Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 118: Lại Làm Chuyện Tốt

Cuối cùng nhờ một chút linh thạch, song phương đạt thành hoà giải, bất quá Nhạc thống lĩnh nhìn về phía Tần Giác vẻ mặt có chút quái dị, dù sao một lần xuất ra mấy trăm viên linh thạch thượng phẩm, cho dù là võ giả Thiên Giai cũng làm không được.

Mà với tuổi tác của Tần Giác, nhìn kiểu nào cũng đều không giống một cường giả Chí Tôn.

Tới đây, Tần Giác không thèm để ý chút nào, những linh thạch thượng phẩm kia đều là hắn vơ vét từ Linh tộc, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, làm gì có chuyện đau lòng.

Nhưng mà phần còn lại hắn chuẩn bị mang về giao cho Bạch Nghiệp, nói không chừng có thể trong thời gian ngắn tăng chiến lực của Huyền Ất Sơn lên một đẳng cấp.

“Hắc hắc, công tử đi thong thả, có rảnh rỗi lần sau lại đến a.”

Lão bản cười híp mắt nói, chỗ nào còn dáng vẻ tức giận chứ.

Một gian Quỷ Ốc đổi mấy trăm viên linh thạch thượng phẩm, có thể nói là kiếm được bộn, lão bản mừng còn không kịp, sao sẽ tức giận được chứ?

“…”

“Tiền bối, đều là ta không tốt, hại người tốn nhiều linh thạch như vậy.”

Tô Ngạn cúi đầu, vẻ mặt áy náy, này cùng Thánh nữ đã từng kiêu ngạo của Phong Lôi tông quả thực tưởng như hai người.

Nàng bây giờ hoàn toàn chính là thứ vướng tay vướng chân, không chỉ không giúp được cái mà, còn luôn cản trở, ngay cả chính nàng cũng cảm thấy xấu hổ.

“…”

Tần Giác bất đắc dĩ cười khổ, nhớ lần đầu lúc hắn nhìn thấy Tô Ngạn, đối phương chính là mỹ nữ cao lãnh, mang đến cho người ta một loại cảm giác khó gần, bộ dáng hiện tại này giống như bé gái nhỏ làm sai chuyện, có chút đáng yêu.

Chỉ tiếc là mang theo mặt nạ, không cách nào xem được gương mặt tuyệt mỹ phía sau.

Nghĩ như vậy, Tần Giác trêu ghẹo nói:

“Đã như vậy, thì bồi thường bằng cách lấy thân báo đáp đi.”

“A?”

Tô Ngạn đầu tiên là sững sờ, nháy mắt sắc mặt đỏ đến mang tai, đỉnh đầu toát ra một luồng khói trắng, giống như máy hơi nước.

“Ta, ta, ta còn chưa chuẩn bị…”

Tô Ngạn nói năng lộn xộn, thanh âm nhỏ đến cơ hồ không nghe được.

“Sư phụ, ta lại đói.”

Đúng lúc này, Vân Tịch đột nhiên kéo tóc Tần Giác, đánh gãy lời nói của hai người.

“Ây… Ngươi là heo sao?”

Tần Giác nhịn không được trợn mắt, gia hỏa này hình như từ sau khi hoá hình, không phải đang ăn, thì chính là đang uống, quả thực là cái hang không đáy, không biết còn tưởng rằng nàng là Trư yêu hoá hình.

“Đáng ghét, người ta mới không phải là heo!”

Miệng nhỏ của Vân Tịch hơi nhếch, bất mãn giẫm lên đầu Tần Giác hai cước, nàng hẳn là sinh linh đầu tiên cũng như duy nhất trên thế giới này có thể giẫm trên đầu Tần Giác.

“Được được được, ngươi không phải heo.”

Tần Giác im lặng, đành phải lại dẫn Vân Tịch đi mua đồ ăn.

Cùng lúc đó, Tô Ngạn cũng nhẹ nhàng thở ra, nhưng mà khuôn mặt vẫn đỏ bừng, nếu không phải có mặt nạ, chỉ sợ nàng ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

Nửa ngày sau đó, hai người một ‘Cỏ” đi dạo hết toàn bộ khu vực phồn hoa nhất Thần Võ thành, đồng thời cũng nhìn thấy hoàng cung to lớn nằm ở giữa.

So với Địa Cầu, hoàng cung nơi này cũng không khác Tiên cung là bao, chỉ là tường thành cao mấy trăm trượng, với lại dùng vật liệu đá đặc thù luyện chế, thêm các loại phù văn gia trì, ngay cả cường giả Chí Tôn cảnh cũng rất khó công phá.

Không chỉ như vậy, bốn phía còn có rất nhiều kiến trúc lơ lửng trên không trung, nối liền cùng một chỗ, hình thành trận pháp, không thể phá vỡ.

Trong mắt của Tần Giác, trong toà hoàng cung này có ít nhất ba vị cường giả Truyền Kỳ cảnh trở lên, lực lượng dạng này, nếu như đặt ở Nam Cảnh, đủ để giẫm Thiên Cơ tông ở dưới chân!

Thời gian trôi qua như cún chạy ngoài đồng, đảo mắt đã tới chạng vạng tối, Vân Tịch đứng trên đầu Tần Giác, Tô Ngạn đi theo bên cạnh, thân ảnh bị ráng chiều kéo dài vô tận, cứ như vậy thảnh thơi đi dạo trên phố, nhìn qua ấm áp vô cùng.

Chẳng biết tại sao, Tô Ngạn lại có loại ý nghĩ nếu như có thể luôn như vậy, thì tốt biết bao.

Rầm rầm!

Bỗng nhiên, một trận tiếng bước chân ồn ào phá vỡ yên tĩnh, xuất hiện ở góc cuối đường, là một đám cấm quân mặc áo giáp, người cầm đầu chính là Nhạc thống lĩnh mà Tần Giác đã gặp hôm qua.

Trước mắt bọn họ, một người áo đen chạy với tốc độ cao nhất, tốc độ nhanh vô cùng, chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh mơ hồ, ngay cả là nam hay là nữ đều không phân biệt được.

“Hỗn trướng, dừng lại!”

“Đứng lại cho ta!”

“Ngươi trốn không thoát đâu!”

Nhạc thống lĩnh vừavận dụng tốc độ cao nhất truy kích, vừa phẫn nộ quát, bộ dáng kia, tựa hồ hận không thể đem người áo đen xé nát.

Chung quanh người đi đường thấy thế, nhao nhao tản ra, sợ bị đụng đến.

“Ha ha ha ha, ngu xuẩn, bắt không được thì ta đi, hết cách rồi ta chính là cường đại như vậy.”

Người áo đen cười đắc ý nói.

“Muốn chết!”

Nhạc thống lĩnh giận không kềm được, thao túng linh kiếm đâm về người áo đen, nhưng mà người áo đen chỉ tránh qua một bên, liền nhẹ nhõm thoát, lập tức không quên châm chọc nói:

“Ngu xuẩn, chỉ bằng ngươi cũng muốn từ phía sau công kích ta, quả thực là nằm mơ giữa ban ngày.”

Nói xong, tốc độ của người áo đen lần nữa tăng lên, đúng là vẫn đang đang trêu đùa vị Nhạc thống lĩnh này.

“Hửm?”

Đột nhiên, người áo đen phát hiện phía trước mình hình như có hai bóng người, trong đó một cái hình như là nữ nhân.

“Ha ha, là bị dọa đến không dám chạy nữa sao?”

Người áo đen không thèm để ý, dự định trực tiếp xông qua, với tốc độ cùng cường độ nhục thể bây giờ của hắn, dù phía trước có là ngọn núi cũng ngăn không được, chớ đừng nói chi là hai người.

Ầm!

Rốt cục, người áo đen đâm sầm vào một người trong đó, ngay sau đó đám người liền thấy người áo đen bắn ngược ra ngoài với tốc độ bàn thờ!

Đáng thương là Nhạc thống lĩnh còn không có kịp phản ứng liền bị người áo đen đập trúng, sau đó hai người lại trượt trên mặt đất mười mấy mét mới dừng lại.

“Tê!”

Nhạc thống lĩnh hít một hơi sâu, chỉ cảm thấy toàn thân truyền đến đau nhức kịch liệt, xém chút đau đến ngất đi.

“Nhạc thống lĩnh! Ngài không sao chứ?” Cấm quân bên cạnh kinh hãi.

Nhạc thống lĩnh: “…”

Hỗn đản, ngươi thấy ta giống người không có chuyện gì sao?

“Còn không mau nâng người này lên cho ta!”

“Ai nha.”

“A, Nhạc thống lĩnh, hắn hình như ngất đi rồi.”

Cho tới giờ khắc này, mọi người mới phát hiện miệng người áo đen phun bọt máu, khí tức uể oải, thậm chí nửa người đều biến dạng, nếu không phải có được tu vi Thiên Giai, thương thế nặng như thế chỉ sợ đã chết rồi.

“Chuyện gì đã xảy ra?”

Nhạc thống lĩnh hít một hơi thật sâu, rồi mới hoàn hồn lại, cau mày nói.

“Hẳn là hai người kia đã giúp chúng ta.”

Chiến sĩ cấm quân bên cạnh chỉ vào Tần Giác cùng Tô Ngạn cách đó không xa nói.

“Là các ngươi?”

Nhìn thấy hai người, Nhạc thống lĩnh hơi ngẩn ra.

Tần Giác: “…”

Ta có thể nói chuyện này không có quan hệ gì với ta được không?

Tần Giác cũng không nghĩ tới người áo đen này sẽ đầu đất như vậy, hắn chỉ do dự một chút, người áo đen thế mà liền đụng vào.

Phải biết rằng Tần Giác trừ nhục thể vô địch ra, còn tự mang công năng phản giáp, còn may người áo đen chỉ là va phải một phát mà thôi, nếu lực lượng lớn hơn một chút, sợ rằng sẽ bị phản chết.

“Đa tạ tiền bối ra tay giúp đỡ bắt tặc nhân này.”

Nhạc thống lĩnh ôm quyền nói, mặc dù hắn rất xui xẻo trở thành đệm lưng cho người áo đen, nhưng nếu không có Tần Giác, người áo đen rất có thể đã đào thoát.

Trước đó lúc Tần Giác một lần lấy ra mấy trăm viên linh thạch thượng phẩm, hắn đã cảm thấy đối phương không đơn giản, nhưng lại không dám khẳng định, hiện tại cơ bản có thể chắc chắn.

Tần Giác: “…”

Xem ra chính mình lại không hiểu rõ chuyện làm người tốt rồi nhỉ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận