Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 297: Sư Đồ Gặp Mặt
“A………”
Phong Khê mơ mơ màng màng tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau như nứt ra, muốn đứng lên, lại phát hiện có đồ vật gì đó đặt ở trên người hắn, khiến hắn không thể động đậy, nhất là chỗ bờ mông, hầu như đã mất đi tri giác.
May mà hắn còn có thể thấy rõ tình cảnh xung quanh, rất nhanh liền biết thứ đang đè trên người mình là một ngọn núi, mà hắn đang nằm trên người Bạch Long.
Phía trước, Tần Giác đang đứng trên đỉnh đầu Bạch Long, hai tay chắp ra sau lưng, tóc dài bồng bềnh, giống như tiên nhân.
“Ngươi muốn đưa ta đi đâu. “
Cố nén đau nhức kịch liệt, Phong Khê cắn răng hỏi.
“Giới nội. “
Tần Giác nhấp một ngụm linh tửu, cũng không quay đầu lại đáp.
Vốn Tần Giác định sau khi lục soát hết hồn, trực tiếp giết chết Phong Khê, nhưng nghĩ lại, vẫn là quyết định đưa hắn đến giới nội của Thần Vực, giao cho tàn hồn Thiên Đế xử trí, tin chắc lần này, Thiên Đế có lẽ không mềm lòng nữa đi.
Về phần Thiên Cung, đã bị Tần Giác một cái tay đập thành mảnh vỡ, cái gì cũng không còn lại.
Hắn không có hứng thú gì với Thần giới, đương nhiên sẽ không ở lâu.
“Cái gì? “
Phong Khê kinh hãi, lập tức ý thức được không đúng:
“Ngươi muốn dẫn ta đi gặp lão già kia? “
“Nếu không phải? “
Tần Giác có chút hăng hái nói:
“Ngươi dù sao cũng là đồ đệ của hắn. “
“Đánh rắm! Ta mới không phải đồ đệ của hắn!”
Phong Khê phẫn nộ quát:
“Thả ta ra! “
Thấy Tần Giác căn bản không để ý đến mình, Phong Khê dốc sức liều mạng giãy dụa,ba con mắt lập tức tản ra tia sáng chói mắt, ý muốn di chuyển ngọn núi.
Nhưng mà sau một khắc, Phong Khê kêu lên một tiếng buồn bực, như gặp phải trọng kích, ba con mắt liền chảy xuống máu tươi, ở giữa mi tâm, con mắt thứ ba trực tiếp nhắm lại, mất đi ánh sáng.
“Ngươi phế đi đồng tử thuật của ta! “
Phong Khê bi phẫn gần chết, cuồng loạn hét lớn:
“Có gan thì giết ta đi! “
“Giết ngươi? Quá tiện nghi cho ngươi rồi. “
Chẳng muốn cùng Phong Khê nói lời vô nghĩa nữa, Tần Giác trực tiếp dùng linh lực phong bế miệng của Phong Khê lại, lại để cho hắn an tĩnh.
Không bao lâu, Long Truy liền xuyên qua thông đạo không gian, đi vào bên trong giới nội.
Thấy thế, Phong Khê lập tức mở to hai mắt, hắn ngược lại muốn nhìn thử, Tần Giác đến cùng tiến vào giới nội kiểu gì!
Mọi người đều biết, sau khi tiến giai Thần Vương cảnh, liền không cách nào tiến vào loại vị diện như giới nội này, Tần Giác có mạnh hơn, còn có thể đánh ra một lỗ thủng giữa hai thế giới sao?
Nghĩ như vậy, sau đó Phong Khê liền thấy được một màn khiến cho đời này của hắn khó mà quên được.
Chỉ thấy Tần Giác chậm rãi giơ cánh tay lên, đánh ra một quyền vào hư không trước mắt.
Răng rắc!
Theo một tiếng vang thật lớn, kết giới che chắn giống như thủy tinh bị nghiền nát, không ngừng lan tràn, khuếch tán ra ngoài, Tần Giác thật sự đánh một lỗ thủng giữa hai thế giới!
Phong Khê: “??? “
Ta đang nằm mơ ư?
Tên này rốt cuộc là quái vật gì?
Không đợi Phong Khê chưa kịp phản ứng, Bạch Long đã xuyên qua khe hở.
Phong Khê sao cũng không nghĩ tới, chính mình có một ngày còn có thể trở lại giới nội.
Vừa mới đi vào giới nội, lực bài xích từ bốn phương tám hướng truyền đến, Phong Khê vốn là trọng thương trong người sao có thể thừa nhận lực lượng này, lúc này miệng phun máu tươi, thiếu chút nữa đã hôn mê.
Ngay lúc Phong Khê cho là mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, một tầng kim quang bỗng nhiên bao phủ trên người hắn, sau đó lực bài xích xung quanh lập tức biến mất, giống như chưa từng tồn tại.
“……”
Phong Khê đã không cách nào dùng lời để hình dung sự khiếp sợ của nội tâm bản thân, muốn hóa giải lực bài xích liền hóa giải được, Tần Giác đến cùng là cảnh giới gì?
Chẳng lẽ còn cao hơn Thần Vương thượng vị?
Phong Khê vốn cho là mình đã đặt chân đến đỉnh phong, rốt cuộc cũng không cần lo lắng thất bại, hiện tại mới phát hiện, chính mình nhỏ bé cỡ nào.
Hắn hiện hối hận vô cùng, tại sao phải tin vào lời tiên đoán, đi trêu chọc vị đại thần này chứ?
Rầm rầm rầm!
Khắp hư không đều đang chấn động, giống như đang phản kháng Tần Giác, vài cột sáng mà mắt thường có thể thấy được liên tiếp rơi xuống, chiếu sáng phạm vi mười vạn dặm, vọt tới chỗ Tần Giác.
“Để ta yên tĩnh! “
Nhíu mày, Tần Giác không kiên nhẫn phất phất tay.
Bành!
Cột sáng còn chưa tới gần Tần Giác, ánh sáng mênh mông liền tách ra, tính cả hư không cũng bị chiếu thành màu vàng, sáng chói mắt.
Vì vậy, hư không thật sự yên tĩnh trở lại.
“……”
Mắt thấy tình cảnh này, Phong Khê trầm mặc, đây là cách nói mạnh thì quy tắc cũng phải khuất phục ư?
Bên kia, Tần Giác cũng có chút kinh ngạc, hắn nhìn hai tay của mình, vẻ mặt phức tạp, nhớ tới vấn đề đã từng nghĩ tới vô số lần, chính mình rốt cuộc mạnh đến cỡ nào?
“Được rồi, mặc kệ, dù sao cũng nghĩ không ra.”
Ngửa đầu nhấp một ngụm linh tửu, Tần Giác đưa tay mở ra một cánh cửa không gian nối với Thần Vực, khống chế Long Truy đi đến bên ngoài Thần Vực.
Bởi vì Thần Vực mỗi ba trăm năm mới bắt đầu một lần, hiện tại rơi vào trạng thái đóng cửa, cho nên cả đại lục đều bị sương mù dày đặc bao phủ.
Cũng chớ xem thường lớp sương mù dày đặc này, đó là đại trận hộ pháp của Thiên Cung, có thể tự động hấp thu linh khí, bổ sung năng lượng, cho dù là Chân Thần thượng vị cũng rất khó công phá.
Hơn nữa một khi lọt vào công kích, sẽ nhanh chóng trốn vào hư không, biến mất không thấy gì nữa.
Bất quá đối với Tần Giác mà nói, cái gọi là đại trận hộ pháp căn bản không có tác dụng gì, đừng nói Tần Giác, chỉ cần tùy tiện một Thần Vương hạ vị, nếu có thể tiến vào giới nội, cũng có thể phá hủy dễ dàng.
Xé mở sương mù, Tần Giác để Long Truy ở lại bên ngoài, chính mình tức khắc dẫn Phong Khê tiến vào Thần Vực.
“Đừng…”
Phong Khê há to miệng, ngữ khí tràn ngập cầu khẩn, đâu còn dáng vẻ không ai bì nổi lúc trước nữa chứ.
“Ah? Nhìn không ra, ngươi vẫn sợ sư phụ của mình như vậy. “
Tần Giác có chút hăng hái mà nói:
“Yên tâm, hắn hiện tại chỉ còn lại một tàn hồn mà thôi. “
Nói xong, Tần Giác vượt qua vạn dặm, nhét Phong Khê vào Phong Thần đài.
Bịch!
“Đừng……”
Phong Khê giãy dụa muốn đứng lên, đáng tiếc bị núi đè nặng, ngoại trừ con mắt ra, còn lại đều không nhúc nhích được, nhìn qua có chút đáng thương.
Phát giác được động tĩnh, Phong Thần đài khẽ chấn động, hào quang sáng lên, chợt một bóng người hư ảo dần dần ngưng tụ, lộ ra thần sắc mờ mịt.
Đúng là Thiên Đế lúc trước bị Tần Giác làm thức tỉnh.
Bởi vì sau khi được Tần Giác thức tỉnh, Thiên Đế vẫn luôn chữa trị linh hồn, cho nên cũng không có rơi vào trạng thái ngủ say, hơn nữa lực lượng cũng tăng lên rất nhiều.
“Thiên Đế, ta lại tới. “
Tần Giác cười nói.
“Là ngươi? “
Thiên Đế hơi sững sờ, Tần Giác trước đó không lâu thi triển sưu hồn thuật với hắn, hắn làm sao có thể quên.
“Ngươi tới thăm ta? “
Thiên Đế vui vẻ như một đứa trẻ.
“……”
Tần Giác há to miệng, trong lúc nhất thời cũng không biết nên trả lời thế nào.
Thiên Đế đã từng vô địch giới nội, thiên phú có một không hai biến thành bộ dạng này, Tần Giác sao có thể không cảm khái?
Phải biết, trong trí nhớ của Phong Khê, Thiên Đế chính là thần võ anh minh, thiên tài siêu việt tất cả, hôm nay lại như một lão già cô đơn, có người đến thăm hắn liền vui vẻ như vậy.
Mà hết thảy này, đều là bởi vì bị đồ đệ mình xem trọng phản bội.
Tần Giác có chút do dự, thật sự muốn Thiên Đế khôi phục trí nhớ, lại trải qua thống khổ một lần nữa ư?
Suy tư một lát, Tần Giác cuối cùng đưa ra quyết định:
“Không sai, thuận tiện giúp ngươi khôi phục trí nhớ. “
“Khôi phục trí nhớ? “
Thiên Đế hai mắt sáng ngời, không thể chờ đợi được mà nói:
“Ngươi xác định? “
“Xác định. “
Phong Khê mơ mơ màng màng tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau như nứt ra, muốn đứng lên, lại phát hiện có đồ vật gì đó đặt ở trên người hắn, khiến hắn không thể động đậy, nhất là chỗ bờ mông, hầu như đã mất đi tri giác.
May mà hắn còn có thể thấy rõ tình cảnh xung quanh, rất nhanh liền biết thứ đang đè trên người mình là một ngọn núi, mà hắn đang nằm trên người Bạch Long.
Phía trước, Tần Giác đang đứng trên đỉnh đầu Bạch Long, hai tay chắp ra sau lưng, tóc dài bồng bềnh, giống như tiên nhân.
“Ngươi muốn đưa ta đi đâu. “
Cố nén đau nhức kịch liệt, Phong Khê cắn răng hỏi.
“Giới nội. “
Tần Giác nhấp một ngụm linh tửu, cũng không quay đầu lại đáp.
Vốn Tần Giác định sau khi lục soát hết hồn, trực tiếp giết chết Phong Khê, nhưng nghĩ lại, vẫn là quyết định đưa hắn đến giới nội của Thần Vực, giao cho tàn hồn Thiên Đế xử trí, tin chắc lần này, Thiên Đế có lẽ không mềm lòng nữa đi.
Về phần Thiên Cung, đã bị Tần Giác một cái tay đập thành mảnh vỡ, cái gì cũng không còn lại.
Hắn không có hứng thú gì với Thần giới, đương nhiên sẽ không ở lâu.
“Cái gì? “
Phong Khê kinh hãi, lập tức ý thức được không đúng:
“Ngươi muốn dẫn ta đi gặp lão già kia? “
“Nếu không phải? “
Tần Giác có chút hăng hái nói:
“Ngươi dù sao cũng là đồ đệ của hắn. “
“Đánh rắm! Ta mới không phải đồ đệ của hắn!”
Phong Khê phẫn nộ quát:
“Thả ta ra! “
Thấy Tần Giác căn bản không để ý đến mình, Phong Khê dốc sức liều mạng giãy dụa,ba con mắt lập tức tản ra tia sáng chói mắt, ý muốn di chuyển ngọn núi.
Nhưng mà sau một khắc, Phong Khê kêu lên một tiếng buồn bực, như gặp phải trọng kích, ba con mắt liền chảy xuống máu tươi, ở giữa mi tâm, con mắt thứ ba trực tiếp nhắm lại, mất đi ánh sáng.
“Ngươi phế đi đồng tử thuật của ta! “
Phong Khê bi phẫn gần chết, cuồng loạn hét lớn:
“Có gan thì giết ta đi! “
“Giết ngươi? Quá tiện nghi cho ngươi rồi. “
Chẳng muốn cùng Phong Khê nói lời vô nghĩa nữa, Tần Giác trực tiếp dùng linh lực phong bế miệng của Phong Khê lại, lại để cho hắn an tĩnh.
Không bao lâu, Long Truy liền xuyên qua thông đạo không gian, đi vào bên trong giới nội.
Thấy thế, Phong Khê lập tức mở to hai mắt, hắn ngược lại muốn nhìn thử, Tần Giác đến cùng tiến vào giới nội kiểu gì!
Mọi người đều biết, sau khi tiến giai Thần Vương cảnh, liền không cách nào tiến vào loại vị diện như giới nội này, Tần Giác có mạnh hơn, còn có thể đánh ra một lỗ thủng giữa hai thế giới sao?
Nghĩ như vậy, sau đó Phong Khê liền thấy được một màn khiến cho đời này của hắn khó mà quên được.
Chỉ thấy Tần Giác chậm rãi giơ cánh tay lên, đánh ra một quyền vào hư không trước mắt.
Răng rắc!
Theo một tiếng vang thật lớn, kết giới che chắn giống như thủy tinh bị nghiền nát, không ngừng lan tràn, khuếch tán ra ngoài, Tần Giác thật sự đánh một lỗ thủng giữa hai thế giới!
Phong Khê: “??? “
Ta đang nằm mơ ư?
Tên này rốt cuộc là quái vật gì?
Không đợi Phong Khê chưa kịp phản ứng, Bạch Long đã xuyên qua khe hở.
Phong Khê sao cũng không nghĩ tới, chính mình có một ngày còn có thể trở lại giới nội.
Vừa mới đi vào giới nội, lực bài xích từ bốn phương tám hướng truyền đến, Phong Khê vốn là trọng thương trong người sao có thể thừa nhận lực lượng này, lúc này miệng phun máu tươi, thiếu chút nữa đã hôn mê.
Ngay lúc Phong Khê cho là mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, một tầng kim quang bỗng nhiên bao phủ trên người hắn, sau đó lực bài xích xung quanh lập tức biến mất, giống như chưa từng tồn tại.
“……”
Phong Khê đã không cách nào dùng lời để hình dung sự khiếp sợ của nội tâm bản thân, muốn hóa giải lực bài xích liền hóa giải được, Tần Giác đến cùng là cảnh giới gì?
Chẳng lẽ còn cao hơn Thần Vương thượng vị?
Phong Khê vốn cho là mình đã đặt chân đến đỉnh phong, rốt cuộc cũng không cần lo lắng thất bại, hiện tại mới phát hiện, chính mình nhỏ bé cỡ nào.
Hắn hiện hối hận vô cùng, tại sao phải tin vào lời tiên đoán, đi trêu chọc vị đại thần này chứ?
Rầm rầm rầm!
Khắp hư không đều đang chấn động, giống như đang phản kháng Tần Giác, vài cột sáng mà mắt thường có thể thấy được liên tiếp rơi xuống, chiếu sáng phạm vi mười vạn dặm, vọt tới chỗ Tần Giác.
“Để ta yên tĩnh! “
Nhíu mày, Tần Giác không kiên nhẫn phất phất tay.
Bành!
Cột sáng còn chưa tới gần Tần Giác, ánh sáng mênh mông liền tách ra, tính cả hư không cũng bị chiếu thành màu vàng, sáng chói mắt.
Vì vậy, hư không thật sự yên tĩnh trở lại.
“……”
Mắt thấy tình cảnh này, Phong Khê trầm mặc, đây là cách nói mạnh thì quy tắc cũng phải khuất phục ư?
Bên kia, Tần Giác cũng có chút kinh ngạc, hắn nhìn hai tay của mình, vẻ mặt phức tạp, nhớ tới vấn đề đã từng nghĩ tới vô số lần, chính mình rốt cuộc mạnh đến cỡ nào?
“Được rồi, mặc kệ, dù sao cũng nghĩ không ra.”
Ngửa đầu nhấp một ngụm linh tửu, Tần Giác đưa tay mở ra một cánh cửa không gian nối với Thần Vực, khống chế Long Truy đi đến bên ngoài Thần Vực.
Bởi vì Thần Vực mỗi ba trăm năm mới bắt đầu một lần, hiện tại rơi vào trạng thái đóng cửa, cho nên cả đại lục đều bị sương mù dày đặc bao phủ.
Cũng chớ xem thường lớp sương mù dày đặc này, đó là đại trận hộ pháp của Thiên Cung, có thể tự động hấp thu linh khí, bổ sung năng lượng, cho dù là Chân Thần thượng vị cũng rất khó công phá.
Hơn nữa một khi lọt vào công kích, sẽ nhanh chóng trốn vào hư không, biến mất không thấy gì nữa.
Bất quá đối với Tần Giác mà nói, cái gọi là đại trận hộ pháp căn bản không có tác dụng gì, đừng nói Tần Giác, chỉ cần tùy tiện một Thần Vương hạ vị, nếu có thể tiến vào giới nội, cũng có thể phá hủy dễ dàng.
Xé mở sương mù, Tần Giác để Long Truy ở lại bên ngoài, chính mình tức khắc dẫn Phong Khê tiến vào Thần Vực.
“Đừng…”
Phong Khê há to miệng, ngữ khí tràn ngập cầu khẩn, đâu còn dáng vẻ không ai bì nổi lúc trước nữa chứ.
“Ah? Nhìn không ra, ngươi vẫn sợ sư phụ của mình như vậy. “
Tần Giác có chút hăng hái mà nói:
“Yên tâm, hắn hiện tại chỉ còn lại một tàn hồn mà thôi. “
Nói xong, Tần Giác vượt qua vạn dặm, nhét Phong Khê vào Phong Thần đài.
Bịch!
“Đừng……”
Phong Khê giãy dụa muốn đứng lên, đáng tiếc bị núi đè nặng, ngoại trừ con mắt ra, còn lại đều không nhúc nhích được, nhìn qua có chút đáng thương.
Phát giác được động tĩnh, Phong Thần đài khẽ chấn động, hào quang sáng lên, chợt một bóng người hư ảo dần dần ngưng tụ, lộ ra thần sắc mờ mịt.
Đúng là Thiên Đế lúc trước bị Tần Giác làm thức tỉnh.
Bởi vì sau khi được Tần Giác thức tỉnh, Thiên Đế vẫn luôn chữa trị linh hồn, cho nên cũng không có rơi vào trạng thái ngủ say, hơn nữa lực lượng cũng tăng lên rất nhiều.
“Thiên Đế, ta lại tới. “
Tần Giác cười nói.
“Là ngươi? “
Thiên Đế hơi sững sờ, Tần Giác trước đó không lâu thi triển sưu hồn thuật với hắn, hắn làm sao có thể quên.
“Ngươi tới thăm ta? “
Thiên Đế vui vẻ như một đứa trẻ.
“……”
Tần Giác há to miệng, trong lúc nhất thời cũng không biết nên trả lời thế nào.
Thiên Đế đã từng vô địch giới nội, thiên phú có một không hai biến thành bộ dạng này, Tần Giác sao có thể không cảm khái?
Phải biết, trong trí nhớ của Phong Khê, Thiên Đế chính là thần võ anh minh, thiên tài siêu việt tất cả, hôm nay lại như một lão già cô đơn, có người đến thăm hắn liền vui vẻ như vậy.
Mà hết thảy này, đều là bởi vì bị đồ đệ mình xem trọng phản bội.
Tần Giác có chút do dự, thật sự muốn Thiên Đế khôi phục trí nhớ, lại trải qua thống khổ một lần nữa ư?
Suy tư một lát, Tần Giác cuối cùng đưa ra quyết định:
“Không sai, thuận tiện giúp ngươi khôi phục trí nhớ. “
“Khôi phục trí nhớ? “
Thiên Đế hai mắt sáng ngời, không thể chờ đợi được mà nói:
“Ngươi xác định? “
“Xác định. “
Bạn cần đăng nhập để bình luận