Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 348: Nếu Ta Nói Mình Không Cố Ý, Ngươi Có Tin Không

Ầm ầm!

Khoảng không bỗng vang lên một tiếng nổ lớn, những hiện tượng kì lạ xuất hiện ngày càng nhiều. Tất cả các đại lục đều vì thế mà chấn động. Năng lượng đó nhanh chóng tràn ra tất cả mọi nơi, đem toàn bộ linh khí ở Thần giới hút mất.

Cùng lúc đó, từ nhân loại, yêu thú đến những chủng tộc khác, tất cả đều cảm giác được linh lực trong cơ thể đột nhiên bị một năng lượng khác lấy mất. Năng lượng đó đã khống chế họ, sau đó rút đi linh lực khiến cho họ bị phản phệ.

“Không! Linh lực của ta!”

“Tại sao có thể như vậy?”

“Mau dừng tay!”

Đối với võ giả mà nói, linh lực chính là thứ quan trọng nhất của họ. Nhưng mà năng lượng kia quá mạnh, cho dù họ có giãy giụa như thế nào, gào thét to thế nào thì cũng không thể làm gì được. Cỗ năng lượng kia sau khi càn quét linh lực của tất cả mọi người liền biến mất, bọn họ cũng chẳng thể làm gì cỗ năng lực kia cả.

Nếu còn tiếp tục như vậy, sợ là chưa đến ba phút, toàn bộ cường giả của Thần giới đều biến thành người bình thường mất. Những người đã bỏ ra mấy vạn năm, thậm chí mấy chục vạn năm khổ cực tu luyện sẽ không còn gì cả!

Giờ phút này, người hoảng hốt nhất có lẽ chính là Tần Giác. Ngay cả chính bản thân Tần Giác có lẽ cũng không nghĩ tới việc tu luyện của hắn lại tạo ra ảnh hưởng lớn như vậy. Không kịp nghĩ nhiều, Tần Giác vội vàng dừng việc tu luyện, đồng thời đem tất cả linh khí và linh lực mình đã hấp thụ trả lại toàn bộ. Đến lúc Tần Giác làm xong, Thần giới mới dần dần khôi phục lại bình thường.

“A? Linh lực của ta lại trở về này!”

“Ha ha ha. Ta cũng vậy!”

“Kỳ quái, chẳng lẽ lúc nãy là do chúng ta nằm mơ?”

“…”

Vô số cường giả đã thả ra linh thức, với ý đồ tìm kiếm nơi cỗ năng lượng kia phát ra. Nhưng đáng tiếc là cỗ năng lượng kia đến nhanh, đi cũng nhanh. Nó lại không để lại bất cứ dấu vết gì, khiến cho những cường giả ấy không thể tìm được?

Quan trọng nhất chính là, không người nào dám truy đuổi cỗ năng lượng thần bí ấy đến cùng.

Dù sao người đó đã có thể lấy toàn bộ linh khí của Thần giới, ai biết đến cuối cùng hắn cường đại đến mức nào?

Nhưng có thể khẳng định được, Thần Vương thượng vị tuyệt đối không thể làm được.

Lỡ như không cẩn thận chọc giận đến người ta, chẳng phải là tự mình tìm đường chết sao?

Mặc dù biết là như thế, nhưng trong một khoảng thời gian dài, chuyện này đã trở thành chủ đề được bàn tán trong mấy chục vạn năm ở Thần giới. Mọi người bàn tán về nó nhiều đến mức nó còn nổi tiếng hơn cả việc Thiên Cung bị hủy diệt mấy tháng trước.

Hô!

Mở to mắt ra, Tần Giác phun ra một ngụm khí, sau đó im lặng. Xem ra sau này Tần Giác không thể lại tiếp tục tu luyện bởi ngay cả Thần giới linh khí ngập tràn cũng không chịu nổi năng lực của hắn. Nếu như hắn đổi thành những nơi khác nhỏ hơn, sợ rằng sẽ làm nơi đó sụp đổ ngay lập tức.

“Tần đại ca…”

Chẳng biết từ lúc nào, Thạch Thiên đã tỉnh lại từ trong trạng thái tu luyện, hiện tại đang đứng ở phía xa run lẩy bẩy.

Là võ giả có khoảng cách gần nhất với Tần Giác, Thạch Thiên tự nhiên là người đứng mũi chịu sào. Tất cả nội lực linh lực đều bị rút đi trong nháy mắt, nếu không phải Tần Giác phản ứng kịp thời, hậu quả đúng là khó mà lường được.

“Aa… Ngươi cứ tiếp tục tu luyện đi.”

Tần Giác cười cười, cảm thấy có chút xấu hổ. Có đôi khi năng lượng quá cường đại cũng là một loại phiền não. Lúc nào cũng phải khống chế năng lượng của mình nếu không thì sẽ giống như vừa rồi.

“Ngươi thật sự không có vấn đề gì sao?”

Thạch Thiên nuốt một ngụm nước miếng, mặt mũi tràn đầy lo lắng.

“Khụ khụ. Ta thật sự không có vấn đề.”

Tần Giác sắc mặt nghiêm túc trả lời. Nghe được câu nói này, Thạch Thiên đã yên tâm, lại đứng quan sát Tần Giác một lát. Sau khi hắn ta xác định Tần Giác không có bất cứ vấn đề gì, Thạch Thiên mới dám tiếp tục tu luyện.

“…”

Đúng vào lúc này, chân trời bỗng nhiên sáng lên một vòng ánh sáng. Trong chớp mắt đã bay tới, đáp xuống bên trong núi. Mà vòng ánh sáng này, trừ Thí Đạo ra còn có thể là ai?

“Chủ nhân, người có làm sao không?”

Người khác có lẽ không biết, nhưng Thí Đạo lại rất rõ ràng. Những hiện tượng kì lạ kia tuyệt đối là Tần Giác đưa tới. Chính vì thế nên sau khi Thí Đạo khôi phục lại năng lượng đã lập tức trở về.

“Ta không có gì.”

Tần Giác cười khổ:

“Nếu ta nói mình không phải cố ý, ngươi có tin không?”

“…”

Sau một lúc trầm mặc, Thí Đạo nhẹ gật đầu:

“Ta tin.”

Theo như cảm giác của nàng sau mấy ngày tiếp xúc với Tần Giác, Thí Đạo đã khắc sâu ý thức được Tần Giác cường đại cỡ nào. Đừng nói là hút khô linh khí của Thần giới, cho dù là Tần Giác hiện tại nói cho nàng biết Tần Giác không cẩn thận phá hủy thế giới nào, Thí Đạo cũng sẽ không có chút nghi ngờ nào.

“…”

Nghe vậy, trong chốc lát Tần Giác chẳng biết nói gì, đành phải đổi chủ đề:

“Ngươi hôm qua đã đi đâu, làm sao đến bây giờ mới trở về.”

“A, ta ở trên đại lục di chuyển nửa vòng, cũng thuận tiện dò xét một chút tin tức. Nơi này gọi là Thánh La đại lục, nằm ở khu vực biên giới của Thần giới. Người mạnh nhất ở nơi này là một người đạt cảnh giới Bán Thần, thực lực cùng ta không sai biệt lắm.”

Thí Đạo giải thích nói.

“…”

Tần Giác ngạc nhiên, có lẽ đây chính là sự chuyên nghiệp của Thí Đạo đi.

Chờ chút!

“Làm sao ngươi biết được cái người cảnh giới Bán Thần kia thực lực cùng ngươi không sai biệt lắm?”

“Hắc hắc, đương nhiên là bởi vì ta đã cùng hắn đánh một trận.”

Từ sau khi rời khỏi Ân giới, Thí Đạo lúc nào cũng muốn quyết đấu cùng những cường giả. Xem ra lần này nàng ấy có thể hài lòng được rồi.

“…”

“Đúng rồi! Chủ nhân, phía trước có một thành thị, chúng ta có đi qua đó không?”

Như nhớ tới cái gì, Thí Đạo liền mở miệng đề nghị.

“Ăn xong điểm tâm rồi nói sau.”

Tần Giác thản nhiên nói.

“…”

Sau nửa canh giờ, Thạch Thiên đã kết thúc tu luyện. Ngoại trừ Thí Đạo rất không vui khi phải ăn thịt thú, hai người kia đều ăn no uống đã. Bọn họ thu dọn một lát rồi hướng thẳng về hướng của thành thị mà đi.

Đúng như Thí Đạo nói, đây là một tòa thành thị vô cùng bình thường. Nơi này ngư long hỗn tạp, tất cả mọi người tụ tập ở đây đều đến từ mọi nơi trên đại lục. Bởi vì tòa thành thị này gần yêu thú sơn lâm, thế nên mỗi ngày đều sẽ có võ giả đến đây săn giết yêu thú. Những kẻ săn bắt yêu thú có rất nhiều, mà bọn người của gã đàn ông hôm qua cũng là những kẻ săn yêu thú.

Thêm nữa là những hiện tượng kì lạ do Tần Giác lúc tu luyện đưa tới, dẫn đến rất nhiều ngôi nhà sụp đổ. Nhìn cả tòa thành thị trông có vẻ hơi thê thảm.

Mà giờ phút này, tất cả các võ giả trong thành đều mang nhiều sắc mặt khác nhau. Bọn họ đang kích động thảo luận về hiện tượng kì lạ đó, nơi nơi trong thành đều ồn ào về việc đó.

Lúc đám người Tần Giác xuất hiện, ngay lập tức đã hấp dẫn tới vô số ánh mắt. Nhưng khi họ cảm nhận được khí tức của Thí Đạo, đám người đó nhao nhao cúi đầu xuống, giả vờ như không nhìn thấy bất kì cái gì.

Vì để tránh cho phiền phức, lần này Thí Đạo đã không che giấu tu vi của mình. Nàng ấy thậm chí còn cố ý ngưng tụ ra một vòng ánh sáng, để nhắc nhở người khác nếu không muốn chết thì đừng đụng vào bọn họ.

Mặc dù người mạnh nhất Thánh La đại lục chính là người có tu vi cảnh giới Bán Thần kia, nhưng vị kia chính là thủ lĩnh của thế lực đỉnh phong. Mà tòa thành thị này, vị thành chủ cũng chỉ là người có tu vi cảnh giới Đại Thánh mà thôi. Về phần những võ giả khác, họ cơ bản đều ở những cấp bậc tầm trung, nào dám trêu chọc vào Thí Đạo?

“Khí tức thật là đáng sợ! Nữ nhân này hẳn là một cường giả ở cảnh giới Đại Thánh cảnh!”

Có người thấp giọng nói.

“Cảnh giới Đại Thánh cảnh? Ha ha, theo ta thấy,cảnh giới nàng ta tối thiểu chỉ là Thánh Hư cảnh!”

Một người khác cười lạnh.

“Ngu xuẩn! Các ngươi không thấy được vòng sáng sau lưng nàng ta sao? Đó chính là thứ đại diện cho thực của những người đã vào cảnh giới Bán Thần cảnh.”

Đám người nghe tiếng nói liền nhìn lại. Đúng như lời nói,sau lưng Thí Đạo đúng là một vòng kiếm phát sáng, lại tản ra khí tức mạnh mẽ. Khiến cho những người họ dù cách xa nhau rất xa, vẫn bị đè ép đến toàn thân run rẩy!

Cường giả cảnh giới Bán Thần cảnh?

Đám người hai mặt nhìn nhau, họ đều có thể nhìn thấy trong mắt đối phương là sự kinh ngạc tột độ.

Đối với bọn họ, những võ giả chỉ có cảnh giới Thánh cảnh mà nói, cảnh giới Thái Hư cảnh đã là tồn tại trong truyền thuyết rồi. Nếu vậy thì cảnh giới Bán Thần cảnh là khái niệm gì?

Đó chính là không cách nào tưởng tượng được!

“Lão đại, người thật thông minh. May mà chúng ta hôm qua đã không có đi cướp lại con Âm Lôi thú kia, nếu không thì xong rồi!”

Cách đó không xa, một nam tử mắt hí thở phào nhẹ nhỏm nói.

Những người đang nói chuyện đó, chính là gã đại hán muốn vây giết Âm Lôi thú hôm qua.

Bởi vì bị Tần Giác đoạt mất con mồi. Gã đại hán chỉ có thể mang theo thủ hạ của mình trở lại vùng lân cận thành thị. Sau đó bọn hắn lại tiếp tục tìm kiếm mục tiêu mới, vậy nên lúc nhóm người Tần Giác đi vào, bọn hắn mới ngay lập tức nhận ra.

“Xuỵt, nhỏ giọng một chút.”

Gã đại hán trừng mắt liếc thủ hạ của mình, nội tâm lại vì chính mình cơ trí mà cảm thấy may mắn.

Lúc đầu, hắn coi nhóm Tần Giác thực lực cao nhất cũng chỉ là cảnh giới Thái Hư cảnh. Kết quả lại không nghĩ đến thật sự là cảnh giới Bán Thần cảnh!

May mà hôm qua không có đi cướp đoạt thi thể Âm Lôi thú, nếu không, không biết chừng bọn hắn ngay cả tro cốt cũng không còn!
Bạn cần đăng nhập để bình luận