Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 295: Một ngày phá Triều Ca

"Đừng sợ, thứ này chỉ là nhìn qua dọa người thôi, chẳng có chút chính xác nào cả. Chỉ cần không đập trúng người thì không có gì đáng sợ!" Hàn mãnh lớn tiếng động viên binh lính, đồng thời cũng tự an ủi mình trong lòng, nhưng ngay sau đó chính là thời khắc bị vả mặt. "Tướng quân, đá tảng toàn bộ đập vào trên tường thành, không có một viên nào rơi vào trên đầu tường cả." Binh lính phụ trách quan sát báo cáo thông tin đợt công kích đầu tiên cho Hồ Tuân. "Các xe, tăng thêm 10 thạch cân nặng." Hồ Tuân nghe thấy khoảng cách không đủ liền hạ lệnh cho các xe tăng thêm trọng lượng. "Xe số một tăng xong!" "Xe số hai, tăng xong!" "Xe số ba...Xe số 17... Xe số 30 tăng xong!" Chờ đến khi toàn bộ Phích Lịch Xa tăng cân xong, Hồ Tuân liền phất cờ hiệu, đợt công kích thứ hai bắt đầu. "Vù vù vù!" Trong ánh mắt không thể tin của Hàn Mãnh, đợt công kích thứ hai của Phích Lịch Xa đã đến. Lần này có khoảng tám phần mười đá tảng rơi trúng vào đầu tường, đá tảng rơi xuống văng lên một màn huyết vụ. Sau một hồi bụi khói, trên đầu tường những tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục. "A a a a!" Đá tảng to lớn mang theo quán tính từ không trung rơi xuống, lực đạo có thể đạt tới nghìn cân, ngay cả cửa lầu kiên cố cũng bị sập nửa đoạn dưới đợt công kích này, chứ đừng nói đến thân thể bằng da thịt của người. Vẻ mặt Hàn Mãnh kinh hãi nhìn màn thịt máu văng tung tóe trên đầu tường, cảnh máu tanh này hắn vĩnh viễn không thể quên được. Binh lính bị đá tảng đập trúng, đến toàn thây cũng không còn, chỉ còn một bãi thịt nát. Một vài binh sĩ bị đá vụn bắn trúng bị thương cũng gào thét bi thương không ngớt. Kẻ nào may mắn thì chỉ bị bể đầu chảy máu. Ai xui xẻo thì bụng bị toác ra, nát vụn, chỉ còn một hơi tàn, thậm chí còn không thốt nên lời mà kêu than. "Rút lui, rút khỏi đầu tường!" Nhân lúc Phích Lịch Xa thay đạn, Hàn Mãnh đã kịp phản ứng nhanh chóng hạ lệnh toàn quân rút khỏi đầu tường. Tấn quân có loại đại sát khí này, có bao nhiêu mạng người cũng không đủ mà dùng. Binh lính may mắn còn sống vội vàng chạy xuống đầu tường, ngay cả đồng đội bị thương cũng mặc kệ, một đám người ẩn nấp dưới chân tường run lẩy bẩy. Một vài binh lính ý chí kém đã tan vỡ, họ la hét chạy trốn tứ tán. Để ổn định quân tâm, Hàn Mãnh bất đắc dĩ phải hạ lệnh chém giết đám lính đào ngũ, lúc này mới không để cho quân tâm dao động. "Chủ công, địch quân đã rút khỏi đầu tường, chúng ta có nên hạ lệnh cho binh lính bắt đầu tấn công không?" Quách Gia quan sát đầu tường bèn hỏi Lô Duệ. "Không vội, cứ bắn thêm mấy vòng nữa. Đá tảng thì có thể đi nhặt, nhưng mạng người thì thật sự không còn đâu." Lô Duệ thương xót binh lính, quyết định chờ sĩ khí của quân địch xuống hết thì mới đi công thành. "Chủ công yêu mến binh sĩ như thế, tướng sĩ quân ta thật có phúc lớn!" Quách Gia kính phục nói. "Ầm ầm!" Dưới vài đợt công kích của Phích Lịch Xa, vậy mà có một chỗ tường thành đã bị đánh sập. Bụi khói tan hết, một chỗ sụp dài khoảng 120 mét cứ như vậy xuất hiện trước mắt Tấn quân. "Chủ công, Hồ tướng quân hỏi thăm, tường thành đã sập, có cần tiếp tục bắn không?" Hồ Tuân phái người đến trước hỏi ý kiến. "Nói với Hồ Tuân, một khắc đồng hồ sau sẽ cho bắn thêm một đợt vào chỗ tường thành sụp đó." Lô Duệ hơi nheo mắt, nói với người truyền lệnh. "Vâng!" Người truyền lệnh lập tức chạy về hậu quân. "Chủ công đang tính toán gì?" Cổ Hủ có vẻ như đã đoán được ý đồ của Lô Duệ. "Ha ha, tường thành sập, Hàn Mãnh chắc hẳn sốt ruột hơn chúng ta nhiều. Hắn nhất định sẽ mai phục một lượng lớn quân sau tường thành sụp để chờ quân ta tự chui đầu vào lưới. Ta lại muốn dùng cách trái ngược, chờ bọn họ thiết lập mai phục xong, ta lại bắn thêm một vòng nữa, chắc chắn sẽ có hiệu quả bất ngờ!" Lô Duệ chuẩn bị lợi dụng tâm lý nóng nảy của tướng thủ thành, lại cho hắn một bài học thích đáng. "Chủ công quả là diệu kế, thuộc hạ bội phục!" Mãi lâu sau, Cổ Hủ mới thốt ra được một câu như vậy. Chủ công quả thật quá âm hiểm, bất cứ ai gặp phải cũng phải chịu thiệt thầm. Quả nhiên, Hàn Mãnh thấy tường thành bị sập, mà đá tảng từ trên trời cũng dừng lại, cũng biết Tấn Quân muốn thừa cơ từ chỗ tường thành bị sập mà tấn công. Ngay lập tức hắn liền dẫn binh sĩ mai phục sau tường thành, cũng điều đến cung tiễn thủ, hướng về chỗ lỗ hổng sẵn sàng nghênh địch. Đợi một lát, Hàn Mãnh vẫn không thấy quân Tấn công thành, mà thay vào đó là những âm thanh quen thuộc lại một lần nữa từ không trung vọng lại. "Mẹ nó, còn chưa xong à!" Nghe thấy tiếng động quen thuộc, Hàn Mãnh giận đến mức buột miệng chửi mắng, thật là quá bỉ ổi, cư nhiên không theo lẽ thường mà ra bài. "Rầm rầm rầm!" Mấy chục viên đá tảng nện vào chỗ lỗ hổng, còn có mấy viên theo lỗ hổng tiến vào bên trong thành, đúng lúc nện trúng chỗ gần vị trí cung tiễn thủ mai phục. Đá văng tung tóe bốn phía, khiến các cung tiễn thủ yếu ớt ngã gục không ít, tử thương vô số. Còn đá tảng đập vào chỗ lỗ hổng lại khiến đá vụn từ tường thành rơi xuống, binh sĩ mai phục gần đó cũng gặp họa. Thậm chí còn không kịp bỏ chạy liền bị đất đá trực tiếp vùi lấp. "Hạ lệnh, bỏ qua chỗ lỗ hổng, tấn công từ tường thành." Phích Lịch Xa dừng lại, Lô Duệ liền hạ lệnh tấn công. "Vâng, chủ công!" Chủ soái đệ nhất binh đoàn Triệu Vân đã sớm nóng lòng chờ đợi, trường thương vung lên, binh sĩ phía sau cũng theo đó mà hành động. "Giết a!" "Phi phi!" Lúc Hàn Mãnh mặt mày xám xịt từ trong đất đá bò dậy thì đã nghe thấy tiếng la giết vang lên bên tai. "Quân địch đã tấn công rồi, những kẻ nào chưa chết mau đứng lên, theo ta giết địch!" Hàn Mãnh còn hơi choáng váng, không phát hiện ra Tấn Quân có phải đã tấn công từ chỗ lỗ hổng không, mà lại leo thang mây lên tường thành, từ trên đầu tường tiến vào thành. Thay vào đó, trên đầu tường không có một bóng người lính phòng thủ nào, tốc độ leo lên của họ cũng không chậm, nếu mà tấn công từ chỗ lỗ hổng thì còn phải dọn dẹp đất đá, lãng phí thời gian. "Phụt!" Tiếng vật sắc nhọn đâm vào thân thể từ phía sau truyền đến, lúc Hàn Mãnh kịp phản ứng mới phát hiện, quân địch đã từ trên đầu tường leo lên. "Đáng ghét a! Khinh người quá đáng, ta liều mạng với các ngươi!" Hàn Mãnh bi phẫn muốn chết, lúc này hắn hoàn toàn nổi giận, bị người ta hết lần này đến lần khác đùa cợt, hắn thật sự muốn liều mạng. "Phụt!" Hàn Mãnh chém gục vài binh sĩ Tấn Quân, còn muốn liều mạng tiếp, lại bị thân vệ phía sau ôm chặt lấy. "Tướng quân!" "Tướng quân!" "Đều buông ta ra, hôm nay ta sẽ chết ở chỗ này, đến đây, đến đây!" Hàn Mãnh liều mạng muốn thoát khỏi sự trói buộc của thân vệ, hắn đỏ mặt, không ngừng gào thét, hệt như một con mãnh thú bị thương. "Tướng quân, núi xanh còn đó lo gì thiếu củi đốt!" Mấy thân vệ sao có thể để chủ tướng của mình tùy hứng, mười mấy người gắng sức túm lấy, lúc này mới miễn cưỡng kéo được Hàn Mãnh đi. Đại quân Tấn quân tiến vào thành, sự chống cự của Viên Quân quá yếu ớt, Tấn quân chỉ có chưa đến trăm người thương vong, có thể xem như đại thắng. "Chủ công, Triều Ca đã hạ, địch tướng Hàn Mãnh bỏ chạy, có cần phải truy kích không?" Trương Tú đến trước hỏi Lô Duệ. "Thôi đi, chạy thì cứ chạy! Dù sao sau này cũng sẽ gặp lại thôi." Lô Duệ không hề để ý đến sống chết của một tên tướng địch, theo hắn thấy, trận chiến ngày hôm nay chắc chắn sẽ trở thành cơn ác mộng mà Hàn Mãnh không thể nào rũ bỏ được trong lòng. "Vâng, chủ công!" Trương Tú lui ra. "Không ngờ Phích Lịch Xa lại có uy lực lớn như vậy, nghĩ đến lúc ban đầu chủ công đã dẹp yên sự bàn tán của mọi người, toàn lực xây dựng Tượng Tạo Phủ, thật là tầm nhìn sâu rộng, thuộc hạ bội phục!" Quách Gia đi bên cạnh Lô Duệ trên đầu tường, nhìn thấy thảm cảnh trước mắt, không khỏi tái mét cả mặt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận