Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 269: Chúng Ta Là Tàn Dư Của Thời Đại Trước

Trải qua một lát suy tư, Tần Giác cuối cùng nghĩ đến hai người được chọn để đến kế thừa truyền thừa của nam tử trung niên.

Theo thứ tự là Vân Tịch cùng Long Tiểu Vũ.

Nếu là truyền thừa, khẳng định có thể đồng thời truyền cho hai người đi?

Mặc dù không có Tần Giác, Long Tiểu Vũ rất khó thức tỉnh được tàn hồn Chân Thần viễn cổ này, nhưng muốn thức tỉnh một tàn hồn Chân Thần viễn cổ khác cũng không có vấn đề.

Nhưng mà tàn hồn Chân Thần viễn cổ khác tất cả đều đã bị tiêu tán dưới một quyền kia của Tần Giác rồi.

Mặc dù trạng thái của bọn hắn là tàn hồn, đã dung hợp với Thần Vực, có thể thông qua thời gian chậm rãi khôi phục, nhưng trong thời gian ngắn cơ bản rất khó ngưng tụ lại, nói một cách khác, tương đương chặt đứt con đường thành thần của Long Tiểu Vũ.

Cho nên làm như vậy cũng coi như là đền bù cho Long Tiểu Vũ.

Về phần Vân Tịch, vốn là đồ đệ của Tần Giác, thời điểm này sao có thể quên nàng chứ.

“Ngươi nói, ngươi là chúng thần chi vương? “

Tần Giác có chút hăng hái nói.

“Không sai! “

Dù là bị Tần Giác chộp trong tay, nam tử trung niên vẫn ngạo khí như cũ: “Nhanh buông ra bổn tọa, nếu không đừng trách bổn tọa không khách khí! “

“Ha ha, thật đúng là mạnh miệng a. “

Tần Giác lười nói nhảm, linh thức trực tiếp đâm vào trong thân thể hư ảo của nam tử trung niên, với tàn hồn mà nói, công kích linh thức không thể nghi ngờ là thứ thống khổ nhất.

Dù khi đối phương còn sống là Chân Thần viễn cổ cũng không ngoại lệ.

Quả nhiên, nam tử trung niên lúc này hít một hơi lãnh khí, phát ra tiếng kêu thảm thống khổ: “Dừng tay! Ngươi đang làm gì! “

“A a a! “

Nửa ngày, Tần Giác thu hồi linh thức, nam tử trung niên lập tức như là hư thoát xụi lơ xuống, đau xém chút ngay cả con mắt thứ ba cũng mở ra.

“Ngươi vậy mà thi triển sưu hồn thuật với bổn tọa……”

Nam tử trung niên vẻ mặt dữ tợn, dáng vẻ kia, giống như hận không thể ăn sạch Tần Giác.

Hắn chẳng thể ngờ tới, mình vất vả được thức tỉnh lại một lần, thế mà phải chịu đựng khuất nhục như vậy, sớm biết như thế……Hắn liền không ra!

Tần Giác xác thực là thi triển sưu hồn thuật với nam tử trung niên, xem như là ý nghĩ nhất thời, muốn tìm hiểu dáng vẻ của thời kỳ viễn cổ.

Đáng tiếc bởi vì nam tử trung niên là tàn hồn, cho nên rất nhiều ký ức đã trở nên mơ hồ.

May mà Tần Giác bắt được mấy cái tin tức mấu chốt.

Một, nam tử trung niên tên là Phong Khư, là cường giả siêu việt Chân Thần cảnh.

Hai, nam tử trung niên đến từ Thiên Cung!

Ở thời kỳ viễn cổ, Thiên Cung thống trị mảnh hư không này, mạnh vô cùng, huy hoàng, không người nào dám chống lại.

Mà nam tử trung niên, chính là Thiên Cung chi chủ, đã từng là Thiên Đế!

Khó trách nam tử trung niên tự xưng là chúng thần chi vương, thì ra mười mấy hư ảnh vừa rồi kia, đều là thủ hạ của hắn.

Đương nhiên, cái này cũng không phải trọng điểm, trọng điểm là, Thiên Cung đã bị hủy diệt!

Khối đại lục Thần Vực trước mắt này, chính là thứ còn sót lại của Thiên Cung.

Về phần vì sao hủy diệt, đoạn ký ức vỡ vụn kia không có, cho đến nay, ngay cả trung niên nam tử là Thiên Cung chi chủ này cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.

Mặt khác, Tần Giác chú ý tới, ký hiệu được khắc trên Phong Thần đài, rất giống với những ký hiệu mà ban đầu hắn nhìn thấy trong sơn động ở Nam cảnh kia, nói cách khác, ngọn núi đó, rất có thể có liên quan tới Thiên Cung.

Nghĩ tới đây, Tần Giác lâm vào trầm tư, nếu Thiên Cung đã bị hủy diệt, ngọn núi này có phải là do người trước đó để lại hay không?

Nghiêm túc suy nghĩ mà nói, quả thật có khả năng này.

“Bỏ đi, tạm thời mặc kệ chuyện này. “

Lắc đầu, Tần Giác cười nói:

“Thiên Đế đúng không, còn muốn thử lại tư vị của cảm giác bị sưu hồn nữa không? “

Nghe vậy, Thiên Đế bỗng nhiên rùng mình một cái, liền vội vàng lắc đầu.

Hắn đường đường là Thiên Đế, vô địch thế gian, có lúc nào bị thê thảm như lúc này?

Ách……Không đúng, hắn hình như đã chết……

Kỳ thật dù cho không chết, Thiên Đế cũng sẽ không khiếp đảm như vậy.

Dù sao, bởi vì đoạn ký ức đã bị mờ nhạt nhiều, cộng thêm ngủ say trong thời gian dài, mới dẫn đến tâm cảnh của hắn sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, biến thành dạng này.

Dưới tình huống bình thường, có thể đạt tới cảnh giới này, có mấy ai là kẻ ngốc chứ?

“Rất tốt, vậy mang truyền thừa của ngươi lại đây. “

Tần Giác thản nhiên nói.

“Ngươi muốn truyền thừa của bổn tọa? “

Thiên Đế ngạc nhiên, với thực lực được biểu hiện ra ngoài của Tần Giác, hẳn là hoàn toàn không cần đi?

“Không phải ta, là nàng. “

Tần Giác chỉ vào Vân Tịch đang dựa vào lòng hắn mà ngủ.

“??? “

“Nàng? “

Thiên Đế nháy nháy mắt, chần chờ nói:

“Đây là…Linh thảo hoá hình? Không được, nàng tư chất quá kém……A! “

Lời còn chưa dứt, lại phát ra tiếng kêu thảm thống khổ: “Được được được, bổn tọa đồng ý với ngươi! “

“……”

Giờ phút này, Thiên Đế khóc không ra nước mắt, rốt cục cảm nhận được cái gì gọi là sống không bằng chết.

“Ngươi muốn bổn tọa truyền thừa cho nàng, cũng nên buông bổn tọa ra trước chứ. “

Trên thực tế, với thiên phú của Vân Tịch, đặt ở Linh Ương giới có lẽ thuộc về thượng thừa, nhưng ở trong mắt siêu cấp cường giả bực này của Thiên Đế thì còn kém xa, nhưng mà Tần Giác cũng mặc kệ những thứ này.

“Đừng có gấp, còn một người nữa. “

Nói xong, ngón tay Tần Giác khẽ nhúc nhích, Long Tiểu Vũ đang ở xa khảo nghiệm tầng thứ hai lập tức xuyên qua tầng tầng không gian, đi tới trên Phong Thần đài.

Có thể trực tiếp thu hoạch được truyền thừa của Thiên Đế, đâu còn cần phải thông qua những khảo nghiệm loạn thất bát tao kia.

“??? “

Long Tiểu Vũ vẻ mặt ngơ ngác.

Ta là ai?

Ta đang ở đâu?

Ta đang làm gì?

“Còn nàng nữa. “

Tần Giác chỉ vào Long Tiểu Vũ nói.

“Đồng thời truyền thừa cho hai người? “

Đầu Thiên Đế đầy dấu hỏi chấm, còn tưởng rằng mình nghe lầm.

Dù nói thế nào, hắn đường đường là Thiên Đế, đã từng là tồn tại chí cao vô thượng, sao có thể tùy tiện giao truyền thừa của mình cho hai người?

“Thế nào, không được sao? “

Tần Giác cười mỉm nhìn.

“Nhưng…Có thể. “

Thiên Đế bất đắc dĩ, đành phải gật đầu đồng ý.

“A? Bạch Long tộc? “

Nhận ra được chân thân của Long Tiểu Vũ, Thiên Đế nhịn không được nói: “Huyết mạch thật tinh khiết, ngươi có tư cách thu được truyền thừa của ta.

“……”

Long Tiểu Vũ vẫn là vẻ mặt ngơ ngác, không rõ xảy ra chuyện gì.

“Chờ đã, trước đó, ta có chuyện muốn hỏi ngươi. “

Đột nhiên, Tần Giác đổi chủ đề.

“Chuyện gì? “

Thiên Đế hơi lo lắng, còn tưởng rằng Tần Giác không muốn buông hắn ra.

“Với tu vi của các ngươi, cố ý thiết lập địa phương Đây là thứ mà Tần Giác nghi ngờ nhất, theo lý thuyết, cho dù là Thiên Đế, hay là những tàn hồn Chân Thần viễn cỗ vừa rồi kia, nếu là muốn đoạt xác trùng sinh, hẳn là rất đơn giản.

Nhất là người có thể thông qua cửu trọng khảo nghiệm, leo lên Phong Thần đài ai ai cũng đều là tuyệt thế thiên tài, căn bản không cần lo lắng vấn đề thiên phú.

Nhưng bọn hắn hình như không có làm như vậy.

“Ha ha ha, chúng ta là tàn dư của thời đại trước, thời đại mới đã không cách nào có thể gánh được chúng ta, nếu như là đã chết, chi bằng để lại tương lai cho người trẻ tuổi. “

Nói đến đây, Thiên Đế dường như nhớ lại cái gì, thở dài: “Đây là ý định ban đầu chúng ta thiết lập trước khi chết.”

Cho dù là tam đại thế lực đỉnh phong hay là các thế lực phụ thuộc khác, có thể không ngừng mạnh lên, đều không thoát khỏi liên quan tới Thần Vực, những tàn hồn Chân Thần viễn cổ này đã dùng hành động chứng minh quyết tâm của bọn hắn.

“Thì ra là thế. “

Tần Giác buông Thiên Đế ra, tỏ lòng tôn kính: “Là ta đường đột. “

Lập tức chỉ thấy năm ngón tay của Tần Giác mở ra, bộc phát ra thần quang kinh khủng, nháy mắt bao phủ lại toàn bộ Thần Vực.
Bạn cần đăng nhập để bình luận