Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 455: Trình Dục bắn lên Hoàng Trung

Chương 455: Trình Dục nhắm vào điểm yếu của Hoàng Trung
Chẳng trách Lưu Duyên lại nghĩ như vậy, một dạng trong quân đội cung tiễn thủ thuộc về Binh Chủng Hỗ Trợ, số lượng sẽ không quá nhiều, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sức chiến đấu. Mà trong đội tiên phong của Hoàng Trung, cung tiễn thủ lại chiếm tới một nửa... Nếu như đêm qua Lưu Duyên đột kích ban đêm, chỉ cần xông vào được doanh trại, Hoàng Trung nhất định sẽ tổn thất không nhỏ, nhưng thời gian sẽ không quay trở lại, Lưu Duyên nhất định phải nuốt xuống nỗi đau khổ này.
"Bắn tiếp!"
Đợi đến khi cung tiễn thủ Tấn Quân leo lên xe gỗ, Hoàng Trung lần nữa ra lệnh.
"Vút vút vút!"
Mấy ngàn mũi tên mang theo tiếng gió rít gào lần nữa trút xuống đầu thành.
"Răng rắc!"
Mũi tên va vào khiên kêu leng keng, dày đặc mưa tên khiến quân Tào không thể ngóc đầu lên được.
"Công thành!"
Thấy cung tiễn thủ đã áp chế được quân Tào, Hoàng Trung vung tay, chỉ thấy hai ba mươi binh sĩ Tấn Quân vác theo đụng mộc hướng về phía cửa thành, bắt đầu xông phá cửa.
"Cộc cộc cộc!"
Nghe thấy âm thanh va chạm dồn dập vang lên, Lưu Duyên ý thức được quân Tấn bắt đầu công phá thành, nhanh chóng đứng lên ra lệnh:
"Phản kích, cung tiễn thủ phản kích, lăn cây, lôi thạch chuẩn bị."
Quân Tào mở trận khiên bài ra, binh sĩ vừa mới ló đầu, tên của quân Tấn lại rơi xuống, lính canh thành lại bị bắn gục cả đám.
"Mẹ kiếp, như thế này căn bản không ngóc đầu lên được a!"
Nhìn thấy thân vệ bị bắn thành tổ ong, Lưu Duyên tức giận mắng.
"Nhanh, bảo thuộc hạ ra giữ cửa thành, không thể để địch quân phá được."
Rất nhanh đã có quân Tào xuống dưới chân cửa thành, từ bên trong dùng thân thể gắt gao chống đỡ cửa thành. Tuy rằng đám quân Tào này xả thân quên mình rất anh dũng, nhưng mà cửa thành không chịu nổi. Cả trong lẫn ngoài đều có lực lớn tạo áp lực, rất nhanh đã xuất hiện một vết nứt, theo thời gian trôi qua, vết nứt càng ngày càng lớn.
"Răng rắc!"
Sau một tiếng vang nhỏ, then cửa không chịu nổi gánh nặng cuối cùng cũng đứt. Then cửa đứt đoạn kéo theo thần kinh của Lưu Duyên cũng đứt đoạn theo.
"Chuẩn bị cận chiến!"
Thấy cửa thành thất thủ, Lưu Duyên trực tiếp hét lớn.
"Bắn cho ta!"
Khi quân Tào tay cầm đao thương vừa chuẩn bị sẵn sàng ở cửa thành nghênh chiến thì ngoài cửa lại truyền đến một tiếng hét lớn.
"Mau tránh ra!"
Lưu Duyên nghe vậy, sắc mặt đại biến. Quân Tấn sao lại không đánh theo lối thông thường, cửa thành bị phá lẽ ra phải bộ binh xông vào mới đúng? Tại sao lại cho người thả tên!
"Vút vút vút!"
Lại là một đợt mưa tên truy hồn đáng sợ vang lên, lính giữ cửa thành lại ngã xuống một đám lớn. Lần này không phải là cung tên thông thường, mà toàn bộ đều là tên nỏ có sức sát thương cực lớn.
"Phập!"
Khiên bài của quân Tào căn bản không có tác dụng, sức mạnh của tên nỏ trực tiếp xuyên qua khiên bài, mũi tên sắc nhọn đâm thẳng vào lồng ngực của binh lính Tào quân đằng sau khiên.
"Giết cho ta!"
Sau khi quân nỏ Tấn quân bắn hai đợt mưa tên, Lý Nghiêm mới bắt đầu dẫn quân liều chết xông lên. Rất nhiều binh sĩ Tào quân đã bị cung tiễn Tấn Quân bắn cho kinh hồn bạt vía, bốn phía chạy tán loạn, cho dù Lưu Duyên có chém mấy kẻ đào ngũ cũng không ăn thua gì.
"Tướng quân, các huynh đệ thủ không được nữa rồi, mau rút lui thôi!"
Thân vệ thấy không thể nào chống cự được nữa, liền tiến đến bên cạnh Lưu Duyên nói.
"Rút lui!"
Xung quanh không ngừng truyền đến tiếng kêu thảm thiết, đánh tan lòng tin cố thủ của Lưu Duyên, hắn thấy đại thế đã mất, bất đắc dĩ phải hạ lệnh rút lui.
Như vậy, thành Bạch Mã mà Tào Tháo đặt nhiều kỳ vọng, chỉ qua một buổi sáng liền bị công phá, quân Tào thương vong thảm trọng, trong khi Tấn quân tổn thất lại vô cùng nhỏ.
"Thì ra là như vậy, đứng lên đi!"
Nghe xong Lưu Duyên kể lại, Tào Tháo chỉ cảm thấy đau đầu. Quân Tấn tiến công rất đơn giản, chính là cung tiễn áp chế, bộ binh công thành. Nhưng chính chiến thuật đơn giản như vậy, Tào Tháo vậy mà nhất thời không nghĩ ra được biện pháp gì tốt. Hết cách rồi, ai bảo cung tiễn của quân Tấn tầm bắn xa đến thế. Vừa khai chiến, Lô Duệ đã cho Tào Tháo một bài học tốt.
"Nếu như vậy, gọi Lý Thông cũng rút về đi. Duyên Tân cũng như Bạch Mã, đều là thành nhỏ, không cần thiết phải tổn hại binh lực."
Tào Tháo bất đắc dĩ, chỉ có thể hạ lệnh cho Lý Thông ở Duyên Tân cũng rút lui.
Cứ thế, Hoàng Trung không đánh mà thắng lại hạ được Duyên Tân, dọn đường cho đại quân qua sông. Tin tức truyền đến Lô Duệ, Lô Duệ đại hỉ, trước mặt mọi người nói: "Hai trận chiến đều thắng, lão tướng vẫn còn rất mạnh!"
Vừa thất bại ở trận đầu, Tào Tháo đang than thở trong doanh thì thủ hạ báo lại: Trình Dục cầu kiến.
"Nhanh!"
Tào Tháo thấy Trình Dục lúc này đến gặp, nhất định là nghĩ ra được biện pháp gì, lập tức cho triệu kiến.
"Quấy rầy chủ công nghỉ ngơi, thuộc hạ có tội."
Trình Dục bái lạy.
"Ta vốn dĩ không nghỉ ngơi, làm sao đến tội lỗi. Trọng Đức lúc này đến thăm, chắc là có cách phá địch?"
Tào Tháo kéo tay Trình Dục, cho ngồi xuống, rồi hỏi.
"Không dám giấu chủ công, thuộc hạ đã phát hiện ra sơ hở của địch quân, đặc biệt tới hiến kế."
Trình Dục nói.
"Trọng Đức quả nhiên tài giỏi, không biết có kế gì dạy ta?"
Nghe thấy Trình Dục có kế sách dâng lên, Tào Tháo vô cùng mừng rỡ.
"Chủ công, tiên phong Tấn quân Hoàng Trung, đã ngoài 60 tuổi, vậy mà vẫn đảm nhiệm tiên phong, ngài có từng nghĩ đó là vì sao không?"
Trình Dục hỏi.
"Hoàng Trung này kinh nghiệm phong phú, võ nghệ bất phàm, dũng quan tam quân, là đại tướng số một số hai của Tấn quân. Để hắn làm tiên phong, có gì không ổn sao?"
Tào Tháo nghĩ một lúc, không thấy có vấn đề gì, bèn hỏi lại.
"Chủ công chỉ biết một mà không biết hai, Tấn quân mưu sĩ dũng tướng như mây, người trẻ tuổi sức lực tráng kiện thì ở khắp nơi. Hơn nữa, những mãnh tướng như Trương Phi, Triệu Vân năng lực cũng không thua kém Hoàng Trung, vậy sao lại cần đến một viên lão tướng như hắn đảm nhiệm vị trí tiên phong?"
Trình Dục hỏi lại.
"Đúng a! Lúc nãy không để ý, theo như ngươi nói vậy, quả thực là có chút kỳ lạ, Trọng Đức có biết vì sao không?"
Bị Trình Dục nói vậy, Tào Tháo như chợt hiểu ra điều gì.
"Không khác, là vì không chịu nhận mình già thôi!"
Trình Dục nói.
"Chỉ là vì vậy sao?"
Tào Tháo có chút không tin.
"Chủ công, thuộc hạ năm nay cũng đã gần 70, còn không chịu nhận mình già, huống chi một mãnh tướng vào sinh ra tử! Ngài xem, lần này Hoàng Trung tác chiến, có gì khác so với trước kia không? Chỉ trong nửa ngày hạ thành Bạch Mã, hai ngày khắc Duyên Tân, đều thể hiện một chữ ‘mau’. Cho thấy ông ta tuy đã quá tuổi, nhưng tính cách vẫn còn như lửa, không ai dám coi thường. Chúng ta có thể dựa vào điểm yếu này của ông ta mà hành động."
Trình Dục lớn hơn Hoàng Trung chừng 10 tuổi, còn chủ động ra tiền tuyến, nên ông ta rất hiểu tâm lý của Hoàng Trung.
"Ngươi đã có kế sách gì rồi?"
Nghe Trình Dục nói vậy, Tào Tháo bừng tỉnh đại ngộ.
"Hiện giờ Hoàng Trung đang ở Duyên Tân, có thể phái người đến khiêu chiến, chuyên chọn những từ ngữ mắng ông ta già cả. Hoàng Trung tính nóng, không nhẫn nhịn được, chắc chắn sẽ xuất kích. Quân ta lúc đó sẽ mai phục trên đường ông ta rút lui, chỉ cần chém giết được Hoàng Trung, nhất định sẽ đánh kích được sĩ khí quân Tấn."
Trình Dục dâng lên kế sách.
"Kế này rất hay!"
Tào Tháo nghe xong, vỗ tay cười lớn.
Ngày hôm sau, Tào Tháo phái quân lính đến ngoài thành Duyên Tân mắng chửi.
"Hoàng Trung lão tặc, đã già như vậy rồi, còn ra trận làm gì, không bằng ở nhà trông trẻ đi.""Đúng thế, đúng thế, tuổi đã lớn như vậy rồi, còn như ông già còn ở trong nhà vệ sinh mà không chịu đi, hãy để cơ hội cho người trẻ tuổi đi."
"Ôi chao, nhìn thấy tướng địch lớn tuổi như vậy, ta còn thấy ngại không nỡ ra tay, có đánh thắng thì mặt cũng không được vẻ vang!"
Lính Tào quân lớn tiếng mắng chửi không ngừng ở dưới thành, nhắm thẳng vào chỗ đau của Hoàng Trung, khiến ông tức giận tím mặt, muốn lập tức ra khỏi thành.
Bạn cần đăng nhập để bình luận