ta tuyệt đối không nên trêu chọc Huyền Ất Sơn!



“Chậc chậc, không hổ là Bạch Long trong truyền thuyết, quả nhiên soái khí.”

Bên cạnh sườn đồi, Tần Giác chậc chậc lưỡi, tán thưởng nói.

Nói một cách chính xác, đây phải là lần đầu tiên Tần Giác nhìn thấy rồng phương đông. Sự linh thiêng và uy nghiêm tuyệt đối không thể so sánh với những con yêu thú bình thường khác. Đây cũng là lý do mà Tần Giác rất háo hức, muốn nhìn thấy chân thân của Long Tiểu Vũ.

Thật tuyệt nếu hắn có được con thú cưỡi như vậy, nhưng đáng tiếc, Long Tiểu Vũ là nữ tử, nếu không hắn có thể trực tiếp sử dụng.

Nghĩ tới đây, Tần Giác đưa mắt nhìn Kỳ Lân cách đó không xa đang run lẩy bẩy, tất cả mọi người đều là thú, vì sao lại có sự chênh lệch lớn đến vậy?

“Được chưa, tiền bối.”

Bạch Long chậm rãi mở miệng, phát ra âm thanh chói tai nhức óc.

“Được rồi.”

Tần Giác hài lòng nói.

Hô!

Vừa dứt lời, thân thể cao lớn của Bạch Long liền nhanh chóng rút lại, biến trở lại thành thiếu nữ búp bê.

“Đa tạ tiền bối giúp ta chữa thương.”

Long Tiểu Vũ hai tay nắm chặt, cung kính nói.

Với thực lực mà Tần Giác thể hiện vừa rồi, hắn ít nhất cũng là Thái Hư đệ thập cảnh, thậm chí là cường giả trên cảnh giới Thái Hư.

Loại thực lực này, thậm chí là ở Bạch Long tộc, cũng tuyệt đối thuộc về cấp cao, bởi vậy Long Tiểu Vũ không dám có chút bất kính.

“Không cần cám ơn, ta còn có mấy vấn đề muốn hỏi ngươi.”

Tần Giác phất phất tay, thản nhiên nói.

Nghe vậy, chân mày Long Tiểu Vũ cau lại, hơi có vẻ do dự.

“Yên tâm, ta và Bạch Long tộc của các ngươi không có quan hệ gì cả.”

Thấy Long Tiểu Vũ một mặt xoắn xuýt, Tần Giác bổ sung nói.

Hắn làm sao có thể không nhìn ra Long Tiểu Vũ đang lo lắng chứ?

“Thật sao? Vậy tốt quá.”

Long Tiểu Vũ nhẹ nhàng thở ra.

Nàng đích thực rất cảm ơn Tần Giác, nhưng tuyệt đối sẽ không vì vậy mà tiết lộ ra bất cứ tin tức nội tình gì liên quan tới Bạch Long tộc.

Nhưng hắn và Bạch Long tộc không có quan hệ gì, nàng cũng yên lòng.

Ngay lúc Tần Giác chuẩn bị hỏi thăm, không gian bên cạnh bỗng nhiên có chút vặn vẹo,hướng hai bên tách ra.

“Ai!”

Long Tiểu Vũ ánh mắt lạnh lùng, một quyền chớp mắt đánh tới!

Giờ phút này, thương thế của Long Tiểu Vũ đã không còn, nàng đang ở trạng thái đỉnh phong, một quyền đánh ra sẽ khủng bố đến mức nào?

Chỉ thấy bất cứ nơi nào nàng đi qua trên đường, không gian liên tục sụp đổ và vỡ tan, tạo thành một khoảng trống tối đen, như muốn xé nát thế giới.

May mà Tần Giác phản ứng kịp thời, dùng linh lực cầm cố lại mảnh không gian này, nếu không chỉ sợ toàn bộ Huyền Ất Sơn sẽ bị nuốt chửng.

Tuy nhiên, người bước ra khỏi khoảng trống không gian lại không được may mắn như vậy, và suýt nữa thì trực tiếp đối mặt với cú đấm, khó tránh khỏi!

“Chết tiệt, có chuyện gì vậy?!”

Người tới kinh hãi, vội vàng nâng lên hai tay, linh lực thuộc tính hai người một trắng một đen đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay, ngưng tụ thành một bộ Thái Cực, va chạm vào nắm đấm của Long Tiểu Vũ!

Ầm ầm!

Giống như sấm sét nổ vang, âm thanh rung chuyển hàng trăm dặm. Xuyên qua đá, người tới lúc này lại bay ngược vào vết nứt không gian phía sau, biến mất không thấy gì nữa.

“Hừ, muốn trốn!’

Long Tiểu Vũ đang định đuổi theo, Tần Giác bỗng nhiên đưa tay ngăn lại: “Không cần đuổi, người vừa rồi, là bằng hữu của ta.”

“A!”

Long Tiểu Vũ đầu tiên là khẽ giật mình, lập tức sắc mặt nàng đại biến: “Thật xin lỗi, tiền bối, ta không phải cố ý.”

”Không sao, với trình độ công kích này, không thể làm thương tổn hắn được.”

Tần Giác không quan trọng nói.

“Khụ khụ, Tần huynh đệ, ngươi đây là ý gì? Thật sự cho rằng ta giống như ngươi, vô địch thiên hạ sao.”

Khẽ cười một tiếng, Long Trẫm một lần nữa bước ra khỏi vết nứt không gian, tuy rằng không bị thương, nhưng mười ngón tay lại run nhè nhẹ.

“A? Ngươi đột phá thành công rồi?”

Trong tầm mắt của Tần giác, nội lực của Long trẫm mênh mông vô ngần, được chia làm hai loại, rõ ràng là mạnh hơn mấy lần so với khi hắn đối phó với kim sắc cơ giáp.

“Hắc hắc, may mắn mà thôi.”

Long trẫm cười nói:

“Ta đã hoàn toàn nắm giữ linh lực hắc ám, chỉ tiếc Địa Ngục giới đã bị hủy diệt, bằng không hẳn là có thể tiến xa hơn.”

Nếu không phải thành công bước vào Thái Hư đệ ngũ cảnh, Long trẫm cũng không có khả năng dưới tình huống không chút phòng bị nào chính diện đỡ một quyền của Long Tiểu Vũ mà tay chỉ run nhẹ.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi…”

Lúc này, Long Tiểu Vũ bỗng nhiên xông lên, đối với Long trẫm thành khẩn xin lỗi, như là gà con mổ thóc, nhìn qua cực kì đáng yêu.

Vốn dĩ Long Trẫm có phần không vui trong lòng, nhưng sau khi nhìn thấy cảnh này. Hắn không muốn truy cứu thêm, đành phải lãnh đạm nói: “Không sao, nhưng lần sau đừng phạm phải sai lầm này nữa.”

“Vâng!”

Long Tiểu Vũ liên tục gật đầu, mặt mũi như cũ tràn đầy áy náy.

“Đúng rồi, Tần huynh, ngươi còn không giới thiệu cho ta nàng ấy là ai.”

Long trẫm quay đầu nói.

“Ngươi vì sao đột nhiên tới tìm ta.”

Tần Giác không trả lời mà hỏi lại.

Long trẫm sững sờ:

“Ta vừa rồi phát giác được bên này có linh lực dao động rất mạnh…”

Nói đến đây, Long trẫm bỗng nhiên mở to hai mắt: “Chẳng lẽ là nàng ta? Không đúng, ta rõ ràng cảm nhận được có hai hơi thở.”

“Trong đó một cái đã chết.”

Tần Giác nhún vai, hắn lập tức liền kể lại toàn bộ mọi chuyện, bao gồm cả thân phận của Long Tiểu Vũ.

Long trẫm tới cũng tốt, để đến lúc đó cho hắn giải thích.

“Bạch long tộc?”

Long trẫm kinh ngạc:

“Nàng là Long tộc? Khó trách lợi hại như vậy.”

“Nói đến mới nhớ, thế mà ta lại cùng họ với ngươi, hai chúng ta có tính là người nhà không nhỉ, ha ha ha.”

“A?”

Long Tiểu Vũ một mặt mộng bức, không hiểu Bạch Long Trẫm đang nói cái gì.

“Không cần để ý đến hắn, nói cho ta biết trước, Võ Thần điện là cái gì.”

Tần Giác không thèm để ý đến Long Trẫm, liền hỏi.

“Tiền bối không biết Võ Thần điện?”

Long Tiểu Vũ kinh ngạc.

Đó là một trong những thế lực mạnh nhất trong không gian này, ngay cả Bạch Long tộc cũng không dám tuỳ tiện tới khai chiến. Mạnh như Tần Giác, làm sao lại không biết chứ.

“Không biết.”

Tần Giác quả quyết lắc đầu.

“Võ Thần điện? Đó là đồ chơi gì?“

Long Trẫm cũng không biết.

Hắn mặc dù xuyên qua đến thế giới này đã mấy ngàn năm, và đã tiến tới cảnh giới Thái Hư cảnh, nhưng lại chưa hề rời khỏi Linh Ương giới, tự nhiên cũng chưa nghe nói qua Võ Thần điện.

“Ách…”

Long Tiểu Vũ im lặng, khó có thể tưởng tượng được hai người trước mặt là Thái Hư cảnh cường giả.

Chần chờ thật lâu, Long Tiểu Vũ cân nhắc ngôn từ nói: “Võ Thần điện, trước đây thật lâu được gọi là Võ Giả Thần Điện, là nơi tụ tập các cường giả Thái Hư cảnh đến từ các giới vực khác nhau. Đó là một trong những thế lực mạnh nhất trong vùng hư không này, cái người vừa mới đánh lén tiền bối, ách… Phệ Ảnh, là đến từ Võ Thần điện.”

“Chỉ là Võ Thần điện và Bạch Long tộc của chúng ta quan hệ không tốt, thường xuyên xảy ra xung đột, cho nên Phệ Ảnh mới truy sát ta.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận