Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 170: Ngư Thương Hải Buồn Bực
Kỳ thật Tần Giác sở dĩ chạy tới nơi này tiêu diệt yêu thú, hoàn toàn chỉ là bởi vì muốn dẫn Long Trẫm ra ngoài đi dạo mà thôi.
Chỉ là không nghĩ tới, hình như lại đụng phải chuyện ngoài ý muốn.
Ngư gia hiển nhiên đang giấu giếm chuyện gì đó không muốn cho bọn hắn biết.
Tới đây, Tần Giác cũng không lo lắng, tiếp theo chỉ cần Ngư gia có hành động, hắn lập tức có thể biết chuyện gì đang xảy ra.
Hạ quyết tâm, Tần Giác hai con mắt khép hờ, nằm xuống ngủ.
Bởi vì lần này sẽ không rời khỏi quá lâu, cho nên Tần Giác cũng không mang theo Vân Tịch, mà để nàng ở Huyền Ất Sơn tu luyện cho tốt, có Lạc Vi Vi làm bạn, tin rằng cũng sẽ không cảm thấy cô đơn.
Hôm sau, sáng sớm.
Tần Giác duỗi lưng một cái, đẩy cửa phòng ra, phát hiện Long Trẫm đã ngồi ở lương đình trong sân, đang nhàn nhã uống linh tửu.
Kể từ sau khi biết Tần Giác thích uống rượu, Long Trẫm thỉnh thoảng cũng cầm bình linh tửu trong tay, với lại tất cả đều là linh tửi mấy ngàn năm, so với linh tửu mà Tần Giác vơ vét từ Linh tộc kia còn trân quý hơn.
Nhìn thấy Tần Giác đi ra, Long Trẫm cười nói:
“Tần huynh, muốn uống một chén hay không.”
“Đương nhiên.”
Tần Giác không khách khí.
Thế là hai người cứ thế ngồi trong lương đình uống rượu.
Không bao lâu, bên ngoài viện lạc đột nhiên vang lên tiếng đập cửa thanh thúy.
“Vào đi.”
Két!
Cửa sân mở ra, một thân ảnh đi tới, chính là người thanh niên tối hôm qua.
“Hai vị tiền bối.”
Thanh niên hơi cúi đầu, cung kính hành lễ.
“Có chuyện gì không?”
Tần Giác nhấp một ngụm linh tửu, thuận miệng hỏi.
“Yêu thú đã xuất hiện, gia phụ đang dẫn tộc nhân đi chống lại, cho nên phái ta đến đây mời hai vị tiền bối hỗ trợ.”
“Ồ? Nhanh như vậy?”
Tần Giác hơi kinh ngạc, lập tức hỏi:
“Ngươi tên là gì?”
“A?”
Thanh niên không nghĩ tới Tần Giác lại đột nhiên hỏi vấn đề này, do dự nửa ngày đáp:
“Ngư Linh.”
Thanh niên nhìn qua khoảng chừng hai mươi tuổi, tu vi đã là Huyền Giai sơ kỳ, ở địa phương này, đủ để được xưng là thiên tài.
Đáng nhắc tới chính là, thanh niên từng là đệ tử hạch tâm của Tinh Môn, chỉ là sau khi Tinh Môn giải tán, hắn liền trở lại gia tộc của mình.
“Ừm, đi thôi.”
Tần Giác đặt chén rượu xuống nói.
Nói xong, Ngư Linh chỉ cảm thấy hoa mắt, chờ hắn kịp phản ứng lại, không ngờ đã đi tới tường thành.
Đây là thủ đoạn gì?
Thuần di?
Ngư Linh trợn mắt hốc mồm.
Rống!
Lúc này truyền đến tiếng thú rống đinh tai nhức óc khiến Ngư Linh bừng tỉnh.
Chỉ thấy bên ngoài tường thành, mười mấy con yêu thú đang điên cuồng chạy vọt về bên này, hai mắt đỏ ngầu, giống như mất đi lý trí, dữ tợn đáng sợ.
“Bắn tên!”
Trên tường thành, Ngư Thương Hải cả người khoác áo giáp vung tay lên, vô số mũi tên lập tức bay ra, bắn về phía yêu thú.
Trên những mũi tên này đều có linh lực, tính xuyên thấu cực mạnh, đối với yêu thú cao giai có lẽ không có tác dụng gì, nhưng đối với mấy yêu thú này lại là đại sát khí.
Phốc phốc phốc.
Mũi tên cắm vào thân yêu thú, mấy yêu thú có phòng ngự yếu đều ngã xuống tại chỗ, mất đi sinh tức, yêu thú còn lại cho dù xông đến, cũng bị Ngư Thương Hải dễ dàng giết chết.
“Gia chủ uy vũ!”
Đông đảo võ giả Ngư gia lập tức cùng hò hét.
Dù nói thế nào, Ngư Thương Hải cũng là võ giả Địa Giai đỉnh phong, cách Thiên Giai còn lại một bước, chỉ cần không phải yêu thú Thiên giai, cơ bản sẽ không có uy hiếp gì cho hắn cả.
“Đây chính là những yêu thú mà ngươi nói kia à.”
Tần Giác hai tay chắp ra sau lưng, đánh vỡ tiếng reo hò.
“Tiền bối, các ngươi đã đến.”
Ngư Thương Hải đại hỉ.
“Xem ra hình như cũng không nghiêm trọng lắm.”
Tần Giác trầm lặng nói.
Nghe vậy, Ngư Thương Hải sắc mặt biến hóa, vội vàng giải thích nói:
“Tiền bối có chỗ không biết, đây chỉ là đợt thứ nhất mà thôi, kế tiếp còn sẽ xuất hiện yêu thú mạnh hơn nữa.”
“Ồ? Phải không.”
Tần Giác nở nụ cười sâu xa.
Rống!
Quả nhiên, trước mắt, trong Hắc Sâm Lâm lần nữa truyền ra tiếng thú rống, khiến người không rét mà run.
“Đến rồi!”
Ngư Thương Hải khuôn mặt ngưng trọng, nhìn không chút mánh khóe nào.
Nếu như thế giới này có giải thưởng Oscar, như vậy tượng vàng Oscar nhất định thuộc về hắn.
Tần Giác cũng không có chọc thủng mặt đối phương, hắn ngược lại muốn xem thử, Ngư Thương Hải này rốt cục đang có ý đồ gì.
Rống!
Lại là một trận tiếng thú gào vang lên, càng nhiều yêu thú từ Hắc Sâm Lâm xông ra, trong đó thậm chí có hai con yêu thú Địa Giai.
“Không xong rồi!”
Ngư Thương Hải kinh hãi, vô ý thức nhìn về phía Tần Giác cùng Long Trẫm, nhưng hai người lại không có ý muốn xuất thủ chút nào, thấy thế, Ngư Thương Hải đành phải cắn răng, kiên trì chống đỡ.
May mà Ngư gia không chỉ có một cường giả Địa Giai, cho dù đối mặt với hai con yêu thú Địa Giai, vẫn không lộ ra thiếu chút sức nào
“Những yêu thú này hẳn là bị vật gì đó ảnh hưởng, sau đó cố ý hấp dẫn tới.”
Long Trẫm truyền âm nói.
“Ngươi đã nhìn ra rồi?”
Tần Giác có chút ngoài ý muốn.
“Ha ha, kỹ xảo tạp nham mà thôi, đều là những thứ trước kia ta chơi còn sót lại.”
Long Trẫm khinh thường.
Là tuyệt thế thiên tài đầu tiên trong vòng trăm năm tiến gia Đại Thánh của Linh Ương giới, Long Trẫm không biết đã gặp qua bao nhiêu lần nguy cơ sinh tử, trong đó có rất nhiều lần đều bị hắn dẫn động yêu thú để hóa giải, với cùng loại thủ đoạn quả thực hiểu rất rõ.
Mặt khác, yêu thú Địa Giai thường thường có linh trí nhất định, nhưng hai con yêu thú Địa Giai này lại kì lạ vô cùng, giống như căn bản không biết chiến đấu ra sao, cho dù không hiểu võ kỹ, cũng không thể như vậy mới đúng chứ.
Xoẹt xẹt!
Một đao chém tới đầu của yêu thú Địa Giai, Ngư Thương Hải cắn lưỡi, phun ra một ngụm máu, giả vờ như bị thương.
Trở lại trên tường thành, Ngư Thương Hải lại lần nữa phun ra một ngụm máu, sợ Tần Giác không nhìn thấy.
“Gia chủ Ngư gia, ngươi không sao chứ.”
Tần Giác héo lời, tên này thật đúng là hết thuốc chữa.
“Không có việc gì, không có việc gì, một chút vết thương nhỏ thôi.”
Ngư Thương Hải phất tay, không quan trọng nói.
“Thì ra là vậy a, nếu là vết thương nhỏ, vậy ta liền yên tâm.”
Tần Giác như trút được gánh nặng nhẹ nhàng thở ra.
Ngư Thương Hải: “…”
Có lầm hay không, ngươi thật sự tới giúp chúng ta tiêu diệt yêu thú?
Rống!
Đúng lúc này, đợt yêu thú thứ ba xuất hiện, Ngư Thương Hải lập tức khóc không ra nước mắt, còn tiếp tục như vậy, chỉ sợ còn chưa nhìn thấy đồ vật ở trong đó, hắn đã mệt chết trước rồi.
Lúc này, Ngư Thương Hải đã không chú ý được nhiều như vậy, trực tiếp bịch một tiếng ngã trên mặt đất hôn mê”.
“Gia chủ, gia chủ!”
Võ giả Ngư gia còn lại lập tức hốt hoảng vây quanh, chân tay luống cuống, dù sao trước đó, Ngư Thương Hải cũng không có nói mình sẽ hôn mê.
Hiện tại Ngư Thương Hải đã hôn mê, bọn hắn nên làm gì?
Một tên võ giả Địa Giai khác thì lập tức ngầm hiểu mà nói:
“Ai, gia chủ đây là linh lực tiêu hao quá độ, thể lực chống đỡ hết nổi mới ngất đi.”
Tần Giác: “…”
“Được, những yêu thú này giao cho ta đi.”
Đã đến mức này, Tần Giác không ra tay thì có chút không nói nổi.
Huống chi, Ngư Thương Hải hiển nhiên dự định giả trang đến cùng, cũng không thể mặc kệ tòa thành thị này được.
So với đợt yêu thú trước, đợt này không thể nghi ngờ là cường đại hơn, yêu thú Địa Giai cũng từ hai con gia tăng lên ba con, nếu như Tần Giác không xuất thủ, Ngư gia hơn phân nửa là chống đỡ không nổi.
Thế là Tần Giác chậm rãi giơ cánh tay lên.
Oanh!
Giữa thiên địa một mảnh kim sắc, như là trường giang đại hà trào lên, ngàn mét từ nam chí bắc, nháy mắt bao phủ tất cả yêu thú.
Khi kim quang tiêu tán, rất nhiều yêu thú cũng biến mất theo.
Toàn trường tĩnh mịch, tựa hồ tất cả thanh âm đều mất đi.
Chỉ là không nghĩ tới, hình như lại đụng phải chuyện ngoài ý muốn.
Ngư gia hiển nhiên đang giấu giếm chuyện gì đó không muốn cho bọn hắn biết.
Tới đây, Tần Giác cũng không lo lắng, tiếp theo chỉ cần Ngư gia có hành động, hắn lập tức có thể biết chuyện gì đang xảy ra.
Hạ quyết tâm, Tần Giác hai con mắt khép hờ, nằm xuống ngủ.
Bởi vì lần này sẽ không rời khỏi quá lâu, cho nên Tần Giác cũng không mang theo Vân Tịch, mà để nàng ở Huyền Ất Sơn tu luyện cho tốt, có Lạc Vi Vi làm bạn, tin rằng cũng sẽ không cảm thấy cô đơn.
Hôm sau, sáng sớm.
Tần Giác duỗi lưng một cái, đẩy cửa phòng ra, phát hiện Long Trẫm đã ngồi ở lương đình trong sân, đang nhàn nhã uống linh tửu.
Kể từ sau khi biết Tần Giác thích uống rượu, Long Trẫm thỉnh thoảng cũng cầm bình linh tửu trong tay, với lại tất cả đều là linh tửi mấy ngàn năm, so với linh tửu mà Tần Giác vơ vét từ Linh tộc kia còn trân quý hơn.
Nhìn thấy Tần Giác đi ra, Long Trẫm cười nói:
“Tần huynh, muốn uống một chén hay không.”
“Đương nhiên.”
Tần Giác không khách khí.
Thế là hai người cứ thế ngồi trong lương đình uống rượu.
Không bao lâu, bên ngoài viện lạc đột nhiên vang lên tiếng đập cửa thanh thúy.
“Vào đi.”
Két!
Cửa sân mở ra, một thân ảnh đi tới, chính là người thanh niên tối hôm qua.
“Hai vị tiền bối.”
Thanh niên hơi cúi đầu, cung kính hành lễ.
“Có chuyện gì không?”
Tần Giác nhấp một ngụm linh tửu, thuận miệng hỏi.
“Yêu thú đã xuất hiện, gia phụ đang dẫn tộc nhân đi chống lại, cho nên phái ta đến đây mời hai vị tiền bối hỗ trợ.”
“Ồ? Nhanh như vậy?”
Tần Giác hơi kinh ngạc, lập tức hỏi:
“Ngươi tên là gì?”
“A?”
Thanh niên không nghĩ tới Tần Giác lại đột nhiên hỏi vấn đề này, do dự nửa ngày đáp:
“Ngư Linh.”
Thanh niên nhìn qua khoảng chừng hai mươi tuổi, tu vi đã là Huyền Giai sơ kỳ, ở địa phương này, đủ để được xưng là thiên tài.
Đáng nhắc tới chính là, thanh niên từng là đệ tử hạch tâm của Tinh Môn, chỉ là sau khi Tinh Môn giải tán, hắn liền trở lại gia tộc của mình.
“Ừm, đi thôi.”
Tần Giác đặt chén rượu xuống nói.
Nói xong, Ngư Linh chỉ cảm thấy hoa mắt, chờ hắn kịp phản ứng lại, không ngờ đã đi tới tường thành.
Đây là thủ đoạn gì?
Thuần di?
Ngư Linh trợn mắt hốc mồm.
Rống!
Lúc này truyền đến tiếng thú rống đinh tai nhức óc khiến Ngư Linh bừng tỉnh.
Chỉ thấy bên ngoài tường thành, mười mấy con yêu thú đang điên cuồng chạy vọt về bên này, hai mắt đỏ ngầu, giống như mất đi lý trí, dữ tợn đáng sợ.
“Bắn tên!”
Trên tường thành, Ngư Thương Hải cả người khoác áo giáp vung tay lên, vô số mũi tên lập tức bay ra, bắn về phía yêu thú.
Trên những mũi tên này đều có linh lực, tính xuyên thấu cực mạnh, đối với yêu thú cao giai có lẽ không có tác dụng gì, nhưng đối với mấy yêu thú này lại là đại sát khí.
Phốc phốc phốc.
Mũi tên cắm vào thân yêu thú, mấy yêu thú có phòng ngự yếu đều ngã xuống tại chỗ, mất đi sinh tức, yêu thú còn lại cho dù xông đến, cũng bị Ngư Thương Hải dễ dàng giết chết.
“Gia chủ uy vũ!”
Đông đảo võ giả Ngư gia lập tức cùng hò hét.
Dù nói thế nào, Ngư Thương Hải cũng là võ giả Địa Giai đỉnh phong, cách Thiên Giai còn lại một bước, chỉ cần không phải yêu thú Thiên giai, cơ bản sẽ không có uy hiếp gì cho hắn cả.
“Đây chính là những yêu thú mà ngươi nói kia à.”
Tần Giác hai tay chắp ra sau lưng, đánh vỡ tiếng reo hò.
“Tiền bối, các ngươi đã đến.”
Ngư Thương Hải đại hỉ.
“Xem ra hình như cũng không nghiêm trọng lắm.”
Tần Giác trầm lặng nói.
Nghe vậy, Ngư Thương Hải sắc mặt biến hóa, vội vàng giải thích nói:
“Tiền bối có chỗ không biết, đây chỉ là đợt thứ nhất mà thôi, kế tiếp còn sẽ xuất hiện yêu thú mạnh hơn nữa.”
“Ồ? Phải không.”
Tần Giác nở nụ cười sâu xa.
Rống!
Quả nhiên, trước mắt, trong Hắc Sâm Lâm lần nữa truyền ra tiếng thú rống, khiến người không rét mà run.
“Đến rồi!”
Ngư Thương Hải khuôn mặt ngưng trọng, nhìn không chút mánh khóe nào.
Nếu như thế giới này có giải thưởng Oscar, như vậy tượng vàng Oscar nhất định thuộc về hắn.
Tần Giác cũng không có chọc thủng mặt đối phương, hắn ngược lại muốn xem thử, Ngư Thương Hải này rốt cục đang có ý đồ gì.
Rống!
Lại là một trận tiếng thú gào vang lên, càng nhiều yêu thú từ Hắc Sâm Lâm xông ra, trong đó thậm chí có hai con yêu thú Địa Giai.
“Không xong rồi!”
Ngư Thương Hải kinh hãi, vô ý thức nhìn về phía Tần Giác cùng Long Trẫm, nhưng hai người lại không có ý muốn xuất thủ chút nào, thấy thế, Ngư Thương Hải đành phải cắn răng, kiên trì chống đỡ.
May mà Ngư gia không chỉ có một cường giả Địa Giai, cho dù đối mặt với hai con yêu thú Địa Giai, vẫn không lộ ra thiếu chút sức nào
“Những yêu thú này hẳn là bị vật gì đó ảnh hưởng, sau đó cố ý hấp dẫn tới.”
Long Trẫm truyền âm nói.
“Ngươi đã nhìn ra rồi?”
Tần Giác có chút ngoài ý muốn.
“Ha ha, kỹ xảo tạp nham mà thôi, đều là những thứ trước kia ta chơi còn sót lại.”
Long Trẫm khinh thường.
Là tuyệt thế thiên tài đầu tiên trong vòng trăm năm tiến gia Đại Thánh của Linh Ương giới, Long Trẫm không biết đã gặp qua bao nhiêu lần nguy cơ sinh tử, trong đó có rất nhiều lần đều bị hắn dẫn động yêu thú để hóa giải, với cùng loại thủ đoạn quả thực hiểu rất rõ.
Mặt khác, yêu thú Địa Giai thường thường có linh trí nhất định, nhưng hai con yêu thú Địa Giai này lại kì lạ vô cùng, giống như căn bản không biết chiến đấu ra sao, cho dù không hiểu võ kỹ, cũng không thể như vậy mới đúng chứ.
Xoẹt xẹt!
Một đao chém tới đầu của yêu thú Địa Giai, Ngư Thương Hải cắn lưỡi, phun ra một ngụm máu, giả vờ như bị thương.
Trở lại trên tường thành, Ngư Thương Hải lại lần nữa phun ra một ngụm máu, sợ Tần Giác không nhìn thấy.
“Gia chủ Ngư gia, ngươi không sao chứ.”
Tần Giác héo lời, tên này thật đúng là hết thuốc chữa.
“Không có việc gì, không có việc gì, một chút vết thương nhỏ thôi.”
Ngư Thương Hải phất tay, không quan trọng nói.
“Thì ra là vậy a, nếu là vết thương nhỏ, vậy ta liền yên tâm.”
Tần Giác như trút được gánh nặng nhẹ nhàng thở ra.
Ngư Thương Hải: “…”
Có lầm hay không, ngươi thật sự tới giúp chúng ta tiêu diệt yêu thú?
Rống!
Đúng lúc này, đợt yêu thú thứ ba xuất hiện, Ngư Thương Hải lập tức khóc không ra nước mắt, còn tiếp tục như vậy, chỉ sợ còn chưa nhìn thấy đồ vật ở trong đó, hắn đã mệt chết trước rồi.
Lúc này, Ngư Thương Hải đã không chú ý được nhiều như vậy, trực tiếp bịch một tiếng ngã trên mặt đất hôn mê”.
“Gia chủ, gia chủ!”
Võ giả Ngư gia còn lại lập tức hốt hoảng vây quanh, chân tay luống cuống, dù sao trước đó, Ngư Thương Hải cũng không có nói mình sẽ hôn mê.
Hiện tại Ngư Thương Hải đã hôn mê, bọn hắn nên làm gì?
Một tên võ giả Địa Giai khác thì lập tức ngầm hiểu mà nói:
“Ai, gia chủ đây là linh lực tiêu hao quá độ, thể lực chống đỡ hết nổi mới ngất đi.”
Tần Giác: “…”
“Được, những yêu thú này giao cho ta đi.”
Đã đến mức này, Tần Giác không ra tay thì có chút không nói nổi.
Huống chi, Ngư Thương Hải hiển nhiên dự định giả trang đến cùng, cũng không thể mặc kệ tòa thành thị này được.
So với đợt yêu thú trước, đợt này không thể nghi ngờ là cường đại hơn, yêu thú Địa Giai cũng từ hai con gia tăng lên ba con, nếu như Tần Giác không xuất thủ, Ngư gia hơn phân nửa là chống đỡ không nổi.
Thế là Tần Giác chậm rãi giơ cánh tay lên.
Oanh!
Giữa thiên địa một mảnh kim sắc, như là trường giang đại hà trào lên, ngàn mét từ nam chí bắc, nháy mắt bao phủ tất cả yêu thú.
Khi kim quang tiêu tán, rất nhiều yêu thú cũng biến mất theo.
Toàn trường tĩnh mịch, tựa hồ tất cả thanh âm đều mất đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận