Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 334: Bất Hủ Thần Giáo
Ánh sáng có chút lấp lóe, lơ lửng trong lòng bàn tay Tần Giác, mơ hồ có thể nhìn thấy hình tượng trôi nổi, sinh động như thật.
“Đây là…”
Thí Đạo kinh ngạc.
“Là ký ức của tên vừa rồi, ta tiện tay phục chế một phần.”
Tần Giác thản nhiên nói.
“???”
Phục chế ký ức?
Đây là thủ đoạn gì?
Thí Đạo nghẹn họng, lập tức có nhận thức mới về Tần Giác.
“Lần này hẳn là sẽ không khiến ta thất vọng.”
Tần Giác ý vị thâm trường nói.
Đã có thể giết chết người mạnh nhất khu Đông bộ, chứng minh thực lực của người áo đen tuyệt đối sẽ không thấp hơn Chân Thần Cảnh thượng vị.
Cũng không biết hắn vì sao muốn giết chết người mạnh nhất khu Đông bộ này, hơn nữa nhìn tình huống dường như còn muốn động thủ với khu Tây bộ, bất quá cũng không có liên quan tới Tần Giác.
Rất nhanh, Tần Giác liền đọc qua ký ức của người áo đen, nắm giữ mấu chốt trong đó.
Quả nhiên như hắn dự liệu, đây là một vị diện cao cấp, bởi vì cường giả đông đảo, danh xưng Thiên giới.
Giống với Thần giới, Thiên giới kết nối với rất nhiều vị diện cấp thấp lớn nhỏ khác, chỉ có tiến giai Thần Vương cảnh, những người ở vị diện cấp thấp mới có thể phi thăng Thiên giới.
Đáng tiếc, Tần Giác cũng không có từ bên trong tìm được tin tức có liên hệ giữa Thiên giới và giới nội.
Ngẫm lại cũng đúng, nếu như hai vị diện cao cấp có gặp nhau, chỉ sợ đã đánh nhau từ lâu.
Về phần giới nội, hiển nhiên không cùng một vị diện với Thiên giới.
Huống chi, Tần Giác từng thi triển sưu hồn thuật với Phong Khê, là Thiên Cung chi chủ, cường giả đỉnh cao của Thần giới, dù cho Phong Khê kiến thức hạn hẹp, nếu là có vị diện cao cấp khác tồn tại, cũng không có khả năng không biết chút nào, chỉ là Tần Giác trước đó từ đầu đến cuối ôm lấy tâm tính may mắn thôi.
Xem ra muốn về giới nội không có đơn giản như vậy.
Trừ cái đó ra, Tần Giác còn phát hiện một chuyện, hoặc có thể nói là bí mật.
Trừ bốn khu Đông, Tây, Nam, Bắc, Trung Ương Tinh Vực còn có một khu vực trọng tâm, cũng chính là “Thiên Ngoại Thiên” .
Mọi người đều biết, cho dù là phía Đông, Tây, Nam, hay là Bắc, người được công nhận là mạnh nhất đều chỉ có Chân Thần thượng vị, đây không phải bởi vì Trung Ương Tinh vực không có cường giả Thần Vương cảnh, mà là bởi vì tất cả bọn hắn đều tụ tập ở Thiên Ngoại Thiên!
Cái người áo đen tên Ngô Sĩ vừa rồi kia, đến từ một trong những thế lực cao nhất của Thiên Ngoại Thiên: Bất Hủ thần giáo.
Nghiêm túc mà nói, Bất Hủ thần giáo thuộc về ma đạo, bởi vì trong những công pháp bọn hắn tu luyện phần lớn là tà điển, động một tí là luyện hóa một đại lục, sinh linh đồ thán, bởi vậy bị rất nhiều thế lực coi là địch.
Nhưng mà Bất Hủ thần giáo quá cường đại, còn có vài cường giả Thần Vương cảnh tọa trấn, ai muốn tiêu diệt cũng không có cách, chỉ có thể tận lực hạn chế, lại không thể trừ tận gốc.
Mà người áo đen chính là một trưởng lão của Bất Hủ thần giáo, Chân Thần thượng vị đỉnh phong, lần này nhận được mệnh lệnh, cố ý rời khỏi Thiên Ngoại Thiên, phụ trách ám sát bốn người mạnh nhất bốn khu Đông, Tây, Nam, Bắc, về phần nguyên nhân, người áo đen cũng không rõ.
Xem hết những thứ này, Tần Giác như có điều suy nghĩ, rất rõ, Bất Hủ thần giáo đang bí mật mưu đồ gì đó.
Bất quá Tần Giác tạm thời không hứng thú xen vào việc của người khác, hắn hiện tại chỉ muốn tranh thủ thời gian tìm đến vị trí cụ thể của Thần giới hoặc là giới nội, sau đó phá vỡ kết giới không gian trở về.
“Muốn hay không đi Thiên Ngoại Thiên nhìn thử?”
Tần Giác có chút xoắn xuýt.
Trước mắt, lấy cách này tìm kiếm Thần giới không khác mò kim đáy biển, gần như không có khả năng.
Cho dù là những cường giả Thần Vương cảnh kia, cũng chưa chắc biết Thần giới.
Thật chẳng lẽ không có cách khác sao?
Duy nhất có thể khẳng định là, cả hai nhất định có liên hệ gì đó, nếu không Tần Giác sao lại không hiểu thấu bị khúc cảnh không gian cuốn tới nơi này?
Nếu không… Lại tiến đến khúc cảnh không gian thử một chút?
Nghĩ tới đây, hai con ngươi Tần Giác hơi sáng, hắn từ đầu đến cuối đang tìm kiếm tin tức có quan hệ với Thần giới, lại quên mất con đường đưa mình tới đây.
Có lẽ lợi dụng khúc cảnh không gian, thật có thể trở lại giới nội cũng khó nói.
Ngay thời khắc Tần Giác suy tư, một vệt đen đột nhiên từ không gian sau lưng bay ra, đâm đến đầu của hắn!
“Hử?”
Tần Giác nhíu mày, thân thể nháy mắt sáng lên một tầng ánh sáng, bắn bóng đen ngược ra.
“Làm sao có thể?”
Bóng đen rít lên một tiếng, vừa muốn trốn vào không gian, lại bị ánh sáng càn quét ra bao phủ lại, dừng lại tại chỗ , mặc cho nó giãy giụa thế nào cũng không làm được chuyện gì.
“Là ngươi?”
Tần Giác làm sao cũng không nghĩ tới, người áo đen kia thế mà lại đi phục thù, còn trốn ở bên cạnh đánh lén hắn.
“A. … . . Ngươi đã làm gì ta!”
Người áo đen điên cuồng thôi động linh lực, ý muốn tránh thoát ánh sáng, nhưng mà lại không cách nào thành công, thậm chí liền ngay cả thiêu đốt tinh huyết cũng vô dụng.
“Ta đã thả ngươi đi rồi, vì sao còn muốn trở về tìm chết.”
Tần Giác từ trên nhìn xuống người áo đen, lạnh lùng nói.
Sự thật là hắn cùng người áo đen không oán không cừu, cho nên vừa rồi mới có thể cố ý thả người áo đen đi, nhưng bây giờ người áo đen động thủ đánh lén hắn, chuyện này dường như không đúng nữa rồi.
“Hừ, ngươi biết nhiều!”
Người áo đen cắn răng nói.
Tần Giác: “…”
Chẳng lẽ tên này này phát hiện được trí nhớ của mình bị đánh cắp?
Không có khả năng, đừng nói người áo đen chỉ mới Chân Thần thượng vị, cho dù Thần Vương cảnh cũng không có khả năng phát hiện được.
Hoặc là… ‘Nhiều’ trong miệng người áo đen là bởi vì hắn nhìn thấy đối phương giết chết người mạnh nhất của khu Đông bộ?
“Ta chẳng cần biết ngươi là ai, tốt nhất nhanh thả ta ra.”
Người áo đen cười lạnh nói:
“Ta đã truyền chuyện ở nơi này về, rất nhanh liền sẽ có người mạnh hơn chạy đến, không muốn chết, liền ngoan ngoãn bó tay đầu hàng!”
“…”
“Ây… Ngươi là tu luyện tà điển quá nhiều, tu đến đầu óc hỏng luôn sao?”
Tần Giác biết rất nhiều võ giả tu luyện công pháp tà điển đều rất tàn bạo cùng ngu xuẩn, nếu không sao lại tu luyện tà điển?
Chỉ là… Người áo đen này cũng ngu xuẩn quá mức rồi đi, thế mà đến bây giờ còn chưa làm rõ ràng tình trạng.
Trên thực tế, vì để phòng vạn nhất, Ngô Sĩ đích xác đã truyền tin chuyện nơi đây trở về, cho nên hắn mới ỷ lại không sợ gì lựa chọn đánh lén Tần Giác.
Chỉ là Ngô Sĩ không nghĩ tới Tần Giác mạnh như thế, chỉ có hỗ thuẫn linh khí liền bắn ngược một kích toàn lực của hắn, còn dễ như trở bàn tay khống chế lại hắn, quả thực không thể tưởng tượng!
Bị Tần Giác trào phúng, Ngô Sĩ lập tức tỉnh táo lại, hắn tự nhận vô địch dưới Thần Vương cảnh, nếu không Thần giáo cũng sẽ không để hắn đi ám sát bốn người mạnh nhất ở bốn khu.
Mà biểu hiện vừa rồi của Tần Giác, rất có thể là cường giả Thần Vương cảnh!
Nghĩ rõ ràng điểm này, trong lòng Ngô Sĩ dần dần cảm nhận được sợ hãi.
Lỡ như đợi chút nữa cường giả chi viện của Thần giáo phái tới chỉ có Chân Thần Cảnh, hắn chẳng phải là chết chắc rồi?
Đáng chết!
Nơi này sao lại có Thần Vương!
“Đã đến, hà tất trốn trốn tránh tránh.”
Tần Giác bàn tay vung khẽ, trực tiếp dùng ánh sáng bao lấy Thí Đạo cùng Thạch Thiên, để tránh hai người không cẩn thận bị tác động đến.
“Nhanh như vậy?”
Ngô Sĩ ngạc nhiên.
“Ngô Sĩ, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”
Theo một chữ rơi xuống, mấy thân ảnh hắc bào hiển hiện, lơ lửng ở giữa không trung.
Nam tử mặc hắc bào hai mắt đen nhánh, không có tròng trắng, toàn thân tản ra khí tức âm trầm quỷ dị, thâm bất khả trắc, phía sau một vòng sáng màu đen sáng rực, thiên địa giống như đều phủ phục dưới chân hắn!
“Phó giáo chủ!”
Ngô Sĩ đại hỉ.
“Đây là…”
Thí Đạo kinh ngạc.
“Là ký ức của tên vừa rồi, ta tiện tay phục chế một phần.”
Tần Giác thản nhiên nói.
“???”
Phục chế ký ức?
Đây là thủ đoạn gì?
Thí Đạo nghẹn họng, lập tức có nhận thức mới về Tần Giác.
“Lần này hẳn là sẽ không khiến ta thất vọng.”
Tần Giác ý vị thâm trường nói.
Đã có thể giết chết người mạnh nhất khu Đông bộ, chứng minh thực lực của người áo đen tuyệt đối sẽ không thấp hơn Chân Thần Cảnh thượng vị.
Cũng không biết hắn vì sao muốn giết chết người mạnh nhất khu Đông bộ này, hơn nữa nhìn tình huống dường như còn muốn động thủ với khu Tây bộ, bất quá cũng không có liên quan tới Tần Giác.
Rất nhanh, Tần Giác liền đọc qua ký ức của người áo đen, nắm giữ mấu chốt trong đó.
Quả nhiên như hắn dự liệu, đây là một vị diện cao cấp, bởi vì cường giả đông đảo, danh xưng Thiên giới.
Giống với Thần giới, Thiên giới kết nối với rất nhiều vị diện cấp thấp lớn nhỏ khác, chỉ có tiến giai Thần Vương cảnh, những người ở vị diện cấp thấp mới có thể phi thăng Thiên giới.
Đáng tiếc, Tần Giác cũng không có từ bên trong tìm được tin tức có liên hệ giữa Thiên giới và giới nội.
Ngẫm lại cũng đúng, nếu như hai vị diện cao cấp có gặp nhau, chỉ sợ đã đánh nhau từ lâu.
Về phần giới nội, hiển nhiên không cùng một vị diện với Thiên giới.
Huống chi, Tần Giác từng thi triển sưu hồn thuật với Phong Khê, là Thiên Cung chi chủ, cường giả đỉnh cao của Thần giới, dù cho Phong Khê kiến thức hạn hẹp, nếu là có vị diện cao cấp khác tồn tại, cũng không có khả năng không biết chút nào, chỉ là Tần Giác trước đó từ đầu đến cuối ôm lấy tâm tính may mắn thôi.
Xem ra muốn về giới nội không có đơn giản như vậy.
Trừ cái đó ra, Tần Giác còn phát hiện một chuyện, hoặc có thể nói là bí mật.
Trừ bốn khu Đông, Tây, Nam, Bắc, Trung Ương Tinh Vực còn có một khu vực trọng tâm, cũng chính là “Thiên Ngoại Thiên” .
Mọi người đều biết, cho dù là phía Đông, Tây, Nam, hay là Bắc, người được công nhận là mạnh nhất đều chỉ có Chân Thần thượng vị, đây không phải bởi vì Trung Ương Tinh vực không có cường giả Thần Vương cảnh, mà là bởi vì tất cả bọn hắn đều tụ tập ở Thiên Ngoại Thiên!
Cái người áo đen tên Ngô Sĩ vừa rồi kia, đến từ một trong những thế lực cao nhất của Thiên Ngoại Thiên: Bất Hủ thần giáo.
Nghiêm túc mà nói, Bất Hủ thần giáo thuộc về ma đạo, bởi vì trong những công pháp bọn hắn tu luyện phần lớn là tà điển, động một tí là luyện hóa một đại lục, sinh linh đồ thán, bởi vậy bị rất nhiều thế lực coi là địch.
Nhưng mà Bất Hủ thần giáo quá cường đại, còn có vài cường giả Thần Vương cảnh tọa trấn, ai muốn tiêu diệt cũng không có cách, chỉ có thể tận lực hạn chế, lại không thể trừ tận gốc.
Mà người áo đen chính là một trưởng lão của Bất Hủ thần giáo, Chân Thần thượng vị đỉnh phong, lần này nhận được mệnh lệnh, cố ý rời khỏi Thiên Ngoại Thiên, phụ trách ám sát bốn người mạnh nhất bốn khu Đông, Tây, Nam, Bắc, về phần nguyên nhân, người áo đen cũng không rõ.
Xem hết những thứ này, Tần Giác như có điều suy nghĩ, rất rõ, Bất Hủ thần giáo đang bí mật mưu đồ gì đó.
Bất quá Tần Giác tạm thời không hứng thú xen vào việc của người khác, hắn hiện tại chỉ muốn tranh thủ thời gian tìm đến vị trí cụ thể của Thần giới hoặc là giới nội, sau đó phá vỡ kết giới không gian trở về.
“Muốn hay không đi Thiên Ngoại Thiên nhìn thử?”
Tần Giác có chút xoắn xuýt.
Trước mắt, lấy cách này tìm kiếm Thần giới không khác mò kim đáy biển, gần như không có khả năng.
Cho dù là những cường giả Thần Vương cảnh kia, cũng chưa chắc biết Thần giới.
Thật chẳng lẽ không có cách khác sao?
Duy nhất có thể khẳng định là, cả hai nhất định có liên hệ gì đó, nếu không Tần Giác sao lại không hiểu thấu bị khúc cảnh không gian cuốn tới nơi này?
Nếu không… Lại tiến đến khúc cảnh không gian thử một chút?
Nghĩ tới đây, hai con ngươi Tần Giác hơi sáng, hắn từ đầu đến cuối đang tìm kiếm tin tức có quan hệ với Thần giới, lại quên mất con đường đưa mình tới đây.
Có lẽ lợi dụng khúc cảnh không gian, thật có thể trở lại giới nội cũng khó nói.
Ngay thời khắc Tần Giác suy tư, một vệt đen đột nhiên từ không gian sau lưng bay ra, đâm đến đầu của hắn!
“Hử?”
Tần Giác nhíu mày, thân thể nháy mắt sáng lên một tầng ánh sáng, bắn bóng đen ngược ra.
“Làm sao có thể?”
Bóng đen rít lên một tiếng, vừa muốn trốn vào không gian, lại bị ánh sáng càn quét ra bao phủ lại, dừng lại tại chỗ , mặc cho nó giãy giụa thế nào cũng không làm được chuyện gì.
“Là ngươi?”
Tần Giác làm sao cũng không nghĩ tới, người áo đen kia thế mà lại đi phục thù, còn trốn ở bên cạnh đánh lén hắn.
“A. … . . Ngươi đã làm gì ta!”
Người áo đen điên cuồng thôi động linh lực, ý muốn tránh thoát ánh sáng, nhưng mà lại không cách nào thành công, thậm chí liền ngay cả thiêu đốt tinh huyết cũng vô dụng.
“Ta đã thả ngươi đi rồi, vì sao còn muốn trở về tìm chết.”
Tần Giác từ trên nhìn xuống người áo đen, lạnh lùng nói.
Sự thật là hắn cùng người áo đen không oán không cừu, cho nên vừa rồi mới có thể cố ý thả người áo đen đi, nhưng bây giờ người áo đen động thủ đánh lén hắn, chuyện này dường như không đúng nữa rồi.
“Hừ, ngươi biết nhiều!”
Người áo đen cắn răng nói.
Tần Giác: “…”
Chẳng lẽ tên này này phát hiện được trí nhớ của mình bị đánh cắp?
Không có khả năng, đừng nói người áo đen chỉ mới Chân Thần thượng vị, cho dù Thần Vương cảnh cũng không có khả năng phát hiện được.
Hoặc là… ‘Nhiều’ trong miệng người áo đen là bởi vì hắn nhìn thấy đối phương giết chết người mạnh nhất của khu Đông bộ?
“Ta chẳng cần biết ngươi là ai, tốt nhất nhanh thả ta ra.”
Người áo đen cười lạnh nói:
“Ta đã truyền chuyện ở nơi này về, rất nhanh liền sẽ có người mạnh hơn chạy đến, không muốn chết, liền ngoan ngoãn bó tay đầu hàng!”
“…”
“Ây… Ngươi là tu luyện tà điển quá nhiều, tu đến đầu óc hỏng luôn sao?”
Tần Giác biết rất nhiều võ giả tu luyện công pháp tà điển đều rất tàn bạo cùng ngu xuẩn, nếu không sao lại tu luyện tà điển?
Chỉ là… Người áo đen này cũng ngu xuẩn quá mức rồi đi, thế mà đến bây giờ còn chưa làm rõ ràng tình trạng.
Trên thực tế, vì để phòng vạn nhất, Ngô Sĩ đích xác đã truyền tin chuyện nơi đây trở về, cho nên hắn mới ỷ lại không sợ gì lựa chọn đánh lén Tần Giác.
Chỉ là Ngô Sĩ không nghĩ tới Tần Giác mạnh như thế, chỉ có hỗ thuẫn linh khí liền bắn ngược một kích toàn lực của hắn, còn dễ như trở bàn tay khống chế lại hắn, quả thực không thể tưởng tượng!
Bị Tần Giác trào phúng, Ngô Sĩ lập tức tỉnh táo lại, hắn tự nhận vô địch dưới Thần Vương cảnh, nếu không Thần giáo cũng sẽ không để hắn đi ám sát bốn người mạnh nhất ở bốn khu.
Mà biểu hiện vừa rồi của Tần Giác, rất có thể là cường giả Thần Vương cảnh!
Nghĩ rõ ràng điểm này, trong lòng Ngô Sĩ dần dần cảm nhận được sợ hãi.
Lỡ như đợi chút nữa cường giả chi viện của Thần giáo phái tới chỉ có Chân Thần Cảnh, hắn chẳng phải là chết chắc rồi?
Đáng chết!
Nơi này sao lại có Thần Vương!
“Đã đến, hà tất trốn trốn tránh tránh.”
Tần Giác bàn tay vung khẽ, trực tiếp dùng ánh sáng bao lấy Thí Đạo cùng Thạch Thiên, để tránh hai người không cẩn thận bị tác động đến.
“Nhanh như vậy?”
Ngô Sĩ ngạc nhiên.
“Ngô Sĩ, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”
Theo một chữ rơi xuống, mấy thân ảnh hắc bào hiển hiện, lơ lửng ở giữa không trung.
Nam tử mặc hắc bào hai mắt đen nhánh, không có tròng trắng, toàn thân tản ra khí tức âm trầm quỷ dị, thâm bất khả trắc, phía sau một vòng sáng màu đen sáng rực, thiên địa giống như đều phủ phục dưới chân hắn!
“Phó giáo chủ!”
Ngô Sĩ đại hỉ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận