Tru Tiên: Ta, Ngộ Tính Nghịch Thiên, Kiếm Khai Thiên Môn!

Chương 443: Tuyết Kỳ phá cảnh! Chính cung nương nương uy nghiêm!

**Chương 443: Tuyết Kỳ p·h·á cảnh! Chính cung nương nương uy nghiêm!**
Thiếu nữ khoác lên mình một bộ áo đỏ.
Nàng chớp đôi mắt trong veo như nước, có chút e lệ nhìn hết thảy trước mắt.
Tuy nói trước đó khi chơi trò chơi, nàng đã trải qua cảnh tượng tương tự, nhưng lúc đó dù tốt dù xấu cũng đều mặc quần áo, đâu có giống như bây giờ...
Chơi như thế hoa? (ý là bày vẽ, làm nhiều trò như vậy)
Nhìn xung quanh.
Tiểu Bạch không một mảnh vải che thân, Bình Nhi cũng yếu ớt, không còn chút sức lực nào.
Điền Linh Nhi cũng coi là người từng trải.
Nàng đương nhiên hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
"Ô ô ô ~"
Thiếu nữ có chút e lệ muốn lẩn tránh.
Nhưng...
Quý Trường Phong há có thể để nàng toại nguyện?
Hắn trực tiếp ôm trọn thân thể mềm mại vào trong n·g·ự·c, ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng, đến khi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của nàng đỏ bừng.
"Tiểu sư tỷ ~"
Nghe tiếng thì thầm ấm áp bên tai.
Điền Linh Nhi không nhịn được khẽ r·u·n lên.
Nàng dường như nhận mệnh nhắm nghiền hai mắt, hàng mi dài r·u·n nhè nhẹ, hơi thở có vẻ dồn dập, ngay cả dũng khí mở mắt cũng không có...
Dù sao.
Quá mức ngượng ngùng rồi!
"Soạt ——"
Quý Trường Phong đưa tay.
Thuần thục kéo một cái.
Váy đỏ có chút trượt xuống.
Lộ ra làn da thịt trắng nõn.
Nói thật.
Hắn cũng là lần đầu làm chuyện này.
Hơn nữa...
Trước kia, hắn đâu dám huyễn tưởng sẽ có một ngày như thế này?
Đương nhiên.
Cũng may mà trước đó khi chơi trò chơi đã gieo cho Điền Linh Nhi một khái niệm, không thì bây giờ nàng chắc chắn khó mà tiếp nhận.
Mặt khác...
Còn có Tô Như trấn an.
Điền Linh Nhi lúc này mới có thể chấp nhận loại chuyện này.
Còn về Tiểu Bạch và Bình Nhi hai người bọn họ?
Tiểu Bạch thì không cần phải nói nhiều.
Chính là một con hồ ly tinh.
Tuy nói cũng cảm thấy bộ dạng này có chút hoa.
Nhưng ít nhiều cũng có thể chấp nhận.
Bình Nhi trong lòng cũng cảm thấy có chút thẹn quá hóa giận, nhưng đối mặt Tiểu Bạch khiêu khích, nàng cũng không quản được nhiều như vậy.
Bây giờ.
Chỉ có Điền Linh Nhi cần trấn an.
"Tê ——"
Làn da trắng nõn hiện ra trước mắt.
Phảng phất tựa như cảnh sắc đẹp nhất thế gian.
Một nhóm bốn người trong sân lại một lần nữa quấn quýt suốt nửa tháng.
Lần này.
Quý Trường Phong là thật sự không thể tiếp tục chống đỡ.
Một mình hắn trấn áp hai người không thành vấn đề, nhưng nếu như lại đến một người?
Vậy thì không ổn rồi.
Dù sao giải quyết người này, người trước lại nghỉ ngơi xong, giải quyết người trước, người sau cùng cũng đã nghỉ ngơi xong, vậy làm sao có thể đánh tiếp đây? !
Trận này không thể đánh, không đánh được!
Căn bản không thể đánh được a!
Căn bản là không thể nhìn thấy cửa thắng, được không?
Một màn như thế.
Lập tức làm cho Bình Nhi dương dương đắc ý.
"Hì hì ~"
"Phu quân là đồ vô dụng ~ đồ con nít ranh ~"
Nãi Bình (Bình Nhi) gương mặt xinh đẹp d·ị· ·t·h·ư·ờ·n·g hồng nhuận.
Nàng không một mảnh vải che thân, ngồi q·u·ỳ trước mắt, khẽ cắn môi đỏ, thở ra hương thơm, làn da trắng nõn, mái tóc đen nhánh xõa tung, miễn cưỡng che khuất một chút phong quang.
Rất hiển nhiên.
Nàng chính là đang dụ hoặc người.
Thể lực khôi phục, liền ra vẻ hả?
Quý Trường Phong trong lòng có chút bất đắc dĩ.
Hết lần này tới lần khác bên cạnh còn có Tiểu Bạch cũng ồn ào theo.
"Quý Trường Phong, ngươi có được hay không vậy?"
Tiểu Bạch ra vẻ ghét bỏ nhìn Quý Trường Phong trước mắt.
Trong đôi mắt hoa đào vũ mị của nàng tràn đầy ý cười, trước kia nàng luôn luôn là bại tướng dưới tay Quý Trường Phong, nhưng bây giờ...
Nàng đã tìm được đồng minh!
Dưới sự dẫn dắt của nàng.
Quý Trường Phong cuối cùng rồi sẽ b·ị đ·ánh bại.
Dù sao.
Một mình nàng đã có thể chống đỡ nửa tháng, nửa tháng sau đổi Bình Nhi, Linh Nhi tiếp sức, để các nàng hỗ trợ ứng phó một chút, chờ hai người bọn họ không được...
Tiểu Bạch cũng gần như đã nghỉ ngơi đầy đủ.
Trực tiếp xa luân chiến! (thay nhau khiêu chiến)
Quý Trường Phong lấy cái gì ra để thắng?
Điền Linh Nhi đỏ bừng cả khuôn mặt xinh đẹp.
Nàng yên lặng cuộn mình trong góc, hai tay ôm đầu gối, lộ ra đôi mắt trong veo như nước, đáy mắt tràn đầy thẹn quá hóa giận...
Nàng toàn bộ quá trình không nói một câu.
Dù sao vẫn là có chút ngượng ngùng.
"Hô ——"
Quý Trường Phong nhịn không được thở dài.
Hắn hiện tại là thật sự có chút không chịu nổi.
Loại tình huống này đổi lại là ai cũng không chịu nổi a.
Có lẽ ——
Chờ tu vi của hắn tiến thêm một bước.
Hẳn là đủ để ứng phó loại tình huống này?
"Phu quân ~"
"Tiếp tục chứ ~"
Nãi Bình cười mỉm nói.
Bây giờ ai mới là đồ vô dụng?
Hả?
Nói chuyện đi!
Quý Trường Phong khóe miệng có chút co giật.
Hắn hung dữ trừng mắt Bình Nhi, nghĩ thầm, ngươi đừng để ta bắt được cơ hội!
Nếu không?
Ngươi sẽ phải hối hận!
"Ầm ầm ——"
Đột nhiên!
Đúng lúc này!
Quý Trường Phong có chút nhíu mày.
Hắn p·h·át hiện tự thân t·h·i·ê·n Đế bí cảnh ở trong dường như p·h·át sinh một ít dao động? !
"Đây là..."
Quý Trường Phong trong lòng vui mừng.
Hắn liền đem tâm thần chìm vào trong bí cảnh, xem xét rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?
"Ong ong ong ——"
Chỉ thấy linh khí trong bí cảnh quét sạch.
Vô tận t·h·i·ê·n địa linh khí phảng phất nhận được một loại dẫn dắt nào đó, bọn chúng đ·i·ê·n cuồng hội tụ về một hướng.
Nơi đó...
Không phải là vị trí Lục Tuyết Kỳ bế quan sao? !
Thần niệm to lớn của Quý Trường Phong quét qua.
Lập tức hiểu rõ hết thảy.
"Tuyết Kỳ đột phá Nguyên Anh cảnh rồi? !"
Quý Trường Phong trong lòng vui mừng.
Tinh thần của hắn vội vàng thoát ly bí cảnh, sau đó trở lại hiện thực, ánh mắt nhìn về phía chúng nữ bên cạnh.
Tiểu Bạch các nàng vừa mới đều chú ý tới sắc mặt Quý Trường Phong dường như có chút không thích hợp, giờ phút này tất cả đều nghiêm chỉnh.
"Phu quân, đã xảy ra chuyện gì sao?"
Bình Nhi nhẹ giọng dò hỏi.
Quý Trường Phong khẽ gật đầu, hắn đứng dậy mặc quần áo, nói: "Lục tỷ tỷ của các ngươi sắp đột phá Nguyên Anh cảnh, ta phải đi giúp nàng hộ p·h·áp."
Lời vừa nói ra.
Tiểu Bạch chúng nữ sắc mặt nghiêm túc.
Đột phá Nguyên Anh cảnh?
Đây chính là đại sự a!
Các nàng vội vàng bảo Quý Trường Phong nhanh đi, dù sao tu vi sự tình là quan trọng nhất, càng đừng đề cập còn là Lục Tuyết Kỳ đột phá Nguyên Anh cảnh...
Quý Trường Phong mặc chỉnh tề.
Hắn "Bá" một cái biến mất khỏi tiểu viện.
Cả người trong nháy mắt xuất hiện ở bên trong t·h·i·ê·n Đế bí cảnh.
Bởi vì vội vội vàng vàng.
Hắn thậm chí quên loại bỏ mùi hương tr·ê·n người...
Liên tục cùng Tiểu Bạch, Bình Nhi, Linh Nhi mấy người các nàng quấn quýt hơn một tháng, tr·ê·n người hắn sớm đã nhiễm đủ loại hương vị.
Loại vị đạo này hiển nhiên không thuộc về hắn.
Rõ ràng chính là mùi thơm cơ thể của con gái.
Nhưng giờ phút này ——
Quý Trường Phong cũng không quản được nhiều như vậy.
Hắn có chút ngưng trọng nhìn về phía trước, nơi đó rõ ràng là vị trí Lục Tuyết Kỳ bế quan.
Chỉ thấy vô tận linh khí hội tụ.
Ở trung tâm linh khí, một nữ t·ử cao gầy đang ngồi xếp bằng.
Mái tóc đen nhánh của nàng không gió mà bay, dáng người thướt tha, tinh tế cao gầy, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng hoàn mỹ không tì vết, một bộ áo trắng phần phật, tay áo tung bay...
"Ầm ầm!"
Dị tượng linh khí kéo dài rất lâu.
Đột nhiên!
Một đạo uy áp không cách nào hình dung chậm rãi bốc lên!
Giữa hai lông mày Lục Tuyết Kỳ có một đạo Nguyên Thần bắn ra, toàn bộ thân thể mềm mại của nàng đều tản ra ánh sáng chói lọi, cùng uy áp xung quanh xen lẫn vào nhau.
Đây là ——
Đột phá thành công?
Quý Trường Phong trong lòng vui mừng.
"Bạch!"
Nữ t·ử thanh lãnh chậm rãi mở ra hai mắt.
Nàng lộ ra một đôi ánh mắt lạnh lẽo, toàn thân tản ra uy áp kinh khủng, nhưng ngay tại khoảnh khắc nàng trông thấy Quý Trường Phong, sự lạnh lẽo nơi đáy mắt biến mất không thấy gì nữa...
Thay vào đó là một vòng ôn nhu.
"Phu quân ——"
Thanh âm thanh liệt mang theo sự ôn nhu không cách nào hình dung.
Lục Tuyết Kỳ nhanh nhẹn đứng dậy, bay nhào tới.
Quý Trường Phong vội vàng giang hai tay ra, ôm chặt lấy người trước mắt.
Lục Tuyết Kỳ đồng dạng đưa tay ôm lấy thiếu niên trước mắt, nàng có chút tham lam ngửi mùi hương tr·ê·n người Quý Trường Phong, nhưng một khắc sau...
Sắc mặt của nàng không nhịn được cứng đờ.
Cái mùi này...
Có chút nồng đậm.
Gương mặt xinh đẹp của thiếu nữ có chút lạnh lẽo, nàng yên lặng ngước mắt, nhìn Quý Trường Phong trước mắt, đáy mắt hiện lên một tia thẹn thùng.
"Oanh ——"
Khí thế khổng lồ dần dần khuếch tán.
Chính cung nương nương (ý chỉ vợ cả) khí thế hiển lộ không thể nghi ngờ.
...
...
PS: Cầu truy đọc a! ! !
Bạn cần đăng nhập để bình luận