Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 94: Thân Vệ Đại Tướng

Chương 94: Thân Vệ Đại Tướng
Nha Môn Phủ Quận Nhạn Môn.
"Chủ công, vị này chính là dũng sĩ hôm qua đã gánh đại kỳ." Diêm Nhu dẫn một tên đại hán trọc đầu vào trong phủ.
Chỉ thấy người này cao đến chín thước, tướng mạo hung tợn, trên đỉnh đầu không một cọng tóc, một luồng khí thế hung hãn xộc thẳng vào mặt.
"Quân sĩ thôn binh mới thứ ba tên là Vi Điển, bái kiến tướng quân." Vi Điển bước lên phía trước rồi nhìn Lô Duệ, quỳ một chân xuống đất làm lễ ra mắt.
"Vi Điển?" Lô Duệ sắc mặt cổ quái nhìn tên xấu hán trước mặt, trong đầu nghĩ: "Đây là đang sỉ nhục IQ của ta sao? Dùng tên giả mà lộ liễu như vậy lại còn cố tình bịa ra tên? Xem ra thời đại Tam Quốc này chẳng có ai ngốc cả, ngay cả loại người ngốc nghếch như Điển Vi cũng biết động não."
"Vi Điển, hôm qua ngươi lập đại công, bản tướng thưởng ngươi mười cân thịt, một bộ khôi giáp, một con tuấn mã." Lô Duệ không trực tiếp vạch trần trò hề của Điển Vi mà ban thưởng cho hắn.
Diêm Nhu đứng bên trên đợi khi thấy loại ban thưởng này thì cũng kinh ngạc nhìn Lô Duệ: "Người mạnh như vậy lẽ ra phải trọng thưởng hoặc trực tiếp phong tướng chứ? Đầu óc chủ công hôm nay làm sao vậy?"
"Đa tạ tướng quân!" Vi Điển mừng rỡ, hắn chẳng nghĩ nhiều như vậy, chỉ cảm thấy lập công được thưởng là chuyện đương nhiên.
"Lui xuống đi!" Lô Duệ cho Vi Điển lui ra rồi dùng ánh mắt ra hiệu với Trương Phi, Diêm Nhu và vài người bọn họ.
Tuy không hiểu có chuyện gì, nhưng mọi người tiếp nhận được tín hiệu rồi thì âm thầm đề phòng.
Khi Vi Điển lùi tới cửa, vừa xoay người thì một giọng nói vang lên.
"Điển Vi!"
"Ối, ai gọi ta đó?" Điển Vi vô ý thức quay đầu lại, nhìn thấy Lô Duệ đang tựa như cười mà không phải cười. Cho dù hắn có ngốc nữa thì cũng biết mình đã bị nhận ra rồi.
"Chết đi!"
Điển Vi kinh hãi rồi bộc phát, thiết kích của hắn bị để lại ngoài cửa khi vào rồi nên chỉ có thể sờ về phía tiểu kích bên hông.
"Bắt lấy hắn!" Lô Duệ quát lớn.
Mấy tướng đã sớm phòng bị đồng loạt xuất thủ, một phen náo loạn rồi thì Điển Vi đã bị mấy viên đại tướng gắt gao đè xuống đất.
"Cẩu quan, ngươi lừa ta! Ngươi không chết tử tế được." Điển Vi bị đè dưới đất mà miệng vẫn không chịu thua la mắng.
"Im miệng!" Diêm Nhu giận không kìm được, một cái tát vào đầu hói của Điển Vi.
"Chủ công, ngài xem!" Hoàng Trung đưa tiểu kích tìm thấy được bên hông Điển Vi cho Lô Duệ xem.
"Điển Vi, ngươi có tâm phục không?" Lô Duệ vuốt ve tiểu kích, quay sang hỏi Điển Vi.
"Ta không phục, cẩu quan, nếu ngươi đã nhận ra ta thì sao không một đao giết ta?" Điển Vi chỉ hận mình tự chui đầu vào lưới, sớm biết vậy hôm qua đã không phải cố làm ra vẻ anh hùng rồi.
"Thả hắn ra đi!" Lô Duệ phất tay ra hiệu cho Trương Phi và những người khác thả Điển Vi ra. Mọi người sau khi thả Điển Vi ra thì vẫn đứng chắn trước người Lô Duệ mà cảnh giác nhìn hắn.
"Ta từng nghe nói Kỷ Ngô ở Trần Lưu có một dũng sĩ tên là Điển Vi, người này sức mạnh vô cùng, giỏi dùng song kích. Tính cách hào sảng, nghĩa khí đặt lên đầu, từng vì người khác mà giết người, không biết ta nói có đúng không?"
"Chính là Điển gia gia ta. Muốn chém muốn giết cứ tùy tiện." Điển Vi nghe Lô Duệ ca ngợi thì không khách khí chút nào nói.
"Lớn mật!" Mấy tướng trừng mắt nhìn Điển Vi.
"Mặc dù ban đầu ngươi phạm tội giết người, nhưng lúc này ngươi tác chiến với địch dũng mãnh, lập công lớn. Bản tướng quyết định xóa bỏ toàn bộ tội lỗi trước kia, bây giờ ngươi đã được tự do rồi." Lô Duệ trả lại tiểu kích cho Điển Vi.
"Thật ư?" Điển Vi đứng lên, vẫn có chút không dám tin.
"Hiện tại ngươi đã là người tự do, bản tướng Đại Hán Hộ Hung Nô Trung Lang Tướng Lô Duệ, ở đây thành tâm mời ngươi gia nhập quân ta, cùng nhau giết địch, bảo vệ quốc gia." Lô Duệ tiếp tục lên tiếng mời mọc.
Điển Vi cầm tiểu kích, trong đầu không biết đang nghĩ gì mà không trả lời ngay.
"Đương nhiên, nếu như ngươi lo lắng cho vợ con thì có thể về đón bọn họ, sau đó đến Nhạn Môn sắp xếp."
"Thật sự có thể chứ?" Nghe vậy, Điển Vi ngẩng đầu dùng ánh mắt tràn đầy khát vọng nhìn Lô Duệ hỏi.
"Lời bản tướng nói ra là làm được." Lô Duệ nói.
"Nhưng ta ăn nhiều lắm, ngươi có thể cho ăn no được không?" Điển Vi lại cẩn thận hỏi.
"Haha, tuyệt đối sẽ cho ăn no." Lô Duệ còn tưởng là chuyện gì chứ, nghe thấy câu này thì cười ha ha nói.
"Vậy ban thưởng trước đó còn tính thật sao?" Tên ngốc nghếch Điển Vi vẫn còn băn khoăn về mười cân thịt kia, cùng với khôi giáp, tuấn mã.
"Điển Vi nghe lệnh, nay phong ngươi làm Chiết Trùng Đô Úy, thống lĩnh thân vệ của ta. Ban khôi giáp một bộ, tuấn mã một thớt, mười cân thịt." Lô Duệ nghe xong liền chính thức ban tướng lệnh, tâm nguyện Thân Vệ Đại Tướng đã có rồi.
"Tạ chủ công!" Lần này Điển Vi có thể vui vẻ, không những được xóa tội mà còn nhảy một bước trở thành tướng quân.
"À, lão Điển. Ngươi làm sao gia nhập quân mới vậy?" Lô Duệ hỏi Điển Vi.
"À, thì là, sau khi ta giết người phải đi trốn, sau đó nghe nói triều đình phái người đi đánh Hung Nô. Đang chiêu mộ binh sĩ khắp nơi, lại còn bao ăn no. Ta liền nghĩ nếu có thể đánh người Hồ mà vẫn có cơm ăn no thì liền gia nhập." Điển Vi ngại ngùng gãi đầu một cái.
"Tốt, trong lúc nguy nan mà vẫn nghĩ đến báo đáp quốc gia, lão Điển ngươi xứng đáng với hai chữ anh hùng." Lô Duệ không chút keo kiệt khen Điển Vi, rồi lại giới thiệu các tướng cho hắn làm quen.
"Lão Điển, vừa nãy xem thấy ngươi khí lực không nhỏ, rảnh thì chúng ta luận bàn chút đi. Ta tên là Trương Phi, tự Dực Đức." Có thể nói ra những lời như vậy chỉ có Trương Phi mà thôi.
"Được thôi! Ta thích nhất cùng cao thủ luận bàn." Điển Vi ban nãy cũng đã nhìn ra, mấy tướng trong phòng đều không kém gì hắn về võ lực.
Lúc mọi người đang trò chuyện vui vẻ thì Cổ Hủ vội vàng đi vào.
"Chủ công, Vu Phu La cầu kiến, nói có việc gấp."
"Hả? Mau gọi vào." Lô Duệ nghe vậy vội vàng cho người gọi Vu Phu La vào.
"Đại nhân, có chuyện lớn không hay rồi! Tu Bặc Cốt Đô đã tăng viện binh rồi." Vu Phu La vừa vào liền báo một tin tức xấu.
"Tin tức thật sao?" Lô Duệ lo lắng hỏi.
"Người của ta ở trong bộ lạc truyền tin về, sau khi Tu Bặc Cốt Đô về thì đã phái người trở về bộ lạc, triệu tập các trưởng lão, để họ phái binh tiếp viện. Nếu các bộ lạc thật phái binh tới thì sẽ có ít nhất ba vạn quân." Lúc này Vu Phu La cũng nóng như lửa đốt.
Nghe tin tức này thì Lô Duệ trầm mặc, trải qua mấy trận giao chiến này thì tuy đánh bại năm vạn đại quân của Tu Bặc Cốt Đô nhưng tổn thất của mấy bên cũng không hề nhỏ.
Số binh sĩ tám ngàn người Lô Duệ mang theo lúc trước đã thương vong quá nửa, hai vạn quân của Vu Phu La cũng chỉ còn lại năm sáu nghìn người. Nếu như Tu Bặc Cốt Đô lại có viện quân thì Nhạn Môn Quận có lẽ sẽ thất thủ.
"Chủ công, quân ta trải qua mấy trận huyết chiến đã rất mệt mỏi, triều đình cũng sẽ không phái viện binh tới. Vì thế quyết không thể để viện quân của Tu Bặc Cốt Đô tới, bằng không thì Nhạn Môn Quận nguy mất!" Lúc này Cổ Hủ cũng sốt ruột, nếu địch quân tới, cứ kéo dài tình hình như vậy thì rất có thể Lô Duệ sẽ chạm trán thất bại.
"Vu Phu La đại vương, trong bộ lạc ngài không có ai sao?" Cổ Hủ lại hỏi Vu Phu La, hắn muốn lợi dụng sự bất đồng của người Hung Nô để làm chút văn vẻ, vì Lô Duệ tranh thủ thời gian.
"Không phải là không có, chỉ là lúc này thế lực của Tu Bặc Cốt Đô quá lớn, hơn nữa nhạc phụ Côn Bố của hắn là bộ tộc mạnh nhất. Nếu không có Côn Bố lão tặc thì Tu Bặc Cốt Đô sao dám phản loạn." Khi Vu Phu La nhắc đến Côn Bố thì trong mắt tràn đầy lửa giận.
Bạn cần đăng nhập để bình luận