Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 96: Hung Nô Ngũ Lão

"Chương 96: Hung Nô Ngũ Lão"
"Được rồi, tốt rồi, đều bớt giận một chút đi. Cô Bố, Mộc Tác Đạt nói rất có đạo lý, Đan Vu đem người đều mang ra ngoài, nhỡ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, ngươi ta đều là tội nhân của Hung Nô." Một vị trưởng lão khác là Bố Lỗ Thác nói.
"Bất kể nói thế nào, mệnh lệnh của Đan Vu mới đã truyền xuống rồi, Bố Lỗ Thác lẽ nào ngươi muốn chống lệnh sao?" Một vị Tu Bặc Cốt Đô Hậu trưởng lão khác là Tang Kết, đứng lên lên tiếng ủng hộ Cô Bố.
Còn về vị trí cuối cùng trưởng lão là Khâu Mông, ông ta thấy mấy người vì chuyện tăng binh mà cãi nhau ỏm tỏi, thì không khác gì người ngoài cuộc đang nhậu nhẹt. Ông ta đã già, chỉ muốn an tâm hưởng tuổi già, chuyện hưởng phúc cũng chẳng tới lượt ông ta.
"Khâu Mông, đừng chỉ ăn đồ ăn, ngươi cũng nói gì đi chứ!" Mộc Tác Đạt thấy Khâu Mông như người ngoài cuộc thì giận không phát tiết được. Mình và người khác đang cãi nhau vì tương lai của Hung Nô, còn ông thì hay rồi, tới đây dưỡng lão à?
Khâu Mông nuốt xuống một miếng thịt dê nướng, rồi lại bình thản uống một ngụm rượu sữa ngựa cho trôi. Sau đó mới mở miệng nói: "Dưới trướng ta có bao nhiêu người cường tráng cũng chẳng đáng kể, tăng hay không tăng binh cũng không quan trọng. Đến lúc đó mà đói bụng thì cũng không phải ta đâu."
Nghe Khâu Mông nói vậy, mấy người đang cãi nhau cũng ngừng lại công kích.
Mấy năm nay, cuộc sống của Hung Nô không được tốt lắm, năm nào mùa đông cũng lạnh bất thường, số dê bò chết rét không phải là ít. Rất nhiều tộc nhân đều vì thiếu ăn thiếu mặc, rét mướt mà chết.
Tu Bặc Cốt Đô sau khi có thể thành công phản loạn, giết Khương Cừ, phần lớn là nhờ vào những người mục dân dưới tầng lớp thấp, bọn họ cảm thấy Đan Vu không nghĩ cách cải thiện hoàn cảnh cho bọn họ, mà chỉ lo hưởng thụ cho bản thân. Cho nên khi nghe Tu Bặc Cốt Đô sau này vẽ ra tương lai, bọn họ đã không chút do dự gia nhập.
Nhưng mà sau khi Tu Bặc Cốt Đô Hầu Thành công, cuộc sống của người mục dân dưới tầng lớp thấp cũng không được cải thiện. Bởi vì trọng tâm của Tu Bặc Cốt Đô sau khi vẫn là nhắm vào Vu Phu La. Hắn muốn giết Vu Phu La, sau đó mượn cớ Đại Hán bất nghĩa để gây chiến với Đại Hán, chuyển dời mâu thuẫn trong bộ tộc.
Mấy năm nay, hắn không ngừng thăm dò phòng tuyến cuối cùng của Đại Hán, hễ có thời gian là lại đến biên giới để Đả Thảo Cốc. Thấy lần nào ra quân cũng thắng, Tu Bặc Cốt Đô sau khi cho rằng Đại Hán bây giờ đã rất suy yếu, nên xuất binh thì chưa chắc đã thua.
Cho nên Tu Bặc Cốt Đô sau khi đầy tự tin phát động phản loạn, rồi cũng thành công đánh vào đất của Đại Hán, cướp bóc không ít tài sản. Mãi đến khi hắn gặp Lô Duệ, người đã cho hắn một đòn cảnh cáo, cho hắn biết tuy Đại Hán suy yếu nhưng chưa đến mức để hắn muốn làm gì thì làm.
Lúc này Tu Bặc Cốt Đô sau khi đã là cô chú ý một cái rồi, hắn cho rằng chỉ cần thành công chiếm được quận Nhạn Môn thì Đại Hán nhất định sẽ cắt đất cầu hòa. Cho nên hắn mới không màng hết thảy để tăng binh.
Thấy mấy người im lặng không nói, Khâu Mông đã ăn no uống đủ thì ợ một cái rồi đi ra khỏi vương trướng, chỉ để lại mấy người mắt lớn trừng mắt nhỏ…

"Vì sao trước không đi gặp đại lão Mộc Tác Đạt mà lại đi gặp Khâu Mông trung lập trước?" Vu Phu La không hiểu hỏi Lô Duệ.
Buổi tối, Lô Duệ và những người khác lặng lẽ đến bộ lạc Hung Nô, dưới sự che chở của các tướng lĩnh thân cận Vu Phu La, mọi người lén lút vào trong đó ẩn nấp.
"Nguyên tắc bây giờ là không chắc chắn, chúng ta không thể giao sự an nguy cho người khác được. Mà chỉ cần thuyết phục được Khâu Mông thì sự an toàn của chúng ta mới có bảo đảm, tiến hành kế hoạch tiếp theo cũng không muộn. Chúng ta đi một đường, không thấy vết tích đại quân tập hợp, có nghĩa là các trưởng lão còn chưa thống nhất ý kiến. Đây chính là cơ hội của chúng ta, chỉ cần tranh thủ được ba vị trưởng lão, Tu Bặc Cốt Đô sau khi chắc chắn phải chết." Lô Duệ giải thích nguyên do cho Vu Phu La nghe, hắn nghe xong thì gật đầu liên tục.
"Sau này vẫn là phải giao thiệp với người Hán nhiều vào, ở lâu với các ngươi ta cảm thấy mình còn trở nên thông minh hơn." Vu Phu La không nghĩ tới đằng sau lại có nhiều chuyện quanh co thế này, càng hiếm có là hắn vậy mà lại nghe hiểu.
"Ngươi muốn học hả, ta có thể dạy cho ngươi, không mất tiền đâu!" Lô Duệ cười híp mắt nói.
Vu Phu La nghe xong thì sắc mặt đen lại. Còn muốn thêm tiền ư, đợi đánh xong trận này, ta đoán chừng là Đan Vu nghèo nhất trong lịch sử Hung Nô mất...

Khâu Mông mệt mỏi trở về đại trướng của mình, tai phải nghe một ngày tiếng ồn ào, đối với một lão nhân như ông mà nói thì đây cũng là một loại hành hạ.
"Ai đó?" Khâu Mông vừa vào trướng liền phát hiện hai bóng người đang ngồi trước bàn, hoảng sợ đến biến sắc, ông ta rút ngay loan đao bên hông.
"Đã lâu không gặp, trưởng lão Khâu Mông." Một thanh âm quen thuộc vang lên, Khâu Mông không thể tin mở to mắt.
"Là ngươi sao? Sao ngươi lại xuất hiện ở đây?"
"Mạng ta tương đối lớn, nên vẫn trở lại." Vu Phu La đứng dậy nói.
Khâu Mông vừa nhìn thấy Vu Phu La liền cất đao về bên hông. Ông ta đi tới ngồi phịch xuống ghế, Vu Phu La vội rót cho ông ta một ly nước.
"Gan ngươi cũng thật là không nhỏ, hồi nãy trên hội nghị chúng ta còn đang bàn có nên xuất binh tiếp viện Tu Bặc Cốt Đô sau khi hay không." Khâu Mông không khách khí nhấc chén trà lên uống một ngụm nói.
"Ta biết, nếu ta còn có thể bình yên vô sự đứng ở đây thì chứng tỏ trưởng lão Khâu Mông không muốn ta chết." Vu Phu La cười híp mắt nói.
"Ồ? Có tiến bộ đó, nếu là trước kia chắc ngươi đã rút đao chửi mẹ rồi. Sao, đi đến địa bàn của người Hán một chuyến, trí lực còn tăng trưởng?" Khâu Mông nhìn Vu Phu La hôm nay mà thấy không thể tin được.
"Phụ vương gặp nạn, ta cũng phải trưởng thành chứ, nếu không sao mà còn đấu với Tu Bặc Cốt Đô sau khi được." Vu Phu La dựa theo những gì Lô Duệ chỉ bảo, đã thành công làm cho Khâu Mông buông lỏng phòng bị.
"Vị này mặt lạ hoắc, không ngoài dự đoán thì ngươi là người phía nam tới nhỉ." Khâu Mông vừa nhìn sang Lô Duệ im lặng nãy giờ rồi hỏi.
"Trưởng lão Khâu Mông đúng là mắt sáng như đuốc, lúc trước nghe Vu Phu La đại vương nói ta còn có chút không tin, bây giờ thì tâm phục khẩu phục rồi. Tại hạ là Lô Duệ, sứ thần Đại Hán." Lô Duệ cười nói, đối phó với mấy lão già này thì anh ta rất có kinh nghiệm.
"Không cần nịnh hót, ta đây có bao nhiêu cân lượng vẫn rất rõ. Ngươi là gặp Mộc Tác Đạt rồi, hắn bảo ngươi đến đây sao?" Khâu Mông lại nhìn Vu Phu La nói.
"Nếu mà gặp trưởng lão Mộc Tác Đạt thì ta còn không đi, trở về bộ lạc xong, ta là người đầu tiên tới gặp ngài đó." Vu Phu La lắc đầu nói.
"Quả nhiên là trưởng thành không ít, ngươi không đi là đúng rồi." Khâu Mông nhìn Vu Phu La nói.
"Trưởng lão Khâu Mông vì sao lại nói vậy?" Vu Phu La có chút không hiểu.
"Mộc Tác Đạt đã cấu kết với Cô Bố, bọn họ ở trên hội nghị một người xướng một người họa, thật sự cho rằng mắt ta bị mù hay sao?" Khâu Mông cười lạnh nói.
"Cái gì! Sao lại như thế? Gần đây chẳng phải hắn thân thiết với ta nhất sao, hắn là người mà phụ vương ta tín nhiệm nhất mà?" Vu Phu La hoảng sợ đến biến sắc, không dám tin nói.
"Hừ, vua nào triều thần nấy, Mộc Tác Đạt sống dưới bóng của phụ vương ngươi quá lâu. Nếu ngươi kế nhiệm Đan Vu thì hắn vẫn sẽ phải sống dưới cái bóng của ngươi, người có chút dã tâm nào cũng sẽ không để cho ngươi sống sót." Lô Duệ bật ra tiếng chế giễu, may nhờ mình có Lão Giáp Ngư là nhà tâm lý học đại tài chỉ điểm. Nếu không thì ngây ngốc nghe lời Vu Phu La thì chẳng phải tự mình chui đầu vào rọ.
"Tiểu huynh đệ nhìn thấu đáo đấy, hiện giờ ta là trung lập, Bố Lỗ Thác cũng không có dã tâm gì. Còn về Cô Bố và Mộc Tác Đạt, bọn chúng đã ngấm ngầm liên minh, muốn khống chế Tu Bặc Cốt Đô sau khi. Nếu không phải hắn đi công Đại Hán thì trong bộ lạc bây giờ có lẽ đã lại một phen gió tanh mưa máu." Khâu Mông thực sự rất lo cho Hung Nô, chỉ tiếc ông ta đã quá già, đã mất đi những vuốt nanh thuở ban đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận