Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 298: Thiên Đế Khôi Phục

Trải qua suy tư ngắn ngủi, Tần Giác cuối cùng vẫn quyết định trợ giúp Thiên Đế khôi phục trí nhớ.

Nguyên nhân rất đơn giản, cho dù Thiên Đế hiện tại chỉ còn lại một tàn hồn, nhưng đang cố gắng chữa trị, ai cũng không thể cam đoan về sau có thể đột nhiên thức tỉnh thứ trí nhớ còn thiếu kia, trở lại đỉnh phong hay không.

Đến lúc đó, Thiên Đế chỉ sợ hận không thể áp chế xương cốt của Phong Khê, đánh vào mười tám tầng Địa Ngục.

Hắn làm như vậy, không bằng trực tiếp giúp đỡ Thiên Đế khôi phục trí nhớ, sau đó giao Phong Khê ra.

“Ha ha ha, thật tốt quá! “

Thiên Đế ngửa mặt lên trời cười to, vui mừng nói năng lộn xộn.

Trong khoảng thời gian này hắn vì chữa trị linh hồn của bản thân hầu như đã dùng hết đủ loại biện pháp, kết quả vẫn không có bất cứ tác dụng gì, đang nhức đầu vô cùng, Tần Giác đột nhiên chạy tới nói giúp hắn khôi phục trí nhớ, có thể nghĩ Thiên Đế vui vẻ cỡ nào.

Với tư cách là một trong những đối tượng từng bị Tần Giác ‘tàn phá’ qua, Thiên Đế rất rõ Tần Giác mạnh cỡ nào, nói không chừng còn mạnh hơn lúc hắn còn sống, vì vậy đối với lời của Tần Giác nói, Thiên Đế không hoài nghi chút nào.

“Đúng rồi, hắn là ai? “

Cho tới giờ khắc này, Thiên Đế mới chú ý tới Phong Khê bị núi đè ở bên cạnh.

Thấy Thiên Đế nhìn sang, Phong Khê lập tức sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, nếu không có bị núi đè nặng, chỉ sợ sớm đã tìm một cái lổ để chui vào.

Rất khó tưởng tượng, loại người có thể làm ra chuyện phản bội sư môn này, có thể sợ hãi khi gặp Thiên Đế.

Tần Giác nhớ rõ những hình ảnh lúc sưu hồn, có lẽ, liền chính nội tâm hắn cũng cảm thấy, không có mặt mũi gặp Thiên Đế a?

“Ngươi không thấy quen sao? “

Tần Giác ý vị thâm trường nói.

“Nhìn quen? Chẳng lẽ bọn ta trước kia có quen nhau? “

Thiên Đế thân ảnh chớp động, đi đến trước mặt Phong Khê, cẩn thận quan sát:

“Ngươi nói như vậy, hình như đã gặp nhau ở nơi nào, chẳng qua là……”

Lời còn chưa dứt, Thiên Đế đột nhiên như gặp phải đả kích, lộ ra thần sắc thống khổ.

Đối với tình huống tương tự, Thiên Đế đã quen, mỗi khi hắn hồi tưởng lại một số hình ảnh quen thuộc, sẽ cảm thấy đầu đau muốn nứt.

Đến bây giờ, hắn cũng không còn nhớ rõ, chuyện quan trọng mà hắn muốn đi làm là gì nữa.

Nghe vậy, Phong Khê nhẹ nhàng thở ra, Thiên Đế quả nhiên đã quên chuyện của hắn.

Nhưng nghĩ lại, cái này chẳng phải là chứng minh cho lúc trước Tần Giác cái gì cũng không biết?

Nếu như không phải hắn tin vào lời tiên đoán, phái người đến đây tru sát Tần Giác thì sao bị bắt đến đây chứ?

Chỉ một thoáng, Phong Khê khóc không ra nước mắt.

Đều do lời tiên đoán lung tung của tên kia, ngàn vạn đừng để cho ta gặp lại… ngươi nữa!

Đáng tiếc, Phong Khê đã không còn cơ hội nữa.

Thở dài, Tần Giác chẳng muốn giải thích, búng tay một cái, linh lực hóa thành điểm sáng bay đến lục soát trí nhớ chỗ Phong Khê, dung nhập vào mi tâm của Thiên Đế.

“A………”

Thiên Đế kêu lên một tiếng buồn bực, lần nữa lộ ra vẻ mặt thống khổ, không chờ hắn kịp phản ứng, vô số hình ảnh bỗng nhiên hiện lên trước mắt, hình thành ký ức vô tận, tràn ngập trong đầu.

Mắt thấy tình cảnh này, Thiên Đế càng ngày càng khiếp sợ.

Tuy nhiên những thứ này đều là trí nhớ của Phong Khê, nhưng có rất nhiều thân ảnh của hắn, kể cả việc thu Phong Khê làm đệ tử, xem như nhi tử của mình, cùng với tình cảnh cuối cùng lúc trùng kích Thần Vương, bị Phong Khê đánh lén, mềm lòng mà chết.

Cho dù chỉ còn lại tàn hồn, nhưng Thiên Đế vẫn không thua Chân Thần hạ vị, rất nhanh đã xem hết tất cả trí nhớ,sau đó lâm vào ngốc trệ.

Sau nửa ngày, Thiên Đế quay đầu nhìn về phía Tần Giác, ngữ khí run rẩy, tràn ngập tang thương:

“Thiên Đế kia……Là ta ư? “

“Bằng không thì là ai? “

Tần Giác hỏi lại.

“……”

Thiên Đế sững sờ, á khẩu không trả lời được.

Đúng lúc này, trên người Thiên Đế chẳng biết lúc nào đột nhiên sáng lên thần quang, khuếch tán ra bốn phía, lập tức dẫn động cả Thần Vực cộng minh, sinh ra chấn động.

“A…! “

Sau một khắc, con mắt thứ ba ở giữa mi tâm của Thiên Đế chậm rãi mở ra, ngửa mặt lên trời thét dài, âm thanh chấn động vạn dặm, ầm ầm vang dội!

Thấy thế, Tần Giác nhíu mày, vội vàng thối lui, hắn có thể cảm giác được, khí tức Thiên Đế đang tăng lên rất nhanh, tình huống này là sao?

Không chỉ có như thế, dưới sự cộng minh của Thần Vực, phần lớn linh khí tràn vào trong cơ thể của Thiên Đế, vô hưu vô chỉ, tới cuối cùng, thậm chí ngay cả linh khí ở trong hư không cũng đều bị hấp thu tới đây, đổ vào người Thiên Đế.

“Cái này…Đây là……”

Phong Khê trợn mắt há hốc mồm, chẳng biết tại sao, loại cảm giác quen thuộc này đột nhiên từ trong nội tâm dâng lên, làm hắn sợ hãi vô cùng.

Không biết qua bao lâu, Thần Vực rốt cục an tĩnh lại, linh khí trong hư không cũng dần dần tiêu tán đi.

Chỉ thấy toàn thân Thiên Đế đắm chìm trong thần quang, như là mặt trời treo ở chân trời, ngay sau đó Thiên Đế duỗi năm ngón tay ra, chụp một trảo lên Phong Khê.

Ô…Ô…Ô…N…G!

Phong Khê lập tức toàn thân rung mạnh, khó có thể tin mà nói:

“Làm sao có thể? “

Mới vừa rồi, luồng khí kia là chân nguyên của Thiên Đế đã bị hắn luyện hóa mấy chục vạn năm đang lộ ra rõ ràng!

Nếu không phải Tần Giác phong kín linh lực của Phong Khê, chỉ sợ chân nguyên của Thiên Đế dưới sự triệu hoán của Thiên Đế mà rời đi.

Bên kia, Tần Giác cũng ý thức được điểm ấy, lập tức phất tay triệu hồi phong ấn trên người Phong Khê.

Phốc!

Chỉ nghe một tiếng vang nhỏ, một luồng hào quang ẩn chứa lực lượng vô cùng bay ra từ mi tâm của Phong Khê, rơi vào trong tay Thiên Đế.

“Không! Trả lại cho ta, nó là của ta! “

Phong Khê mất đi phong ấn vội vàng vận chuyển linh lực, giãy dụa đẩy ngọn núi ra, muốn chém giết đoạt lại chân nguyên của Thiên Đế, kết quả còn chưa bay lên, liền rơi lên trên Phong Thần đài, khí tức nhanh chóng hạ xuống rớt khỏi Thần Vương cảnh thượng vị, khi hắn ngẩng đầu lên, đã biến thành một lão già tóc trắng toát!

Phải biết, Phong Khê sở dĩ có thể đi vào Thần Vương, trở thành siêu cấp cường giả uy danh hiển hách của Thần giới, chính là dựa vào chân nguyên của Thiên Đế.

Sau khi luyện hóa chân nguyên của Thiên Đế, Phong Khê không chỉ có tu vi tăng lên, hơn nữa còn thoát thai hoán cốt.

Hôm nay Thiên Đế lấy đi chân nguyên Thiên Đế, tương đương với việc đánh cho Phong Khê hiện nguyên hình, may mà bản thân Phong Khê thiên phú cũng bất phàm, nếu không thậm chí có khả năng trực tiếp rớt khỏi Thần Vương cảnh.

Dù vậy, Phong Khê vẫn rơi xuống đến Thần Vương hạ vị, nguyên khí đại thương.

“Không……”

Miệng mũi Phong Khê phun máu, thê thảm vô cùng, nhìn qua giống như có thể chết bất cứ lúc nào.

Trên bầu trời, Thiên Đế nhìn tia sáng trong tay.

Trong chốc lát, gió giục mây vần, dị tượng nhiều lần xảy ra, lấy Thiên Đế làm trung tâm, nhanh chóng bao phủ ở toàn bộ Thần Vực.

Kế tiếp, một màn thần kỳ xuất hiện.

Thần Vực vốn là rách nát không chịu nổi lại dần dần sinh trưởng ra các loại hoa cỏ thực vật, sinh cơ bừng bừng.

Sau đó đại địa rạn nứt, từ bên trong phun ra từng luồng linh tuyền, rơi xuống, không đến mười phút, Thần Vực liền từ phế tích biến thành tiên sơn phúc địa, nhìn tới, nào còn dáng vẻ hoang tàn?

Cùng lúc đó, tàn hồn của mười tôn viễn cổ Chân Thần nhao nhao thức tỉnh, lơ lửng bốn phía Phong Thần đài, như ẩn như hiện.

Những tàn hồn viễn cổ Chân Thần này đều

Một lát sau, hào quang dập tắt, dị tượng tiêu tán, Thiên Đế bay đến Phong Thần đài, trong mắt không còn có chút mờ mịt nào, mà là thâm thúy mênh mông, cùng với uy nghiêm vô tận.

Quan trọng nhất là, Thiên Đế đã đạt đến Chân Thần cảnh thượng vị!

“Phong Khê, ngươi có biết tội của ngươi chưa.”

Thiên Đế trên cao mắt nhìn xuống Phong Khê, ngữ khí lạnh như băng, giống như đang nói chuyện với người chết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận