Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 743: Hào kiệt kết thúc

"Hàaa...!" Trương Phi hét lớn một tiếng, làm Quan Vũ thất thần trong chốc lát, cây Trượng Bát Xà Mâu trong tay vung mạnh ra. Quan Vũ hoàn hồn, thấy xà mâu đã đến gần, dứt khoát không phòng thủ nữa, Thanh Long đao quét ngang ra.
"Phập!" Theo máu tươi văng tung tóe, Quan Vũ chém một đao vào ngực Trương Phi, một vết thương sâu thấy xương kinh khủng hiện ra. Nhưng cái giá phải trả quá lớn, hắn bị Trương Phi đâm một mâu xuyên qua người.
"Phụt." Cả hai bên dốc toàn lực tung một chiêu liều mạng, cùng lúc phun ra một ngụm máu lớn.
"A a a a a." Dũng mãnh Trương Phi không quan tâm vết thương, bùng nổ sức mạnh cuối cùng, dốc hết sức đem Quan Vũ từ trên ngựa nhấc bổng lên, mạnh mẽ quật xuống.
"Phù phù." Quan Vũ nặng nề ngã xuống đất, cây Thanh Long đao trong tay cũng rơi ra. Hắn gắng gượng giãy giụa một hồi, nhưng không thể nào đứng dậy nổi.
Đánh ngã Quan Vũ xong, Trương Phi cũng đến giới hạn, ngồi trên ngựa loạng choạng vài cái rồi ngã nhào xuống.
"Phụ thân!" May mà Trương Bao luôn ở gần đó, thấy Trương Phi ngã xuống, liền phi thân đến đỡ lấy cha.
"Dực Đức!"
"Trương tướng quân!"
Trương Liêu và những người khác kinh hãi, vội vàng tiến lên kiểm tra. Tính mạng Quan Vũ bọn họ không quan tâm, nhưng Trương Phi là công thần của Đại Minh Quốc, lại là đồng đội của bọn họ, nếu để Quan Vũ đổi một mạng coi như quá thiệt thòi.
"Yên tâm, ta chưa chết được." Vết thương trước ngực Trương Phi tuy ghê rợn kinh khủng, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Còn Quan Vũ thì khác, xà mâu của Trương Phi đã trực tiếp đâm một lỗ thủng trên người hắn.
"Đỡ ta dậy." Trương Phi cố nén đau đớn, bảo Trương Bao đỡ mình đứng lên, Trương Bao không cãi được đành phải giúp ông đứng dậy.
Được Trương Bao nâng đỡ, Trương Phi run rẩy đi đến trước mặt Quan Vũ. Nhìn đối thủ đáng kính, Trương Phi lên tiếng hỏi: "Ngươi còn điều gì chưa thành nguyện không? Nếu ta có thể giúp nhất định sẽ giúp."
Gần kề cái chết, Quan Vũ nghe vậy thì trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn đối thủ trước mặt.
"Ngươi cũng coi như là một hào kiệt, tuy chúng ta là địch, nhưng ta lão Trương vẫn kính ngươi." Như hiểu được sự nghi hoặc của Quan Vũ, Trương Phi lên tiếng giải thích.
"Được, Trương Dực Đức thật giỏi. Ngươi có trí tuệ như vậy, ta thua, thua trong tay ngươi, cũng coi như là cái chết có ý nghĩa. Vậy thì ngươi hãy chôn cất cha con ta cùng nhau, đừng để bọn ta phơi thây nơi hoang dã." Quan Vũ cả đời coi trọng thể diện, dù chết cũng không muốn mất mặt.
"Được, ta đáp ứng ngươi." Nguyện vọng của Quan Vũ không là gì với Trương Phi, nên ông đáp ứng ngay.
"Đa, đa tạ." Cảm ơn xong, Quan Vũ chỉ thấy mí mắt nặng trĩu, lần cuối cùng nhìn thấy là hình ảnh ngày xưa cùng Lưu Bị, Giản Ung kết nghĩa.
"Đại ca, ta đến rồi." Thấy Quan Vũ đã tắt thở, Trương Phi cảm thán không thôi, nằm xuống tự tay khép mắt cho hắn.
"Một đường bình an." Các tướng sĩ Minh quân xung quanh đều đứng nghiêm im lặng, không bàn đến việc làm người của Quan Vũ, nhưng đối với sự trung thành của ông dành cho Lưu Bị thật sự không thể chê trách được. Phong thái ông thể hiện ở trận chiến cuối cùng đã chinh phục được trái tim đám kiêu binh hãn tướng này.
"Người đâu, đem thi thể cha con Quan Vũ hợp táng tại bờ sông này." Trương Phi hạ lệnh cho binh sĩ xung quanh.
"Tướng quân, dù sao Quan Vũ cũng là đại tướng của Sở quân, chúng ta tự ý xử lý thi thể hắn thế này, bệ hạ biết được sợ rằng sẽ trách tội chúng ta." Có vị tướng lo lắng hành động của Trương Phi sẽ chọc giận bệ hạ, vội vàng lên tiếng khuyên nhủ.
"Không sao, việc đó ta sẽ đi thưa với bệ hạ. Nếu có trách tội thì ta xin gánh chịu một mình." Trương Phi không ngại chuyện này, ông hiểu Lô Duệ là người như thế nào, biết mấy chuyện nhỏ nhặt này Lô Duệ sẽ không trách ông.
"Cứ theo lời Trương tướng quân mà làm, việc này ta cũng sẽ bẩm báo đúng sự thật với bệ hạ." Trương Liêu cũng rất kính nể người đồng hương Tịnh Châu này, càng không muốn để Trương Phi một mình gánh tội, bèn lên tiếng.
Thấy hai vị tướng quân cấp cao nhất đều đã nói vậy, một viên tướng liền dẫn quân thu thập thi thể cha con Quan Vũ, cùng nhau chôn cất bên bờ Trường Giang.
"Mau đưa Trương tướng quân đi xuống chữa thương." Sau khi chuyện của cha con Quan Vũ được giải quyết xong, Trương Liêu lập tức cho người đưa Trương Phi về đại doanh trị thương.
"Tướng quân, việc này cứ giao cho mạt tướng." Trương Bao là con, đưa phụ thân đi trị thương đương nhiên là việc không thể từ chối.
"Ừ, mau đi đi, đừng để vết thương thêm nặng." Trương Liêu không nhiều lời, để hai cha con Trương Phi nhanh chóng rời đi. Sau đó ông tiếp tục dẫn quân quét dọn chiến trường.
Cánh trái, trận đại chiến giữa Trương Phi và Quan Vũ đã kết thúc, cánh phải Triệu Vân và Mã Siêu lúc này cũng sắp phân thắng bại.
Mã Siêu tuổi trẻ thành danh, nhiều năm qua chém giết vô số, gặp địch thủ đều không ai là đối thủ. Vì vậy hắn luôn cảm thán bản thân sinh không đúng thời, nếu không sao danh hiệu thiên hạ đệ nhất lại rơi vào tay Lữ Bố.
Nhưng từ khi giao đấu với quân Minh bao nhiêu năm nay, Mã Siêu kiêu ngạo vẫn chưa từng một lần chiến thắng. Chưa nói đến thực lực quân đội cường đại, mưu sĩ trong quân nhiều như mây, ngay cả võ tướng cũng mạnh hơn những chư hầu bình thường.
Mà người đối thủ trước mặt đây, cũng cưỡi bạch mã cầm ngân thương, bộ dáng tuấn tú này, chính là ngọn núi cao cả đời này hắn khó có thể vượt qua.
Mã Siêu và Triệu Vân đã giao đấu mấy chục hiệp, không chiếm được chút tiện nghi nào, ngược lại còn có vẻ rơi vào thế yếu. Sốt ruột Mã Siêu không kìm được sự kích động trong lòng, một thương nhắm vào tim Triệu Vân, hung tợn đâm tới.
Triệu Vân điềm tĩnh như núi, đối mặt với công kích cuồng phong bão táp của Mã Siêu, phòng thủ không chút sơ hở, thỉnh thoảng phản kích làm Mã Siêu luống cuống tay chân. Thấy Mã Siêu một thương này khí thế hung hãn, ông liền vặn mình né tránh.
Cùng lúc đó, ngân thương trong tay hất lên, ngay khi Mã Siêu đâm hụt, ngân thương lập tức đâm vào bụng Mã Siêu. Ngân thương nhanh như điện, đến vô cùng mãnh liệt, nếu là tướng lĩnh bình thường chắc chắn sẽ không đỡ nổi chiêu này của Triệu Vân.
Nhưng Mã Siêu không phải hạng tầm thường, thu thương ngay, cổ tay lắc lư, một chiêu Băng Tự Quyết, lợi dụng kỹ thuật cưỡi ngựa cao cường đánh văng ngân thương của Triệu Vân.
Trong nghịch cảnh, Mã Siêu phản kích, Hổ Đầu Kim Thương lại xuất thủ, những chiêu thương nhanh và tàn nhẫn cho thấy những công phu khổ luyện tuyệt luân nhiều năm của Mã Siêu. Triệu Vân bị Mã Siêu đánh bật ngân thương cũng không hoang mang, vẫn trấn định thản nhiên.
Né tránh, mềm mại, quấn, liên hoàn chiêu thức biến hóa khôn lường, chuyển nguy thành an, ngân thương không hề lép vế. Đâm, rung, đổ, khuấy hiển thị rõ uy thế áp đảo, công thủ toàn diện, Triệu Vân cho thấy phong thái thiên hạ đệ nhất thương.
Thương pháp thâm sâu khó lường của Triệu Vân, giống như một con ngân xà linh động, làm Mã Siêu không dám lơ là một chút nào. Tuy trong lòng không phục lắm, nhưng cũng không thể không thán phục thương pháp của Triệu Vân quả thực trên mình.
Liều mạng tranh phong, Mã Siêu cũng lấy ra bản lĩnh phi phàm của mình, Hổ Đầu Kim Thương thể hiện rõ sự cương mãnh hùng liệt. Đâm, chọn, chọc, gạt các chiêu thức không ngừng xuất ra, chiêu thương sát khí đằng đằng không ngừng nhắm vào chỗ yếu của Triệu Vân.
Mã Siêu ra thương một lần nhanh hơn một lần, nhiều khi xuất hiện mấy tàn ảnh, chiêu thương hung tàn như một con ác hổ, mỗi chiêu đều như muốn đoạt mạng người.
Triệu Vân nghênh chiến tựa như đang nhàn tản, ngân thương thuần thục, tránh thoát từng đợt sát chiêu, nhưng mà Kim Thương tràn ngập sát ý càng thêm hùng hổ dọa người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận