Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 100: Quả Nhiên Là Ngươi
“Hắc hắc hắc, lát nữa ta muốn ăn trái tim của nàng, trái tim của một nhân loại Thiên giai hẳn là rất mỹ vị .”
Cái đầu bên trái của Song Đầu Giao cười nói .
“Ha ha, trái tim là của ta, ngươi không cần nghĩ tới nữa .”
Cái đầu bên phải phản bác .
“Dựa vào cái gì chứ?”
“Làm sao, ngươi muốn đánh nhau sao?”
“Đánh thì đánh, chả lẽ lại sợ ngươi!”
Dưới cái nhìn kinh ngạc của Tô Ngạn, hai đầu của Song Đầu Giao lại vì tranh đoạt trái tim của nàng mà xảy ra tranh chấp, cuối cùng con ra tay đánh nhau .
Ách … Không đúng, bọn chúng không có tay .
Bởi vì có hai cái đầu, cho nên Song Đầu Giao thuộc về loài lưỡng tính, cũng không phải bị một cái đầu điều khiển, bởi vậy thường xuyên sẽ xuất hiện tình huống tương tự .
Không nghĩ nhiều, Tô Ngạn vội vàng thôi động linh lực, thừa dịp Song Đầu Giao nội chiến, thả người bay ra khỏi Tử Linh Cốc.
“Không được, nàng muốn chạy!”
“Đáng chết, đều tại ngươi cái tên ngu ngốc này!”
“Ngươi mới là ngu ngốc!”
Phát hiện động tác của Tô Ngạn, Song Đầu Giao không thể không ngừng tranh đấu mà truy đuổi Tô Ngạn .
“Nhân loại, ngươi chạy không thoát đâu!”
Song Đầu Giao lớn tiếng gào thét, một cái đầu phun ra hỏa diễm bạch sắc, trong nháy mắt ngăn lại trước người Tô Ngạn, muốn cản nàng lại.
Thấy thế, Tô Ngạn cắn răng, uống một viên thuốc, khí tức tăng vọt, tám lưỡi đao xoay tròn quanh thân, cưỡng ép xông ra khỏi hỏa diễm.
“Tuyệt đối không thể để cho nàng chạy mất!”
Mắt thấy đồ ăn đến miệng sắp đào thoát, Song Đầu Giao điên cuồng vỗ cánh, nổi lên từng trận cuồng phong .
Bá!
Song Đầu Giao không hổ là yêu thú cấp Chí tôn, phi hành hết tốc lực, trong nháy mắt liền vượt qua Tô Ngạn, lập tức tản ra lĩnh vực che trời lấp đất ép lên người Tô Ngạn .
Mọi người đều biết, sau khi tiến giai Chí Tôn cảnh, cho dù là võ giả nhân loại hay là yêu thú, đều có thể ngưng tụ linh lực, hóa thành lĩnh vực .
Mà trong lĩnh vực, chỉ cần đối phương chưa đạt tới Chí Tôn cảnh, sẽ phải chịu rất nhiều hạn chế, thậm chí tu vi thấp hơn Thiên giai muốn cử động cũng không được.
Tô Ngạn đã là Thiên giai đỉnh phong từ lâu, cách Chí tôn cảnh chỉ còn lại nửa bước, bởi vậy cho dù ở trong lĩnh vực của Song Đầu Giao, vẫn có thể cử động, chỉ là tốc độ sẽ chậm hơn rất nhiều .
Nhưng mà trong chiến đấu, từng phút từng giây đều có thể phân định thắng thua, huống chi Song Đầu Giao còn mạnh hơn nàng rất nhiều?
Sau một khắc, Song Đầu Giao chi huy cái đuôi, mang theo tiếng xé gió quét tới, còn chưa tới gần, Tô Ngạn đã bị uy áp của gió thổi tay áo bay lên .
Nếu là bị đánh trúng, chắc chắn phải chết .
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tô Ngạn thôi động linh lực, mặt ngoài của tám lưỡi dao lập tức hiện ra một vòng phù văn kim sắc!
Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, lôi, băng .
Chỉ một thoáng, tám loại linh lực thuộc tính bắn ra từ lưỡi dao, xen lẫn quấn quanh, đụng vào đuôi của Song Đầu Giao!
Ầm ầm!
Tầng tầng gợn sóng năng lượng khuếch tán ra, không gian đều xuất hiện dấu hiệu vặn vẹo, chỉ là dao động của một sóng linh lực, liền có thể xé mở một vết nứt ở trong rừng.
Mượn nhờ lực trùng kích này, Tô Ngạn bay ngược ra ngoài, tránh thoát khỏi lĩnh vực của Song Đầu Giao, đổi hướng tiếp tục chạy trốn .
Hết cách rồi, con Song Đầu Giao này quá mạnh, tiếp tục đánh có khả năng ngay cả chạy trốn cũng không trốn thoát được.
“Hả?”
Tô Ngạn vừa bay ra không bao xa, liền vô ý thức dụi con mắt, cho là mình xuất hiện ảo giác .
Bởi vì ở phía trước nàng, lại có một người bay tới!
“…”
Tần Giác vốn dĩ còn dự định quan sát một hồi, kết quả không nghĩ tới Tô Ngạn thế mà chạy về phía hắn.
“Chạy mau! Đây là Song Đầu Giao cấp bậc Chí tôn!”
Tô Ngạn lo lắng hô to .
Bởi vì lúc ở Vô Cực bí cảnh Tần Giác đã thay đổi dung mạo, cho nên Tô Ngạn cũng không nhận ra Tần Giác .
“Ai .”
Thở dài, Tần Giác chậm rãi nâng lên nắm đấm, bất kể nói thế nào, hắn dù sao cũng có quen biết chút ít với Tô Ngạn, cũng không thể thấy chết không cứu .
“Nhân loại! Chạy đi đâu!”
Dựa vào nhục thể có năng lực phòng ngự cường hãn, Song Đầu Giao không để tâm tới bạo tạc, lấy cứng đối cứng dùng tám loại thuộc tính linh lực đuổi theo, có ý định không giết chết Tô Ngạn tuyệt không bỏ qua.
“Còn thất thần làm gì, chạy mau đi!”
Thấy Tần Giác không nhúc nhích đứng tại chỗ, Tô Ngạn lại lặp lại.
Tần Giác trầm mặc không nói, nhanh chóng vung ra nắm đấm .
Hô!
Trong chốc lát, Tô Ngạn chỉ cảm thấy quyền phong xẹt qua người, nhanh đến mức khó tin, nàng chưa kịp phản ứng, quyền phong kia đã đánh vào đầu bên trái của song đầu giao.
Bành!
Không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn gì, một đầu của Song Đầu Giao bạo liệt, phun ra huyết dịch màu lam.
Tô Ngạn lập tức trợn mắt hốc mồm, xảy ra chuyện gì vậy?
Bành!
Lại là một đạo quyền phong phá qua, một cái đầu khác của Song Đầu Giao bị nổ thành một bãi máu, ngay cả nguyên hồn cũng bị ép nát .
Đến lúc chết, Song Đầu Giao cũng không biết chuyện gì đã xảy ra .
“Cái này …”
Tô Ngạn dụi dụi mắt lần nữa, có cảm giác không thực tế.
Một yêu thú cấp Chí tôn, lại còn là Song Đầu Giao nổi danh phòng ngự, thế mà cứ như vậy bị đánh chết?
Đùa cái gì vậy chứ?
Cho dù là cường giả Truyền Kỳ cảnh cũng không có nhẹ nhàng như vậy?
“Ngươi không sao chứ?”
Tần Giác thuận miệng hỏi .
“Không, không sao .”
Tô Ngạn khàn giọng nói .
Tần Giác cũng không quản Tô Ngạn nghĩ thế nào, hắn phi thân xuống, đến bên cạnh thi thể của Song Đầu Giao.
Tô Ngạn vốn dĩ cho rằng Tần Giác sẽ lấy tinh hạch của Song Đầu Giao, dù sao tinh hạch của một yêu thú Chí tôn, cũng không thua kém linh dược cấm năm bình thường là bao .
Nhưng mà Tần Giác lại chỉ là lột ra lân phiến của Song Đầu Giao, cắt xuống một miếng thịt, sau đó dùng lửa bắt đầu nướng .
“…”
Do dự nửa ngày, Tô Ngạn cũng bay xuống, vẻ mặt chần chờ .
“Muốn ăn thì tự mình nướng .”
Liếc mắt nhìn nữ tử, Tần Giác thản nhiên nói .
Hai ngày nay hắn vẫn chưa ăn gì, hiện tại có thịt giao để ăn, đương nhiên sẽ không khách khí .
Tô Ngạn: “…”
Người này vừa rồi thật sự dùng hai quyền đánh chết Song Đầu Giao kia sao?
Mọi người đều biết, sau khi luyện qua cấp bậc Địa giai, liền có thể thông qua linh lực để duy trì hoạt động của thân thể, không cần ăn, Tần Giác nhìn kiểu nào cũng đều không giống những võ giả dưới Địa giai?
Không khỏi khiến cho Tô Ngạn nhớ tới người bạn kia của Thẩm Chí Văn ở Hắc Sơn trấn trước đó.
Mặc dù dung mạo khác nhau rất lớn, nhưng đều suất khí vô cùng, với lại rất có hứng thú với đồ ăn.
Nghĩ tới đây, Tô Ngạn thử thăm dò hỏi:
“Đa tạ tiền bối xuất thủ cứu giúp, không biết tôn tính đại danh của tiền bối.”
“Tần Giác .”
“Quả nhiên là ngươi!”
Tô Ngạn kinh hô .
Nghe vậy, Tần Giác sững sờ:
“Chuyện gì?”
“Ngươi chính là người bạn kia của Thẩm Chí Văn?”
Tô Ngạn giống như phát hiện ra bí mật động trời gì đó, chắc chắn nói .
“!”
Khốn kiếp, thế mà quên chuyện này!
Tần Giác lúc trước khi đi Vô Cực bí cảnh mặc dù có thay đổi dung mạo, nhưng không có đổi tên, nữ tử khẳng định là kết hợp với điểm ấy, đoán được thân phận của hắn .
Thấy Tần Giác trầm mặc, Tô Ngạn liền biết nàng đoán không sai, mình vậy mà có thể gặp được vì cường giả tuyệt thế diệt sát Vô Cực Thánh Giả kia ở nơi này!
“Chuyện kia… Lần ở trên bình nguyên kia, cũng là tiền bối sao?”
“Không sai .”
Tần Giác lần này không trầm mặc, nhẹ gật đầu, kỳ thật hắn cũng không muốn chính mình sẽ bại lộ thực lực, chỉ là không muốn bị ngoại giới quấy rầy mà thôi.
“Đa tạ tiền bối ân cứu mạng ba lần.”
Hít một hơi thật sâu, Tô Ngạn trịnh trọng nói .
Về mặt ý nghĩa mà nói, Tần Giác quả thực đã cứu Tô Ngạn ba lần, lần đầu tiên là lúc chiến tranh trên bình nguyên, lần thứ hai là lúc ở Vô Cực bí cảnh, lần thứ ba chính là chỗ này .
Không biết nên nói là Tô Ngạn quá xui, luôn gặp phải nguy cơ sinh tử, hay là nên nói là quá may mắn, mỗi lần đều có thể gặp được Tần Giác .
Cái đầu bên trái của Song Đầu Giao cười nói .
“Ha ha, trái tim là của ta, ngươi không cần nghĩ tới nữa .”
Cái đầu bên phải phản bác .
“Dựa vào cái gì chứ?”
“Làm sao, ngươi muốn đánh nhau sao?”
“Đánh thì đánh, chả lẽ lại sợ ngươi!”
Dưới cái nhìn kinh ngạc của Tô Ngạn, hai đầu của Song Đầu Giao lại vì tranh đoạt trái tim của nàng mà xảy ra tranh chấp, cuối cùng con ra tay đánh nhau .
Ách … Không đúng, bọn chúng không có tay .
Bởi vì có hai cái đầu, cho nên Song Đầu Giao thuộc về loài lưỡng tính, cũng không phải bị một cái đầu điều khiển, bởi vậy thường xuyên sẽ xuất hiện tình huống tương tự .
Không nghĩ nhiều, Tô Ngạn vội vàng thôi động linh lực, thừa dịp Song Đầu Giao nội chiến, thả người bay ra khỏi Tử Linh Cốc.
“Không được, nàng muốn chạy!”
“Đáng chết, đều tại ngươi cái tên ngu ngốc này!”
“Ngươi mới là ngu ngốc!”
Phát hiện động tác của Tô Ngạn, Song Đầu Giao không thể không ngừng tranh đấu mà truy đuổi Tô Ngạn .
“Nhân loại, ngươi chạy không thoát đâu!”
Song Đầu Giao lớn tiếng gào thét, một cái đầu phun ra hỏa diễm bạch sắc, trong nháy mắt ngăn lại trước người Tô Ngạn, muốn cản nàng lại.
Thấy thế, Tô Ngạn cắn răng, uống một viên thuốc, khí tức tăng vọt, tám lưỡi đao xoay tròn quanh thân, cưỡng ép xông ra khỏi hỏa diễm.
“Tuyệt đối không thể để cho nàng chạy mất!”
Mắt thấy đồ ăn đến miệng sắp đào thoát, Song Đầu Giao điên cuồng vỗ cánh, nổi lên từng trận cuồng phong .
Bá!
Song Đầu Giao không hổ là yêu thú cấp Chí tôn, phi hành hết tốc lực, trong nháy mắt liền vượt qua Tô Ngạn, lập tức tản ra lĩnh vực che trời lấp đất ép lên người Tô Ngạn .
Mọi người đều biết, sau khi tiến giai Chí Tôn cảnh, cho dù là võ giả nhân loại hay là yêu thú, đều có thể ngưng tụ linh lực, hóa thành lĩnh vực .
Mà trong lĩnh vực, chỉ cần đối phương chưa đạt tới Chí Tôn cảnh, sẽ phải chịu rất nhiều hạn chế, thậm chí tu vi thấp hơn Thiên giai muốn cử động cũng không được.
Tô Ngạn đã là Thiên giai đỉnh phong từ lâu, cách Chí tôn cảnh chỉ còn lại nửa bước, bởi vậy cho dù ở trong lĩnh vực của Song Đầu Giao, vẫn có thể cử động, chỉ là tốc độ sẽ chậm hơn rất nhiều .
Nhưng mà trong chiến đấu, từng phút từng giây đều có thể phân định thắng thua, huống chi Song Đầu Giao còn mạnh hơn nàng rất nhiều?
Sau một khắc, Song Đầu Giao chi huy cái đuôi, mang theo tiếng xé gió quét tới, còn chưa tới gần, Tô Ngạn đã bị uy áp của gió thổi tay áo bay lên .
Nếu là bị đánh trúng, chắc chắn phải chết .
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tô Ngạn thôi động linh lực, mặt ngoài của tám lưỡi dao lập tức hiện ra một vòng phù văn kim sắc!
Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, lôi, băng .
Chỉ một thoáng, tám loại linh lực thuộc tính bắn ra từ lưỡi dao, xen lẫn quấn quanh, đụng vào đuôi của Song Đầu Giao!
Ầm ầm!
Tầng tầng gợn sóng năng lượng khuếch tán ra, không gian đều xuất hiện dấu hiệu vặn vẹo, chỉ là dao động của một sóng linh lực, liền có thể xé mở một vết nứt ở trong rừng.
Mượn nhờ lực trùng kích này, Tô Ngạn bay ngược ra ngoài, tránh thoát khỏi lĩnh vực của Song Đầu Giao, đổi hướng tiếp tục chạy trốn .
Hết cách rồi, con Song Đầu Giao này quá mạnh, tiếp tục đánh có khả năng ngay cả chạy trốn cũng không trốn thoát được.
“Hả?”
Tô Ngạn vừa bay ra không bao xa, liền vô ý thức dụi con mắt, cho là mình xuất hiện ảo giác .
Bởi vì ở phía trước nàng, lại có một người bay tới!
“…”
Tần Giác vốn dĩ còn dự định quan sát một hồi, kết quả không nghĩ tới Tô Ngạn thế mà chạy về phía hắn.
“Chạy mau! Đây là Song Đầu Giao cấp bậc Chí tôn!”
Tô Ngạn lo lắng hô to .
Bởi vì lúc ở Vô Cực bí cảnh Tần Giác đã thay đổi dung mạo, cho nên Tô Ngạn cũng không nhận ra Tần Giác .
“Ai .”
Thở dài, Tần Giác chậm rãi nâng lên nắm đấm, bất kể nói thế nào, hắn dù sao cũng có quen biết chút ít với Tô Ngạn, cũng không thể thấy chết không cứu .
“Nhân loại! Chạy đi đâu!”
Dựa vào nhục thể có năng lực phòng ngự cường hãn, Song Đầu Giao không để tâm tới bạo tạc, lấy cứng đối cứng dùng tám loại thuộc tính linh lực đuổi theo, có ý định không giết chết Tô Ngạn tuyệt không bỏ qua.
“Còn thất thần làm gì, chạy mau đi!”
Thấy Tần Giác không nhúc nhích đứng tại chỗ, Tô Ngạn lại lặp lại.
Tần Giác trầm mặc không nói, nhanh chóng vung ra nắm đấm .
Hô!
Trong chốc lát, Tô Ngạn chỉ cảm thấy quyền phong xẹt qua người, nhanh đến mức khó tin, nàng chưa kịp phản ứng, quyền phong kia đã đánh vào đầu bên trái của song đầu giao.
Bành!
Không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn gì, một đầu của Song Đầu Giao bạo liệt, phun ra huyết dịch màu lam.
Tô Ngạn lập tức trợn mắt hốc mồm, xảy ra chuyện gì vậy?
Bành!
Lại là một đạo quyền phong phá qua, một cái đầu khác của Song Đầu Giao bị nổ thành một bãi máu, ngay cả nguyên hồn cũng bị ép nát .
Đến lúc chết, Song Đầu Giao cũng không biết chuyện gì đã xảy ra .
“Cái này …”
Tô Ngạn dụi dụi mắt lần nữa, có cảm giác không thực tế.
Một yêu thú cấp Chí tôn, lại còn là Song Đầu Giao nổi danh phòng ngự, thế mà cứ như vậy bị đánh chết?
Đùa cái gì vậy chứ?
Cho dù là cường giả Truyền Kỳ cảnh cũng không có nhẹ nhàng như vậy?
“Ngươi không sao chứ?”
Tần Giác thuận miệng hỏi .
“Không, không sao .”
Tô Ngạn khàn giọng nói .
Tần Giác cũng không quản Tô Ngạn nghĩ thế nào, hắn phi thân xuống, đến bên cạnh thi thể của Song Đầu Giao.
Tô Ngạn vốn dĩ cho rằng Tần Giác sẽ lấy tinh hạch của Song Đầu Giao, dù sao tinh hạch của một yêu thú Chí tôn, cũng không thua kém linh dược cấm năm bình thường là bao .
Nhưng mà Tần Giác lại chỉ là lột ra lân phiến của Song Đầu Giao, cắt xuống một miếng thịt, sau đó dùng lửa bắt đầu nướng .
“…”
Do dự nửa ngày, Tô Ngạn cũng bay xuống, vẻ mặt chần chờ .
“Muốn ăn thì tự mình nướng .”
Liếc mắt nhìn nữ tử, Tần Giác thản nhiên nói .
Hai ngày nay hắn vẫn chưa ăn gì, hiện tại có thịt giao để ăn, đương nhiên sẽ không khách khí .
Tô Ngạn: “…”
Người này vừa rồi thật sự dùng hai quyền đánh chết Song Đầu Giao kia sao?
Mọi người đều biết, sau khi luyện qua cấp bậc Địa giai, liền có thể thông qua linh lực để duy trì hoạt động của thân thể, không cần ăn, Tần Giác nhìn kiểu nào cũng đều không giống những võ giả dưới Địa giai?
Không khỏi khiến cho Tô Ngạn nhớ tới người bạn kia của Thẩm Chí Văn ở Hắc Sơn trấn trước đó.
Mặc dù dung mạo khác nhau rất lớn, nhưng đều suất khí vô cùng, với lại rất có hứng thú với đồ ăn.
Nghĩ tới đây, Tô Ngạn thử thăm dò hỏi:
“Đa tạ tiền bối xuất thủ cứu giúp, không biết tôn tính đại danh của tiền bối.”
“Tần Giác .”
“Quả nhiên là ngươi!”
Tô Ngạn kinh hô .
Nghe vậy, Tần Giác sững sờ:
“Chuyện gì?”
“Ngươi chính là người bạn kia của Thẩm Chí Văn?”
Tô Ngạn giống như phát hiện ra bí mật động trời gì đó, chắc chắn nói .
“!”
Khốn kiếp, thế mà quên chuyện này!
Tần Giác lúc trước khi đi Vô Cực bí cảnh mặc dù có thay đổi dung mạo, nhưng không có đổi tên, nữ tử khẳng định là kết hợp với điểm ấy, đoán được thân phận của hắn .
Thấy Tần Giác trầm mặc, Tô Ngạn liền biết nàng đoán không sai, mình vậy mà có thể gặp được vì cường giả tuyệt thế diệt sát Vô Cực Thánh Giả kia ở nơi này!
“Chuyện kia… Lần ở trên bình nguyên kia, cũng là tiền bối sao?”
“Không sai .”
Tần Giác lần này không trầm mặc, nhẹ gật đầu, kỳ thật hắn cũng không muốn chính mình sẽ bại lộ thực lực, chỉ là không muốn bị ngoại giới quấy rầy mà thôi.
“Đa tạ tiền bối ân cứu mạng ba lần.”
Hít một hơi thật sâu, Tô Ngạn trịnh trọng nói .
Về mặt ý nghĩa mà nói, Tần Giác quả thực đã cứu Tô Ngạn ba lần, lần đầu tiên là lúc chiến tranh trên bình nguyên, lần thứ hai là lúc ở Vô Cực bí cảnh, lần thứ ba chính là chỗ này .
Không biết nên nói là Tô Ngạn quá xui, luôn gặp phải nguy cơ sinh tử, hay là nên nói là quá may mắn, mỗi lần đều có thể gặp được Tần Giác .
Bạn cần đăng nhập để bình luận