Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 268: Truyền Thừa Cổ Thần
Xoẹt xẹt!
Không gian vỡ vụn, thiên địa oanh động.
Toàn bộ Thần Vực đều dưới một quyền này của Tần Giác mà bị lay động, khuếch tán ra ngoài.
Thấy thế, đám người Long Thương hơi biến sắc, vội vàng mở lên thần quang, bảo vệ thế lực ở khắp nơi, tản ra dư ba chống dỡ.
Ầm ầm!
Quyền phong tiếp tục khoảng ba phút, dần dần tiêu tán.
Cùng lúc đó, mấy chục tàn hồn Chân Thần viễn cổ trên đỉnh đầu của Tần Giác cũng bị thôn phệ, hóa thành hư vô.
“??? “
Chuyện này là sao vậy?
Tần Giác thế mà đánh vỡ tàn hồn của những Chân Thần viễn cổ!
Có lầm hay không?
Đám người hai mắt nhìn nhau, vẻ mặt vô cùng mơ hồ.
Không nói tới việc những tàn hồn Chân Thần viễn cổ kia có thể tăng lên tu vi của người thông qua khảo nghiệm, là ước mơ tha thiết của biết bao thiên kiêu, lại không cách nào đạt được, làm sao có thể bị phá hủy được.
Vấn đề là, Tần Giác làm sao làm được?
Cho dù trong năm tháng dài đằng đẵng, những tàn hồn Chân Thần viễn cổ kia đã mất đi uy năng từng có từ lâu, nhưng vẫn ẩn chứa năng lượng cường đại, cho dù là cường giả Thái Hư đệ thập cảnh cũng không cách nào rung chuyển.
Trừ phi……
“Người này, tu vi không dưới ta! “
Long Thương hít một hơi thật sâu, khẳng định nói.
Giờ phút này, hắn rốt cuộc hiểu rõ, mình vì sao không thấy được tu vi của Tần Giác, căn bản là không kém gì hắn!
Như vậy vấn đề là, nếu như Tần Giác là cường giả Bán Thần cảnh, vì sao có thể đi khảo nghiệm Phong Thần đài?
Một cường giả Bán Thần cảnh chưa đến năm ngàn tuổi?
Nói đùa cái gì?
Về phần Long Côn, đã khiếp sợ nói không ra lời.
……
“Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng! “
Sở Tiêu giống như người điên, thét to: “Trên thế giới làm sao lại có loại quái vật này tồn tại! “
Thân là một trong những cường giả đỉnh cao gần với cường giả Chân Thần của mảnh hư không này, Sở Tiêu thực tế không thể nào tiếp thu được, một thiếu niên có thể mạnh đến trình độ này!
Dù đối phương là nhân loại!
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì……”
Ngữ khí của Ma Quân ngưng trọng, cũng khó có thể tin.
Ngay cả ba cường giả Bán Thần cảnh đều như thế, chớ đừng nói chi là những thế lực phụ thuộc kia.
Nhất là rất nhiều thiên kiêu của Bạch Long tộc trước đó khinh thị Tần Giác, lúc này hận tìm không được một cái lỗ để chui vào, sợ bị Tần Giác để mắt tới.
Đáng tiếc, bọn hắn đánh giá cao mình.
…..
Bên ngoài lỗ đen, Tần Giác thu hồi nắm đấm, cười nói: “Không có đồ vật chướng mắt,lần này tốt hơn nhiều.”
“……”
Tốt……tốt hơn nhiều?
Đám người khóe mắt run rẩy, nội tâm cực kì đau đớn.
Ngươi không muốn có thể cho chúng ta a!
Coi như không thông qua cửu trọng khảo nghiệm, nếu có thể kế thừa năng lượng của một trong những tàn hồn Chân Thần kia, nhất định tu vi sẽ tăng nhiều, thậm chí sau này xung kích Bán Thần cũng không phải là không thể, cách làm này của Tần Giác, quả thực là phí của trời!
“Hửm? Đó chính là Phong Thần đài sao? “
Tần Giác đưa mắt nhìn lại, phát hiện ngay tầm mắt chậm rãi dâng lên một bệ đá, dài rộng khoảng mười mét, điêu khắc rất nhiều đồ án cùng phù văn cổ quái kỳ lạ, nhìn qua thần bí khó lường, khiến nội tâm người ta không khỏi sinh ra một loại kính sợ.
“Phong Thần đài xuất hiện! “
Ngoại giới, mắt đám người bỗng nhiên co rút, nhịn không được toát ra dáng vẻ ao ước, đây chính là đại đạo thông thiên tới Chân Thần cảnh a!
Mạnh như đám người Long Thương, cũng hận không thể trực tiếp xông qua thay thế Tần Giác.
Ở đây mặc kệ người tu luyện tới cảnh giới gì, ai lại không muốn trở thành Chân Thần chứ?
Vốn dĩ bọn hắn cho là lần này phong thần đại hội chỉ có Long Tiểu Vũ mới có thể leo lên Phong Thần đài, kết quả cuối cùng thế mà không hiểu nhảy đâu ra một thanh niên, cũng không hiểu sao lại thông qua cửu trọng khảo nghiệm, thu được cơ hội leo lên Phong Thần đài.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, chỉ sợ không ai thèm tin.
Nhưng mà, trong lòng mọi người ít nhiều cũng hiếu kì.
Từ biểu hiện vừa rồi cùng phản ứng của ba cường giả Bán Thần cảnh, Tần Giác rất có thể là cường giả Bán Thần cảnh, mặc dù không rõ Bán Thần cảnh vì sao có thể tham gia khảo nghiệm Phong Thần đài, nhưng leo lên Phong Thần đài thì sẽ ra sao đây?
Cho tới nay, còn chưa hề xuất hiện qua tình huống tương tự, Tần Giác có thể dưới sự gia trì của Phong Thần đài, trực tiếp tiến giai Chân Thần cảnh?
.
“Đi lên xem thử đã”
Tần Giác mũi chân điểm nhẹ mặt đất, phi thân lên, nháy mắt vượt qua khoảng cách ngàn mét, nhẹ nhàng rơi trên Phong Thần đài.
Ông!
Trong chốc lát, tất cả phù văn cùng đồ án trên Phong Thần đài đều bị thắp sáng, chiếu ra tia sáng chói mắt, óng ánh chói mắt, nháy mắt bao phủ lại toàn bộ Phong Thần đài, thấy không rõ bên trong xảy ra chuyện gì.
“Đây là……”
Long Thương vẻ mặt mù mờ, tràn ngập nghi hoặc.
Dưới tình huống bình thường, sau khi leo lên Phong Thần đài hẳn là sẽ thức tỉnh một tàn hồn Chân Thần viễn cổ, kế thừa một phần lực lượng của nó, thu được huyền cơ nối thẳng đến Chân Thần.
Nhưng Tần Giác còn chưa leo lên Phong Thần đài lại thức tỉnh hơn mười tàn hồn Chân Thần viễn cổ, cho nên hiện tại dẫn động dị tượng, ngay cả Long Thương cũng không biết là cái gì.
……
Bên trong tia sáng chói mắt, mắt Tần Giác nhắm lại, bỗng nhiên phát hiện được xung quanh hình như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm hắn, bên tai vang lên theo một thanh âm uy nghiêm: “Ha ha ha, không ngờ rằng đã qua nhiều năm như vậy, lại có người có thể thức tỉnh bổn tọa, tiểu tử, ngươi là người đầu tiên đó. “
“Ngươi là ai? “
Tần Giác đảo mắt một vòng, hỏi.
“Ha ha ha, không cần tìm, ngươi không thấy được bổn tọa đâu. “
Thanh âm thần thánh uy nghiêm kia vang lên lần nữa, ngạo nghễ nói: “Tiểu tử, ngươi đã có thể thức tỉnh bổn tọa, liền đại biểu có tư cách thu hoạch được truyển thừa của bổn tọa, yên tâm,bổn tọa sẽ để cho ngươi trở thành người mạnh nhất thời đại này! “
“Giả thần giả quỷ. “
Nghe vậy, Tần Giác nhíu mày, linh thức nhanh chóng tản ra, lập tức phát hiện được thân hình của đối phương.
Người nói chuyện cùng những hư ảnh vừa rồi có chút tương tự, ẩn nấp bên trong ánh sáng, may mà linh thức của Tần Giác đủ cường đại, nếu không thật đúng là không dễ dàng phát hiện.
“Hửm? Ngươi có thể nhìn thấy bổn tọa? “
Đối phương kinh ngạc.
“Lạ lắm sao? “
Tần Giác lơ đãng nói:
“Ngươi rốt cuộc là ai, tiếp tục giả vờ nữa, ta liền để cho ngươi giống những tên vừa rồi, biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này. “
“Để bổn tọa biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này? “
Đối phương sững sờ, giống như nghe thấy lời buồn cười nhất trên đời vậy: “Ngươi có biết, bổn tọa chính là chúng thần chi vương, vô địch thiên hạ, chỉ bằng ngươi, cũng muốn để bổn tọa biến mất? “
“A? Vậy sao ngươi chết? “
Tần Giác hỏi ngược lại.
“……”
“Hừ, bổn tọa hiện tại thay đổi chủ ý, ngươi không có tư cách thu hoạch được truyền thừa của bổn tọa! “
Đối phương thẹn quá hoá giận, lạnh lùng nói.
“Có phải không? “
Tần Giác cười nhạo, bàn tay lớn vồ một cái, tên có danh xưng chúng thần chi vương lập tức bị cuồng phong hút đến, rơi vào trong tay hắn.
Đây là một nam tử trung niên thân hình hư ảo, dung mạo tuấn mỹ, ở giữa mi tâm có con mắt thứ ba, nhưng lại đang ở trạng thái khép lại.
Mặc dù là tàn hồn, nhưng trong người nam tử trung niên phát ra năng lượng vẫn không gì so sánh nổi, thậm chí ngay cả các cường giả Bán Thần như Long Thương cũng không tài nào bì kịp.
Không hề nghi ngờ, đây là một tàn hồn Cổ Thần cường đại vô cùng.
Mà ở trong tay Tần Giác, nam tử trung niên ngay cả chỗ trống để tránh đi cũng không thể.
“Hỗn trướng, ngươi làm gì với bổn tọa! “
Nam tử trung niên quá sợ hãi, hắn chẳng thể nghĩ tới, mình lại sẽ bị một thiếu niên khống chế dễ dàng như thế, với lại còn không thể động đậy.
“Chúng thần chi vương? Không gì hơn cái này.”
Tần Giác nhếch miệng, có chút khinh thường.
Xem ra là hắn đánh giá cao Thần cảnh.
Bất quá……Nếu để cho Long Tiểu Vũ kế thừa truyền thừa của tên này, cũng được lắm.
Không gian vỡ vụn, thiên địa oanh động.
Toàn bộ Thần Vực đều dưới một quyền này của Tần Giác mà bị lay động, khuếch tán ra ngoài.
Thấy thế, đám người Long Thương hơi biến sắc, vội vàng mở lên thần quang, bảo vệ thế lực ở khắp nơi, tản ra dư ba chống dỡ.
Ầm ầm!
Quyền phong tiếp tục khoảng ba phút, dần dần tiêu tán.
Cùng lúc đó, mấy chục tàn hồn Chân Thần viễn cổ trên đỉnh đầu của Tần Giác cũng bị thôn phệ, hóa thành hư vô.
“??? “
Chuyện này là sao vậy?
Tần Giác thế mà đánh vỡ tàn hồn của những Chân Thần viễn cổ!
Có lầm hay không?
Đám người hai mắt nhìn nhau, vẻ mặt vô cùng mơ hồ.
Không nói tới việc những tàn hồn Chân Thần viễn cổ kia có thể tăng lên tu vi của người thông qua khảo nghiệm, là ước mơ tha thiết của biết bao thiên kiêu, lại không cách nào đạt được, làm sao có thể bị phá hủy được.
Vấn đề là, Tần Giác làm sao làm được?
Cho dù trong năm tháng dài đằng đẵng, những tàn hồn Chân Thần viễn cổ kia đã mất đi uy năng từng có từ lâu, nhưng vẫn ẩn chứa năng lượng cường đại, cho dù là cường giả Thái Hư đệ thập cảnh cũng không cách nào rung chuyển.
Trừ phi……
“Người này, tu vi không dưới ta! “
Long Thương hít một hơi thật sâu, khẳng định nói.
Giờ phút này, hắn rốt cuộc hiểu rõ, mình vì sao không thấy được tu vi của Tần Giác, căn bản là không kém gì hắn!
Như vậy vấn đề là, nếu như Tần Giác là cường giả Bán Thần cảnh, vì sao có thể đi khảo nghiệm Phong Thần đài?
Một cường giả Bán Thần cảnh chưa đến năm ngàn tuổi?
Nói đùa cái gì?
Về phần Long Côn, đã khiếp sợ nói không ra lời.
……
“Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng! “
Sở Tiêu giống như người điên, thét to: “Trên thế giới làm sao lại có loại quái vật này tồn tại! “
Thân là một trong những cường giả đỉnh cao gần với cường giả Chân Thần của mảnh hư không này, Sở Tiêu thực tế không thể nào tiếp thu được, một thiếu niên có thể mạnh đến trình độ này!
Dù đối phương là nhân loại!
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì……”
Ngữ khí của Ma Quân ngưng trọng, cũng khó có thể tin.
Ngay cả ba cường giả Bán Thần cảnh đều như thế, chớ đừng nói chi là những thế lực phụ thuộc kia.
Nhất là rất nhiều thiên kiêu của Bạch Long tộc trước đó khinh thị Tần Giác, lúc này hận tìm không được một cái lỗ để chui vào, sợ bị Tần Giác để mắt tới.
Đáng tiếc, bọn hắn đánh giá cao mình.
…..
Bên ngoài lỗ đen, Tần Giác thu hồi nắm đấm, cười nói: “Không có đồ vật chướng mắt,lần này tốt hơn nhiều.”
“……”
Tốt……tốt hơn nhiều?
Đám người khóe mắt run rẩy, nội tâm cực kì đau đớn.
Ngươi không muốn có thể cho chúng ta a!
Coi như không thông qua cửu trọng khảo nghiệm, nếu có thể kế thừa năng lượng của một trong những tàn hồn Chân Thần kia, nhất định tu vi sẽ tăng nhiều, thậm chí sau này xung kích Bán Thần cũng không phải là không thể, cách làm này của Tần Giác, quả thực là phí của trời!
“Hửm? Đó chính là Phong Thần đài sao? “
Tần Giác đưa mắt nhìn lại, phát hiện ngay tầm mắt chậm rãi dâng lên một bệ đá, dài rộng khoảng mười mét, điêu khắc rất nhiều đồ án cùng phù văn cổ quái kỳ lạ, nhìn qua thần bí khó lường, khiến nội tâm người ta không khỏi sinh ra một loại kính sợ.
“Phong Thần đài xuất hiện! “
Ngoại giới, mắt đám người bỗng nhiên co rút, nhịn không được toát ra dáng vẻ ao ước, đây chính là đại đạo thông thiên tới Chân Thần cảnh a!
Mạnh như đám người Long Thương, cũng hận không thể trực tiếp xông qua thay thế Tần Giác.
Ở đây mặc kệ người tu luyện tới cảnh giới gì, ai lại không muốn trở thành Chân Thần chứ?
Vốn dĩ bọn hắn cho là lần này phong thần đại hội chỉ có Long Tiểu Vũ mới có thể leo lên Phong Thần đài, kết quả cuối cùng thế mà không hiểu nhảy đâu ra một thanh niên, cũng không hiểu sao lại thông qua cửu trọng khảo nghiệm, thu được cơ hội leo lên Phong Thần đài.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, chỉ sợ không ai thèm tin.
Nhưng mà, trong lòng mọi người ít nhiều cũng hiếu kì.
Từ biểu hiện vừa rồi cùng phản ứng của ba cường giả Bán Thần cảnh, Tần Giác rất có thể là cường giả Bán Thần cảnh, mặc dù không rõ Bán Thần cảnh vì sao có thể tham gia khảo nghiệm Phong Thần đài, nhưng leo lên Phong Thần đài thì sẽ ra sao đây?
Cho tới nay, còn chưa hề xuất hiện qua tình huống tương tự, Tần Giác có thể dưới sự gia trì của Phong Thần đài, trực tiếp tiến giai Chân Thần cảnh?
.
“Đi lên xem thử đã”
Tần Giác mũi chân điểm nhẹ mặt đất, phi thân lên, nháy mắt vượt qua khoảng cách ngàn mét, nhẹ nhàng rơi trên Phong Thần đài.
Ông!
Trong chốc lát, tất cả phù văn cùng đồ án trên Phong Thần đài đều bị thắp sáng, chiếu ra tia sáng chói mắt, óng ánh chói mắt, nháy mắt bao phủ lại toàn bộ Phong Thần đài, thấy không rõ bên trong xảy ra chuyện gì.
“Đây là……”
Long Thương vẻ mặt mù mờ, tràn ngập nghi hoặc.
Dưới tình huống bình thường, sau khi leo lên Phong Thần đài hẳn là sẽ thức tỉnh một tàn hồn Chân Thần viễn cổ, kế thừa một phần lực lượng của nó, thu được huyền cơ nối thẳng đến Chân Thần.
Nhưng Tần Giác còn chưa leo lên Phong Thần đài lại thức tỉnh hơn mười tàn hồn Chân Thần viễn cổ, cho nên hiện tại dẫn động dị tượng, ngay cả Long Thương cũng không biết là cái gì.
……
Bên trong tia sáng chói mắt, mắt Tần Giác nhắm lại, bỗng nhiên phát hiện được xung quanh hình như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm hắn, bên tai vang lên theo một thanh âm uy nghiêm: “Ha ha ha, không ngờ rằng đã qua nhiều năm như vậy, lại có người có thể thức tỉnh bổn tọa, tiểu tử, ngươi là người đầu tiên đó. “
“Ngươi là ai? “
Tần Giác đảo mắt một vòng, hỏi.
“Ha ha ha, không cần tìm, ngươi không thấy được bổn tọa đâu. “
Thanh âm thần thánh uy nghiêm kia vang lên lần nữa, ngạo nghễ nói: “Tiểu tử, ngươi đã có thể thức tỉnh bổn tọa, liền đại biểu có tư cách thu hoạch được truyển thừa của bổn tọa, yên tâm,bổn tọa sẽ để cho ngươi trở thành người mạnh nhất thời đại này! “
“Giả thần giả quỷ. “
Nghe vậy, Tần Giác nhíu mày, linh thức nhanh chóng tản ra, lập tức phát hiện được thân hình của đối phương.
Người nói chuyện cùng những hư ảnh vừa rồi có chút tương tự, ẩn nấp bên trong ánh sáng, may mà linh thức của Tần Giác đủ cường đại, nếu không thật đúng là không dễ dàng phát hiện.
“Hửm? Ngươi có thể nhìn thấy bổn tọa? “
Đối phương kinh ngạc.
“Lạ lắm sao? “
Tần Giác lơ đãng nói:
“Ngươi rốt cuộc là ai, tiếp tục giả vờ nữa, ta liền để cho ngươi giống những tên vừa rồi, biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này. “
“Để bổn tọa biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này? “
Đối phương sững sờ, giống như nghe thấy lời buồn cười nhất trên đời vậy: “Ngươi có biết, bổn tọa chính là chúng thần chi vương, vô địch thiên hạ, chỉ bằng ngươi, cũng muốn để bổn tọa biến mất? “
“A? Vậy sao ngươi chết? “
Tần Giác hỏi ngược lại.
“……”
“Hừ, bổn tọa hiện tại thay đổi chủ ý, ngươi không có tư cách thu hoạch được truyền thừa của bổn tọa! “
Đối phương thẹn quá hoá giận, lạnh lùng nói.
“Có phải không? “
Tần Giác cười nhạo, bàn tay lớn vồ một cái, tên có danh xưng chúng thần chi vương lập tức bị cuồng phong hút đến, rơi vào trong tay hắn.
Đây là một nam tử trung niên thân hình hư ảo, dung mạo tuấn mỹ, ở giữa mi tâm có con mắt thứ ba, nhưng lại đang ở trạng thái khép lại.
Mặc dù là tàn hồn, nhưng trong người nam tử trung niên phát ra năng lượng vẫn không gì so sánh nổi, thậm chí ngay cả các cường giả Bán Thần như Long Thương cũng không tài nào bì kịp.
Không hề nghi ngờ, đây là một tàn hồn Cổ Thần cường đại vô cùng.
Mà ở trong tay Tần Giác, nam tử trung niên ngay cả chỗ trống để tránh đi cũng không thể.
“Hỗn trướng, ngươi làm gì với bổn tọa! “
Nam tử trung niên quá sợ hãi, hắn chẳng thể nghĩ tới, mình lại sẽ bị một thiếu niên khống chế dễ dàng như thế, với lại còn không thể động đậy.
“Chúng thần chi vương? Không gì hơn cái này.”
Tần Giác nhếch miệng, có chút khinh thường.
Xem ra là hắn đánh giá cao Thần cảnh.
Bất quá……Nếu để cho Long Tiểu Vũ kế thừa truyền thừa của tên này, cũng được lắm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận