Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 129: Trương thị chú cháu

"Như vậy, vậy thì xin quân sư chỉ bảo nhiều hơn." Triệu Vân cũng không tức giận, ở trên ngựa thi lễ một cái.
"Tìm c·h·ết!" Trương Tú giận dữ, giơ thương liền đ·â·m tới.
Triệu Vân cũng đ·â·m ra một thương, hai mũi thương chạm nhau, cùng lúc thu hồi trường thương.
Nhìn thấy địch tướng đi sau mà tới trước, chặn được công kích của mình, Trương Tú rốt cuộc bắt đầu chú trọng.
"Không sai, thật sự có chút bản lĩnh, ăn tiếp ta một thương!" Trương Tú trong tay ngân thương vung ba vòng, hư bên trong có thật, thật bên trong có hư, người bình thường sẽ bị làm cho mê hoặc.
Triệu Vân khẽ mỉm cười, lần nữa ra thương, không hề sai lệch, lại là hai mũi thương chạm nhau.
"Hí!" Trương Tú ngược lại hít một hơi khí lạnh, hắn chính là dựa vào chiêu thức xuất thần nhập hóa thương thuật này, tung hoành Bắc Địa nhiều năm, có được danh hiệu Bắc Địa Thương Vương. Tại sao cái tên địch tướng trước mắt này, giống như là khắc chế hắn vậy?
"Ngươi cũng đỡ một chiêu của ta!" Triệu Vân trong tay ngân thương vẽ một vòng trên không trung, đâm ra một thương, kèm theo tiếng chim hót vang trời. Trước mắt Trương Tú xuất hiện bảy bóng thương, chính là tuyệt kỹ Bách Điểu Triều Phượng Thương "Phượng Hoàng Thất Điểm Đầu".
Bên tai văng vẳng tiếng chim hót, lại thấy chiêu thức đã từng vô cùng quen thuộc, Trương Tú nhất thời có chút hoảng hốt. Cũng may Triệu Vân không có ý làm bị thương người, một thương này chỉ lướt qua tai Trương Tú.
"Ngươi là...?" Trương Tú có chút do dự hỏi.
"Tiểu đệ Triệu Vân, ra mắt Trương Tú sư huynh!" Triệu Vân nghĩ người có thể xuất hiện ở trong quân Tây Lương, mà còn biết Bách Điểu Triều Phượng Thương, chỉ có nhị sư huynh Trương Tú của mình.
"Ra mắt Triệu Vân sư đệ, sư phụ người vẫn khỏe chứ?" Trương Tú ở trên ngựa hành lễ đồng môn, sau đó hỏi Đồng Uyên.
"Sư phụ vẫn còn khỏe mạnh, hiện đang ở Thái Nguyên, cũng thường nhắc tới hai vị sư huynh." Triệu Vân xuất ra lời nói dối thiện ý, bởi vì nguyên văn của Đồng Uyên là: "Hai thằng nhãi này, từ khi học được thương pháp của lão phu liền đi chơi mất tăm. Còn trông cậy vào bọn chúng dưỡng lão nữa chứ, ta thật là mắt mù."
"Sư phụ, xin lỗi người đồ nhi bất hiếu." Trương Tú hướng về phía bắc bái một bái, sau đó nói với Triệu Vân:
"Tuy rằng ngươi ta là đồng môn sư huynh đệ, nhưng hiện tại là ai vì chủ người nấy, mong sư đệ đừng nương tay, chúng ta so tài một trận."
"Vậy thì xin nghe lời sư huynh." Triệu Vân nói.
Hai người đều là những người trung thần nghĩa sĩ, nếu như bình thường gặp mặt thì dĩ nhiên là cùng nhau vui vẻ. Thế nhưng khi gặp nhau trên chiến trường, ai vì chủ nấy, chỉ có thể dùng đao thương đối mặt.
Nói xong, hai người cùng lúc vung trường thương hướng đối phương lao tới. Dọc đường tiếng chim kêu không ngớt, kèm theo tiếng kim loại va chạm vang lên.
Triệu Vân Bách Điểu Triều Phượng Thương được Đồng Uyên chân truyền, hơn nữa đã luyện đến lô hỏa thuần thanh, vượt qua Đồng Uyên chỉ là vấn đề thời gian. Mà Trương Tú bởi vì tư chất ban đầu có hạn, chỉ học được khoảng sáu phần thương pháp. Sau đó trải qua chém g·i·ết và ma luyện trên chiến trường không ngừng, mới miễn cưỡng đột phá đến bảy phần.
Không bao lâu, hai người giao chiến năm sáu chục hiệp, dần dần Trương Tú rơi xuống thế hạ phong, Triệu Vân càng đánh càng hăng. Lần nữa một chiêu "Phượng Hoàng Thất Điểm Đầu" sử dụng ra, lần này Triệu Vân lấy ra bản lĩnh thật sự.
Trương Tú vội vã múa thương đón đỡ, nhưng "Phượng Hoàng Thất Điểm Đầu" có bảy bóng thương, hư thực kết hợp. Mỗi bóng đều có thể là thật, cũng có thể là hư. Trương Tú cản những bóng thương đều là chiêu hư, sát chiêu thật sự ẩn giấu cuối cùng.
"Phốc" Lượng Ngân Thương xuyên qua vai Trương Tú, tung lên nhiều đóa huyết hoa. Trương Tú còn muốn dùng sức, Triệu Vân đột ngột xoay thân thương, Trương Tú liền bị đánh rơi xuống ngựa.
"Trói hắn lại, mau đưa đi cứu chữa." Triệu Vân ngồi ở trên ngựa, phân phó thân binh bên cạnh.
Có thân binh tiến đến, đoạt đi đại thương của Trương Tú, tránh vết thương, trói lại và đưa về hậu quân.
"Đừng làm tổn thương cháu của ta!" Trương Tể ở trong đám loạn quân, thấy Triệu Vân đâm bị thương Trương Tú, không khỏi khẩn trương, vung đại đao muốn tiến lên liều m·ạ·n·g.
"Coong" Một cây kỳ binh xuất hiện trước mắt Trương Tể, hóa giải thế công của hắn thành vô hình, đồng thời lưu lại một vết thương trên người hắn.
"Tránh ra cho ta!" Trương Tể không để ý thương thế trên thân, tiếp tục tiến công.
Lư Duệ đưa ngang Lưu Kim Thang trước người, đối với hắn hô: "Đến tướng có thể cho biết tên?"
"Ta là Tây Lương đại tướng Trương Tể!" Trương Tể lúc này không thấy bóng dáng Trương Tú đâu, trong lòng gấp không thôi.
"Trương tướng quân, cháu của ông không sao." Lư Duệ vừa nghe là Trương Tể, con mắt hơi động, nảy ra một kế.
"Lời này là thật?" Trương Tể không tin.
"Vừa rồi người giao đấu với Trương Tú là đồng môn sư đệ của hắn, đồng môn dù là ai vì chủ nấy cũng sẽ không ra tay tàn độc. Huống chi sư phụ hắn Đồng Uyên hiện đang ở Thái Nguyên, ta nghĩ hắn chỉ đi làm khách một thời gian, không biết Trương tướng quân có đồng ý không." Lư Duệ nói.
"..." Trương Tể không phải người ngốc, biết rõ Trương Tú chắc chắn là bị thương rồi bị bắt.
"Chỉ cần Trương tướng quân không gây rối, tính mạng cháu của ông không lo."
"Ngươi muốn gì?" Trương Tể hỏi Lư Duệ.
"Hiện tại Trương tướng quân nhường đường, không biết có được không?" Lư Duệ không có ý tốt nói ra.
Trương Tể chăm chú nhìn Lư Duệ không nói gì, đúng lúc Lư Duệ mất kiên nhẫn thì. Trương Tể bất thình lình quơ đao vào cánh tay và đùi của mình, để lại hai vết thương, máu tươi chảy ròng.
Lư Duệ nhất thời hiểu ra ý của Trương Tể, trong lòng không khỏi có chút bội phục: "Nói làm là làm, đây cũng là một người ngoan độc!"
"Hi vọng Lư tướng quân có thể giữ lời." Trương Tể nghiến răng, chịu đựng đau đớn kịch liệt nói.
"Trương tướng quân cao thượng, tại hạ nhất định không phụ lời hứa hôm nay." Lư Duệ nói.
"Địch tướng hung mãnh, toàn quân rút lui!" Trương Tể bắt đầu dẫn quân từ từ lui về sau.
Ngay lúc Lư Duệ tả lộ quân đại chiến, hữu lộ Công Tôn Toản không địch lại Lý Các, bị g·i·ết liên tiếp bại lui. Bạch Mã Nghĩa Tòng là khinh kỵ binh, giỏi về đánh du kích, đánh trực diện không phải sở trường của bọn họ.
Kỵ binh Tây Lương của Lý Các vốn đã chiếm ưu thế, khi 5000 Phi Hùng Quân gia nhập chiến trường thì lại càng giống như thế chẻ tre, tiêu diệt một mảng quân như lá rụng.
"Lữ Hầu, thời cơ đã đến. Đột kích đại quân địch!" Lý Nho thấy quân địch đang bị cuốn lấy, kỵ binh tả hữu càng không rảnh phân thân. Quyết định để Lữ Bố bày ra đột kích vào đại quân Quan Đông.
"Ta đã sớm chờ không nổi, Tịnh Châu Lang Kỵ, theo ta xông lên!" Lữ Bố vung Phương Thiên Họa Kích, dẫn đầu xông ra, 5000 Tịnh Châu Lang Kỵ ở sau lưng xếp thành một hàng, lao về phía đại quân Quan Đông.
Trong lúc hỗn chiến Cao Thuận nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng vó ngựa, nhìn thấy tín hiệu của trung quân, biết Lữ Bố bày ra đột kích. Hắn bắt đầu phát huy khả năng chỉ huy của mình.
"Khiên hướng lên" các binh sĩ Hãm Trận Doanh nghe thấy lệnh của Cao Thuận thì lập tức thu xếp thành một hàng khiên, phía sau đồng đội chống đỡ bọn họ, bắt đầu xông lên phía trước. Khiên của Hãm Trận Doanh vốn đã là đại thuẫn, cộng thêm lực đẩy của gần trăm binh sĩ, trận hình quân Quan Đông trực tiếp bị mở ra một kẽ hở.
"Bắn!" từ bên trong Hãm Trận Doanh bay ra vô số mũi tên, bắt đầu mở rộng lỗ hổng.
Tôn Kiên và Lưu Bị tiền quân bị đợt tấn công này của Cao Thuận đánh trở tay không kịp, khi hai người định ra lệnh cho binh lính thì Hãm Trận Doanh đã tránh sang một bên.
"Xảy ra chuyện gì?" Khi hai người còn chưa kịp phản ứng thì một dòng quân đen ngòm như thủy triều đã xông về phía bọn họ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận