Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 267: Ghét Nhất Người Khác Đứng Trên Đầu

Khi Tần Giác thông qua tầng khảo nghiệm thứ tám, toàn bộ Thần Vực đều bị thần quang thắp sáng, như có thiên thần hạ phàm, chiếu rọi chúng sinh.

Bảy loại dị tượng xen lẫn quấn quanh, biến hóa khó lường, dị tượng xuất hiện, không ngừng xoay tròn vây quanh Tần Giác, tản ra khí tức mênh mông.

Cho dù ở bên ngoài Thần Vực, cũng có thể cảm nhận được lực lượng lớn không gì sánh nổi này.

Tin chắc rằng từ khi Thần Vực xuất hiện cho đến nay, Tần Giác hẳn là người đầu tiên trong thời gian ngắn như thế liên tục thông qua tám tầng khảo nghiệm, mà sắc mặt lại không đổi sắc.

Dường như không có bất kỳ tầng khảo nghiệm nào có thể để cho hắn dừng lại, giống như đang nhàn nhã đi dạo trong vườn nhà mình.

Nơi xa, Long Tiểu Vũ đã từ chấn kinh biến thành chết lặng từ lâu rồi.

Cho tới giờ khắc này, nàng mới ý thức được, sự chênh lệch giữa mình và Tần Giác rốt cuộc nó to lớn đến cỡ nào.

Hai chữ ‘thiên tài’ sao có thể hình dung được chuyện này chứ, quả thực là tiên nhân chuyển thế!

Về phần đám người Long Thương ở phía ngoài, hiện tại nội tâm chỉ còn lại một ý nghĩ, bọn hắn đang chứng kiến một vị truyền kỳ được sinh ra!

Thậm chí ngay cả rất nhiều nhiều thiên kiêu theo sau leo lên đỉnh núi Thông Thiên Thạch Giai cũng dừng lại, đứng quan sát.

“Nhanh như vậy đã đến tầng khảo nghiệm cuối cùng. “

Nhìn qua lỗ đen thần bí trước mặt, Tần Giác ngoáy lỗ tai, tẻ nhạt vô vị.

Lúc đầu nghe Long Tiểu Vũ giảng giải, Tần Giác rất tò mò, muốn nhìn cửu trọng thử khảo nghiệm của Phong Thần đài rốt cuộc là thế nào, kết quả không nghĩ tới lại nhẹ nhàng thông qua bát trọng như thế, thực tế vô vị.

Nhưng mà theo những gì Long Tiểu Vũ nói, cửu khảo nghiệm tầng khó khăn nhất hẳn là: Tâm Ma Kiếp.

Tâm ma, trong lòng người tu luyện ẩn giấu ác ma, hoặc là nói thiếu hụt cùng chướng ngại.

Thường thường chỉ có người tâm cảnh đủ kiên định, mới có thể thông qua cái này, không liên quan tới cảnh giới, tu vi, mà lại không có bất kỳ sơ hở gì có thể tìm kiếm, so với tầng hai Sâm La Huyễn Tượng còn đáng sợ hơn vô số lần, lúc trước Long Thương chính là dừng bước ở nơi này.

Nhưng Long Thương cũng nhân họa đắc phúc, nhận rõ mình, không bao lâu liền chiến thắng tâm ma, nâng cao một bước.

Chính vì vậy, Long Thương mới có thể thành công đột phá Thái Hư cảnh, tiến giai Bán Thần cảnh.

Chỉ tiếc chưa thể leo lên Phong Thần đài, nếu như không có đại cơ duyên gì, cơ bản rất khó lại chạm đến Chân Thần cảnh.

Đáng nhắc tới chính là, tâm ma của Long Thương chính là đương kim tộc trưởng của Bạch Long tộc, cũng chính là phụ thân của Long Côn.

Lúc ấy hai người cùng là thiên tài đứng đầu của Bạch Long tộc, có thể xưng là tuyệt đại song kiêu, uy chấn hư không.

Từ đầu đến cuối phụ thân của Long Côn đều ép trên đầu của Long Thương, hắn sao có thể cam lòng, dần dần sinh ra lòng ghen tị, dẫn đến lúc tiến vào Tâm Ma Kiếp triệt để bộc phát, khống chế không nổi, suýt nữa tẩu hỏa nhập ma.

Nếu không, với thiên phú của Long Thương, chưa hẳn không thể thông qua Tâm Ma Kiếp.

Mà một khi thông qua Tâm Ma Kiếp, leo lên Phong Thần đài, thu hoạch được ban thưởng của Thần Vực Long Thương chắc chắn sẽ giống phụ thân của Long Côn, trở thành Chân Thần.

Có lẽ, đây chính là mệnh đi.

Tần Giác lại chẳng thèm quan tâm nhiều như vậy, sau khi hấp thu xong hào quang trên người, lập tức tiến vào tầng khảo nghiệm thứ chín, Tâm Ma Kiếp.

“Đi vào.”

Ngoại giới, đám người ngừng thở, thần sắc hơi khẩn trương.

Lần này Tần Giác sẽ còn giống vừa rồi như thế, dễ dàng thông qua sao?

Cùng lúc đó, Tần Giác phát hiện mình chính bị đưa vào trong một mảnh sương mù, hắn thử đi về phía trước hai bước, sương mù xung quanh lập tức giống như thủy triều thối lui, lộ ra tràng cảnh bên trong- Huyền Ất Sơn!

Tần Giác tin chắc mình không nhìn lầm, hắn vậy mà đi tới Huyền Ất Sơn!

Chỉ là lúc này Huyền Ất Sơn giống như vừa mới lọt vào công kích, khói đen tản ra bên ngoài, kiến trúc cũng đổ sập hơn phân nửa, hóa thành phế tích.

Ánh mắt nhìn tới, đều là tứ chi cùng thân thể, giống như Tu La Địa Ngục, thê thảm vô cùng.

“Sư đệ…Sư đệ……Cứu ta……”

Bạch Nghiệp run rẩy từ bên cạnh bò qua, nửa người dưới đã chẳng biết đi đâu, thất khiếu chảy máu, giống nhu lúc nào cũng có thể chết đi.

“Sư thúc…Cứu ta……”

Bên cạnh, Trương Kỷ Trần nằm trên mặt đất, thoi thóp gọi Tần Giác, ngữ khí tràn ngập bi thương.

“Cứu ta…Cứu ta……”

Vô số thanh âm vang bên tai Tần Giác, mỗi một thanh âm đều giống như đang cầu khẩn hắn, khiến người ta nghe mà cũng động dung.

Nhưng mà Tần Giác lại nhịn không được cười nhạo:

“Không có tâm ma, cho nên liền dùng cái này đến làm ta sợ sao? “

Trừ uống rượu, ca hát ra, Tần Giác đã không tu luyện, cũng rất ít ra ngoài, làm sao lại có tâm ma?

Ngay cả cố hương Địa Cầu mà trước khi hắn xuyên qua, cũng dưới sự ảnh hưởng của Long Trẫm mà thoải mái hơn, lo lắng duy nhất e là cũng chỉ có Huyền Ất Sơn.

Nhưng bây giờ bên ngoài Linh Ương giới hắn có bố trí kết giới, cường giả vượt qua Thái Hư cảnh không cách nào tới gần, Huyền Ất Sơn còn có Lạc Tầm cùng Mộc Tử Thất tọa trấn, trừ phi người từ Trung Châu tới, nếu không thì Nam cảnh ai có thể làm gì được Huyền Ất Sơn?

Huống chi, Long Trẫm lúc nào cũng giúp hắn chú ý đến Huyền Ất Sơn, có thể nói vạn vô nhất thất.

“Kết thúc đi. “

Lắc đầu, Tần Giác bàn tay vung lên, hình ảnh trước mắt lập tức phá thành mảnh nhỏ, tiếng kêu cứu mạng cũng biến mất theo, lại lần nữa biến trở thành sương mù.

Ngay sau đó thân hình Tần Giác lóe lên, đi ra khỏi lỗ đen.

Tầng khảo nghiệm thứ chín, Tâm Ma Kiếp, thông qua!

“Ra rồi! Thật nhanh! “

Đám người chấn kinh.

Không nghĩ tới ngay cả tầng thứ chín Tâm Ma Kiếp, cũng không ngăn Tần Giác được nửa phút!

Rầm rầm rầm!

Dường như trong nháy mắt lúc Tần Giác đi ra khỏi lỗ đen, Thần Vực oanh động, ánh sáng vô biên sáng lên, thắp sáng cả chân trời, giống như có tồn tại kinh khủng nào đó đang thức tỉnh.

Sau một khắc, quang mang hội tụ, trên đỉnh đầu Tần Giác ngưng tụ thành mấy chục thân ảnh, thần thánh trang trọng.

Cùng với sự xuất hiện của mấy chục thân ảnh này, cả thiên địa đều trầm mặc, lâm vào tĩnh mịch.

Nửa ngày, rốt cục có người mở miệng:

“Những người kia……Là hư ảnh của cường giả Chân Thần viễn cổ sao? “

“Chắc là như vậy. “

Một người khác chần chờ nói.

Mọi người đều biết, mỗi thiên kiêu leo lên Phong Thần đài, đều có thể thức tỉnh tàn hồn của Chân Thần viễn cổ, kế thừa một bộ phận lực lượng của nó, tu vi tăng mạnh.

Nhưng cho tới nay, cho dù là ai, nhiều nhất chỉ có thể làm thức tỉnh một tàn hồn Chân Thần viễn cổ mà thôi.

Tần Giác đây là thức tỉnh hết toàn bộ tàn hồn Chân Thần viễn cỗ?

Mặt khác, Tần Giác không phải còn chưa leo lên Phong Thần đài sao?

“Quá khủng bố. “

Sở Tiêu lẩm bẩm, dáng vẻ sợ hãi.

Làm thức tỉnh một tàn hồn Chân Thần viễn cổ, tu vi liền có thể tăng nhiều, thu hoạch được huyền cơ đi thẳng đến Chân Thần cảnh, thế làm thức tỉnh mười mấy tàn hồn thì sẽ ra sao đây?

“Không được, nhất định phải nhanh thông tri Ma Thần bệ hạ! “

Cố nén nội tâm chấn kinh, Ma Quân cắn răng nói.

“Ngươi xác định, hắn là bạn của Tiểu Vũ? “

Long Thương ánh mắt phức tạp, nhìn về phía Long Côn.

“……”

Long Côn há to miệng, không biết trả lời thế nào.

Hắn chợt nhớ tới chuyện lần đầu tiên mình nhìn thấy Tần Giác, trực tiếp dùng Long Uy công kích Tần Giác, lại rơi vào phản phệ, kia hẳn là Tần Giác cố ý làm thế đi?

……

“Hửm? Mấy tên này là ai? “

Tần Giác ngẩng đầu, khẽ nhíu mày.

Hắn ghét nhất người khác đứng ở trên đầu hắn, thế là, Tần Giác không chút do dự phất tay đánh ra một quyền.

Oanh!

Không gian sụp đổ, vỡ vụn thành từng mảnh, lập tức lấy nắm đấm của Tần Giác làm trung tâm, đánh thẳng vào hư không, quán thông thiên địa!

Xoẹt xẹt!

Chỉ nghe một tiếng vang dội, sau đó dưới ánh mắt không thể nào tin được của mọi người, mấy chục thân ảnh nháy mắt bị một quyền của Tần Giác thôn phệ, hóa thành hư không!

“??? “
Bạn cần đăng nhập để bình luận