Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 299: Trùng Kiến Lại Thiên Cung
“Phong Khê, ngươi có biết tội của ngươi chưa? “
Thiên Đế ngữ khí lạnh như băng, không có chút cảm tình nào.
Sau khi hấp thụ chân nguyên, tàn hồn Thiên Đế đã được chữa trị, không chỉ tìm được trí nhớ bị mất, ngay cả lực lượng cũng tăng lên.
Phải biết rằng, cho dù là khi còn sống, Thiên Đế cũng chỉ là Chân Thần thượng vị mà thôi, chỉ có điều bởi vì nhận thức sai lầm, cho rằng đã trở thành Thần Vương.
Cho dù trước khi chết, Thiên Đế đã có đủ thực lực trùng kích Thần Vương, nhưng vẫn lạc lâu như vậy, tu vi có thể trực tiếp khôi phục lại khi còn sống, có thể nói không thể tưởng tượng nổi.
Hơn nữa đừng quên, Thiên Đế bây giờ còn không có thân thể đâu.
“Lão già kia, giết ta đi! “
Mắt thấy không còn bất cứ hy vọng nào nữa, Phong Khê cắn răng, nhắm mắt lại, vẻ mặt không sợ chết.
“Ha ha ha, lão già kia? “
Thiên Đế cũng không có vội vã giết chết Phong Khê, mà là trêu ghẹo nói: “Cho dù nhìn kiểu gì, ngươi đều già hơn ta? “
“……”
Hoàn toàn chính xác, Phong Khê vốn là có tổn thương trong người, lại mất đi chân nguyên Thiên Đế, rớt khỏi Thần Vương thượng vị, nguyên khí đại thương, ngoại hình giống như ông lão gần đất xa trời, lúc nào cũng có thể chết đi.
Trái với Thiên Đế, mày kiếm mắt sáng, mũi cao, cực kỳ mị lực, ở thời kỳ viễn cổ, không biết có bao nhiêu nữ võ giả bị mê muội, thậm chí sau khi cải tạo thân thể, còn trẻ tuổi hơn nữa.
“Hừ! Muốn chém giết muốn róc thịt, muốn làm gì cũng được, hà tất gì nhục nhã ta như vậy! “
Phong Khê tức giận nói.
Dưới tình huống bình thường, dù cho mất đi chân nguyên Thiên Đế, rớt cảnh giới, Phong Khê có lẽ cũng có thể treo Thiên Đế lên đánh mới đúng.
Dù nói thế nào, Phong Khê cũng tu luyện nhiều hơn Thiên Đế mười vạn năm.
Nhưng giờ phút này Phong Khê không chỉ có trọng thương trong người, xương cốt nát bấy, ngay cả đồng tử thuật cũng bị phế, một cường giả Thái Hư cảnh bình thường cũng có thể giết chết hắn, chớ đừng nói chi là Thiên Đế.
“Ha ha, như vậy quá tiện nghi ngươi rồi. “
Thiên Đế đôi mắt híp lại, lạnh lùng nói:
“Hơn mười vạn năm trước, bởi vì ta nhất thời mềm lòng, tạo thành sai lầm lớn, khiến cho Thiên Cung bị hủy diệt, không nghĩ tới hơn mười vạn năm qua đi, ngươi vẫn không biết hối cải. “
“Phong Khê, đây là ta lần cuối cùng ta gọi tên ngươi, ngươi làm cho ta quá thất vọng rồi. “
Nghe vậy, Phong Khê vốn sững sờ, lập tức như bị sét đánh, đầu ong ong vang lên, khóe mắt bất tri bất giác rơi xuống hai hàng nước mắt!
“Lần này, ta sẽ không lại thủ hạ lưu tình. “
Thiên Đế mặt không biểu tình, nhìn không ra nửa chút thương cảm.
Hơn mười vạn năm trước, Thiên Đế thu Phong Khê làm đệ tử, xem như con của mình, mang tất cả đồ tốt nhất đến cho hắn, kết quả đổi lấy sự phản bội.
Hôm nay trải qua cửu tử nhất sinh, thật vất vả một lần nữa tìm về được trí nhớ, Thiên Đế sao lại có thể mềm lòng nữa chứ?
“Tiền bối, người này có thể giao cho ta không?”
Thiên Đế quay người hành lễ với Tần Giác, xưng hô thình lình đã xảy ra biến hóa.
Tuy nhiên
“Tùy ngươi xử trí. “
Tần Giác không sao cả nhún vai.
“Đa tạ tiền bối. “
Được cho phép, Thiên Đế lập tức không chút do dự giơ bàn tay lên, ngưng tụ linh lực.
“Sư phụ, ta sai rồi! “
Đột nhiên, Phong Khê bịch một tiếng quỳ xuống, ôm chân Thiên Đế khóc rống, đây là lần đầu tiên từ sau khi Thiên Đế vẫn lạc, Phong Khê gọi hắn sư phụ.
Có lẽ là bị lời nói của Thiên Đế làm cho xúc động, hoặc là giả bộ để được Thiên Đế thủ hạ lưu tình, Phong Khê lại đau khổ cầu khẩn, nào còn dáng vẻ hung hãn không sợ chết như vừa rồi.
Đáng tiếc……
Thiên Đế hít một hơi thật sâu, hờ hững nói: “Quá muộn. “
Sau một khắc, linh lực ở giữa lòng bàn tay Thiên Đế bỗng nhiên phóng ra khí tức hủy diệt kinh khủng, trùng trùng điệp điệp đánh vào trên đầu Phong Khê!
Răng rắc!
Không có bất kỳ ngoài ý muốn, Phong Khê lập tức thất khiếu chảy máu, ngửa mặt lên trời ngã xuống, nếu không có thân thể Thần Vương hạ vị không thể phá vỡ, chỉ sợ một chưởng này có thể lại khiến cho hắn chia năm xẻ bảy.
Đương nhiên, Thiên Đế cũng sẽ không để cho Phong Khê chết đơn giản như vậy, chỉ thấy hắn mở bàn tay ra, một luồng linh lực xuất hiện, bên trong đang giam cầm linh hồn của Phong Khê.
“Ngươi muốn làm gì với ta? “
Phong Khê mặt mũi tràn đầy hoảng sợ, ý muốn phá tan linh lực giam cầm, nhưng mà hắn dưới trạng thái này sao có thể thành công?
“Ta nói này, giết ngươi thì quá tiện nghi cho ngươi, ta sẽ nhốt ngươi vào phệ hồn tháp, để thần hỏa vạn năm thiêu đốt, cho đến khi linh hồn ngươi hết mới thôi. “
Thiên Đế trầm lặng nói.
“Cái gì?! “
Phong Khê kinh hãi:
“Lão già kia, ngươi quá ác độc! “
Người khác có lẽ không biết phệ hồn tháp, nhưng Phong Khê lại rất rõ, đó là nơi Thiên Cung chuyên dùng để tra tấn linh hồn của địch nhân, không thua gì mười tám tầng Địa Ngục, huống chi còn phải chịu thần hỏa vạn năm thiêu đốt, quả thực sống không bằng chết!
Đối với cái này, Thiên Đế không cho là đúng, bàn tay nắm chặt, trực tiếp thu hồi linh hồn của Phong Khê, chuẩn bị sau này chậm rãi tra tấn.
Làm xong những thứ này, Thiên Đế lần nữa khom lưng hành lễ với Tần Giác, thái độ cực kỳ thành khẩn: “Tiền bối, đa tạ ngài hỗ trợ, bằng không thì chỉ sợ ta đời này cũng rất khó báo thù rửa hận. “
Lời còn chưa dứt, Thiên Đế bỗng nhiên ý thức được không đúng, mình đã chết, coi như là cả đời ư?
“Không cần, tiện tay mà thôi. “
Tần Giác duỗi lưng một cái, không đếm xỉa tới nói.
Bởi vì chuyện lần trước, lại khiến cho Tần Giác có cảm nhận không tệ với Thiên Đế, bằng không thì với tính cách của Tần Giác, tuyệt đối sẽ không xen vào việc của người khác, đưa Phong Khê đến nơi đây Cân nhắc lời lẽ, Thiên Đế lại nói:
“Đúng rồi tiền bối, ta có ý định xây dựng lại Thiên Cung, người thấy thế nào? “
Hôm nay Thiên Đế sống lại, đại thù được báo, cho dù không có thân thể, nhưng phóng nhãn khắp giới nội, ngoại trừ Tần Giác ra, hoàn toàn không có đối thủ, nếu xây dựng lại Thiên Cung, tất nhiên sẽ tạo thành trùng kích cực lớn khắp hư không.
Nhưng mà Tần Giác lại cạn lời.
Xây dựng lại Thiên Cung có liên quan gì với ta? Hỏi ta làm gì vậy?
Ngay lúc Tần Giác dở khóc dở cười, nhíu mày, như là nhớ tới cái gì, nhìn xung quanh một vòng nói: “Ngươi ở chỗ này xây dựng lại Thiên Cung ư? “
Thiên Đế khẽ giật mình, vội vàng đáp:
“Đúng vậy. “
Nơi đây vốn đã từng là Thiên Cung di chỉ, sau khi trải qua cải tạo lúc trước, ngoại trừ không có sinh mệnh ra, cho dù là phương diện gì cũng không yếu hơn Bạch Long giới, thậm chí còn hơn lúc trước.
“Có thể để lại cho ta một nơi không? “
Tần Giác hỏi thăm.
“??? “
Thiên Đế vẻ mặt ngơ ngác, nhưng vẫn là gật đầu nói: “Không có vấn đề. “
“Ha ha ha, đa tạ, ta còn có việc, đi trước, tạm biệt. “
Vứt lại những lời này, Tần Giác phi thân lên, nhanh chóng biến mất, để lại Thiên Đế ngơ ngác.
Đi lúc này?
Không có những lời khác muốn nói ư?
Không đợi Thiên Đế kịp phản ứng, Thế Giới Sơn trên Phong Thần đài đột nhiên bay lên, sau đó bay theo hướng Tần Giác vừa bay đi.
Thiên Đế: “……”
……
Kỳ thật Tần Giác sở dĩ gấp gáp rời đi như vậy, bởi vì hắn hoàn toàn không muốn tham dự loại chuyện này, ngay cả sự vụ bên trong Huyền Ất Sơn hắn còn lười được quản, sao có thể quản cái gì mà Thiên Cung.
“Hô, vẫn là uống rượu thoải mái. “
Lấy một bình linh tửu mở ra, Tần Giác vui thích nói.
Đúng lúc này, phía trước bỗng nhiên truyền đến âm thanh chiến đấu kịch liệt, từng tầng rung động chấn động tất cả.
Tần Giác đưa mắt nhìn lại, sắc mặt trầm xuống.
Thiên Đế ngữ khí lạnh như băng, không có chút cảm tình nào.
Sau khi hấp thụ chân nguyên, tàn hồn Thiên Đế đã được chữa trị, không chỉ tìm được trí nhớ bị mất, ngay cả lực lượng cũng tăng lên.
Phải biết rằng, cho dù là khi còn sống, Thiên Đế cũng chỉ là Chân Thần thượng vị mà thôi, chỉ có điều bởi vì nhận thức sai lầm, cho rằng đã trở thành Thần Vương.
Cho dù trước khi chết, Thiên Đế đã có đủ thực lực trùng kích Thần Vương, nhưng vẫn lạc lâu như vậy, tu vi có thể trực tiếp khôi phục lại khi còn sống, có thể nói không thể tưởng tượng nổi.
Hơn nữa đừng quên, Thiên Đế bây giờ còn không có thân thể đâu.
“Lão già kia, giết ta đi! “
Mắt thấy không còn bất cứ hy vọng nào nữa, Phong Khê cắn răng, nhắm mắt lại, vẻ mặt không sợ chết.
“Ha ha ha, lão già kia? “
Thiên Đế cũng không có vội vã giết chết Phong Khê, mà là trêu ghẹo nói: “Cho dù nhìn kiểu gì, ngươi đều già hơn ta? “
“……”
Hoàn toàn chính xác, Phong Khê vốn là có tổn thương trong người, lại mất đi chân nguyên Thiên Đế, rớt khỏi Thần Vương thượng vị, nguyên khí đại thương, ngoại hình giống như ông lão gần đất xa trời, lúc nào cũng có thể chết đi.
Trái với Thiên Đế, mày kiếm mắt sáng, mũi cao, cực kỳ mị lực, ở thời kỳ viễn cổ, không biết có bao nhiêu nữ võ giả bị mê muội, thậm chí sau khi cải tạo thân thể, còn trẻ tuổi hơn nữa.
“Hừ! Muốn chém giết muốn róc thịt, muốn làm gì cũng được, hà tất gì nhục nhã ta như vậy! “
Phong Khê tức giận nói.
Dưới tình huống bình thường, dù cho mất đi chân nguyên Thiên Đế, rớt cảnh giới, Phong Khê có lẽ cũng có thể treo Thiên Đế lên đánh mới đúng.
Dù nói thế nào, Phong Khê cũng tu luyện nhiều hơn Thiên Đế mười vạn năm.
Nhưng giờ phút này Phong Khê không chỉ có trọng thương trong người, xương cốt nát bấy, ngay cả đồng tử thuật cũng bị phế, một cường giả Thái Hư cảnh bình thường cũng có thể giết chết hắn, chớ đừng nói chi là Thiên Đế.
“Ha ha, như vậy quá tiện nghi ngươi rồi. “
Thiên Đế đôi mắt híp lại, lạnh lùng nói:
“Hơn mười vạn năm trước, bởi vì ta nhất thời mềm lòng, tạo thành sai lầm lớn, khiến cho Thiên Cung bị hủy diệt, không nghĩ tới hơn mười vạn năm qua đi, ngươi vẫn không biết hối cải. “
“Phong Khê, đây là ta lần cuối cùng ta gọi tên ngươi, ngươi làm cho ta quá thất vọng rồi. “
Nghe vậy, Phong Khê vốn sững sờ, lập tức như bị sét đánh, đầu ong ong vang lên, khóe mắt bất tri bất giác rơi xuống hai hàng nước mắt!
“Lần này, ta sẽ không lại thủ hạ lưu tình. “
Thiên Đế mặt không biểu tình, nhìn không ra nửa chút thương cảm.
Hơn mười vạn năm trước, Thiên Đế thu Phong Khê làm đệ tử, xem như con của mình, mang tất cả đồ tốt nhất đến cho hắn, kết quả đổi lấy sự phản bội.
Hôm nay trải qua cửu tử nhất sinh, thật vất vả một lần nữa tìm về được trí nhớ, Thiên Đế sao lại có thể mềm lòng nữa chứ?
“Tiền bối, người này có thể giao cho ta không?”
Thiên Đế quay người hành lễ với Tần Giác, xưng hô thình lình đã xảy ra biến hóa.
Tuy nhiên
“Tùy ngươi xử trí. “
Tần Giác không sao cả nhún vai.
“Đa tạ tiền bối. “
Được cho phép, Thiên Đế lập tức không chút do dự giơ bàn tay lên, ngưng tụ linh lực.
“Sư phụ, ta sai rồi! “
Đột nhiên, Phong Khê bịch một tiếng quỳ xuống, ôm chân Thiên Đế khóc rống, đây là lần đầu tiên từ sau khi Thiên Đế vẫn lạc, Phong Khê gọi hắn sư phụ.
Có lẽ là bị lời nói của Thiên Đế làm cho xúc động, hoặc là giả bộ để được Thiên Đế thủ hạ lưu tình, Phong Khê lại đau khổ cầu khẩn, nào còn dáng vẻ hung hãn không sợ chết như vừa rồi.
Đáng tiếc……
Thiên Đế hít một hơi thật sâu, hờ hững nói: “Quá muộn. “
Sau một khắc, linh lực ở giữa lòng bàn tay Thiên Đế bỗng nhiên phóng ra khí tức hủy diệt kinh khủng, trùng trùng điệp điệp đánh vào trên đầu Phong Khê!
Răng rắc!
Không có bất kỳ ngoài ý muốn, Phong Khê lập tức thất khiếu chảy máu, ngửa mặt lên trời ngã xuống, nếu không có thân thể Thần Vương hạ vị không thể phá vỡ, chỉ sợ một chưởng này có thể lại khiến cho hắn chia năm xẻ bảy.
Đương nhiên, Thiên Đế cũng sẽ không để cho Phong Khê chết đơn giản như vậy, chỉ thấy hắn mở bàn tay ra, một luồng linh lực xuất hiện, bên trong đang giam cầm linh hồn của Phong Khê.
“Ngươi muốn làm gì với ta? “
Phong Khê mặt mũi tràn đầy hoảng sợ, ý muốn phá tan linh lực giam cầm, nhưng mà hắn dưới trạng thái này sao có thể thành công?
“Ta nói này, giết ngươi thì quá tiện nghi cho ngươi, ta sẽ nhốt ngươi vào phệ hồn tháp, để thần hỏa vạn năm thiêu đốt, cho đến khi linh hồn ngươi hết mới thôi. “
Thiên Đế trầm lặng nói.
“Cái gì?! “
Phong Khê kinh hãi:
“Lão già kia, ngươi quá ác độc! “
Người khác có lẽ không biết phệ hồn tháp, nhưng Phong Khê lại rất rõ, đó là nơi Thiên Cung chuyên dùng để tra tấn linh hồn của địch nhân, không thua gì mười tám tầng Địa Ngục, huống chi còn phải chịu thần hỏa vạn năm thiêu đốt, quả thực sống không bằng chết!
Đối với cái này, Thiên Đế không cho là đúng, bàn tay nắm chặt, trực tiếp thu hồi linh hồn của Phong Khê, chuẩn bị sau này chậm rãi tra tấn.
Làm xong những thứ này, Thiên Đế lần nữa khom lưng hành lễ với Tần Giác, thái độ cực kỳ thành khẩn: “Tiền bối, đa tạ ngài hỗ trợ, bằng không thì chỉ sợ ta đời này cũng rất khó báo thù rửa hận. “
Lời còn chưa dứt, Thiên Đế bỗng nhiên ý thức được không đúng, mình đã chết, coi như là cả đời ư?
“Không cần, tiện tay mà thôi. “
Tần Giác duỗi lưng một cái, không đếm xỉa tới nói.
Bởi vì chuyện lần trước, lại khiến cho Tần Giác có cảm nhận không tệ với Thiên Đế, bằng không thì với tính cách của Tần Giác, tuyệt đối sẽ không xen vào việc của người khác, đưa Phong Khê đến nơi đây Cân nhắc lời lẽ, Thiên Đế lại nói:
“Đúng rồi tiền bối, ta có ý định xây dựng lại Thiên Cung, người thấy thế nào? “
Hôm nay Thiên Đế sống lại, đại thù được báo, cho dù không có thân thể, nhưng phóng nhãn khắp giới nội, ngoại trừ Tần Giác ra, hoàn toàn không có đối thủ, nếu xây dựng lại Thiên Cung, tất nhiên sẽ tạo thành trùng kích cực lớn khắp hư không.
Nhưng mà Tần Giác lại cạn lời.
Xây dựng lại Thiên Cung có liên quan gì với ta? Hỏi ta làm gì vậy?
Ngay lúc Tần Giác dở khóc dở cười, nhíu mày, như là nhớ tới cái gì, nhìn xung quanh một vòng nói: “Ngươi ở chỗ này xây dựng lại Thiên Cung ư? “
Thiên Đế khẽ giật mình, vội vàng đáp:
“Đúng vậy. “
Nơi đây vốn đã từng là Thiên Cung di chỉ, sau khi trải qua cải tạo lúc trước, ngoại trừ không có sinh mệnh ra, cho dù là phương diện gì cũng không yếu hơn Bạch Long giới, thậm chí còn hơn lúc trước.
“Có thể để lại cho ta một nơi không? “
Tần Giác hỏi thăm.
“??? “
Thiên Đế vẻ mặt ngơ ngác, nhưng vẫn là gật đầu nói: “Không có vấn đề. “
“Ha ha ha, đa tạ, ta còn có việc, đi trước, tạm biệt. “
Vứt lại những lời này, Tần Giác phi thân lên, nhanh chóng biến mất, để lại Thiên Đế ngơ ngác.
Đi lúc này?
Không có những lời khác muốn nói ư?
Không đợi Thiên Đế kịp phản ứng, Thế Giới Sơn trên Phong Thần đài đột nhiên bay lên, sau đó bay theo hướng Tần Giác vừa bay đi.
Thiên Đế: “……”
……
Kỳ thật Tần Giác sở dĩ gấp gáp rời đi như vậy, bởi vì hắn hoàn toàn không muốn tham dự loại chuyện này, ngay cả sự vụ bên trong Huyền Ất Sơn hắn còn lười được quản, sao có thể quản cái gì mà Thiên Cung.
“Hô, vẫn là uống rượu thoải mái. “
Lấy một bình linh tửu mở ra, Tần Giác vui thích nói.
Đúng lúc này, phía trước bỗng nhiên truyền đến âm thanh chiến đấu kịch liệt, từng tầng rung động chấn động tất cả.
Tần Giác đưa mắt nhìn lại, sắc mặt trầm xuống.
Bạn cần đăng nhập để bình luận