Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 228: Tập kích bất ngờ Nghiệp Thành

"Người của bọn họ không nhiều lắm, mà lại bố trí địa điểm giao dịch ở đây, là muốn cuỗm đồ rồi chạy trốn a." Thẩm Phối dùng tay chỉ vào bản đồ rồi nói. "Đại nhân anh minh, quân địch chắc chắn có ý đó. Đại nhân xem, nơi này có phân nhánh Chương Hà, bọn chúng hoàn toàn có thể dùng thuyền để vận chuyển tiền thuế, tốc độ này so với đi đường bộ còn nhanh hơn nhiều." Uông Chiêu chỉ vào một chỗ mà nói. "Đúng là như thế, lấy được tiền thuế rồi thì muốn nhanh chóng trốn thoát khỏi quân ta truy kích, đi đường thủy là biện pháp tốt nhất. Phái ít người áp tải tiền thuế đi đường thủy, đại quân thì chia nhỏ theo hướng trong núi tập hợp, tốt, rất tốt a!" Thẩm Phối không hề nghi ngờ ý định của quân địch, hắn tuyệt đối không ngờ rằng tai ương sắp giáng xuống đầu mình. "Văn Sửu đã trở về chưa?" "Văn tướng quân đã tập hợp hai vạn quân từ các quận huyện lân cận, cách Nghiệp Thành chưa tới hai mươi dặm." Uông Chiêu đáp. "Bảo hắn không cần về Nghiệp Thành. Cứ để hắn dẫn người dọc theo Thái Hành Sơn Mạch bố phòng, chuẩn bị chặn đánh quân địch. Ngươi dẫn người đi đường thủy đánh úp, ta sẽ tự mình đến Nghiễm Huyền giao dịch với quân địch. Vừa cứu đại công tử, đồng thời phải tiêu diệt đám quân địch này ngay tại Ký Châu cho ta." Thẩm Phối ra lệnh. "Vâng, đại nhân." Uông Chiêu lui xuống truyền lệnh. Nghiễm Huyền, một huyện thành nhỏ gần Thái Hành Sơn, dân cư chưa đến 10 vạn hộ, huyện binh cũng chỉ hơn trăm người. Từ Thụ dẫn người đến sau đó đã đuổi hết dân chúng đi, hiện giờ nơi đây chỉ là một thành phố trống rỗng. "Quân địch đâu rồi?" Từ Thụ hỏi Trương Hợp. "Đúng như quân sư đã đoán, Thẩm Phối quả nhiên có gian kế. Hắn phái Văn Sửu dọc theo Thái Hành Sơn bố phòng, người ở Chương Hà cũng báo tin có thuyền lớn qua lại." Trương Hợp cực kỳ khâm phục Từ Thụ, mọi hành động của Thẩm Phối đều nằm trong tính toán của Từ Thụ. "Rất tốt, hữu tâm tính vô tâm, Thẩm Phối cuối cùng cũng đã mắc bẫy, không uổng công chúng ta khổ cực một phen. Thời gian không còn nhiều, chúng ta phải thu xếp ổn thỏa cho Viên đại công tử, ban đêm sẽ xuất phát về phía bắc." Từ Thụ nghe ngóng hướng đi của Viên Quân thì đã biết kế này thành công. "Vì sao không giết Viên Đàm?" Trương Hợp khó hiểu hỏi. "Đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện giết chóc, giữ lại hắn còn có thể giúp chúng ta trì hoãn thêm chút thời gian." Từ Thụ giải thích với Trương Hợp. "Mạt tướng đã hiểu." Trương Hợp tỏ vẻ đã tiếp thu. … Ngày thứ hai trời vừa sáng, Thẩm Phối nghe báo mọi chuyện đã sắp xếp xong xuôi, bèn mang theo tiền thuế đã chuẩn bị sẵn đến để đổi lấy Viên Đàm. Đến ngoài trấn, chỉ thấy một người bị treo lơ lửng trên cửa thành, sau đó cửa thành mở rộng ra, bên trong thành tĩnh lặng như tờ, hoàn toàn vắng vẻ. "Tình huống gì đây? Triệu Duệ, dẫn người vào kiểm tra xem sao." Thẩm Phối nhíu mày, không thể nào nắm bắt được tên quân địch này rốt cuộc muốn làm gì. "Thẩm đại nhân, đại công tử bị treo ở cửa thành." Triệu Duệ thở hổn hển chạy trở về báo. "Cái gì! Đáng ghét." Thẩm Phối có chút nổi nóng, như vậy chẳng khác nào tát vào mặt Viên Thiệu sao? "Ta là Ký Châu Trưởng Sử Thẩm Phối, đặc biệt tới đây để giao dịch với quý quân, người chủ sự đâu mau ra trả lời." Thẩm Phối sai người gọi hàng, nhưng không ai đáp lại. "Ta là Ký Châu Trưởng Sử Thẩm Phối, đặc biệt tới đây để giao dịch với quý quân, người chủ sự đâu mau ra trả lời." Thẩm Phối lại sai người gọi một lần nữa, vẫn không có ai đáp lại. "Triệu Duệ, mau phái người vào trong thành và các nơi xung quanh kiểm tra." Thẩm Phối thấy không ai đáp lời thì nhất thời nảy sinh dự cảm chẳng lành. "Vâng, đại nhân." Triệu Duệ dẫn người vào thành. "Đại nhân, trong thành không một bóng người, chúng ta đã cứu được đại công tử xuống, đại công tử vẫn bình an vô sự." Chẳng mấy chốc, Triệu Duệ đã đưa Viên Đàm trở về. "Đại công tử, ngài không sao chứ? Thuộc hạ đến muộn, mong đại công tử thứ tội." Thẩm Phối vội vàng xuống ngựa xem xét Viên Đàm, cũng cúi đầu xin lỗi hắn. "Sao ngươi bây giờ mới tới a, lũ tặc nhân này thật không ra gì, mỗi ngày bọn chúng chỉ cho ta ăn có một bữa cơm, đói chết ta mất thôi." Nhìn thấy Thẩm Phối, Viên Đàm có chút ủy khuất kể lể. Thấy Viên Đàm quả thật đã gầy đi không ít, Thẩm Phối không khỏi an ủi. "Triệu Duệ, phái người hộ tống đại công tử trở về Nghiệp Thành." "Ừ." Triệu Duệ đi chọn binh sĩ. "Mau nhanh đưa ta trở về, ở đây ta không muốn ở thêm một khắc nào nữa." Viên Đàm nghe nói được về Nghiệp Thành, lập tức phấn chấn lên tinh thần. "Xin hỏi đại công tử, đám quân địch đó đi đâu rồi? Sao lại không thấy một bóng người nào vậy?" Thẩm Phối hỏi tới chuyện chính. "Ta cũng không biết, bọn chúng tối hôm qua liền treo ngược ta lên, chờ đến lúc ta tỉnh lại thì đã thấy các ngươi rồi." Viên Đàm cũng hoàn toàn không biết gì hết. Đưa Viên Đàm đi, Thẩm Phối vội vã phái người lùng sục bốn phía, nhiều người như vậy không thể nào bốc hơi hết được. "Đại nhân, phía nam không phát hiện gì." "Đại nhân, phía đông không phát hiện gì." Cho đến khi Văn Sửu từ mặt tây dẫn quân đến tập hợp, Thẩm Phối vẫn không phát hiện tung tích địch nhân. Thấy khắp bốn phía đều không có dấu vết của quân địch, trong lòng Thẩm Phối nhất thời có chút mơ hồ, hắn vẫn chưa nghĩ ra được vì sao. Tại sao lại đưa ra giao dịch, đến giờ này lại chẳng thấy tăm hơi, lẽ nào là đã sớm bỏ chạy rồi sao? Đến khi hắn nhìn thấy đại quân đang tụ tập tại đây, trong lòng chợt dâng lên một suy nghĩ đáng sợ. "Không thể nào đâu! Bọn chúng chỉ có ít người như vậy, Nghiệp Thành vẫn còn hai vạn quân, thành cao hào sâu, không thể nào tự đi tìm đường chết được." Càng nghĩ sâu thêm, Thẩm Phối càng cảm thấy bất an, rất nhanh trên lưng đã bị mồ hôi lạnh làm ướt đẫm. "Sao vậy Thẩm đại nhân, sắc mặt của ngài kém quá vậy. Chúng ta đã cứu được đại công tử rồi mà! Đáng lẽ nên vui mừng mới đúng chứ?" Văn Sửu thấy Thẩm Phối tái mét mặt mày thì tiến lên hỏi han. "Câm miệng! Ta hỏi ngươi, ngươi có nhìn thấy tung tích quân địch không?" Thẩm Phối đột ngột nhìn về phía Văn Sửu khiến hắn giật mình. "Không có a, có lẽ là quân địch thấy quân ta đông nên đã cụp đuôi bỏ chạy rồi chăng?" Văn Sửu nhìn đám quân đang đứng xung quanh rồi cười ha hả. "Nếu như quân địch cố tình muốn dẫn dụ đại quân của chúng ta tới đây thì sao?" Thẩm Phối hỏi tiếp. "Cái này..." Nhìn vẻ mặt đáng sợ của Thẩm Phối, Văn Sửu không còn cười nổi nữa. "Điệu hổ ly sơn a, ngươi có hiểu không hả! Toàn quân nghe lệnh, mau chóng trở về Nghiệp Thành!" Thẩm Phối không có tâm tình nói nhảm với tên ngu ngốc này, chỉ muốn lập tức trở về Nghiệp Thành, hắn chỉ hy vọng bản thân đoán sai, nếu không thì hậu quả khó mà lường được. "Ừ!" Uông Chiêu đầu óc nhanh nhạy hơn Văn Sửu nhiều, hắn nghe Thẩm Phối nói xong, không nói hai lời vội vàng hạ lệnh. Quân Viên bắt đầu hướng về phía Nghiệp Thành, dốc toàn lực tiến quân... Vào buổi sáng hôm đó, Nghiệp Thành cũng như mọi ngày, mở cửa thành vào giờ Mão. Lúc này ở ngoài thành, từng tốp người dân nối đuôi nhau đi vào trong thành. "A! ! ! ! !" Binh lính canh cửa thành vươn vai một cái, ngày nào cũng đều cảnh tượng này, thực sự khiến cho người ta không còn chút tinh thần nào. "Ê, lão Vương, ngươi có thấy sáng nay người vào thành có vẻ đông hơn bình thường không?" Một binh sĩ quân Viên vỗ vai một binh sĩ khác nói. "Thì chẳng phải bình thường thôi sao, Nghiệp Thành là trị sở của Ký Châu mà, trong thành có đến vài chục vạn dân cư sinh sống. Cộng thêm người dân từ các quận huyện lân cận đến thành làm ăn, còn có những học sinh đi du lịch nữa, ngày nào chả có từng ấy người ra vào. Lão Lý, ngươi cũng hay lo xa quá đấy." Binh sĩ tên lão Vương không mấy để tâm. "Chỉ là ta thấy có chút kỳ lạ thôi, bình thường buổi sáng đâu có nhiều thanh niên trai tráng vào thành như vậy đâu? Cẩn tắc vô áy náy vẫn hơn." Binh sĩ tên lão Lý có cảm giác có chút không ổn. "Vị đại ca này có con mắt quan sát khá đấy." Lúc này một người tiến đến trước mặt hai binh sĩ đang tán gẫu. "Ngươi là ai? Làm gì vậy? Đi đi đi, tránh sang một bên." Lão Vương định đẩy người này ra. "Tại hạ là người của Hắc Sơn quân, Trương Yến!" Trương Yến nở một nụ cười để lộ ra hàm răng hơi ngả màu vàng về phía hai người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận