Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 324: Thương Nguyên Thành
Thất giới, Cửu Châu đại lục, Thanh Châu.
Nước mưa óng ánh không ngừng rơi xuống,làm cảnh vật xung quanh ướt đẫm, nước theo lá cây trượt xuống, đổ lên trên mặt đất.
Phóng tầm mắt nhìn tới, sơn thủy đụng vào nhau, tựa như một bức tranh vẩy mực, mỹ lệ vô cùng.
Trong màn mưa, ba thân ảnh đột nhiên lặng yên không một tiếng động xuất hiện, đánh vỡ bình tĩnh.
“Oa, thật xinh đẹp!”
Thí Đạo hai mắt tỏa ánh sáng, nhịn không được tán thưởng.
Là một Thần khí ở Ân giới mấy chục vạn năm, Thí Đạo hiện tại với bất cứ thứ đồ gì ở ngoại giới đều tràn ngập hiếu kỳ, quả thực như đứa trẻ, xem không biết mệt.
Chỉ tiếc thanh âm thô ráp kia phá hư mỹ cảm.
“Ây… Đúng rồi, chủ nhân, chúng ta tới nơi này làm gì?”
Thí Đạo quay đầu nhìn về Tần Giác.
“Khụ khụ, trước hết nghĩ biện pháp về giới nội rồi nói.”
Tần Giác chắp hai tay ra sau, thản nhiên nói: “Đại lục này người mạnh nhất đang ở trong thành phía trước, từ nơi đó có lẽ có thể biết nhiều chuyện liên quan tới thế giới này hơn.”
Nghe vậy, Thí Đạo theo tiếng kêu nhìn lại, quả nhiên thấy một toà thành thị khổng lồ, bao la vô biên, so với Minh Châu Thánh thành trước đó còn phồn hoa hơn, võ giả ra vào cũng đều là đi bộ, thậm chí cố ý thu liễm khí tức, thả tư thái rất thấp.
Ở trên cửa thành, khắc hai cái chữ to: Thương Nguyên.
Thương Nguyên thành!
Phàm là sinh Thất giới, cho dù đại lục kia, đều biết Thương Nguyên thành tọa trấn một cường giả Bán Thần Cảnh!
“Nha.”
Thí Đạo nhẹ gật đầu, tỏ ra hiểu rõ.
Đang lúc đám người Tần Giác chuẩn bị tiến vào trong thành, một chiếc linh khí phi hành xa hoa, chuyên chở các loại vũ khí đột nhiên từ đằng xa bay tới, tốc độ nhanh vô cùng, chớp mắt đã tới.
“Hửm?”
Tần Giác lông mày nhíu nhẹ, đồ án trên chiếc linh khí phi hành kia hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải?
Chờ chút!
Minh Châu Doanh thị!
Tần Giác tin chắc mình không nhìn lầm, đồ án trên đó, giống y như đúc với đồ án trên linh khí phi hành của Doanh gia!
Nói một cách khác,linh khí phi hành này đến từ Doanh gia!
Chuyện gì xảy ra?
Linh khí phi hành Doanh gia làm sao lại xuất hiện ở đây?
Chẳng lẽ Doanh gia muốn tuyên chiến với Thương Nguyên thành?
Nói đùa cái gì?
Trừ phi gia chủ Doanh gia đã bước vào Bán Thần Cảnh.
Mặc dù Bán Thần Cảnh cũng không phải là Chân Thần, nhưng tối thiểu gì cũng chạm tới Thần cảnh, trong lúc giơ tay nhấc chân có thể khiến thiên địa dao động, không phải Thái Hư cảnh có thể so sánh.
Ngay lúc Tần Giác nghi hoặc, linh khí phi hành đột nhiên dừng lại, từ bên trong bay ra hơn mười thân ảnh, đáp xuống bên ngoài Thương Nguyên thành.
Người cầm đầu là nam tử trung niên diện mạo uy nghiêm, như núi cao sừng sững, hai đầu lông mày có chút tương tự với Doanh Nguyệt, khí tức thâm thúy, giống như núi to lớn không thể rung chuyển, chỉ là đứng ở nơi đó, nước mưa liền tự động tách ra, không cách nào tới gần, hình như đã đạt tới Thái Hư đệ thập cảnh.
Tên nam tử trung niên này chính là đương kim tộc trưởng của Doanh thị, cũng chính là phụ thân của Doanh Nguyệt, Doanh Sơn!
Quả nhiên như trong trí nhớ của Lâu La miêu tả như thế, dù là cái gì cũng không làm, khiến cho người ta có một loại cảm giác trầm ổn nặng nề.
“A, khí tức của người kia, giống với Doanh Nguyệt.”
Sau khi chú ý tới động tĩnh bên này, Thí Đạo có chút kinh ngạc.
Nàng trước đó vẫn đang quan sát chuyện khác, cho nên cũng không nhìn thấy đồ án trên linh khí phi hành của Doanh gia, bởi vậy hơi kinh ngạc.
Tần Giác: “…”
Nói nhảm, người ta là cha con, tu luyện công pháp đều như thế, khí tức có thể không giống nhau được à?
…
…
“Thương Nguyên thành, đã lâu không gặp.”
Ngẩng đầu nhìn thành thị cao lớn trước mặt, Doanh Sơn vẻ mặt rất là phức tạp.
Nhớ lần trước tới đây, vẫn là bởi vì chiến tranh Thất giới, không nghĩ tới đảo mắt đã qua mấy trăm năm, mà với tu vi của Doanh Sơn, trong lúc nhất thời cũng không nhịn được bùi ngùi mãi thôi.
“Gia chủ, gia tộc bên kia truyền đến tin tức, Tam tiểu thư đã trở về.”
Một lão giả mặc trường bào màu đen tiến lên nói, thái độ cực kì cung kính.
“Nha đầu kia ở bên ngoài lâu như vậy, bây giờ cũng là thời điểm nên trở về.”
Dừng một chút, Doanh Sơn hỏi:
“Không có việc gì a?”
“Không có việc gì, bất quá…”
Lão giả hơi có vẻ do dự.
“Nói.”
“Ba thiếu chủ của Lăng gia, Mặc gia, Diêm gia, tất cả đều chết trong lần lịch luyện này, còn có Trùng Tu thiên tài Trùng tộc.”
Lão giả cười khổ.
“Ha ha, còn tưởng rằng là chuyện lớn gì, ba tên phế vật gia tộc kia chết sớm một chút càng tốt hơn , tránh liên lụy gia tộc, nếu không phải bởi vì chuyện liên minh, bọn hắn cũng xứng cùng nữ nhi của ta tổ đội?”
Doanh Sơn không quan trọng nói:
“Về phần Trùng tộc, cùng chúng ta có liên quan gì?”
“…”
Lão giả há to miệng, không phản bác được.
Mặc dù kia ba vị thiếu chủ kia thiên phú không tồi, nhưng lại hoàn khố không chịu nổi, khắp nơi gây chuyện thị phi, khiến cho tu vi từ đầu đến cuối trì trệ không tăng, khó mà tiến thêm.
Cứ theo đà này, sớm muộn có một ngày sẽ chọc đến tồn tại không nên trêu chọc, mang đến cho gia tộc tai hoạ ngập đầu.
Đến lúc đó, là minh chủ Doanh gia có nên hỗ trợ hay không?
Từ phương diện nào đó mà nói, ba người hiện tại chết đi quả thật là chuyện tốt, cũng không biết tộc trưởng ba gia tộc kia sẽ nghĩ thế nào.
Mà Trùng tộc, căn bản không nằm trong phạm vi liên minh, đừng nói chỉ là chết một thiên tài, cho dù chết toàn bộ, Doanh Sơn cũng sẽ không nhìn nhiều một cái.
“Bất quá, lần lịch luyện hư không này chỉ có tam nha đầu còn sống trở về, ít nhiều có chút không ổn, à… Cái này mau lên, thông tri gia tộc, gửi cho Lăng gia, Mặc gia, Diêm gia một chút tài nguyên tu luyện, xem như đền bù, nếu có bất mãn, liền để cho bọn họ tới nói chuyện với ta.”
Hơi chút trầm ngâm, Doanh Sơn phân phó nói.
“Vâng!”
Nhận được mệnh lệnh, lão giả lập tức thôi động bí pháp, bắt đầu liên hệ gia tộc.
Đúng lúc này, chân trời xuất hiện một chiếc linh khí phi hành nữa, nhưng đồ án phía trên lại khác hoàn toàn với Doanh thị, chợt từ bên trong bay ra hơn mười thân ảnh, đáp xuống cách đám người Doanh Sơn không xa, triển khai giằng co.
“Ha ha ha, Doanh gia chủ, lâu lắm không gặp a.”
Người nói chuyện là nam tử dung mạo âm nhu, ngũ quan cực giống nữ nhân tóc dài, điểm này giống với Thí Đạo.
Khác biệt chính là, Thí Đạo xinh đẹp, với lại Thí Đạo là nữ nhân hàng thật giá thật, trái với nam tử âm nhu, càng giống là thứ phẩm làm giải phẫu thất bại.
“Tử Nhân Yêu, cách ta xa một chút.”
Doanh Sơn vẻ mặt ghét bỏ, không chút khách khí nói.
“…”
Còn có thể cố gắng nói chuyện phiếm được hay không?
“Doanh Sơn, ngươi đừng tưởng rằng ta thật sự sợ ngươi.”
Hít một hơi thật sâu, nam tử âm nhu điềm nhiên nói.
Bởi vì công pháp đặc thù, khiến cho Chu Hoàng nhìn qua nam không nam nữ không nữ, cho nên hắn bình sinh hận nhất người khác gọi hắn là nhân yêu, nếu không phải đang ở Thương Nguyên thành, chỉ sợ đã nhịn không được cùng Doanh Sơn ra tay đánh nhau.
“Ha ha, Tử Nhân Yêu, giữa hai chúng ta còn có đường lùi gì sao?”
Doanh Sơn từ trước đến nay không thích chủ động gây phiền toái, nhưng nếu như phiền phức đánh tới tận cửa, Doanh Sơn cũng tuyệt đối không e ngại, nhất là dưới tình huống thể hiện rõ ra.
Ví dụ như Chu Hoàng trước mắt.
“Được! Doanh Sơn, nhớ lời ngươi nói, tuyệt đối không được hối hận.”
Đè nén lửa giận trong lòng, Chu Hoàng vung tay lên: “Chúng ta đi!”
Nói xong, Chu Hoàng trực tiếp dẫn theo thuộc hạ sau lưng tiến vào Thương Nguyên thành.
Doanh Sơn cười lạnh, cũng cùng rất nhiều cường giả Doanh gia tiến vào trong Thương Nguyên thành.
Nơi xa, mắt thấy cảnh tượng này, Tần Giác trầm lặng nói: “Chúng ta cũng đi vào đi.”
Nước mưa óng ánh không ngừng rơi xuống,làm cảnh vật xung quanh ướt đẫm, nước theo lá cây trượt xuống, đổ lên trên mặt đất.
Phóng tầm mắt nhìn tới, sơn thủy đụng vào nhau, tựa như một bức tranh vẩy mực, mỹ lệ vô cùng.
Trong màn mưa, ba thân ảnh đột nhiên lặng yên không một tiếng động xuất hiện, đánh vỡ bình tĩnh.
“Oa, thật xinh đẹp!”
Thí Đạo hai mắt tỏa ánh sáng, nhịn không được tán thưởng.
Là một Thần khí ở Ân giới mấy chục vạn năm, Thí Đạo hiện tại với bất cứ thứ đồ gì ở ngoại giới đều tràn ngập hiếu kỳ, quả thực như đứa trẻ, xem không biết mệt.
Chỉ tiếc thanh âm thô ráp kia phá hư mỹ cảm.
“Ây… Đúng rồi, chủ nhân, chúng ta tới nơi này làm gì?”
Thí Đạo quay đầu nhìn về Tần Giác.
“Khụ khụ, trước hết nghĩ biện pháp về giới nội rồi nói.”
Tần Giác chắp hai tay ra sau, thản nhiên nói: “Đại lục này người mạnh nhất đang ở trong thành phía trước, từ nơi đó có lẽ có thể biết nhiều chuyện liên quan tới thế giới này hơn.”
Nghe vậy, Thí Đạo theo tiếng kêu nhìn lại, quả nhiên thấy một toà thành thị khổng lồ, bao la vô biên, so với Minh Châu Thánh thành trước đó còn phồn hoa hơn, võ giả ra vào cũng đều là đi bộ, thậm chí cố ý thu liễm khí tức, thả tư thái rất thấp.
Ở trên cửa thành, khắc hai cái chữ to: Thương Nguyên.
Thương Nguyên thành!
Phàm là sinh Thất giới, cho dù đại lục kia, đều biết Thương Nguyên thành tọa trấn một cường giả Bán Thần Cảnh!
“Nha.”
Thí Đạo nhẹ gật đầu, tỏ ra hiểu rõ.
Đang lúc đám người Tần Giác chuẩn bị tiến vào trong thành, một chiếc linh khí phi hành xa hoa, chuyên chở các loại vũ khí đột nhiên từ đằng xa bay tới, tốc độ nhanh vô cùng, chớp mắt đã tới.
“Hửm?”
Tần Giác lông mày nhíu nhẹ, đồ án trên chiếc linh khí phi hành kia hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải?
Chờ chút!
Minh Châu Doanh thị!
Tần Giác tin chắc mình không nhìn lầm, đồ án trên đó, giống y như đúc với đồ án trên linh khí phi hành của Doanh gia!
Nói một cách khác,linh khí phi hành này đến từ Doanh gia!
Chuyện gì xảy ra?
Linh khí phi hành Doanh gia làm sao lại xuất hiện ở đây?
Chẳng lẽ Doanh gia muốn tuyên chiến với Thương Nguyên thành?
Nói đùa cái gì?
Trừ phi gia chủ Doanh gia đã bước vào Bán Thần Cảnh.
Mặc dù Bán Thần Cảnh cũng không phải là Chân Thần, nhưng tối thiểu gì cũng chạm tới Thần cảnh, trong lúc giơ tay nhấc chân có thể khiến thiên địa dao động, không phải Thái Hư cảnh có thể so sánh.
Ngay lúc Tần Giác nghi hoặc, linh khí phi hành đột nhiên dừng lại, từ bên trong bay ra hơn mười thân ảnh, đáp xuống bên ngoài Thương Nguyên thành.
Người cầm đầu là nam tử trung niên diện mạo uy nghiêm, như núi cao sừng sững, hai đầu lông mày có chút tương tự với Doanh Nguyệt, khí tức thâm thúy, giống như núi to lớn không thể rung chuyển, chỉ là đứng ở nơi đó, nước mưa liền tự động tách ra, không cách nào tới gần, hình như đã đạt tới Thái Hư đệ thập cảnh.
Tên nam tử trung niên này chính là đương kim tộc trưởng của Doanh thị, cũng chính là phụ thân của Doanh Nguyệt, Doanh Sơn!
Quả nhiên như trong trí nhớ của Lâu La miêu tả như thế, dù là cái gì cũng không làm, khiến cho người ta có một loại cảm giác trầm ổn nặng nề.
“A, khí tức của người kia, giống với Doanh Nguyệt.”
Sau khi chú ý tới động tĩnh bên này, Thí Đạo có chút kinh ngạc.
Nàng trước đó vẫn đang quan sát chuyện khác, cho nên cũng không nhìn thấy đồ án trên linh khí phi hành của Doanh gia, bởi vậy hơi kinh ngạc.
Tần Giác: “…”
Nói nhảm, người ta là cha con, tu luyện công pháp đều như thế, khí tức có thể không giống nhau được à?
…
…
“Thương Nguyên thành, đã lâu không gặp.”
Ngẩng đầu nhìn thành thị cao lớn trước mặt, Doanh Sơn vẻ mặt rất là phức tạp.
Nhớ lần trước tới đây, vẫn là bởi vì chiến tranh Thất giới, không nghĩ tới đảo mắt đã qua mấy trăm năm, mà với tu vi của Doanh Sơn, trong lúc nhất thời cũng không nhịn được bùi ngùi mãi thôi.
“Gia chủ, gia tộc bên kia truyền đến tin tức, Tam tiểu thư đã trở về.”
Một lão giả mặc trường bào màu đen tiến lên nói, thái độ cực kì cung kính.
“Nha đầu kia ở bên ngoài lâu như vậy, bây giờ cũng là thời điểm nên trở về.”
Dừng một chút, Doanh Sơn hỏi:
“Không có việc gì a?”
“Không có việc gì, bất quá…”
Lão giả hơi có vẻ do dự.
“Nói.”
“Ba thiếu chủ của Lăng gia, Mặc gia, Diêm gia, tất cả đều chết trong lần lịch luyện này, còn có Trùng Tu thiên tài Trùng tộc.”
Lão giả cười khổ.
“Ha ha, còn tưởng rằng là chuyện lớn gì, ba tên phế vật gia tộc kia chết sớm một chút càng tốt hơn , tránh liên lụy gia tộc, nếu không phải bởi vì chuyện liên minh, bọn hắn cũng xứng cùng nữ nhi của ta tổ đội?”
Doanh Sơn không quan trọng nói:
“Về phần Trùng tộc, cùng chúng ta có liên quan gì?”
“…”
Lão giả há to miệng, không phản bác được.
Mặc dù kia ba vị thiếu chủ kia thiên phú không tồi, nhưng lại hoàn khố không chịu nổi, khắp nơi gây chuyện thị phi, khiến cho tu vi từ đầu đến cuối trì trệ không tăng, khó mà tiến thêm.
Cứ theo đà này, sớm muộn có một ngày sẽ chọc đến tồn tại không nên trêu chọc, mang đến cho gia tộc tai hoạ ngập đầu.
Đến lúc đó, là minh chủ Doanh gia có nên hỗ trợ hay không?
Từ phương diện nào đó mà nói, ba người hiện tại chết đi quả thật là chuyện tốt, cũng không biết tộc trưởng ba gia tộc kia sẽ nghĩ thế nào.
Mà Trùng tộc, căn bản không nằm trong phạm vi liên minh, đừng nói chỉ là chết một thiên tài, cho dù chết toàn bộ, Doanh Sơn cũng sẽ không nhìn nhiều một cái.
“Bất quá, lần lịch luyện hư không này chỉ có tam nha đầu còn sống trở về, ít nhiều có chút không ổn, à… Cái này mau lên, thông tri gia tộc, gửi cho Lăng gia, Mặc gia, Diêm gia một chút tài nguyên tu luyện, xem như đền bù, nếu có bất mãn, liền để cho bọn họ tới nói chuyện với ta.”
Hơi chút trầm ngâm, Doanh Sơn phân phó nói.
“Vâng!”
Nhận được mệnh lệnh, lão giả lập tức thôi động bí pháp, bắt đầu liên hệ gia tộc.
Đúng lúc này, chân trời xuất hiện một chiếc linh khí phi hành nữa, nhưng đồ án phía trên lại khác hoàn toàn với Doanh thị, chợt từ bên trong bay ra hơn mười thân ảnh, đáp xuống cách đám người Doanh Sơn không xa, triển khai giằng co.
“Ha ha ha, Doanh gia chủ, lâu lắm không gặp a.”
Người nói chuyện là nam tử dung mạo âm nhu, ngũ quan cực giống nữ nhân tóc dài, điểm này giống với Thí Đạo.
Khác biệt chính là, Thí Đạo xinh đẹp, với lại Thí Đạo là nữ nhân hàng thật giá thật, trái với nam tử âm nhu, càng giống là thứ phẩm làm giải phẫu thất bại.
“Tử Nhân Yêu, cách ta xa một chút.”
Doanh Sơn vẻ mặt ghét bỏ, không chút khách khí nói.
“…”
Còn có thể cố gắng nói chuyện phiếm được hay không?
“Doanh Sơn, ngươi đừng tưởng rằng ta thật sự sợ ngươi.”
Hít một hơi thật sâu, nam tử âm nhu điềm nhiên nói.
Bởi vì công pháp đặc thù, khiến cho Chu Hoàng nhìn qua nam không nam nữ không nữ, cho nên hắn bình sinh hận nhất người khác gọi hắn là nhân yêu, nếu không phải đang ở Thương Nguyên thành, chỉ sợ đã nhịn không được cùng Doanh Sơn ra tay đánh nhau.
“Ha ha, Tử Nhân Yêu, giữa hai chúng ta còn có đường lùi gì sao?”
Doanh Sơn từ trước đến nay không thích chủ động gây phiền toái, nhưng nếu như phiền phức đánh tới tận cửa, Doanh Sơn cũng tuyệt đối không e ngại, nhất là dưới tình huống thể hiện rõ ra.
Ví dụ như Chu Hoàng trước mắt.
“Được! Doanh Sơn, nhớ lời ngươi nói, tuyệt đối không được hối hận.”
Đè nén lửa giận trong lòng, Chu Hoàng vung tay lên: “Chúng ta đi!”
Nói xong, Chu Hoàng trực tiếp dẫn theo thuộc hạ sau lưng tiến vào Thương Nguyên thành.
Doanh Sơn cười lạnh, cũng cùng rất nhiều cường giả Doanh gia tiến vào trong Thương Nguyên thành.
Nơi xa, mắt thấy cảnh tượng này, Tần Giác trầm lặng nói: “Chúng ta cũng đi vào đi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận