Vô Địch Sư Thúc Tổ
Chương 314: Trảm Thần
Không dừng lại chút nào, hai lực lượng lập tức vượt qua khoảng cách ngàn mét, đụng vào nhau!
Răng rắc!
Chỉ nghe một tiếng giòn vang, thiên địa có chút rung rung, lập tức linh lực kiếm quang dễ như trở bàn tay có xu thế mở ra, lao thẳng đến Ân Thiên Hành!
“Làm sao có thể?! “
Ân Thiên Hành trợn mắt há hốc mồm, dường như không thể tin vào mắt mình.
Đây chính là một kích toàn lực của hắn lại bị hóa giải?
Không kịp nghĩ nhiều, Ân Thiên Hành vội vàng điều động pháp tắc chi lực của tiểu thế giới, ngưng tụ thành một tầng hộ thuẫn ở trước mặt, ý muốn ngăn cản kiếm quang.
Đáng tiếc Ân Thiên Hành hoàn toàn đánh giá thấp uy năng của kiếm quang, pháp tắc hộ thuẫn còn chưa tồn tại quá một giây, liền bị kiếm quang trực tiếp tách ra, phá thành mảnh nhỏ.
Sinh tử đến gần, Ân Thiên Hành trong lòng biết không thể lui được nữa, chỉ có thể cưỡng ép tác động thân thể, tránh đi chỗ hiểm.
Phốc phốc!
Kiếm quang xẹt qua, mang theo thần huyết rực rỡ, nhanh chóng biến mất ở chân trời, sáng chói lóa mắt.
Mọi người đều biết, sau khi đạt tới Thánh Cảnh đã có thể ảnh hưởng huyết mạch, chớ đừng nói chi là Thần cảnh.
Dưới tình huống bình thường, tùy tiện một giọt thần huyết có thể để cho cường giả Thái Hư cảnh tiến mấy cấp, so với rất nhiều thiên tài địa bảo khác còn trân quý hơn, mà giờ khắc này rơi ra như suối, cả trời đất giống như đều bị nhuộm thành màu vàng.
“A…! “
Cùng lúc đó, Ân Thiên Hành phát ra một tiếng kêu thảm thống khổ, cả tay trái cứ thế mà bị đứt, thế cho nên vẻ mặt trở nên vặn vẹo.
Thần thể sở dĩ sẽ được xưng là thần thể, đúng là bởi vì rắn chắc, rất khó bị phá hủy.
Ví dụ như Ân Thiên Cừu, dù cho vẫn lạc hơn mười vạn năm, nếu như muốn phá hủy, cũng không có đơn giản như vậy.
Ân Thiên Hành chưa bao giờ nghĩ tới, chính mình có một ngày sẽ bị chém đứt cánh tay, hơn nữa đối phương chỉ dùng một chiêu!
Nhất là Thí Đạo Kiếm có thể tạo thành tổn thương kéo dài, khiến hắn thời gian ngắn căn bản không cách nào dùng linh lực chữa trị, quả thực là tra tấn.
Mặc dù lúc trước, Ân Thiên Hành đã bị Thí Đạo Kiếm đâm hơn mười vạn năm.
Thế nhưng lúc Thí Đạo Kiếm không có chủ nhân, cộng thêm Ân Thiên Hành tiến vào trạng thái ngủ say, không cảm nhận được thống khổ, bởi vậy khác hoàn toàn với hiện tại.
“Không có khả năng! Tuyệt đối không thể nào!”
Ân Thiên Hành giống như điên cuồng,rít gào nói:
“Ngươi rốt cuộc là ai, sao có thể mạnh như vậy! “
Không đợi Tần Giác trả lời, Ân Thiên Hành như nghĩ ra thứ gì, mạnh mà hét lớn:
“Ta đã biết, ngươi chính là Thiên Cừu! “
Tần Giác: “??? “
Thằng này đang nghĩ lung tung mấy thứ gì vậy?
“Khó trách ngươi có thể tiến vào Ân giới, dễ dàng điều khiển Thí Đạo Kiếm. “
Ân Thiên Hành cắn răng nói:
“Đây là thân thể ngươi tu luyện ra được a. “
Dưới cái nhìn của Ân Thiên Hành, Tần Giác chính là người đệ đệ khiến hắn vừa hận vừa sợ kia, bởi vì bị thương, từ bỏ thân thể vốn có, tu luyện lại lần nữa.
Cũng chỉ có như vậy, mới có thể giải thích rõ Tần Giác vì sao mạnh như thế!
“……”
Nghe vậy, Tần Giác liếc mắt, héo lời.
Không thể không nói, năng lực tưởng tượng của Ân Thiên Hành đúng là mạnh, là vì cảm nhận được tử vong, cho nên tinh thần có chút thất thường ư?
“Ngươi là chủ nhân? “
Nghe xong Ân Thiên Hành nói, liền Thí Đạo Kiếm cũng nhịn không được sinh ra dao động.
Tần Giác: “……”
“Thiên Cừu, ngươi đã phong ấn bản tôn lâu như vậy, còn không định buông tha ta sao? “
Dừng một chút, Ân Thiên Hành nói tiếp:
“Dù nói thế nào, ta cũng là ca ca ngươi. “
“……”
Hít một hơi thật sâu, Tần Giác giơ lên Thí Đạo Kiếm, thản nhiên nói:
“Thứ nhất, ta không phải cái gì mà Thiên Cừu.”
“Thứ hai, là ngươi tự tìm đường chết. “
Chữ cuối cùng nói ra, kiếm quang lần nữa tách ra, như là cầu vồng bay lên, lóe lên tức thì!
“Không! “
Ân Thiên Hành kinh hãi, còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, kiếm quang đã xuyên qua thân thể của hắn, hóa thành vô số ánh sáng, biến mất không thấy gì nữa.
“Hử? Ta không sao? “
Trầm mặc một lát, Ân Thiên Hành thử vận chuyển linh lực, phát hiện mình không hao tổn cái gì.
“Ha ha ha, thì ra là phô trương thanh thế. “
Ân Thiên Hành nhẹ nhàng thở ra:
“Một kiếm vừa rồi kia, đối với ngươi tiêu hao có lẽ không thấp a. “
“Mặc kệ ngươi có phải Thiên Cừu hay không, cũng đừng nghĩ……”
Lời còn chưa dứt, Ân Thiên Hành bỗng nhiên ý thức được không đúng, vì sao hai mắt hắn thấy hình ảnh lúc lên lúc xuống, hơn nữa khoảng cách càng lúc càng lớn?
…,!
Ân Thiên Hành nội tâm run rẩy, chậm rãi cúi đầu, sau đó hắn cũng cảm giác chính mình đã đứt ra.
Không sai, là đã đứt ra.
Ba!
Không có bất kỳ ngoài ý muốn gì, Ân Thiên Hành từ đó tách ra, biến thành hai nửa, rơi xuống chỗ lúc nãy.
Trùng hợp chính là, một nửa trong đó của Ân Thiên Hành vừa hay rơi bên cạnh Ân Thiên Cừu, một nửa khác tức thì rơi trong đống đá vụn nơi xa.
“Không có khả năng…Không có khả năng……”
Cho dù đã bị chém thành hai khúc, nhưng Ân Thiên Hành cũng chưa chết ngay, trong mắt tràn ngập không thể tin.
Chân Thần cảnh không phải là tồn tại mạnh nhất trên thế giới này ư?
Tại sao có thể như vậy?
Ân Thiên Hành tự nhận dù không tính là vô địch trong Chân Thần cảnh, nhưng tuyệt đối thuộc về người nổi bật, cho dù không phải là đối thủ, cũng không bị giết trong nháy mắt như vậy được.
Mạnh mẽ như Ân Thiên Cừu, lúc trước cũng muốn phải nhờ vào Thí Đạo Kiếm mới có thể phong ấn hắn, thiếu niên trước mắt này rốt cuộc là quái vật gì?
“Thật là lợi hại! “
Thí Đạo Kiếm phát ra sợ hãi thán phục.
Tần Giác cũng không quan tâm nhiều như vậy, bàn tay lớn một trảo, hồn phách của Ân Thiên Hành lập tức rời khỏi thân thể, xuất hiện trong tay hắn.
Tần Giác vốn là muốn thi triển sưu hồn thuật với Thí Đạo Kiếm, hiện tại xem ra không cần.
Đã đến Thần cảnh cái này, cho dù là linh hồn cũng cường đại dị thường, cho nên Tần Giác trực tiếp giam cầm Ân Thiên Hành, phòng ngừa hắn chạy trốn.
“Ngươi muốn làm gì? “
Phát hiện được ánh mắt bất thiện của Tần Giác, Ân Thiên Hành vội hỏi:
“Tần huynh, ân nhân cứu mạng, đây đều là hiểu lầm, hiểu lầm. “
“Hả? Hiểu lầm ư. “
Tần Giác cười mỉm.
“Đúng vậy, hiểu lầm. “
Ân Thiên Hành đổi sắc nhanh chóng, lời lẽ thành thật nói:
“Vừa rồi ta tưởng ngươi trở thành đệ đệ của ta, cho nên mới tùy tiện ra tay, hy vọng Tần huynh, không đúng, hy vọng tiền bối có thể đại nhân không chấp tiểu nhân, tha ta một mạng. “
Đối mặt sinh tử, dù cho là cường giả Chân Thần cảnh cũng khó có thể ngăn được sự sợ hãi trong lòng, liên tục cầu xin tha thứ.
Dù sao Ân Thiên Hành vừa mới sống lại, còn chưa nhìn thấy dáng vẻ ngoại giới, làm sao có thể cam tâm chết đi như vậy được.
Tần Giác: “……”
Khó có thể tưởng tượng, loại Chân Thần cảnh lươn lẹo cỡ này, khó trách ngay cả đệ đệ ruột cũng muốn tiêu diệt hắn.
“Tiền bối, ngàn vạn không nên bị hắn lừa gạt! “
Thí Đạo Kiếm vội vàng mở miệng nhắc nhở, sợ Tần Giác thật sự buông tha Ân Thiên Hành.
Tần Giác đương nhiên không có khả năng tin vào chuyện ma quỷ của Ân Thiên Hành, bàn tay nhẹ nắm, trực tiếp thi triển sưu hồn thuật.
Sau nửa ngày, Tần Giác buông tay ra, Ân Thiên Hành đã thần hồn câu diệt, chỉ còn lại hai mảnh thi thể nằm ở phía dưới, triệt để mất đi sinh mệnh.
“Ha ha ha, rốt cục đã chết. “
Mắt thấy tình cảnh này, cao hứng nhất không thể nghi ngờ chính là Thí Đạo Kiếm.
Mặc kệ như thế nào, cuối cùng đã thay chủ nhân, còn có những đồng bạn bị Ân Thiên Hành sát hại kia báo thù!
Về phần Tần Giác, tức thì mặt không biểu tình, đối với hắn mà nói, chẳng qua là tiện tay giết chết một tên ngu ngốc không nên tự mình tìm đường chết mà thôi.
“Thì ra là thế. “
Một lát sau,sau khi xem hết trí nhớ của Ân Thiên Hành, Tần Giác thì thào nói, như có điều suy nghĩ.
Răng rắc!
Chỉ nghe một tiếng giòn vang, thiên địa có chút rung rung, lập tức linh lực kiếm quang dễ như trở bàn tay có xu thế mở ra, lao thẳng đến Ân Thiên Hành!
“Làm sao có thể?! “
Ân Thiên Hành trợn mắt há hốc mồm, dường như không thể tin vào mắt mình.
Đây chính là một kích toàn lực của hắn lại bị hóa giải?
Không kịp nghĩ nhiều, Ân Thiên Hành vội vàng điều động pháp tắc chi lực của tiểu thế giới, ngưng tụ thành một tầng hộ thuẫn ở trước mặt, ý muốn ngăn cản kiếm quang.
Đáng tiếc Ân Thiên Hành hoàn toàn đánh giá thấp uy năng của kiếm quang, pháp tắc hộ thuẫn còn chưa tồn tại quá một giây, liền bị kiếm quang trực tiếp tách ra, phá thành mảnh nhỏ.
Sinh tử đến gần, Ân Thiên Hành trong lòng biết không thể lui được nữa, chỉ có thể cưỡng ép tác động thân thể, tránh đi chỗ hiểm.
Phốc phốc!
Kiếm quang xẹt qua, mang theo thần huyết rực rỡ, nhanh chóng biến mất ở chân trời, sáng chói lóa mắt.
Mọi người đều biết, sau khi đạt tới Thánh Cảnh đã có thể ảnh hưởng huyết mạch, chớ đừng nói chi là Thần cảnh.
Dưới tình huống bình thường, tùy tiện một giọt thần huyết có thể để cho cường giả Thái Hư cảnh tiến mấy cấp, so với rất nhiều thiên tài địa bảo khác còn trân quý hơn, mà giờ khắc này rơi ra như suối, cả trời đất giống như đều bị nhuộm thành màu vàng.
“A…! “
Cùng lúc đó, Ân Thiên Hành phát ra một tiếng kêu thảm thống khổ, cả tay trái cứ thế mà bị đứt, thế cho nên vẻ mặt trở nên vặn vẹo.
Thần thể sở dĩ sẽ được xưng là thần thể, đúng là bởi vì rắn chắc, rất khó bị phá hủy.
Ví dụ như Ân Thiên Cừu, dù cho vẫn lạc hơn mười vạn năm, nếu như muốn phá hủy, cũng không có đơn giản như vậy.
Ân Thiên Hành chưa bao giờ nghĩ tới, chính mình có một ngày sẽ bị chém đứt cánh tay, hơn nữa đối phương chỉ dùng một chiêu!
Nhất là Thí Đạo Kiếm có thể tạo thành tổn thương kéo dài, khiến hắn thời gian ngắn căn bản không cách nào dùng linh lực chữa trị, quả thực là tra tấn.
Mặc dù lúc trước, Ân Thiên Hành đã bị Thí Đạo Kiếm đâm hơn mười vạn năm.
Thế nhưng lúc Thí Đạo Kiếm không có chủ nhân, cộng thêm Ân Thiên Hành tiến vào trạng thái ngủ say, không cảm nhận được thống khổ, bởi vậy khác hoàn toàn với hiện tại.
“Không có khả năng! Tuyệt đối không thể nào!”
Ân Thiên Hành giống như điên cuồng,rít gào nói:
“Ngươi rốt cuộc là ai, sao có thể mạnh như vậy! “
Không đợi Tần Giác trả lời, Ân Thiên Hành như nghĩ ra thứ gì, mạnh mà hét lớn:
“Ta đã biết, ngươi chính là Thiên Cừu! “
Tần Giác: “??? “
Thằng này đang nghĩ lung tung mấy thứ gì vậy?
“Khó trách ngươi có thể tiến vào Ân giới, dễ dàng điều khiển Thí Đạo Kiếm. “
Ân Thiên Hành cắn răng nói:
“Đây là thân thể ngươi tu luyện ra được a. “
Dưới cái nhìn của Ân Thiên Hành, Tần Giác chính là người đệ đệ khiến hắn vừa hận vừa sợ kia, bởi vì bị thương, từ bỏ thân thể vốn có, tu luyện lại lần nữa.
Cũng chỉ có như vậy, mới có thể giải thích rõ Tần Giác vì sao mạnh như thế!
“……”
Nghe vậy, Tần Giác liếc mắt, héo lời.
Không thể không nói, năng lực tưởng tượng của Ân Thiên Hành đúng là mạnh, là vì cảm nhận được tử vong, cho nên tinh thần có chút thất thường ư?
“Ngươi là chủ nhân? “
Nghe xong Ân Thiên Hành nói, liền Thí Đạo Kiếm cũng nhịn không được sinh ra dao động.
Tần Giác: “……”
“Thiên Cừu, ngươi đã phong ấn bản tôn lâu như vậy, còn không định buông tha ta sao? “
Dừng một chút, Ân Thiên Hành nói tiếp:
“Dù nói thế nào, ta cũng là ca ca ngươi. “
“……”
Hít một hơi thật sâu, Tần Giác giơ lên Thí Đạo Kiếm, thản nhiên nói:
“Thứ nhất, ta không phải cái gì mà Thiên Cừu.”
“Thứ hai, là ngươi tự tìm đường chết. “
Chữ cuối cùng nói ra, kiếm quang lần nữa tách ra, như là cầu vồng bay lên, lóe lên tức thì!
“Không! “
Ân Thiên Hành kinh hãi, còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, kiếm quang đã xuyên qua thân thể của hắn, hóa thành vô số ánh sáng, biến mất không thấy gì nữa.
“Hử? Ta không sao? “
Trầm mặc một lát, Ân Thiên Hành thử vận chuyển linh lực, phát hiện mình không hao tổn cái gì.
“Ha ha ha, thì ra là phô trương thanh thế. “
Ân Thiên Hành nhẹ nhàng thở ra:
“Một kiếm vừa rồi kia, đối với ngươi tiêu hao có lẽ không thấp a. “
“Mặc kệ ngươi có phải Thiên Cừu hay không, cũng đừng nghĩ……”
Lời còn chưa dứt, Ân Thiên Hành bỗng nhiên ý thức được không đúng, vì sao hai mắt hắn thấy hình ảnh lúc lên lúc xuống, hơn nữa khoảng cách càng lúc càng lớn?
…,!
Ân Thiên Hành nội tâm run rẩy, chậm rãi cúi đầu, sau đó hắn cũng cảm giác chính mình đã đứt ra.
Không sai, là đã đứt ra.
Ba!
Không có bất kỳ ngoài ý muốn gì, Ân Thiên Hành từ đó tách ra, biến thành hai nửa, rơi xuống chỗ lúc nãy.
Trùng hợp chính là, một nửa trong đó của Ân Thiên Hành vừa hay rơi bên cạnh Ân Thiên Cừu, một nửa khác tức thì rơi trong đống đá vụn nơi xa.
“Không có khả năng…Không có khả năng……”
Cho dù đã bị chém thành hai khúc, nhưng Ân Thiên Hành cũng chưa chết ngay, trong mắt tràn ngập không thể tin.
Chân Thần cảnh không phải là tồn tại mạnh nhất trên thế giới này ư?
Tại sao có thể như vậy?
Ân Thiên Hành tự nhận dù không tính là vô địch trong Chân Thần cảnh, nhưng tuyệt đối thuộc về người nổi bật, cho dù không phải là đối thủ, cũng không bị giết trong nháy mắt như vậy được.
Mạnh mẽ như Ân Thiên Cừu, lúc trước cũng muốn phải nhờ vào Thí Đạo Kiếm mới có thể phong ấn hắn, thiếu niên trước mắt này rốt cuộc là quái vật gì?
“Thật là lợi hại! “
Thí Đạo Kiếm phát ra sợ hãi thán phục.
Tần Giác cũng không quan tâm nhiều như vậy, bàn tay lớn một trảo, hồn phách của Ân Thiên Hành lập tức rời khỏi thân thể, xuất hiện trong tay hắn.
Tần Giác vốn là muốn thi triển sưu hồn thuật với Thí Đạo Kiếm, hiện tại xem ra không cần.
Đã đến Thần cảnh cái này, cho dù là linh hồn cũng cường đại dị thường, cho nên Tần Giác trực tiếp giam cầm Ân Thiên Hành, phòng ngừa hắn chạy trốn.
“Ngươi muốn làm gì? “
Phát hiện được ánh mắt bất thiện của Tần Giác, Ân Thiên Hành vội hỏi:
“Tần huynh, ân nhân cứu mạng, đây đều là hiểu lầm, hiểu lầm. “
“Hả? Hiểu lầm ư. “
Tần Giác cười mỉm.
“Đúng vậy, hiểu lầm. “
Ân Thiên Hành đổi sắc nhanh chóng, lời lẽ thành thật nói:
“Vừa rồi ta tưởng ngươi trở thành đệ đệ của ta, cho nên mới tùy tiện ra tay, hy vọng Tần huynh, không đúng, hy vọng tiền bối có thể đại nhân không chấp tiểu nhân, tha ta một mạng. “
Đối mặt sinh tử, dù cho là cường giả Chân Thần cảnh cũng khó có thể ngăn được sự sợ hãi trong lòng, liên tục cầu xin tha thứ.
Dù sao Ân Thiên Hành vừa mới sống lại, còn chưa nhìn thấy dáng vẻ ngoại giới, làm sao có thể cam tâm chết đi như vậy được.
Tần Giác: “……”
Khó có thể tưởng tượng, loại Chân Thần cảnh lươn lẹo cỡ này, khó trách ngay cả đệ đệ ruột cũng muốn tiêu diệt hắn.
“Tiền bối, ngàn vạn không nên bị hắn lừa gạt! “
Thí Đạo Kiếm vội vàng mở miệng nhắc nhở, sợ Tần Giác thật sự buông tha Ân Thiên Hành.
Tần Giác đương nhiên không có khả năng tin vào chuyện ma quỷ của Ân Thiên Hành, bàn tay nhẹ nắm, trực tiếp thi triển sưu hồn thuật.
Sau nửa ngày, Tần Giác buông tay ra, Ân Thiên Hành đã thần hồn câu diệt, chỉ còn lại hai mảnh thi thể nằm ở phía dưới, triệt để mất đi sinh mệnh.
“Ha ha ha, rốt cục đã chết. “
Mắt thấy tình cảnh này, cao hứng nhất không thể nghi ngờ chính là Thí Đạo Kiếm.
Mặc kệ như thế nào, cuối cùng đã thay chủ nhân, còn có những đồng bạn bị Ân Thiên Hành sát hại kia báo thù!
Về phần Tần Giác, tức thì mặt không biểu tình, đối với hắn mà nói, chẳng qua là tiện tay giết chết một tên ngu ngốc không nên tự mình tìm đường chết mà thôi.
“Thì ra là thế. “
Một lát sau,sau khi xem hết trí nhớ của Ân Thiên Hành, Tần Giác thì thào nói, như có điều suy nghĩ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận