Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 344: Phải Bị Tội Gì

Ầm ầm!

Theo một tiếng vang thật lớn, ngọn núi cao tới vạn trượng nháy mắt giống như mặt kính phá thành mảnh nhỏ, nhấc lên vô số bụi mù, che khuất bầu trời.

Không đến mấy giây, cả ngọn núi đã sụp đổ, biến thành phế tích, Về phần thân ảnh bay ra từ trong vết nứt không gian kia, thì bị lấp dưới đá vụn, không rõ sống chết.

“…”

Mắt thấy cảnh tượng này, Tần Giác vẻ mặt hoang mang, tình huống này là sao?

“…”

Khuê Diệt cũng có chút kinh ngạc, tên này là từ đâu nhảy ra?

Không đợi hai người nghĩ rõ, lại một thân ảnh khác xông ra từ trong vết nứt không gian, lo lắng hô lớn: “Thành ca, ngươi không sao chứ!”

Lần này bay tới chính là nữ nhân, người mặc áo giáp thủy tinh, tóc dài phất phới, chưa nói tới phong hoa tuyệt đại, nhưng trong lúc giơ tay nhấc chân lại sinh động vô cùng, tràn ngập sức hấp dẫn, chỉ là trên thân vết thương máu chảy đầm đìa phá hư chỉnh thể mỹ cảm.

Nữ nhân chẳng thèm nhìn Tần Giác cùng Khuê Diệt một cái, đi thẳng đến phế tích, đưa tay vung lên, trực tiếp đẩy đá vụn ra, cuối cùng cũng tìm người ‘Thành ca’ kia.

“Thành ca, ngươi không sao chứ?”

Nữ nhân đáp xuống bên người nam tử, dò hỏi.

“Khụ khụ!”

Nam tử được xưng Thành ca phun ra hai ngụm máu tươi, hư nhược nói: “Uyển Nhi, không cần để ý đến ta, ngươi mau chạy đi.”

“Không! Thành ca, ta là sẽ không bỏ ngươi!”

Nữ nhân nước mắt rơi như mưa, dùng sức lắc đầu.

“Nghe lời, nếu không thì hôm nay chúng ta phải chết ở nơi này.”

Vương Thành cắn răng nói.

“…”

Nơi xa, Tần Giác trầm mặc, đây là tình tiết máu chó gì, có lầm hay không?

“Trốn? Ha ha ha, hai người các ngươi ai cũng đừng hòng trốn.”

Lời còn chưa dứt, khí tức xen lẫn vô tận sát ý đột nhiên từ trong vết nứt không gian truyền đến, lập tức một lão giả toàn thân bao phủ trong tia sáng chói mắt xuyên qua khe hở không gian, xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Lão giả nhìn còn khá trẻ, mặt mũi hiền lành, rất có phong vị của ẩn sĩ cao nhân, nhưng trên thân phát ra sát ý lại âm trầm đáng sợ, khiến người ta không rét mà run, hình thành khác biệt rõ rệt.

“Giết con của ta, có đi đến chân trời góc bể, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua.”

Lão giả hai con ngươi nhắm lại, lạnh lùng nói.

“Phi, là hắn gieo gió gặt bão!”

Vân Uyển Nhi cất giọng tức giận nói:

“Ngươi thân là tông chủ Thánh Linh tông, con trai lại cấu kết Trùng tộc, đánh lén Phần Thiên đại lục, khiến cho mấy chục vạn võ giả nhân tộc vẫn lạc, quả thực tội không thể tha, Thành ca chẳng qua là đang thay trời hành đạo thôi!”

“Làm càn!”

Lão giả lập tức thẹn quá hoá giận, một bàn tay đánh ra!

“Mau tránh ra!”

Vương Thành kinh hô, vội vàng cưỡng ép thi triển bí pháp, ôm Vân Uyển Nhi trốn vào hư không.

Ầm ầm!

Đại địa chấn động, mắt thường có thể thấy cơn bão năng lượng, khuếch tán ra ngoài, chỉ một thoáng, vạn dặm xung quanh vì đó mà ngưng kết.

Nửa ngày, một chưởng ấn khổng lồ xuất hiện, sâu không thấy đáy, nhìn thấy mà giật mình.

“Hửm?”

Lão giả nhíu mày, lại đánh ra một chưởng, so với một chưởng lúc trước, một chưởng này rõ ràng không có cuồng bạo như vậy, nhưng lại vừa vặn đánh bay Vương Thành cùng Vân Uyển Nhi từ trong không gian ra.

Phốc!

Vương Thành lần nữa phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, nếu không phải hắn phản ứng nhanh, chỉ sợ vừa rồi hai người đã chết rồi.

“Ha ha, xém chút nữa không cẩn thận giết chết các ngươi.”

Lão giả cười nói:

“Tiếp theo, ta sẽ phá hủy thân thể của các ngươi trước, sau đó chậm rãi tra tấn linh hồn của các ngươi, để các ngươi sống không bằng chết!”

Nghe vậy, Vương Thành cùng Vân Uyển Nhi đều là nhịn không được rùng mình một cái, lộ vẻ sợ hãi.

Đối với võ giả mà nói, tra tấn linh hồn không thể nghi ngờ là hình phạt thống khổ nhất, mặc kệ là Chân Thần cảnh, hay là Thần Vương cảnh, thời gian lâu dài đều khó mà tiếp nhận, chớ đừng nói chi hai người bọn họ là Bán Thần cảnh.

“Uyển Nhi, là ta có lỗi với ngươi.”

Vương Thành thở dài nói.

Mười ngày trước, Trùng tộc đột nhiên tập kết đại quân, tiến công Phần Thiên đại lục, uy thế kinh người.

Nhưng bởi vì có trận pháp ngăn cản, Trùng tộc trong thời gian ngắn không cách nào tiến vào, cho nên võ giả bên trong chỉ cần phòng thủ là đủ.

Nhưng mà đúng vào lúc này, trận pháp đột nhiên tự sụp đổ!

Kết quả có thể nghĩ, Trùng tộc ở bên ngoài nhìn chằm chằm từ lâu như sóng biển tràn vào Phần Thiên đại lục, bất ngờ không kịp đề phòng, dẫn đến mấy chục vạn võ giả vẫn lạc, sinh linh đồ thán.

Nếu không phải chi viện của các khu vực khác kịp thời đuổi tới, sẽ còn thảm liệt hơn nữa.

Mà Vương Thành, chính là một trong những người từ khu vực khác chạy đến chi viện.

Ý thức được không đúng, sau khi chiến thắng Trùng tộc, Vương Thành lập tức bắt đầu điều tra nguyên nhân trận pháp tự sụp đổ.

Cuối cùng tra được đến trên đầu Thiếu tông chủ Thánh Linh tông của Phần Thiên đại lục.

Ai có thể nghĩ tới, đường đường là Thiếu tông chủ Thánh Linh tông lại phá hư đại trận từ, thả Trùng tộc vào.

Giận không kềm được Vương Thành trực tiếp tìm tới Thiếu tông chủ Thánh Linh tông, quyết đấu sinh tử.

Kỳ thật Vương Thành không tính là người tốt lành gì, dù sao là tán tu có thể tu luyện tới cảnh giới này, phần lớn có rất nhiều bí mật không thể cho ai biết.

Nhưng đối với loại phản đồ cấu kết Trùng tộc, đánh lén nhân loại loại này, Vương Thành cũng tuyệt đối không cách nào khoan dung.

Trải qua một trận ác chiến, Vương Thành chém chết Thiếu tông chủ Thánh Linh tông tại chỗ, cũng bởi vậy rơi vào truy sát của tông chủ Thánh Linh tông, cũng chính là lão giả này.

Phải biết, lão giả là cường giả Chân Thần cảnh.

Vốn dĩ Vương Thành định là chỉ cần mình mang theo Vân Uyển Nhi mai danh ẩn tích một đoạn thời gian, liền có thể tránh truy sát của đối phương, kết quả không nghĩ tới mới qua hai ngày, lão giả đã tìm đến bọn hắn.

Trong lúc đó hai người thi triển các loại bí pháp bỏ chạy, nhưng vẫn không thể thoát khỏi lão giả, Vương Thành bị lão giả dễ dàng đánh trọng thương, đánh bay ra ngoài, vừa vặn lúc này Khuê Diệt mở ra vị diện đại trận, Vương Thành liền không sao liền đến nơi này.

“Nếu như không phải ta khăng khăng muốn giết Đinh Thuyên, cũng sẽ không biến thành dạng này.”

Vương Thành cực kì áy náy, cho rằng là mình hại Vân Uyển Nhi.

“Không, Thành ca, Uyển Nhi không trách ngươi.”

Vân Uyển Nhi lắc đầu, nói:

“Có thể cùng Thành ca chết chung một chỗ, Uyển Nhi rất vui vẻ.”

“Uyển Nhi…”

Vương Thành cảm động vô cùng, lập tức dường như nhớ tới cái gì, cau mày nói: “Đúng rồi, chúng ta đang ở đâu đây.”

Cho tới giờ phút này, Vương Thành mới ý thức được bọn hắn dường như không ở Thần giới.

“Không rõ nữa.”

Vân Uyển Nhi đảo mắt một vòng, hơi có vẻ mờ mịt.

“Hừ, hai người các ngươi không để tâm sự tồn tại của ta sao!”

Thấy hai người thế mà nói chuyện phiếm, lão giả trầm giọng nói.

“Là ác ngươi không để tâm sự tồn tại của ta?”

Lão giả sững sờ, theo tiếng kêu nhìn lại, liền thấy một đại hán cả người cao hai mét, hình thể to lớn đôi mắt màu tím con lơ lửng cách đó không xa, bên cạnh còn có hai người thiếu niên cùng một nữ tử, chính có chút hăng hái đánh giá hắn.

Người vừa mở lời, chính là đại hán mắt tím kia.

“Ngươi là…”

Lão giả ngạc nhiên, hắn vẫn luôn không phát hiện ra đối phương.

“Ta là chủ nhân của khối đại lục này, các ngươi vô duyên vô cớ xâm nhập lãnh địa của ta, còn hủy hoại đồ của ta, phải bị tội gì?”

Khuê Diệt từ trên cao nhìn xuống lão giả, hờ hững nói.

Lúc đối mặt với Tần Giác, Khuê Diệt khúm núm, không có nghĩa là đối mặt với lão giả hắn cũng phải cúi đầu, chỉ là một con sâu Chân Thần cảnh hạ vị, Khuê Diệt động ngón tay liền có thể nghiền chết, sao có thể để trong mắt?

“Các hạ có ý gì?”

Trong lòng lão giả bỗng nhiên dâng lên cảm giác bất an.
Bạn cần đăng nhập để bình luận