Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 781: Phúc tướng Mã Trung

Ta tên là Mã Trung, tự Lạc Dương, người Tùng Giang, Ngô Quận. Bởi vì thiên hạ mấy năm liên tục chiến tranh không ngừng, các loại nhân tài xuất hiện lớp lớp, ta cũng nảy sinh ý định lập công, dựng nghiệp để vợ con được hưởng đặc quyền... Mang theo ý nghĩ này, ta mỗi ngày khổ luyện võ nghệ, chăm chỉ luyện tập bắn cung, chỉ vì sẽ có một ngày có thể dựa vào bản lĩnh của mình để lên làm tướng quân.
Cơ hội này rất nhanh liền đến, bởi vì chúa công Tôn Sách cùng Đại Minh khai chiến, nhu cầu cấp bách số lượng lớn binh lính. Thế là ta liền đi đến Kiến Nghiệp, báo danh tòng quân, trở thành một tên Sĩ Tốt nước Ngô.
Chiến sự tiền tuyến không thuận, số lượng lớn tướng sĩ chiến tử, không ngừng có tân binh được điều đến tiền tuyến. Mà ta rất không may, không được chọn ra chiến tuyến, mà là bị lệnh lưu thủ ở Kiến Nghiệp. Đồng thời, do trong quân tướng lĩnh không đủ, nhờ vào tài bắn cung giỏi, ta được thủ trưởng chú ý, trở thành một tên giáo úy.
Trở thành giáo úy rồi, tâm tình của ta rất tốt. Ta chỉ hy vọng lần sau ra tiền tuyến có thể được lựa chọn, như vậy ta liền có thể ra trận giết địch, tích góp công lao. Đáng tiếc bất hạnh lại một lần nữa giáng xuống trên người ta, quân Minh đăng nhập Giang Đông, bao vây Kiến Nghiệp mà không công phá. Ta có một thân võ nghệ tốt, cũng không có đất dụng võ.
Lại sau đó, Trương Chiêu đại nhân đầu hàng Đại Minh, ta một mũi tên không bắn, liền từ một tên giáo úy nước Ngô, biến thành giáo úy Đại Minh. Chẳng lẽ đời này ta nhất định dừng chân ở vị trí này, không thể tiến lên thêm nữa sao?
Những tướng lĩnh khác sau khi đầu hàng đều lộ vẻ lo lắng, vì không biết tương lai sẽ ra sao, tất cả đều lo sợ sẽ bị Đại Minh thanh trừng. May mà thái tử điện hạ của Đại Minh cực kỳ nhân nghĩa, đích thân đến quân doanh để an ủi những tướng sĩ cấp dưới như chúng ta.
Thái tử mặt mày ôn hòa nói với chúng ta, chỉ cần gia nhập Đại Minh, mọi người đều được đối xử như nhau. Ai muốn tiếp tục tham quân thì chức vụ ban đầu không thay đổi, ai không muốn tiếp tục thì được cấp lộ phí về quê.
Nếu thái tử đã nói không thanh trừng, vậy thì chúng ta không ai muốn về cả. Ít nhất tham gia quân ngũ còn có cơm ăn, về sau mọi thứ rất khó nói. Lập tức có một buổi luận võ quy mô nhỏ, không ít tướng lĩnh đều đem hết sở trường ra thi triển, muốn gây ấn tượng trước mặt thái tử điện hạ. Không ngoài dự liệu, tài bắn cung của ta vẫn đứng thứ nhất.
Thái tử điện hạ đi đến bên cạnh ta, đưa cho ta một bộ khôi giáp, còn vỗ vai ta nói cố gắng lên, Đại Minh đang cần những người như ta. Ánh mắt người khác nhìn về phía ta tràn đầy hâm mộ và mấy phần ghen tị, chính ta cũng căng thẳng muốn choáng váng. Hơn 20 năm qua, đây là lần đầu tiên có đại nhân vật đối đãi và cổ vũ ta như vậy.
Ta đứng thẳng, lớn tiếng nói nguyện vì thái tử điện hạ cống hiến sức lực. Thái tử cười với ta, nói không phải vì ta mà cống hiến, mà là vì quốc gia, cùng với trăm họ của đất nước này mà cống hiến. Ta nghe xong vô cùng cảm động, ta chỉ là một giáo úy nhỏ nhoi mà cũng có thể cống hiến lớn lao đến như vậy sao. Từ sau thời điểm đó, vô luận ta làm gì cũng đều tràn đầy nhiệt huyết, hy vọng báo đáp lại sự coi trọng của thái tử điện hạ.
Hơn mười ngày sau, cơ hội này cuối cùng cũng đến. Có phản quân vào thành, tướng quân ra lệnh cho chúng ta mai phục ở mặt phía nam. Sau đó thủ lĩnh phản quân đối thoại với thái tử điện hạ vài câu, ta nghe không rõ lắm, chỉ biết người thủ lĩnh phản quân này hình như trước kia cũng là tướng lĩnh nước Ngô chúng ta.
Chiến đấu bắt đầu, ta ra lệnh cho tướng sĩ dưới trướng công kích, còn mình cầm cung nấp trong bóng tối, chuẩn bị bắn giết mấy nhân vật lớn. Nhưng dường như trong quân phản loạn ít có nhân vật lớn, tất cả đều bị các tướng quân bao vây. Vì vậy ta liền chuyển đổi mục tiêu, nhắm chuẩn mấy cấp tướng lĩnh trong quân địch, một tên một mũi tên, toàn bộ hạ gục.
Sau đó có thân vệ tiến lên cắt lấy đầu người, ta nhìn đầu người máu me đầm đìa, suýt chút nữa thì ói ra. Nhưng ở trước mặt thủ hạ, ta phải cố nhịn, không thể để cho bọn chúng xem thường mình. Xem ra ra trận giết địch, quả nhiên không đơn giản như trong tưởng tượng của ta. Nếu có thể lập được một chiến công lớn thì tốt, đến lúc đó dù cho không làm tướng quân, cũng sẽ nhận được trọng thưởng.
Trận chiến diễn ra gần một đêm, trong tay ta cũng đã có hơn mười nhân mạng. Đa phần đều bị ta dùng cung tiễn bắn hạ, chỉ có hai ba tên là bị ta chém bằng đao.
Sau đó tướng quân truyền lệnh, bảo ta dẫn người đi tìm kiếm, vây quét phản quân trong thành, không thể để cho bọn chúng chạy thoát, tránh gây thương tích cho dân lành.
Vì ta mai phục ở phía nam, nên ta dẫn người về phía nam mà tìm kiếm. Trên con đường này, chính xác là ta đã tìm ra không ít phản quân, bọn chúng thì khúm núm, quỳ rạp xuống đất xin hàng. Có tên thì cầm đao thương, dựa vào nơi hiểm yếu chống cự, không cần ta ra lệnh, binh lính dưới trướng liền xông lên, chém giết thành thịt nát. Đối với mấy trường hợp này, ta đều là mắt nhắm mắt mở cho qua, tiểu binh cũng cần có công lao mà, đúng không?
Sau khi thanh lý không ít phản quân, ta tiếp tục dẫn người tìm kiếm trong khu phố. Đột nhiên bên tai ta, truyền đến một trận tiếng thở dốc mơ hồ, phát ra từ cành cây trên đỉnh đầu.
Không cần nghi ngờ, ta có thể nhắm mắt bắn trúng mục tiêu, thính lực của ta cũng tốt không kém gì nhãn lực. Ta ra lệnh cho Sĩ Tốt im lặng, nhắm mắt cẩn thận lắng nghe, thì tiếng thở đó cũng ngưng lại.
“Xem ngươi nhịn được bao lâu?”
Ta ở trong lòng mừng thầm, cuối cùng cũng có được chút thú vị rồi.
Không bao lâu sau, tiếng thở đó lại xuất hiện, nhưng lần này thì có vẻ cẩn thận từng chút hơn. Xác định được vị trí, trong khoảnh khắc, ta giương cung cài tên, một mũi tên phóng thẳng về phía đỉnh đầu.
"A!"
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, một bóng người rơi xuống đất, tay ôm mông kêu rên. Ta nghĩ thầm người này thật xui xẻo, bắn trúng đâu không được, lại cứ phải trúng ngay cái chỗ ấy. Đúng là xui xẻo, thôi coi như mũi tên này của ta không tính, quá đen đủi.
Sĩ Tốt đang định tiến lên xử lý hắn, thì hắn ôm mông lớn kêu: "Ta là Tư Mã Ý, các ngươi không thể giết ta!"
Sĩ Tốt nghe được hắn xưng tên thì dừng lại động tác, quay đầu nhìn về phía ta. Ta cũng không biết người kia là ai, liền xuống ngựa tiến lại gần. Dưới ánh lửa, ta thấy rõ chân diện mục của hắn, mặc một bộ quần áo văn sĩ, đôi mắt sáng quắc, nhưng lại không ngừng đảo loạn.
Cái mũi ưng thật to, cho thấy người này âm hiểm không ai sánh bằng, ngoài miệng còn có bộ râu cằm phù hợp với văn sĩ. Ân, nói thế nào nhỉ, chỉ xét về tướng mạo thôi, thật sự là làm người khác không thích, nhưng ta lại thấy rất vui vẻ.
Gã này tự xưng tên, ta không biết, nhưng lúc nãy thủ lĩnh quân phản loạn kia đối thoại với thái tử điện hạ. Gã này đứng ngay hàng đầu, hẳn là một nhân vật lớn trong đám phản quân đi, thật là muốn gì được nấy, xem ra lần này ta nhất định phát đạt rồi.
"Người đâu, bắt người này lại."
Ta ra lệnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận