Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 206: Vượt qua Hoàng Hà

"Hưng Bá không cần đa lễ, mau đứng lên." Lô Duệ tự mình đỡ Cam Ninh dậy, vỗ vai hắn nói: "Đã sớm nghe danh Cẩm Phàm quân ở Trường Giang hiệp nghĩa hơn người, thường xuyên cướp của người giàu chia cho người nghèo. Thủ lĩnh Cam Ninh lại càng được xưng là giao long dưới nước, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền!"
"Chủ công quá khen rồi, đều là do thuộc hạ thiếu hiểu biết nên mới tụ tập một đám người cùng quê, chỉ mong không gây chuyện thị phi. May mắn lừa gạt được chủ công thu nạp, thuộc hạ nguyện lấy cái chết báo đáp." Cam Ninh rất cảm động, vì Lô Duệ là người đầu tiên không gọi hắn là Cẩm Phàm Tặc, mà xưng hắn là Cẩm Phàm hiệp, đủ cho Cam Ninh nể mặt.
"Sao lại có chuyện chết chóc ở đây, Hưng Bá phải lập công gây dựng sự nghiệp, áo gấm về làng mới đúng chứ." Lô Duệ cười nói.
"Chủ công nói chí phải, có cơ hội thuộc hạ cũng sẽ cho mọi người thấy cái cảm giác áo gấm về làng." Cam Ninh cũng cười nói rất hào sảng.
"Hưng Bá, chuyện ta giao cho ngươi làm đã xong chưa?" Sau khi chào hỏi, Lô Duệ hỏi vào việc chính.
"Thưa chủ công, do sức chứa thuyền bè có hạn nên thuộc hạ chỉ mang theo đủ lương thực cho 5 vạn quân ăn trong 10 ngày. Còn về tin tức mà ngài giao cho, đã đưa đi rồi, rất nhanh sẽ có tin truyền đến." Cam Ninh nghiêm túc nói.
"Được, có lương thảo, quân ta phần thắng sẽ tăng thêm vài phần, giờ bắt đầu bắc cầu qua sông." Lô Duệ nghe Cam Ninh mang lương thực tới, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
"Vâng!" Cam Ninh nhận lệnh, quay người trở lại thuyền nhỏ, đi về phía giữa sông.
Chỉ một lát sau, đã thấy mấy chục chiếc chiến thuyền từ trên mặt sông xếp thành một hàng. Binh sĩ trên thuyền cầm xích sắt nối các thuyền lại với nhau, rồi lấy vô số thuyền tam bản đặt lên giữa các thuyền lớn, sau đó nhanh chóng dùng giá sắt cố định. Chưa đầy một canh giờ, một chiếc cầu phao đã dựng xong.
"Thật là kinh ngạc, không ngờ thủy quân lại có thể làm được như vậy!" Các tướng dưới quyền đều là người miền Bắc, ít khi ngồi thuyền nên đây là lần đầu họ được chứng kiến cảnh tượng tráng lệ như vậy.
"Ta cuối cùng cũng hiểu rõ tấm lòng của chủ công, trên Hoàng Hà có thủy quân này thì quân ta đã đứng vào thế bất bại rồi. Chủ công quả thật mưu tính sâu xa, thuộc hạ xin bội phục." Cổ Hủ hoàn toàn bị thuyết phục, hướng về Lô Duệ cúi người hành lễ.
"Ta có chí ở thiên hạ, sao có thể không chuẩn bị từ sớm chứ." Lô Duệ nói dõng dạc, khí thế hào hùng.
Đây là lần đầu Lô Duệ bày tỏ hoài bão trong lòng trước mặt thuộc hạ. Cổ Hủ và Quách Gia nhìn nhau một cái, cảm thấy may mắn vì mình đã đi theo đúng chủ công.
"Chủ công, cầu phao đã làm xong, đại quân có thể qua cầu rồi." Cam Ninh từ trên cầu phao chạy tới.
"Truyền lệnh đại quân, vứt hết quân nhu quân dụng, chỉ mang theo lương thảo và quân giới, mau qua sông." Lô Duệ vung tay, đại quân bắt đầu qua sông.
Ban đầu nhiều binh sĩ vẫn còn chút sợ hãi trước con sông lớn nên tốc độ không nhanh được. Cam Ninh dẫn thủy quân ở một bên bảo vệ, rất nhanh đại quân loại bỏ được tâm lý hoảng sợ và tốc độ qua sông tăng lên.
Nửa ngày trôi qua, đại quân đã qua sông hết. Lô Duệ nói với Cam Ninh: "Hưng Bá, ta cho ngươi 5 ngày, sau 5 ngày nhất định phải quay về, ta sẽ chờ ngươi ở Cát Uyển."
"Chủ công yên tâm, sau 5 ngày mạt tướng nhất định quay về." Cam Ninh vỗ ngực bảo đảm.
"Công trình cầu không được vứt bỏ, về sau vẫn còn hữu dụng, hết thảy nhờ ngươi." Lô Duệ trầm giọng nói.
"Vâng!" Cam Ninh không cần nói nhiều, một tiếng ừ đã thay cho tất cả.
"Đi thôi!" Lô Duệ để Cam Ninh đi.
Đợi đến khi bóng dáng thủy quân biến mất hoàn toàn, Lô Duệ lệnh đại quân nghỉ ngơi tại chỗ.
"Thưa chủ công, chúng ta đã thoát khỏi vòng vây sao còn phải ở lại nghỉ ngơi? Chẳng phải nên để thủy quân đến đón quân ta ở những nơi thuận tiện qua sông khác sao?" Thấy Lô Duệ làm một động tác khó hiểu, Quách Gia nghi ngờ hỏi.
"Ta lúc nào nói muốn rút quân, ta đến Quan Trung là để thu phục Ung Lương, sao có thể vì một chút thất bại nhỏ mà rút quân chứ." Lô Duệ từ đầu đã không hề có ý định rút quân.
"Thưa chủ công, lẽ nào ngài đang vì giận mà phát binh?" Cổ Hủ cũng khuyên nhủ.
"Văn Hòa, ngươi đi theo ta lâu như vậy, ta là một người dễ nóng nảy như vậy sao?" Lô Duệ hỏi ngược lại Cổ Hủ.
"Ách..." Cổ Hủ nhất thời cứng họng, nghĩ kỹ lại thì chủ công nhà mình chưa từng khiến hắn thất vọng.
"Khó nói là chủ công, ngài có cách phá địch?" Ánh mắt Quách Gia sáng lên, hắn vốn tự phụ vào tài trí của mình nhưng không ngờ mới ra quân đã bị dội một gáo nước lạnh. Để hắn biết chiến trường không phải là nơi chỉ dùng lý luận suông là có thể thắng được.
"Ta phải ở đây đánh sụp Hàn Toại và Khương Nhân, để bọn chúng biết rõ Lô Tử Quân ta không phải là người chúng có thể chống lại." Lô Duệ nheo mắt lại, bá khí nói.
"Xin chủ công ban chỉ thị!" Quách Gia và Cổ Hủ cùng lúc khom mình hành lễ.
"Hai vị, kế hoạch của ta là thế này, thế này..." Lô Duệ đem kế hoạch trong lòng, không hề giấu giếm nói hết với hai mưu sĩ tâm phúc.
Nghe xong kế hoạch, Quách Gia và Cổ Hủ đều kinh hãi nhìn Lô Duệ. Kế sách này họ chưa từng nghe đến, cũng chưa từng thấy bao giờ. Nếu thành công thì trận chiến này sẽ được lưu danh trong sử sách.
"Được rồi, hai người hãy xuống chuẩn bị đi, cứ ở lại đây chơi với bọn chúng một chút." Lời Lô Duệ tràn đầy tự tin...
Khi đại quân Khương Nhân đến bờ Hoàng Hà và thấy quân Hàn Toại thì tất cả đều kinh ngạc. Quân Trấn Bắc ở giữa đâu rồi? Sao lại biến mất?
"Khâu Lâm, Khạ La hai vị đại vương, chẳng lẽ trên đường đi các ngươi không thấy quân Trấn Bắc sao?" Hàn Toại thấy đại quân Khương Nhân đến thì vội đến gặp Khương Nhân thủ lĩnh.
"Ta còn muốn hỏi Hàn đại soái, chẳng phải ngươi nói đang theo sát phía sau quân Trấn Bắc sao? Bản vương cùng đại vương Khạ La thúc ngựa suốt đường đi, định vây diệt địch, sao đến đây lại không thấy bóng dáng quân địch đâu?" Thủ lĩnh Bạch Mã Khương Khâu Lâm bất mãn hỏi Hàn Toại.
"Sao có thể được chứ, thám tử của ta rõ ràng báo lại là quân Trấn Bắc ở cách ta trăm dặm, thúc ngựa nửa ngày là tới." Hàn Toại vẻ mặt không tin, sao có thể không thấy đâu? Chẳng lẽ quân Trấn Bắc biết bay sao?
"Chẳng lẽ Hàn đại soái không tin lời của bản vương sao?" Khâu Lâm nhất thời mất hứng.
"Khâu Lâm, thôi tranh cãi một chút đi, có lẽ trong chuyện này có biến cố gì đó chúng ta chưa biết?" Thủ lĩnh Sổ Không Linh Khương, Khạ La lên tiếng.
"Báo, chủ công, quân Trấn Bắc, quân Trấn Bắc không biết đã vượt sông Hoàng Hà lúc nào rồi!" Lúc đang nói chuyện, thám tử của quân Tây Lương mặt mày hốt hoảng chạy đến báo tin.
"Cái gì?" Hàn Toại và Khâu Lâm đều giật mình kinh hãi.
"Bọn họ qua sông bằng cách nào, qua ở đâu?" Hàn Toại túm lấy cổ áo thám tử, xốc hắn lên.
"Không biết địch quân đã vượt sông như thế nào, nhưng địa điểm vượt sông là, là ở ngay... ." Thám tử lắp bắp nói.
"Ngay ở đâu, ngươi cứ nói đi!" Hàn Toại ném thám tử xuống đất, tức giận quát.
"Ở bãi bùn chỗ hai vị đại vương vừa đi qua đến đây." Thám tử cẩn thận nhìn hai vị Khương Vương, run rẩy nói ra.
"Ở sau lưng chúng ta?" Khâu Lâm và Khạ La trợn mắt nhìn nhau.
Hàn Toại cũng tức giận nhìn hai người. Thế là các ngươi cứ để cho quân Trấn Bắc vượt sông ngay dưới mắt mình thế sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận