Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 280: Một đêm Xuân Tình

"Ta không sao."
Nhìn gương mặt tươi cười của Trương Ninh dưới ánh đêm, Lô Duệ không khỏi có chút hoảng hốt. Năm đó lần đầu gặp nàng, nàng chỉ là một cô bé, mà bây giờ đã sắp ba mươi tuổi rồi.
"Sao huynh trưởng lại đến đây vào nửa đêm?"
Trương Ninh và Lô Duệ cùng ngồi xuống sân.
"Ta vừa từ chỗ phụ thân về, có chút không ngủ được nên nghĩ đi dạo trong phủ, không ngờ lại đến đây. Lúc định rời đi thì nghe tiếng thở dài trong sân nên mới vào xem sao. A Ninh có chuyện gì phiền lòng à? Đến nỗi đêm hôm khuya khoắt ngồi một mình thở dài trong sân, hả? Còn uống rượu nữa."
Lô Duệ nói xong mới phát hiện trên bàn đá trong sân còn bày đồ uống rượu.
"Tiểu muội cũng không ngủ được nên uống chút rượu, xem có dễ ngủ không."
Trương Ninh nói.
"Vừa hay, hai ta cũng đã lâu không tâm sự rồi, dù sao đêm dài khó ngủ, trò chuyện một chút đi, còn rượu không?"
Lô Duệ nghĩ, đằng nào cũng không ngủ được, tán gẫu một chút cũng hay.
"Huynh trưởng đợi chút, tiểu muội đi lấy thêm chút rượu và thức ăn."
Trương Ninh nghe Lô Duệ muốn cùng mình trò chuyện cả đêm thì đôi mắt đẹp sáng lên, đứng dậy đi lấy thêm đồ nhắm và rượu.
Hai người ngồi trong sân, vừa trò chuyện vừa uống rượu, nói chuyện đến chỗ thú vị thì cùng cười ha hả.
Lô Duệ cảm thấy đã lâu mình không được thoải mái như vậy, còn Trương Ninh sau khi uống rượu, đôi mắt long lanh như nước, khuôn mặt tươi tắn như sóng xuân. Một cái nhíu mày một tiếng cười đều giống như tiểu thư khuê các, hoàn toàn không có vẻ hào sảng, anh tuấn, uy vũ thường ngày, nhất thời, Lô Duệ không khỏi có chút ngẩn ngơ nhìn nàng.
"Huynh trưởng!"
Thấy Lô Duệ nhìn mình chăm chú, Trương Ninh thoáng ngượng ngùng, nhất thời gắt giọng.
"A Ninh cũng không còn nhỏ nữa, là ta thường ngày không quan tâm đủ, dẫn đến bây giờ ngươi vẫn còn khuê nữ."
Lô Duệ nhớ lại lời Lô Thực nói, lại nghĩ đến lời dặn dò của Trương Giác lúc trước, lắc đầu nói.
"Huynh trưởng, tiểu muội chỉ muốn ở bên cạnh huynh trưởng, cả đời không lấy chồng."
Trương Ninh nghe Lô Duệ nói vậy, mặt tái nhợt, nàng cứ tưởng Lô Duệ muốn sắp xếp hôn sự cho mình.
"Nói bậy, làm gì có cô gái nào cả đời không lấy chồng. Hay là nói, A Ninh ngươi có ý với ai, nói ra, vi huynh làm chủ cho ngươi."
Lô Duệ hỏi ngược lại.
"Tiểu muội không có ý trung nhân, huynh trưởng nếu cảm thấy tiểu muội chướng mắt, tiểu muội ngày mai sẽ dọn ra ngoài."
Trương Ninh lắc đầu, nghiêm túc nói.
"Sao ta lại thấy A Ninh chướng mắt chứ, ngươi đừng nghĩ nhiều, ta chỉ tùy tiện hỏi thôi. Nếu ngươi bây giờ không muốn lấy chồng, vậy chúng ta nói chuyện khác."
Lô Duệ thấy trạng thái của Trương Ninh không đúng, vội vàng đổi giọng.
Trương Ninh không nói gì thêm, cầm bầu rượu lên uống. Lô Duệ cũng có chút lúng túng, không biết mình đã đắc tội nàng ở chỗ nào.
"Huynh trưởng, đừng có nhìn nữa, huynh cũng uống đi."
Bàn tay ngọc thon thả của Trương Ninh rót một chén rượu, đưa đến trước mặt Lô Duệ.
"Nga, nga uống rượu, uống rượu."
Lô Duệ cười gượng gạo nhận lấy ly rượu uống cạn.
Thấy Lô Duệ uống hết rượu mình rót, trong mắt Trương Ninh thoáng qua một tia cười khó phát hiện.
"Ồ? Sao lại có hai A Ninh, là ta say rồi sao?"
Lô Duệ uống vài chén rượu, cảm thấy có chút choáng váng đầu óc, trước mắt cũng xuất hiện ảo ảnh.
"Huynh trưởng, đừng giả bộ say nữa, lúc trước ta nghe chị dâu Vương Phi kể rồi, lúc huynh thành thân chính là giả say."
Trương Ninh chỉ vào Lô Duệ cười nói.
"Lúc trước là giả say, nay, hôm nay là thật, thật không có giả vờ..."
Lô Duệ lắp bắp, chưa nói hết câu đã gục đầu xuống bàn.
"Huynh trưởng? Huynh trưởng?"
Thấy Lô Duệ say khướt, Trương Ninh cẩn thận lay lay hắn.
"Đừng, ta, không có say."
Lô Duệ lẩm bẩm hai câu.
Trương Ninh đỡ Lô Duệ vào phòng, giúp hắn cởi quần áo, thổi tắt đèn, còn mình thì đóng cửa phòng lại.
"Huynh trưởng, huynh đã từng nói, có làm thì mới có ăn."
Trương Ninh nằm trong lòng Lô Duệ, khẽ vuốt ve khuôn mặt hắn, nhẹ nhàng nói.
"Trong lòng ta rõ ràng tràn ngập hình bóng của huynh, tiểu muội không dám đòi hỏi gì nhiều, chỉ xin huynh đừng quên ta."
Nói xong, chỉ nghe một tiếng soạt soạt khe khẽ, một cánh tay ngọc kéo rèm xuống, hai thân ảnh dần hòa làm một, một đêm xuân sắc vô tận.
Trời vừa hửng sáng, cọt kẹt một tiếng, cửa phòng mở ra. Chỉ thấy Trương Ninh quần áo xộc xệch, trâm cài tóc tán loạn, bước đi khập khiễng. Mỗi bước đi, Trương Ninh đều cắn nhẹ răng, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, quay đầu nhìn vào căn phòng, nở một nụ cười ngượng ngùng nhưng đầy dịu dàng.
"Ngươi làm vậy có đáng không?"
Một giọng nói đột nhiên vang lên, Trương Ninh giật mình như con thỏ nhỏ, vội quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Triệu Vũ từ trong sân đi tới, thấy là nàng, Trương Ninh đang căng thẳng cũng thả lỏng. Nàng quên rằng Triệu Vũ cũng đang nghỉ trong sân nàng, chuyện đêm qua chắc nàng đã biết hết.
"Không có đáng hay không đáng, chỉ có muốn hay không làm. Ta hối hận nhiều chuyện rồi, chỉ có chuyện này, ta không oán không hối."
Trương Ninh khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối bên tai.
"Ngươi làm vậy, sau này làm sao đối mặt với chủ công?"
Triệu Vũ nhíu mày, nàng không còn là một cô bé nữa. Sau khi Lô Duệ xưng vương, Triệu Vũ lại càng kính sợ hắn hơn.
"Không đối mặt thì tốt rồi, hì hì, tiện thì ta cứ đi thôi!"
Trương Ninh cười giả lả, tiến đến bên Triệu Vũ nói.
"Sao, Triệu tướng quân muốn bắt ta cái kẻ dĩ hạ phạm thượng này, áp giải về cho huynh trưởng à?"
"Thật hết cách với ngươi."
Triệu Vũ thấy không thể giả vờ được nữa, cũng không thèm diễn nữa.
"Nghe giọng điệu của ngươi, là muốn bỏ nhà đi sao?"
"Ừm, tối hôm qua ta đã nghĩ kỹ rồi. Ta ở bên cạnh huynh trưởng mười năm, luôn thủ bên cạnh hắn. Bây giờ huynh trưởng đã có mấy vị tẩu tẩu, còn có tiểu Trạm các nàng ở bên cạnh, nên ta nghĩ ra ngoài một chuyến, đi loanh quanh xem sao, thả lỏng chút."
Trương Ninh có chút không nỡ nhìn về phía căn phòng sau lưng nói.
"Ừm, ngươi nói đúng, ra ngoài một chút cũng tốt, để cho cái tên ngốc chủ công kia nhớ ngươi."
Triệu Vũ bị Trương Ninh chọc cho một câu, cũng khôi phục lại vẻ ma nữ.
"Hay là ta cũng đi theo ngươi đi! Dạo này Đồng gia gia với nhị ca cứ liên tục giới thiệu cho ta mấy tên thanh niên tài tuấn gì đó, phiền chết đi được, ta cũng bỏ nhà đi cho rồi, chúng ta vừa hay có bạn đồng hành."
"Tiểu Vũ!"
Trương Ninh sững sờ, sau đó hai mắt đỏ hoe.
"Đừng nghĩ nhiều! Ta chỉ là muốn bỏ nhà ra đi, cũng chẳng có cái gì mà chị chị em em."
Triệu Vũ nắm tay Trương Ninh, như đang tự nhủ.
"Ừ!"
Trương Ninh nhỏ giọng đáp.
"Được, chúng ta mau chóng thu dọn đồ đạc một chút, trời vừa sáng sẽ ra khỏi thành, đến lúc đó bọn họ có muốn đuổi cũng không kịp nữa!"
Trương Ninh nhẹ nhàng đẩy Triệu Vũ nói.
"Có gì mà phải thu dọn, ngươi cứ mang ta theo, ta mang tiền, muốn đi đâu thì đi đó!"
Triệu Vũ vỗ vỗ ngực thỏ trắng nhỏ nói.
"Ừm, lúc trước huynh trưởng cho ta không ít tiền tiêu vặt, ta đi lấy liền đây."
Trương Ninh nói.
"Ta về lấy thương, nửa tiếng nữa chúng ta gặp nhau ở cửa thành."
Triệu Vũ nói.
"Được!"
Hai người chia nhau hành động.
Trước khi đi, Trương Ninh liếc nhìn bốn phía, sâu kín nhìn về phía căn phòng, nhẹ nhàng thở dài, quay người rời đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận