Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 178: Đến Tên Nào Đánh Tên Đó

Hào quang chói sáng như là mặt trời chói chang nở rộ, vô hạn kéo dài, nhanh chóng bao phủ lại toàn bộ Thâm Uyên.

Ven đường những nơi đi qua, hắc ám tiêu tán, sáng như ban ngày.

Giờ phút này đã không thể xưng là vực sâu hắc ám, mà là quang minh Thâm Uyên!

Long Trẫm: “…”

Mặc dù hắn vẫn luôn biết Tần Giác rất cường đại, nhưng mãi cho tới bây giờ, hắn mới phát hiện, mình vẫn là đánh giá thấp Tần Giác.

“Địa Ngục giới ở chỗ nào.”

Tần Giác đảo mắt một vòng, hỏi.

“Ây… Chờ ta tìm đã.”

Từ xúc tu quái Long Trẫm đã biết được, hắn sở dĩ từ đầu đến cuối không có phát hiện, là bởi vì Địa Ngục giới bên kia có đại năng xuất thủ, che giấu cửa vào, đồng thời đẳng cấp càng cao, càng khó thông qua.

Đây cũng là lý do vì sao Long Trẫm xuống dưới không có việc gì, võ giả còn lại xuống dưới lại không hiểu sao lại biến mất.

Sinh linh Địa Ngục giới bên kia có thể tới, nhưng sinh linh Linh Ương giới lại không cách nào lại đi qua, dù sao cường giả bên kia cũng không rõ thực lực của Linh Ương giới, để phòng vạn nhất, đương nhiên phải cẩn thận một chút.

Kỳ thật với tu vi của Long Trẫm, nếu không phải vội vã tìm nhi tử, cũng sẽ không tuỳ tiện bị gạt đi qua, điểm này có thể ngay cả chính hắn cũng không ý thức được.

Nhưng mà lần này, Long Trẫm cũng sẽ không thất thủ nữa.

Không bao lâu, Long Trẫm liền đến một mảnh không gian phụ cận nhìn qua không có bất kỳ chỗ kỳ quái nào, sau đó duỗi ra song chưởng, dùng sức kéo một cái!

“Xoẹt xẹt!”

Dao động không gian kịch liệt khuếch tán ra, đúng là mạnh mẽ bị Long Trẫm xé mở một cái khe, hình thành từng gợn sóng năng lượng mà mắt thường có thể thấy được, đủ để mạt sát võ giả Thánh Cảnh trở xuống.

Hô!

Không gian cửa vào mở ra, linh khí hắc ám nồng đậm lập tức điên cuồng tràn ra, giống như muốn thôn phệ tất cả.

Nhưng khi quang mang chiếu rọi xuống, linh khí hắc ám lập tức rung động, giống như băng cứng hòa tan, nhanh chóng biến mất.

“Những linh khí hắc ám này quá quỷ dị.”

Long Trẫm nhíu mày, rất ngưng trọng.

Cho dù với tu vi của hắn, cũng có thể cảm nhận được ảnh hưởng rõ ràng, nếu như tiến vào Địa Ngục giới, khẳng định sẽ ảnh hưởng lớn hơn.

“Thì ra là vậy a, thế chiếu sáng toàn bộ Địa Ngục giới đi.”

Tần Giác không để tâm nói.

Long Trẫm: “…”

Vì sao từ trong miệng Tần Giác nói ra, hình như rất đơn giản vậy?

“Không cần, ta chỉ đi tìm nhi tử mà thôi.”

Long Trẫm cười khổ lắc đầu, cho là Tần Giác đang nói đùa.

Dùng linh lực chiếu sáng cả Địa Ngục giới, ngẫm lại đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

“…”

Nghe vậy, Tần Giác nhún vai, không giải thích.

Dù sao chính là như Long Trẫm nói, hắn chỉ đi tìm nhi tử mà thôi, không cần thiết xem toàn bộ Địa Ngục giới như địch nhân.

Sau khi xuyên qua không gian thông đạo, thế giới lần nữa lâm vào đen nhánh, cái gì cũng không nhìn thấy, không chờ cho hai người khởi hành, phía trước bỗng nhiên truyền đến một tiếng gầm thét:

“Dừng lại, các ngươi là ai?”

Long Trẫm ngạc nhiên, lúc này mới nhớ tới xung quanh Thâm Uyên của Địa Ngục giới có sắp xếp rất nhiều cường giả trấn giữ, vừa rồi động tĩnh lớn như vậy, không có thể không phát hiện được.

Nhưng mà… Ngôn ngữ của đối phương vì sao lại giống như bọn họ?

Quả nhiên, học được tiếng phổ thông, đi khắp Chư Thiên Vạn Giới cũng không sợ!

“Hình như là sinh linh ở đối diện tới.”

Một âm thanh khác vang lên, sát ý nghiêm nghị.

“Phía trên đã phân phó, hễ là sinh linh ở đối diện tới, toàn bộ giết chết!”

Câu nói này nói ra, hơn mười thân ảnh nháy mắt vây quanh Tần Giác cùng Long Trẫm, mỗi người đều đạt tới Truyền Kỳ Cảnh, khí tức mênh mông, xông thẳng tới chân trời.

“Những tên này chính là sinh linh của Địa Ngục giới sao, dáng vẻ xấu quá à.”

Tần Giác nhếch miệng, hơi có vẻ ghét bỏ.

Những sinh linh Địa Ngục giới này không khác gì quỷ quái đến từ Địa Ngục, từng tên diện mạo dữ tợn, xấu xí không chịu nổi, rất khó tưởng tượng được bọn hắn là cường giả Truyền Kỳ cảnh.

“Muốn chết!”

Hơn mười tên cường giả Địa Ngục giới hai mặt nhìn nhau, vô cùng phẫn nộ, lập tức bay về hướng Tần Giác.

“Tần huynh, nhớ lưu lại một người còn sống.”

Long Trẫm nhắc nhở.

“A, biết.”

Tần Giác khẽ gật đầu, nâng lên một ngón tay.

Oanh!

Tầm mắt kéo xa, một vệt kim quang sáng lên, thoáng qua liền mất.

Khi kim quang dập tắt, trước mặt Tần Giác đã chỉ còn lại một cường giả Địa Ngục giới, hắn mờ mịt nhìn xung quanh, dường như còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Long Trẫm cũng không quan tâm nhiều như vậy, trực tiếp thi triển siêu hồn lên cường giả Địa Ngục giới, tìm kiếm ký ức có liên quan tới Long Ngạo Thiên.

Bịch!

Nửa ngày, Long Trẫm vứt bỏ tên cường giả Địa Ngục giới kia, thở dài:

“Gia hỏa này hôm qua mới đến, cái gì cũng không biết.”

Tần Giác: “…”

“…”

“Xem ra, chỉ có thể chậm rãi tìm.”

Tiêu diệt cường giả phụ trách trấn giữ Thâm Uyên Địa Ngục giới, hai người rất nhanh rời đi, Thâm Uyên liên thông hai thế giới cũng lần nữa khôi phục lại bình tĩnh.

Mặc dù Long Ngạo Thiên đã đi tới thế giới này mấy ngày, nhưng trong nhẫn trữ vật cũng còn lại rất nhiều đan dược do Long Trẫm luyện chế, hoàn toàn không cần lo lắng linh lực bị khô kiệt.

Chỉ cần không phải gặp phải cưởng giả Thánh Vương, hẳn là không có vấn đề gì.

Trên thực tế cũng đúng là như thế, linh lực của Long Ngạo Thiên trừ hơi có vẻ yếu ớt ra, cũng không có dấu hiệu dập tắt, chí ít có thể tạm thời xác định an toàn của hắn.

Hai người sau khi dạo qua một vòng xung quanh, phát hiện thế giới này thật sự không có một tia ánh sáng, mặc kệ cái gì cũng đều đen.

Kiến trúc, phục sức, vũ khí, tóm lại, đây là một thế giới không có màu sắc.

Với lại linh khí hắc ám chung quanh giống như như giòi trong xương, không giờ khắc nào mà không ăn mòn linh lực của bọn hắn.

Nếu là đổi lại là võ giả Chí Tôn cảnh trở xuống, chỉ sợ không đến một ngày liền sẽ khô kiệt linh lực, biến thành thịt cá trên thớt.

May mà Long Trẫm tu luyện ‘Bất Hủ Thần Điển’ bao dung vạn tượng, cực kì cường hãn, hoàn cảnh nơi này mặc dù có ảnh hưởng tới hắn, nhưng lại có hạn?

Thậm chí thời gian lâu dài, Long Trẫm có thể hấp thu linh khí hắc ám, chuyển hóa thành một dạng năng lượng khác, làm linh lực quang ám giao hội, âm dương quán thông, nâng cao một bước.

Cái này khiến Long Trẫm mừng như điên, bởi vì hắn tựa hồ nhìn thấy hi vọng tiến giai Thái Hư đệ ngũ cảnh.

Về phần Tần Giác, thân thể của hắn đã bước vào vạn pháp bất xâm, bất tử bất diệt từ lâu, bất kỳ công kích gì cũng không thể tạo thành tổn thương cho hắn, một xíu linh khí hắc ám này thì tính là gì?

Bất tri bất giác, hai người đã ở Địa Ngục giới qua hai ngày, tìm khắp phương viên trăm vạn lý, nhưng vẫn không có tìm thấy Long Ngạo Thiên.

“Đáng chết, tiếp tục như vậy, không biết đến bao giờ mới có thể tìm được.”

Long Trẫm cắn răng, thời gian càng lâu cũng liền đại biểu cho Long Ngạo Thiên càng nguy hiểm, đây tuyệt đối không phải điều Long Ngạo Thiên muốn thấy.

“Thật ra ta có một biện pháp.”

Tần Giác ngửa đầu uống một ngụm rượu nói.

“Biện pháp gì?”

Long Trẫm vội vàng truy hỏi.

“Ngươi có nghĩ tới không, hắn cũng sớm đã bị cường giả cao giai nào đó của thế giới này bắt đi rồi không?”

Tần Giác thản nhiên nói.

Long Trẫm sững sờ, có chút mờ mịt.

“Với tu vi của Long Ngạo Thiên, nếu như phát hiện thế giới này không đúng, chắc chắn sẽ không rời khỏi Thâm Uyên quá xa, mười thủ vệ Truyền Kỳ Cảnh kia cũng căn bản không có khả năng ngăn hắn lại.”

Tần Giác trầm lặng nói:

“Cho nên đáp án rất rõ ràng, hắn đã bị người khác bắt đi từ lâu.”

Nghe xong Tần Giác phân tích, Long Trẫm bừng tỉnh đại ngộ.

Xác thực, võ giả Linh Ương giới không cách nào tới, nhưng sinh linh bên này lại có thể đi qua, Long Ngạo Thiên chỉ có thể là đang bị nhốt mới có thể từ đầu đến cuối không rời đi được, thậm chí phương viên trăm vạn dặm cũng không tìm được.

“Vậy tiếp theo chúng ta chỉ nên làm cái gì?”

“Đương nhiên là đánh, đến tên nào đánh tên đó.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận