Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 699: Đổng Chiêu phỏng đoán

Chương 699: Đổng Chiêu phỏng đoán Sau thất bại, không khí trong đại doanh liên quân trở nên nặng nề và khác thường. Chu Du liên tục mắng nhiếc các tướng lĩnh khiến những người còn lại đều phải cẩn thận từng li từng tí, rất sợ phải tiếp xúc với Chu Du trong cơn giận dữ.
"Trong trận chiến hôm nay, quân ta tổn thất quá nặng nề. Chút thắng lợi trước đó cũng không đáng nhắc đến nữa. Trọng Đạt, khi nào thì ngươi có thể khiến Minh Quân chấp nhận kế sách 't·h·iết Tác Liên Hoàn'?"
Sau khi phất tay cho đám đông lui xuống, trong màn trướng chỉ còn lại ba người Chu Du, Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý.
"Vốn cần thêm chút thời gian để bố trí, nhưng trận thua hôm nay có lẽ lại khiến thời gian đó được rút ngắn. Minh Quân vừa đại thắng ắt sẽ kiêu ngạo, lúc này hiến kế lên Minh Đế, kế 't·h·iết Tác Liên Hoàn' chắc chắn sẽ thành công!" Tư Mã Ý cảm thấy trận thua hôm nay đã thúc đẩy thời cơ chín muồi.
"Hả? Trọng Đạt làm cách nào để hiến kế lên Minh Đế?" Chu Du ném cho Tư Mã Ý ánh mắt nghi ngờ. Có Đại Giang ngăn cách, làm sao hắn truyền tin được.
"Đô đốc cứ yên tâm, tại hạ có cách riêng. Sau này cứ xem kết quả là biết." Tư Mã Ý cười thần bí, ngươi Chu Du chẳng phải kỳ nhân sao? Cứ tự mà đoán đi.
"Nếu kế sách của Trọng Đạt thành công, Khổng Minh ngươi cũng phải chuẩn bị đi." Chu Du lại quay sang nhìn Gia Cát Lượng.
"Ngay sáng nay ta đã sai người đi Nam Bình quan s·á·t địa thế, chuẩn bị xây dựng Tế Đàn." Gia Cát Lượng không hề lơ là với việc đại sự, điều này khiến Chu Du rất yên tâm.
"Đại sự quyết chiến vô cùng quan trọng, nhất t·h·iết phải thông báo với Ngụy Vương và Ngô Vương. Sau đó cùng nhau đại chiến, còn cần hai vị th·ố·n·g lĩnh quân đội." Nếu đã chuẩn bị quyết chiến, vậy Tào Tháo và Tôn Sách cũng là lúc phải xuất lực, nên Chu Du muốn báo cho hai người biết.
"Đúng vậy, chúng ta nên báo với nhị vị về sự chuẩn bị của quân ta, sau đó t·h·ố·n·g nhất lại chiến lực." Gia Cát Lượng gật đầu nói.
"Không sai, trong khoảng thời gian này, thủy quân của chúng ta vẫn giao chiến với Minh Quân, lục quân và kỵ binh cũng nên đã luyện tập gần xong. Đến khi quyết chiến sẽ không chỉ diễn ra trên nước, mà còn trên cả mặt đất nữa." Tư Mã Ý cũng đồng ý với ý kiến của hai người.
Sau khi ba người đã thỏa thuận xong, sai người đi thông báo cho Tào Tháo và Tôn Sách ở Giang Hạ.
"C·ô·ng Cẩn cùng Khổng Minh và Trọng Đạt mỗi người một tính toán, chuẩn bị cùng Minh Quân quyết một trận sống mái. Ngô Vương cảm thấy thời cơ đã chín muồi chưa?" Tào Tháo nhận được thư của Chu Du, gọi Tôn Sách đến để cùng nhau thương nghị quân sự.
"Gần như rồi, tuy quân ta không đông bằng Minh Quân, nhưng các bộ phận đều đã rèn luyện gần xong. Hơn nữa, trong suốt thời gian qua, chỉ dựa vào Giang Đông cung cấp lương thảo cho mấy chục vạn quân, cũng là một điều khó khăn. Nếu c·ô·ng Cẩn đã cảm thấy thời cơ không còn nhiều, vậy còn gì mà phải nói, cứ làm thôi." Tôn Sách hiếu chiến nóng lòng muốn quyết chiến ngay tức khắc.
"Chính là Trọng Đạt và họ vẫn còn một số chuẩn bị trước khi chiến chưa hoàn thành, như cái kế sách 't·h·iết Tác Liên Hoàn' này. Cô thật sự không nghĩ ra, Trọng Đạt làm sao để dâng kế này lên được. Các ngươi nói xem, làm sao để quân của họ tin vào cái kế này đây?" So với Tôn Sách hiếu chiến, Tào Tháo cảm thấy vẫn nên chờ thêm một chút. Còn những việc chưa nghĩ ra, cứ hỏi các mưu sĩ dưới trướng.
Kế sách này của Tư Mã Ý, trước đây trong quân Tào Tháo cũng đã dùng qua, chỉ là dùng để thao luyện thủy binh, các mưu sĩ Ngụy Quân không lạ gì. Nhưng làm sao để Minh Đế hiểu rõ và tin tưởng thì đây mới là vấn đề khó khăn. Mọi người chìm vào suy tư, cũng không có ai đoán ra được, Tào Tháo thấy vậy cũng đành giải tán Quân Nghị.
Sau khi tan họp, Đổng Chiêu một mình đi dọc trên đường, trong đầu hắn không ngừng phân tích hành động của Tư Mã Ý. Kế "t·h·iết Tác Liên Hoàn" lúc này rất thích hợp để Minh Quân huấn luyện binh sĩ, nhưng một khi đã khóa thuyền lại thì nhất định phải đề phòng hỏa công. Trước mắt chính là thời điểm rét đậm, gió Tây Bắc thổi nhiều, nếu Gia Cát Lượng có thể giải quyết vấn đề hướng gió, vậy cách p·h·á đ·ị·c·h của Chu Du chắc chắn là hỏa công.
Chính là Tư Mã Ý làm sao để kế này khiến bệ hạ biết và tin tưởng? Nếu từ trong trại đ·ị·c·h truyền đến tai bệ hạ, bệ hạ nhất định sẽ cảnh giác, nhưng nếu là do mưu sĩ các phe đề xuất thì bệ hạ nhất định sẽ tiếp nhận.
"Tư Mã Ý có cài ám t·ử trong quân ta! Mà chức vị còn không thấp nữa!" Đưa ra kết luận này, Đổng Chiêu kh·iếp sợ không thôi, t·h·i·ê·n hạ đại thế đã như thế rồi mà vẫn còn người dám đi ngược lại ý t·h·i·ê·n? Nhưng Đổng Chiêu càng nghĩ lại càng k·i·n·h h·ã·i, tuy Đại Minh rất mạnh nhưng không phải Tào Tháo và những người khác không có cơ hội.
Nếu bệ hạ thật sự dùng kế "t·h·iết Tác Liên Hoàn", cộng thêm việc Gia Cát Lượng thay đổi hướng gió, gọi gió đông tới thì Chu Du ở Xích Bích chỉ cần một mồi lửa là có thể thiêu rụi hàng trăm vạn quân của Đại Minh.
Nếu Đại Minh thật sự bại ở Xích Bích, thì vùng Kinh Tương vừa mới thu phục có thể lập tức phản loạn. Tinh nhuệ Đại Minh sẽ tổn thất gần hết, vùng ven sông hầu như không còn phòng bị.
Đến lúc đó, dù là Tào Tháo, Gia Cát Lượng hay Tôn Sách đều có thể tùy ý đ·á·n·h chiếm cương vực của Đại Minh. Nếu, nếu bệ hạ chẳng may gặp chuyện bất trắc, Thái t·ử hiện tại uy vọng chưa đủ, vậy thì những thế gia căm hờn Đại Minh có thể sẽ phát động b·ạo l·oạn bất cứ lúc nào, t·h·i·ê·n hạ lại sẽ rơi vào cảnh bất ổn.
Càng nghĩ Đổng Chiêu lại càng thấy trời đông giá rét mà người đổ mồ hôi lạnh.
"Nhưng ám t·ử này sẽ là ai? Những lão thần trong quân Ngụy trước kia hàng trá? Hay những người mới đầu hàng ở Kinh Tương?" Đổng Chiêu đang ở trại đ·ị·c·h, rất nhiều chuyện không thể biết được, hắn thật sự không đoán ra người này.
"Không được, nhất t·h·iết phải báo tin cho bệ hạ, để người cảnh giác." Nghĩ đến đây Đổng Chiêu vội vã bước nhanh về phủ, viết thư báo tin khẩn cấp. Sau đó chờ đến đêm khuya tĩnh lặng, một mình ra phủ, đặt thư vào trong một khe hở của căn nhà nào đó trên phố.
"Hy vọng Thái Bình Vệ có thể nhanh chóng đưa thư này cho bệ hạ, nếu không để gian nhân toại nguyện thì quân ta sẽ nguy mất!"
Đêm hôm sau, khi Đổng Chiêu đi ra phố kiểm tra, phát hiện thư đã m·ấ·t, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Giang Hạ hôm nay là tiền tuyến, phòng thủ nghiêm m·ậ·t, Đổng Chiêu đã làm mọi việc trong khả năng, còn lại chỉ có thể giao cho ông trời.
Xích Bích, trong đại doanh liên quân, đêm nay Chu Du đang xử lý quân vụ thì bỗng có một người không ai ngờ tới lặng lẽ đến gặp hắn.
"Hoàng Lão Tướng Quân, sao ngài lại tới đây?" Người này chính là lão tướng Đông Ngô, Hoàng Cái, Hoàng c·ô·ng Phúc.
"Quân ta và Minh Quân đã giằng co ở đây hơn hai tháng rồi, đ·ị·c·h thì đông mà ta thì ít, mấy lần giao chiến quân ta đều ở thế yếu. Mấy ngày trước còn bị trúng mưu kế của đ·ị·c·h, tổn thất 5000 tinh nhuệ, lại còn mất Đặng Long và Khổng Lâm.
Cứ tiếp tục như thế thì e rằng quân ta không trụ nổi mùa đông này mất. Đô đốc là người có tài thủy chiến vô song, lại giỏi dùng hỏa công, đã vậy thì sao không liều một phen, dùng hỏa kế p·h·á đ·ị·c·h?" Hoàng Cái và Tôn Sách rất thân thiết, cũng rất coi trọng Chu Du nên đặc biệt đến bày mưu.
"Không d·ố·i gạt Hoàng Lão Tướng Quân, tại hạ quả thật có tính dùng hỏa kế, chỉ là khó khăn quá nhiều. Hiện tại phần lớn vấn đề đã giải quyết, chỉ còn một điều khiến ta hơi lo lắng." Chu Du không d·ố·i gạt Hoàng Cái, ông là lão nhân thời Tôn Kiên, một lòng trung thành với Tôn Sách, nên nói cho ông biết cũng không sao.
"Không biết đô đốc đang lo lắng điều gì, tôi nguyện ý vì đô đốc mà phân ưu." Hoàng Cái vội vã hỏi.
"Muốn dùng hỏa công thì trước hết phải tiếp cận thuyền của đ·ị·c·h. Mà chiến thuyền kiểu mới của Minh Quân quá lợi h·ạ·i, nỗ pháo trên đó có tầm bắn gần 300 bước, hỏa thuyền của quân ta chưa đến gần thì đã bị b·ắn chìm." Vấn đề hướng gió và kế "t·h·iết Tác Liên Hoàn" đã có Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý giải quyết, nhưng mấy ngày nay Chu Du vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này.
"Vậy đô đốc có cần người trá hàng, mượn cơ hội đến gần thuyền của đ·ị·c·h không?" Hoàng Cái quả là một lão tướng, nói một cái liền hiểu ngay.
"Chính là Trá Hàng Chi Kế, chỉ là tại hạ đang suy nghĩ không biết trong quân có ai có thể nhận trọng trách này." Chu Du buồn rầu nói.
"Hay là để tôi đến chỗ Minh Quân trá hàng?" Hoàng Cái chủ động nhận.
Bạn cần đăng nhập để bình luận