Vô Địch Sư Thúc Tổ

Chương 286: Chương 286

“Xông lên a! Giết chết thần nữ Bạch Long tộc!”

Vô số cường giả Võ Thần điện bay về phía Long Tiểu Vũ, vẻ mặt dữ tợn đáng sợ, giống như nhìn thấy được con chuột, tràn ngập điên cuồng.

Giờ phút này, trong con mắt của bọn họ chỉ có Long Tiểu Vũ, về phần Tần Giác, tất bị bọn hắn bỏ qua.

Trong nháy mắt, một tên cường giả Võ Thần điện xông vào trước nhất đã xuyên qua trăm dặm, lấy ra vũ khí, bổ tới Long Tiểu Vũ ở trước mắt.

Linh lực mênh mông mang theo gió gào thét không gì sánh nổi rơi xuống, đủ để phá hủy một hành tinh nhỏ!

Mắt thấy vũ khí sắp đánh vào trên người Long Tiểu Vũ, tên cường giả Võ Thần điện kia như đã có thể tưởng tượng được hình ảnh Long Tiểu Vũ kêu thảm thiết, lập tức nhịn không được điên cuồng hét lên: “Khen thưởng là của ta! “

Đúng lúc này, một ngón tay duỗi tới.

Phanh!

Ngón tay kia có thể so với cây búa lớn mạnh mẽ đánh ra, tình cảnh vốn dĩ dễ dàng đánh bại kia lại không có xuất hiện, ngược lại phát ra tiếng kim loại va chạm nhau.

Ngay sau đó lực phản chấn khó có thể tưởng tượng được bộc phát, tên cường giả Võ Thần điện kia còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, miệng mũi liền phun máu, trực tiếp bay ra ngoài, cự phủ vỡ vụn thành vô số mảnh.

Không chỉ như vậy, cường giả Võ Thần điện bay ra ngoài nghiễm nhiên hóa thành đạn pháo thịt người, ven đường những nơi đi qua, cho dù đụng phải cái gì đều nổ tung hết, tất cả mọi người vội vàng né tránh, nhưng vẫn có mấy tên xui xẻo bị đụng phải, thần hồn câu diệt.

Bá!

Không đến nửa hơi, tên cường giả Võ Thần điện kia đã biến mất ngay tầm mắt, chẳng còn lại gì cả.

Thấy thế vài tên cường giả Võ Thần điện đi đầu sắc mặt đại biến, theo bản năng đều lui về phía sau, thật là đáng sợ!

Nhưng mà những cường giả Võ Thần điện ở phía sau lại không biết, vẫn dốc sức liều mạng xông về phía trước, dẫn đến người phía trước dù cho muốn lui cũng lui không được, nhanh chóng loạn hết cả lên.

Lắc đầu, Tần Giác giơ tay lên, cho một quyền.

Oanh!

Sau một khắc, ánh sáng như sóng biển to lớn trào lên, lấy Tần Giác làm nguồn, lập tức lan tràn từ nam tới bắc, kinh thiên động địa!

Nháy mắt hư không hoàn toàn yên tĩnh, giống như mất đi thanh âm,.

Khi ánh sáng tiêu tán, bất kể đẳng cấp, không kể thân phận, tất cả cường giả Võ Thần điện tất cả đều hóa thành hư vô, hoàn toàn biến mất!

Làm xong những thứ này, Tần Giác lấy ra một bình linh tửu, thản nhiên nói: “Xem đủ chưa, ta cũng không có dư thời gian chơi đùa với các ngươi.”

Ngắn ngủi qua đi, vang lên tiếng cười to đinh tai nhức óc: “Ha ha ha! Cuối cùng cũng dẫn ngươi đến. “

Ngay khi những lời này rơi xuống, ba thân ảnh bao phủ trong thần quang đột nhiên lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở xa xa, từng thân ảnh cao lớn khôi ngô, oai hùng bất phàm, ánh sáng tím sau lưng rất chói mắt, thần thánh vô cùng, tản ra khí khái vô tận.

Đương nhiên, cái này cũng không phải trọng điểm, trọng điểm là, ba thân ảnh này có cánh!

Mắt Tần Giác híp lại, chợt nhớ tới điểu nhân trong sơn động đến từ Thiên Cung, tuyên bố muốn thống trị Linh Ương giới, chẳng lẽ ba cường giả Chân Thần cảnh này, có quan hệ gì đó với điểu nhân kia?

“Tiểu nha đầu, đa tạ ngươi rồi, bằng không tên này đã trốn đi, thật đúng là không dễ tìm được.”

Cường giả Chân Thần cảnh cười nói.

Nghe vậy, khuôn mặt Long Tiểu Vũ khẽ biến:

“Các ngươi……”

“Ha ha ha, ngươi cho rằng chỉ bằng chút năng lực không đâu vào đâu của ngươi, cũng có thể ở dưới mắt chúng ta mà chạy thoát? “

Một cường giả Chân Thần cảnh khác ý vị thâm trường nói: “Bất quá là chúng ta cố ý thả ngươi đi thôi. “

Trong lòng Long Tiểu Vũ lộp bộp một tiếng, cẩn thận ngẫm lại, cho dù nàng người có Thiên Đế truyền thừa, nhưng quả thật lúc trước nàng lén lút chạy đi quả thật đơn giản, thì ra từ đầu đến cuối nàng đều bị người khác lợi dụng!

“Thực xin lỗi, tiền bối. “

Hít một hơi thật sâu, Long Tiểu Vũ hổ thẹn cúi đầu.

“Không cần phải xin lỗi, dù sao bọn sẽ chết nhanh lẹ thôi. “

Tần Giác không sao cả nói.

Hắn cũng đã đoán được đối phương có thể là đang nhằm vào hắn từ lâu, hiện tại chẳng qua là hoàn toàn xác thực suy nghĩ của hắn mà thôi.

An ủi Long Tiểu Vũ, Tần Giác ngẩng đầu hỏi:

“Trước khi động thủ, ta muốn biết, các ngươi tại sao phải tìm ta, ta hình như cũng chưa từng đắc tội với các ngươi.”

Nếu như nói là vì đánh trọng thương Võ Hoàng, Tần Giác tuyệt đối không tin.

“Hắc hắc, nói cho ngươi biết cũng không sao, ngươi đương nhiên không có đắc tội với chúng ta, thậm chí chúng ta căn bản không biết ngươi.”

Cường giả Chân Thần cảnh ở giữa điềm nhiên nói: “Nhưng ngươi không nên đi vào vùng phế tích kia, thức tỉnh thứ đáng chết kia.”

“??? “

Tần Giác ngạc nhiên, có hơi không rõ cho lắm.

Thức tỉnh thứ đáng chết?

Thứ gì?

Chẳng lẽ là Thiên Đế trong Thần Vực?

“Mặt khác, hễ là người tiếp xúc với thứ kia, đều phải chết! “

Nói đến đây, Chân Thần cảnh cường giả nhìn về phía Long Tiểu Vũ: “Kể cả ngươi.”

Đối mặt uy hiếp của một cường giả Chân Thần cảnh, Long Tiểu Vũ lập tức nhịn không được rùng mình một cái, vội vàng trốn ở sau lưng Tần Giác.

“Thiên Cung là do các ngươi diệt? “

Tần Giác nhíu mày.

Trước mắt mà thấy, chỉ có như vậy mới có thể giải thích được, nếu không bọn hắn vì sao phải giết hết tất cả những người tiếp xúc với tàn hồn của Thiên Đế?

“Thiên Cung? Ha ha ha! “

Đối phương ngửa mặt lên trời cười to, giống như nghe được chuyện buồn cười nhất trên đời: “Thứ đồ rác rưởi kia, cũng xứng gọi là Thiên Cung? “

“Ta đã nói rồi, sinh linh giới nội đều chỉ là ếch ngồi đáy giếng, căn bản không đủ gây sợ, là Thiên Đế bệ hạ quá lo.”

Cường giả Chân Thần cảnh lúc trước vẫn đứng ở một bên im lặng khinh miệt nói, trong lời nói xen lẫn khinh thường.

“Còn không phải là do những lời tiên đoán kia sao.”

Tên còn lại phụ hoạ theo:

“Vốn ta cũng có chút hoài nghi, hiện tại xem ra, lời tiên đoán hẳn là giả. “

“Giới nội? Thiên Đế? “

Tần Giác trầm giọng nói:

“Các ngươi rốt cuộc đến từ đâu? “

Quả nhiên không ngoài hắn dự liệu, ba người này đến từ nơi khác, nhưng khiến cho Tần Giác nghi hoặc chính là, Thiên Đế bệ hạ trong miệng bọn hắn là ai?

Còn lời tiên đoán kia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Khác với Tần Giác đang cẩn thận suy nghĩ, cường giả Chân Thần cảnh ở giữa ngạo nghễ nói: “Nhóc con, nghe cho rõ, chúng ta chính là thần sứ của Thiên Cung giới ngoại, đến tiêu diệt ngươi, muốn trách thì trách ngươi quá ngu xuẩn, không nên thức tỉnh lại thứ kia. “

“Thật không……”

Tần Giác thì thào tự hỏi, không giận ngược lại cười nói: “Xem ra trên thế giới này không chỉ có một Thiên Cung a. … “

“Hừ, trò chơi dừng ở đây thôi. “

Thấy Tần Giác vẫn không hề sợ hãi, ba người có chút khó chịu, nhao nhao giơ tay lên, chuẩn bị đánh xuống.

“Không sai, trò chơi xác nên chấm dứt. “

Tần Giác thở dài, lòng bàn tay bỗng nhiên chiếu ra ánh sáng vô biên: “Nhưng mà yên tâm, ta không giết các ngươi nhanh vậy đâu. “

Để bản thân suy nghĩ lung tung, chi bằng trực tiếp bắt ba tên này lại sưu hồn, như vậy có thể biết đáp án nhanh hơn.

Hạ quyết tâm, ánh sáng lập tức bao phủ ba cường giả Chân Thần cảnh lại, khiến bọn hắn không thể động đậy.

“A……Đây là cái gì……”

“Chuyện gì xảy ra, ta không cử động được!”

“Không có khả năng! “

Ba người đều là kinh hãi, mặc cho bọn hắn thôi thúc linh lực cỡ nào, đều không thể giãy giụa, quả thực không thể tưởng tượng.

“Thần sứ Thiên Cung giới ngoại, chỉ có như vậy? “

Tần Giác nhếch miệng, châm chọc nói.

“……”
Bạn cần đăng nhập để bình luận